Hạ Lam tan làm về nhà khi trời vẫn còn tờ mờ sáng, từng cơn gió đầu hạ thổi lướt qua gò má cô, lạnh và buốt như những đêm chạy xe dưới mưa ngày xưa.
Chiếc ba lô cũ đeo sau lưng chỉ có vài đồng lương lẻ, mồ hôi và mùi đồ uống bám lại sau ca làm dài ở quán. Cô bước từng bước chậm rãi trên con đường về nhà.
Hạ Lam mở cửa bước vào căn nhà nhỏ im lìm. Bên trong tối om, chỉ có ánh đèn đường hắt qua ô cửa sổ mờ bụi. Cô cẩn thận khép cửa lại, tháo đôi giày cũ và rón rén bước qua phòng khách, nơi mẹ và em trai đã ngủ từ lâu.
Ngôi nhà này… từng là niềm an ủi sau biến cố. Khi công ty của ba phá sản, cả gia đình buộc phải bán đi căn biệt thự nằm ở vùng ngoại ô yên tĩnh – nơi cô từng sống một cuộc đời đủ đầy. Số tiền bán nhà đủ để mua lại căn nhà nhỏ này – và phần còn lại thì dùng để trả nợ, xoay sở viện phí, học phí cho em trai. Căn nhà hiện tại là phần cuối cùng họ còn giữ được, nhưng giờ cũng đang bị thế chấp. Chủ nợ đã ra hạn ba tháng – nếu không xoay đủ tiền, cả gia đình sẽ phải dọn ra đường. Dù đã cố gắng giữ, giờ họ cũng sắp mất luôn cả nơi này.
Hạ Lam đứng trong bếp một lúc lâu. Cô rót ly nước, ngồi xuống chiếc ghế cũ ọp ẹp. Bàn tay gầy guộc siết chặt thành cốc thủy tinh. Lạnh. Nhưng vẫn dễ chịu hơn những mệt mỏi đang đè nặng trong lòng.
Cô về phòng mình – căn phòng tuy nhỏ nhưng gọn gàng. Góc trái có một chiếc bàn học cũ, bên phải là một cây đàn piano màu ngà, phủ khăn trắng hơi sờn. Đó là cây đàn duy nhất còn lại từ thời cô còn sống trong nhung lụa. Cây đàn mà năm sáu tuổi, cô từng ngồi lên ghế, đôi tay nhỏ nhắn nhấn những phím đầu tiên dưới sự chỉ dẫn của giáo viên dạy nhạc riêng. Những bản sonata đầu tiên, những giai điệu ấu thơ đầy háo hức… tất cả vẫn còn vang vọng trong ký ức, như thể mới hôm qua.
Cô bước lại gần, vén nhẹ tấm khăn phủ. Đôi tay chạm vào lớp gỗ đã cũ, những ngón tay run run, không biết vì lạnh hay vì mệt. Nhìn quanh căn phòng – tường bong sơn, trần nhà nứt nhẹ, kệ sách lung lay, và tấm ảnh gia đình đặt nghiêng trên kệ tủ đã phai màu theo năm tháng.
Từng là một gia đình khá giả. Từng là một “tiểu thư”. Giờ, mỗi đêm về nhà, cô chỉ mong mái nhà này… đừng sập xuống trước khi cô xoay đủ tiền.