[RhyCap] Mật Mã Hợp Đồng
#1# Ký Ức Mở Đầu
Nguyễn Quang Anh ngồi trong phòng khách sang trọng của biệt thự, ánh đèn vàng ấm áp chiếu nhẹ qua cửa kính. Anh nhìn vào chiếc điện thoại đang rung liên tục, đó là những cuộc gọi từ gia đình, thúc giục anh phải sớm công khai mối quan hệ với người yêu để tránh rắc rối trong gia tộc.
Nguyễn Quang Anh
Tôi không cần họ biết. Chuyện này để tôi lo.
Bên cạnh anh, người hầu nhẹ nhàng đặt cốc nước lên bàn. Vệ sĩ đứng nghiêm ở cửa không rời mắt khỏi căn phòng.
Gia đình Quang Anh quá quan trọng chuyện danh tiếng, và anh không muốn bất kỳ ai xen vào đời tư của mình. Nhưng lời dặn dò cuối cùng của mẹ khiến anh đành phải làm một việc mà anh cho là giả tạo: thuê người đóng giả người yêu.
Hôm sau, tại quán cà phê sang trọng, Quang Anh gặp Hoàng Đức Duy, chàng trai trẻ, giản dị, chưa từng bước vào giới thượng lưu. Anh ta được thuê với giá cao để làm bạn trai giả cho Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
// Lạnh Lùng //
Đừng nghĩ đây là chuyện chơi. Mọi hành động của cậu phải theo đúng kế hoạch.
Hoàng Đức Duy
// Cười Ngượng //
Em hiểu... chỉ cần làm tốt là được, đúng không?
Ngày đầu tiên bên nhau, Quang Anh vẫn giữ khoảng cách, nói chuyện ngắn gọn, lạnh nhạt. Nhưng trong sâu thẳm, anh không khỏi tò mò về chàng trai này.
Buổi tối, trong phòng khách, An, người bạn của Quang Anh đến thăm, mang theo vài chai rượu và nụ cười tinh nghịch.
Đặng Thành An
// Chọc Ghẹo //
Ê, Quang Anh, người yêu mới trông khá ổn đó nha. Có phải cậu đang đùa không?
Nguyễn Quang Anh
// Đáp Lại Nhẹ //
Đừng đùa, chuyện này rất nghiêm túc.
Câu chuyện rôm rả kéo dài, tạo không khí ấm cúng, khiến Đức Duy cảm thấy dần thân thuộc hơn. Anh bắt đầu nhận ra sự cô đơn trong ánh mắt Quang Anh, dù vẻ ngoài vẫn lạnh lùng.
Kết thúc buổi tối, khi mọi người rời đi, Quang Anh bất ngờ đứng sát bên Đức Duy, ánh mắt dịu dàng hơn thường ngày.
Nguyễn Quang Anh
// Thì Thầm //
Đừng nghĩ cậu chỉ là người được thuê... Có thể, tôi sẽ cần cậu nhiều hơn thế.
Và rồi, một nụ hôn nhẹ chạm lên môi Đức Duy như một dấu hiệu báo hiệu cho một khởi đầu khác, không chỉ là giả vờ.
#2# Ranh Giới Giả Tạo
Nụ hôn nhẹ khiến không khí trong căn phòng như ngưng đọng. Hoàng Đức Duy đứng sững, ánh mắt mở to, ngỡ ngàng vì sự thay đổi bất ngờ từ người đàn ông lạnh lùng suốt từ lúc gặp mặt. Quang Anh vẫn giữ ánh mắt sâu thẳm đó, dõi theo phản ứng của đối phương, rồi quay người bước đi, để lại một câu lửng lơ.
Quang Anh Ngủ sớm đi. Ngày mai có buổi ra mắt gia đình
Cánh cửa khép lại sau lưng anh. Duy chạm nhẹ vào môi mình, nơi vẫn còn vương hơi ấm của nụ hôn ban nãy. Trong lòng cậu nổi lên một cảm xúc khó tả, vừa bất an, vừa kỳ lạ, như thể ranh giới giữa công việc và thật lòng đang bị mài mòn từng chút một.
Sáng hôm sau, biệt thự trở nên nhộn nhịp hơn thường lệ. Người giúp việc tất bật chuẩn bị bàn tiệc, vệ sĩ kiểm tra an ninh, còn quản gia Hiếu đứng chỉ đạo mọi thứ với vẻ chuyên nghiệp.
Hiếu Tiểu thiếu gia và cậu Duy sẽ dùng phòng khách lớn để tiếp gia đình ông bà chủ. Mọi thứ phải hoàn hảo.
Duy bước xuống từ lầu hai, diện bộ vest được cắt may vừa vặn. Nhìn thấy Quang Anh đã ngồi sẵn trong phòng khách, tay lật lật quyển sách, cậu không khỏi nuốt khan.Không khí ngột ngạt và áp lực đến từ cả vai diễn lẫn ánh mắt sắc lạnh của người đối diện.
Nguyễn Quang Anh
// Nhìn Thoáng Qua //
Cậu nhớ những gì tôi dặn chứ?
Hoàng Đức Duy
// Gật Đầu //
Cười đúng lúc, nói ít, nắm tay khi cần. Em nhớ.
Gia đình Quang Anh xuất hiện không lâu sau đó. Dẫn đầu là bà Nguyễn,mẹ anh, người phụ nữ quyền lực, quý phái với đôi mắt soi xét. Bên cạnh là ông Nguyễn, em trai của bà, một kẻ sành đời và đầy hoài nghi.
Bà Nguyễn
Đây là... Hoàng Đức Duy sao?
Hoàng Đức Duy
Đức Duy Dạ, cháu chào bác.
Ông Nguyễn | em của mẹ Q.A |
// Cười Nhạt //
Trông hơi non nớt... Nhưng ánh mắt cũng có cái gì đó thật đấy. Quang Anh, mày giỏi giấu cảm xúc hơn tao nghĩ đấy.
Nguyễn Quang Anh
// Bình Thản //
Cậu ấy là người tao chọn. Thật hay giả, thời gian sẽ trả lời.
Trong buổi trò chuyện, Duy bất ngờ bị hỏi những câu riêng tư về thói quen sống, sở thích, thậm chí là món ăn Quang Anh ghét nhất. Cậu lúng túng, nhưng với trí nhớ tốt và khả năng ứng biến, cậu đáp trôi chảy. Mỗi khi tay cậu run nhẹ, Quang Anh lại siết tay cậu dưới gầm bàn, như một lời cảnh báo, hoặc là một sự bảo vệ âm thầm?
Cuối buổi, khi mọi người rời khỏi, Duy đứng lặng trong vườn hoa sau biệt thự, thở dài nhẹ nhõm. Quang Anh bước đến từ phía sau, im lặng một lúc rồi cất giọng khẽ.
Nguyễn Quang Anh
Cậu làm tốt hơn tôi tưởng.
Hoàng Đức Duy
// Cười Nhạt //
Nhưng tại sao lại hôn em tối qua?
Nguyễn Quang Anh
// Áp Sát //
Vì tôi muốn. Và có thể tôi không thích chia sẻ những gì thuộc về mình dù là tạm thời.
Nguyễn Quang Anh
Lần này, nụ hôn không còn lướt qua nhẹ nhàng. Môi chạm môi, hơi thở hòa vào nhau. Và trong khoảnh khắc đó, cả hai quên mất rằng mọi thứ chỉ bắt đầu bằng một bản hợp đồng.
#3# Giữa Vườn Hồng
Sau nụ hôn bất ngờ đêm qua, không khí giữa Đức Duy và Quang Anh vẫn chẳng rõ ràng hơn là bao. Đức Duy thức dậy trong căn phòng lạ, ánh nắng chiếu xiên qua rèm cửa. Cậu chạm tay lên môi, nơi vẫn còn vương cảm giác ấm nóng ấy. Là thật… hay chỉ là một phần của vai diễn?
Xuống nhà, cậu bắt gặp Thành An đang ngồi ở ghế sofa, nhâm nhi cà phê, lật xem báo như một thói quen. An là bạn thân lâu năm của Quang Anh, từng học chung đại học và hiện là người thân tín hiếm hoi bên cạnh anh.
Đặng Thành An
Dậy rồi à? Đêm qua tôi thấy hai người mất hút trong vườn, mà sáng nay Quang Anh lại gọi sớm thế này… Cậu làm gì anh ta cảm động rồi sao?
Hoàng Đức Duy
// Ngồi Xuống Đối Diện-Cười Nhạt //
Nếu cảm động thì chắc không bị bỏ lại một mình ngoài đó đâu.
Nguyễn Quang Anh
// Nhướng Mày //
Vậy là có chuyện thật à? Không ngờ cậu lại chịu đựng được kiểu lạnh lùng của Quang Anh lâu vậy.
Hoàng Đức Duy
Tôi đang được trả tiền để chịu đựng mà.
Thành An im lặng nhìn cậu vài giây, sau đó chỉ mỉm cười.
Đặng Thành An
Cẩn thận. Quang Anh mà động lòng thật thì không dễ thoát đâu. Còn nếu không… thì cũng đau đấy.
Đức Duy không trả lời, ánh mắt lặng lẽ dõi theo ánh sáng đang rọi xuống từ mái kính. Chưa kịp suy nghĩ thêm thì Quang Anh đã từ trên lầu bước xuống. Vẫn bộ dáng chỉn chu, áo sơ mi trắng cài đến nút cổ, nhưng ánh mắt hôm nay mang một vẻ gì đó kín đáo hơn bình thường.
Nguyễn Quang Anh
Đi thay đồ. Hôm nay tới nhà lớn. Có tiệc của gia tộc.
Hoàng Đức Duy
Tôi cũng phải đi?
Nguyễn Quang Anh
Cậu là người yêu tôi mà. Đừng quên vai trò.
Trên xe, Đức Duy im lặng phần lớn thời gian. Chỉ có tiếng nhạc nhẹ vang lên, không khí giữa họ căng như dây đàn. Quang Anh không nói gì, nhưng bàn tay anh đặt hờ trên ghế, mỗi lúc xe rẽ lại vô tình chạm vào tay Duy khiến cậu khẽ rùng mình.
Khi xe dừng trước dinh thự họ Nguyễn, Đức Duy bước xuống với tâm trạng nặng nề. Không phải lần đầu đến đây, nhưng không khí hôm nay khác hẳn.
Ông Nguyễn | em của mẹ Q.A |
// Bước Ra-Khoanh Tay //
tưởng Quang Anh đi một mình. Hôm nay dẫn bạn trai theo, không sợ ánh mắt thiên hạ à?
Nguyễn Quang Anh
// Lạnh Lùng //
Nếu sợ ánh mắt thiên hạ thì đã không yêu.
Ông Nguyễn | em của mẹ Q.A |
// Cười-Nhìn Đức Duy //
Cậu cũng phải bản lĩnh, đừng để vẻ ngoài lạnh lùng của nó hù dọa. Vào đi, mọi người đang chờ.
Bà Nguyễn khẽ gật đầu chào Đức Duy, ánh mắt dè chừng nhưng không nói gì.
Tiệc diễn ra, Đức Duy không rời Quang Anh nửa bước. Tay cậu thỉnh thoảng bị Quang Anh nắm lấy, như khẳng định “đang là người yêu”. Cái nắm tay ấy khiến tim Duy đập loạn, không biết là vai diễn hay tình cảm thật.
Khi tiệc kết thúc, Đức Duy và Quang Anh ra xe.
Nguyễn Quang Anh
// Thì Thầm Vào Tai Duy //
Cậu diễn vai người yêu tôi càng ngày càng giống thật rồi đấy.
Hoàng Đức Duy
Còn anh, đang thật hay cũng chỉ diễn?
Không ai trả lời. Xe lăn bánh rời đi, để lại những ánh nhìn dõi theo và cảm xúc mơ hồ trong lòng họ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play