Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Người Vợ Ép Buộc Của Tôi Ơi!

Chương 0: Giới Thiệu Nhân Vật

-
Tác Giả.
Tác Giả.
Xin chào cả nhà đã đến với bộ truyện mới của tuii
Tác Giả.
Tác Giả.
Mong sẽ được ủng hộ 🥹
Tác Giả.
Tác Giả.
Bây giờ vào phần giới thiệu nho!!
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy, 17 tuổi, học lớp 11 tại trường liên cấp danh giá dành cho con nhà giàu, nơi đây quy tụ nhiều học sinh từ các gia đình thượng lưu trong thành phố. Em được bố Quang Anh nhận về nuôi dưỡng từ nhỏ, thật chất cũng làm “vợ” cho con trai của ông luôn, dù không phải con ruột nhưng luôn được yêu thương và nuôi nấng kỹ lưỡng. Tính cách có chút nghịch ngợm, đôi lúc bộc lộ sự cứng cỏi khi bị đối xử không công bằng.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh, 22 tuổi, thiếu gia của gia tộc nhà họ Nguyễn. Sau khi cha anh lâm bệnh nặng, Quang Anh trở về từ du học và bắt đầu quản lý công ty gia đình, gánh vác trọng trách lớn từ rất sớm. Tính cách trưởng thành, điềm tĩnh, có phần ngang bướng và kiên quyết. Tuy vậy, nhưng anh lại là một người có những sâu lắng của riêng mình. Mẹ anh đã mất năm anh tròn 15, con số còn quá trẻ để phải nhận cú sốc ấy. Và không bao lâu sau, bố anh đã cưới người mới, mẹ kế anh là người tốt, nhưng anh giận bố anh vì nỗi đau mất mẹ của anh chưa vơi. Thế rồi anh bỏ đi du học từ năm 16, tới nay đã là 6 năm anh không gặp bố.
Đặng Thành An.
Đặng Thành An.
Đặng Thành An, bạn thân của em. Gia thế của nó cũng không phải là dạng vừa, bố mẹ nó sở hữu một chuỗi nhà hàng, quán cà phê, bar, club nổi tiếng trong thành phố. Tính cách An đôi lúc vô cùng nghịch ngợm, chảnh choẹ, thích thử những thứ mới lạ, lúc nào cũng khiến nhóm sôi động, nhưng đặc biệt nó không hề đơn giản như vẻ bề ngoài đáng yêu của nó mang lại.
Pháp Kiều.
Pháp Kiều.
Nguyễn Thanh Pháp, hay được gọi với cái tên là Pháp Kiều. 17 tuổi, học cùng lớp với An và Duy. Là đứa con độc nhất của hai vị đại gia trong giới bất động sản và truyền thông giải trí. Cha là người đứng sau nhiều dự án bất động sản cao cấp, nên Pháp Kiều từ nhỏ đã sống trong môi trường thời trang, showbiz và khá “mặn mà” với nghệ thuật. Pháp Kiều là người thông minh, nhiều lúc có suy nghĩ trưởng thành hơn các bạn đồng lứa. Vậy nên Kiều là một người khá sâu sắc.
Phạm Bảo Khang.
Phạm Bảo Khang.
Phạm Bảo Khang, lớp 11. Là con trai của một gia đình có truyền thống về y học và giáo dục. Cha là bác sĩ phẫu thuật nổi tiếng, mẹ là giám đốc điều hành một trường quốc tế danh giá. Bảo Khang được nuôi dạy trong môi trường kỷ luật cao, vừa học giỏi vừa có gu ăn mặc. Tính cách có phần chảnh nhẹ, thích sạch sẽ, cực kỳ thương bạn bè, luôn là người nhắc nhở, chăm sóc nhóm bạn mỗi khi tụi nó hơi quậy quá đà. Nói chuyện hay châm chọc nhưng thật ra rất mềm lòng.
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu, bạn Quang Anh, 22 tuổi, anh trai của Đăng Dương. Vẻ ngoài điềm đạm, phong thái lịch lãm, lúc nào cũng chỉn chu từ cách ăn mặc đến lời nói. Là người có tiếng trong giới tài chính, ngân hàng, rất được kính trọng. Tuy vậy, trong Hiếu vẫn giữ chút cá tính ăn chơi ngầm, biết cách tận hưởng cuộc sống, và không ít lần khiến các cô gái phải xiêu lòng. Nhưng Hiếu luôn giữ được sự chừng mực và trách nhiệm, đặc biệt rất bảo vệ em trai và bạn bè thân thiết.
Trần Đăng Dương.
Trần Đăng Dương.
Trần Đăng Dương, 22 tuổi, em trai Minh Hiếu, cũng điềm đạm không kém, thường mặc đồ đơn giản nhưng rất phong cách. Là người có đầu óc và tài năng của gia đình. Dương ít nói nhưng hút gái không kém anh trai, với nét bí ẩn và sự thu hút tự nhiên. Cậu có lúc ăn chơi nhẹ nhàng, hòa nhập cùng bạn bè, tạo nên sức hút riêng biệt trong nhóm.
Lê Thượng Long.
Lê Thượng Long.
Lê Thượng Long, bạn thân Quang Anh, rich kid đình đám ngành bất động sản. Thượng Long mang phong cách lãng tử, lịch lãm với nét đẹp trai cuốn hút khó cưỡng. Cậu nổi danh là “thánh hút gái” của nhóm nhưng tuyệt nhiên không có ý định yêu đương nghiêm túc với ai. Tự do, phóng khoáng là cách Thượng Long hưởng thụ, và cũng luôn là tâm điểm ở những bữa tiệc sang trọng, khiến ai cũng phải chú ý.
Tác Giả.
Tác Giả.
ê kiểu t giới thiệu bị dài 🥰 gia thế ai cũng cứng hết..
Tác Giả.
Tác Giả.
nhưng mà giới thiệu như thế mới hiểu rõ từng người hehe.
Tác Giả.
Tác Giả.
giới thiệu vậy hoy nha, vô chap rui biết ai với ai liền..
Tác Giả.
Tác Giả.
giờ thì bai bai nhaaa, nhớ ủng hộ truyện tui 🥹🫶🏻

Chương 1: Ngày Trở Về.

Tác Giả.
Tác Giả.
Ủng hộ nhaaa, yêu nhiềuu.
-
Chiếc xe Mercedes đen bóng lướt qua những con phố cũ, trời xẩm tối, đèn đường chưa bật hẳn nhưng đã đủ để thấy khung cảnh khu biệt thự sang trọng lùi dần về phía sau kính xe.
Quang Anh dựa đầu vào cửa sổ, ánh mắt lạnh lùng, tay xoay xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón trỏ.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
“Mới đây đã 6 năm rồi đấy, ông già..”
Chiếc xe đen bóng dừng trước cổng biệt thự nhà họ Nguyễn. Quang Anh kéo kính cửa sổ xuống, ngước mắt nhìn tấm bảng tên cũ kỹ vẫn treo trên cánh cổng sắt.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
/bật cười khẽ/ Sh-.. vẫn chưa chịu đổi cái biển rỉ sét cũ rích này à?
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Quê mùa!
Chiếc xe lăn bánh chậm rãi vào bên trong. Từng nhịp bánh xe nghiến nhẹ lên con đường lát gạch quen thuộc.
Anh bước xuống, áo sơ mi trắng xắn tay, tóc tai gọn gàng, kính râm kéo hờ lên trán.
Ở khoảng sân phía trước phòng thờ, nơi có một cậu nhóc đang đứng.
Cậu mặc áo đen, quần jeans sẫm màu, mái tóc hơi xù, tay ôm hờ bó nhang chưa thắp. Đôi mắt vẫn đỏ như vừa khóc.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Ai đây? /đi đến/
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
/quay lại/
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Hả?
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Sao lại có một người đẹp đứng ở đây thế này?
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Cưng đi đâu đấy? /buông lời trêu ghẹo/
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
“Trông anh ta quen quá, giống lời cha đã kể..” /nghĩ/
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
“Có khi nào anh ta là Quang Anh?”
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Này!
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Trả lời đi chứ?
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Hỏi nhiều vậy.. /quay mặt đi/
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
/khẽ lùi xa/
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
/giữ khoảng cách/
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Gì đây?
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Nhát thế cơ à?
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Anh chỉ muốn chào hỏi cưng thôi~
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
/tiến sát hơn/
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Nè nè!
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Tránh xa tôi ra!
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Chưa làm gì mà.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Ha~ đợi chút! xong việc anh sẽ quay lại tìm cưng.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
“Thằng điên..”
Ngay lúc đó, tiếng khóc nhẹ vọng ra từ bên trong phòng thờ. Mùi nhang trầm len qua khe cửa. Quang Anh nghe thấy tiếng mẹ kế nức nở. Anh cau mày.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
“Lại diễn trò khóc than gì đây?”
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
/bước vào/
Mẹ kế đang quỳ trước bàn thờ, tay run run thắp nhang, bên cạnh là di ảnh người chồng vừa mất. Dưới ánh nến vàng, bà trông yếu ớt, kiệt quệ. Mắt sưng mọng vì khóc quá lâu.
Mẹ (kế)
Mẹ (kế)
Q-quang Anh.. con về rồi đấy à.. /ngẩng lên/
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Đừng gọi tên tôi!
Mẹ (kế)
Mẹ (kế)
Mẹ.. xin lỗi..
Mẹ (kế)
Mẹ (kế)
…Thôi được rồi.. con thắp nhang cho cha con đi..
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
/lấy nhang/
Mẹ (kế)
Mẹ (kế)
Ta có điều này muốn nói, việc công ty.. cha con trước khi đi đã rằng dặn giao lại cho con.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Không! tự quản đi chứ?
Mẹ (kế)
Mẹ (kế)
Đây là tâm nguyện, ông ấy mong con sẽ giúp công ty ngày một đi lên..
Mẹ (kế)
Mẹ (kế)
Mẹ mong con.. nếu còn coi ông ấy là cha xin hãy nghe lời ông ấy.
Mẹ (kế)
Mẹ (kế)
Bao năm qua ông ấy đã gây dựng sự nghiệp rất khổ cực rồi..
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
/trầm ngâm/
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Hic.. làm như tốt với tôi lắm ấy.
Mẹ (kế)
Mẹ (kế)
Ông ấy.. thật sự nghĩ cho con mà..
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Nghĩ cho tôi? nếu vậy thì tại sao chưa đầy một năm đã cưới vợ mới? Tôi còn chưa quên được nỗi đau mất mẹ mà!
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Ông ta chọn bà còn hơn là con trai ruột đấy! /gằn giọng/
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Hơn nữa, còn để một thằng nhóc không rõ từ đâu ra ở ngoài kia.
Mẹ (kế)
Mẹ (kế)
Cậu bé đó.. không phải như con nghĩ-..
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Đừng nói với tôi là được nhận nuôi nhé?
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Nhận về, xong rồi chia gia sản chứ gì.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Mấy cái kịch bản này tôi nghe quen hết rồi.
Mẹ (kế)
Mẹ (kế)
Con!! đừng có quá đáng!
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Quá đáng?
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Bà thử hỏi ông ta xem, ngày tôi rời đi ông ta có bước ra khỏi cửa níu tôi lại không? hay là bỏ mặc tôi đi biệt tăm biệt tích gần 6 năm trời!
Một tiếng “RẦM” vang lên.
Duy đứng ở ngưỡng cửa, cánh cửa bị đẩy mạnh vào tường. Mắt em đỏ lên, tay vẫn cầm bó nhang chưa thắp, giọng thì rõ ràng đến từng chữ.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Anh kia! anh thôi ngay đi!
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Oh~ lại là em đấy à?
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Ông ấy là cha anh!
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Là cha ruột của anh, người bệnh mấy tháng trời anh không thèm vác mặt về.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Người mà tôi ở cạnh từng ngày cho đến khi nhắm mắt. Người mà anh chỉ gọi là ông ta!
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
“Thằng nhóc này!..”
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Anh là con ruột ông ấy, tôi biết.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Nhưng nếu anh chỉ trở về để buông ra mấy lời như thế này thì thắp cho cha anh một nén nhang rồi biến đi.
Mẹ kế nhìn Duy với ánh mắt ướt nhòe. Còn Quang Anh, anh không nói một lời. vì lần đầu tiên, anh không biết cãi gì lại.
Mọi thứ rối tung trong đầu.
Cuối cùng, anh quay lưng bước ra khỏi phòng thờ, không nói với ai tiếng nào.
Anh ngồi xuống phòng khách, rút bao thuốc trong túi ra, nhưng lại cất vào.
Tự mình đắn đo.
“Mình.. vừa bị dạy dỗ bởi một thằng nhóc?”

Chương 3: Đính hôn?

Tiếp.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
“Con mẹ nó! cay thằng nhóc đó ch.ết đi được.”
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
“Nó là ai cơ chứ?”
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
“Bức hết cả người.”
Bỗng nhiên..
Cửa phòng thư viện bật mở. Một người đàn ông trung niên, vest chỉnh tề, tay cầm tập hồ sơ dày cộp bước ra. Đó là luật sư riêng của gia tộc họ Nguyễn.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
?
Luật Sư.
Luật Sư.
Xin chào cậu Quang Anh!
Luật Sư.
Luật Sư.
Mừng cậu về.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Lại có trò gì đây?
Luật Sư.
Luật Sư.
Cậu Quang Anh.
Luật Sư.
Luật Sư.
Tôi là luật sư, đại diện pháp lý của gia đình suốt hơn hai mươi năm nay.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Có chuyện gì nói luôn?
Luật Sư.
Luật Sư.
Cậu đợi tôi chút.
Ông ấy bắt đầu gọi mẹ kế Quang Anh và em vào trong phòng, cả ba cùng ngồi xuống. Lúc này ông mới bắt đầu lôi những tài liệu, giấy tờ, di chúc của ông Nguyễn để lại ra.
Luật Sư.
Luật Sư.
Trước khi mất, ông Nguyễn có để lại một bản di chúc rõ ràng..
Luật Sư.
Luật Sư.
Ngoài việc giao quyền điều hành công ty lại cho cậu Quang Anh, ông ấy còn có một yêu cầu mang tính cá nhân!
Luật Sư.
Luật Sư.
Ông ấy muốn cậu Quang Anh đính ước với Hoàng Đức Duy.
Luật Sư.
Luật Sư.
Người mà ông xem như người thân thiết nhất, đã sống và được bảo trợ trong gia đình suốt nhiều năm qua.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Hic..
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi mới về nước chưa đầy 1 ngày, đã bắt tôi lấy một người chưa biết mặt mũi ra sao?
Luật Sư.
Luật Sư.
Đức Duy ấy đang đứng trước mặt cậu.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
/!?/
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Nhưng tôi mới về nước không lâu, ông ta lại trói buộc tôi à?
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Anh về rồi nói những lời đó sao?
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Ba.. không có tính trói ai hết.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Là anh không hiểu gì về ông ấy!! /giận/
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Ừ! tôi không hiểu, cậu thì hiểu ông ta quá.
Mẹ (kế)
Mẹ (kế)
Con-.. đừng nói vậy.
Mẹ (kế)
Mẹ (kế)
Duy là người duy nhất ở cạnh ba con những năm cuối đời.
Mẹ (kế)
Mẹ (kế)
Không phải ai cũng chịu đựng được khoảng thời gian-..
Luật Sư.
Luật Sư.
Xin phép tôi được cắt lời!
Luật Sư.
Luật Sư.
Tình hình nội bộ công ty hiện đang rất bất ổn.
Luật Sư.
Luật Sư.
Sau khi ông Nguyễn lâm bệnh, đã có không ít thế lực bên trong bắt đầu ngấm ngầm đấu đá để tranh giành chiếc ghế Chủ tịch.
Luật Sư.
Luật Sư.
Chiếc ghế mà theo di nguyện, ông muốn cậu Quang Anh tiếp quản.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Mấy người trong công ty ông ta ư?
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Mấy năm rồi tôi chưa gặp.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Họ không ưa tôi, tôi cũng chẳng muốn gặp mặt mấy lão già đó.
Luật Sư.
Luật Sư.
/gật đầu/
Luật Sư.
Luật Sư.
Và họ càng có lý do ra tay khi biết cậu đã vắng mặt suốt sáu năm qua.
Luật Sư.
Luật Sư.
Về phần cậu Duy, tuy không phải con ruột, nhưng cậu ấy là người từng hỗ trợ ông Nguyễn rất nhiều trong giai đoạn ông bệnh nặng.
Luật Sư.
Luật Sư.
Ông ấy từng nói: Nếu không có Duy, có lẽ ông đã không thể giữ công ty yên ổn đến lúc giao lại.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
“Ba..”
Luật Sư.
Luật Sư.
Vì thế, ông Nguyễn đã để lại một phần nhỏ cổ phần công ty cho cậu Duy, như một lời cảm ơn, và cũng là một cách củng cố vị thế của Quang Anh sau này.
Luật Sư.
Luật Sư.
Tuy nhiên, để đảm bảo số cổ phần ấy không bị các bên khác lợi dụng, ông đã sắp xếp một điều.
Luật Sư.
Luật Sư.
Nếu hai người đính ước, phần cổ phần ấy sẽ gộp chung vào quyền đại diện của Quang Anh.
Luật Sư.
Luật Sư.
Điều đó khiến cậu trở thành cổ đông lớn nhất, và không ai có thể động vào chiếc ghế chủ tịch.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Rắc rối.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Tôi.. tôi thì sao?
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Tôi không liên quan tới chiếc ghế chủ tịch gì gì đó hết!
Luật Sư.
Luật Sư.
Nhưng cậu là người được tin tưởng.
Luật Sư.
Luật Sư.
Và điều này giúp bảo vệ cả hai, tránh sóng gió nội bộ, tránh truyền thông bới móc, và giúp công ty không rơi vào tay kẻ khác.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Xí.. ai muốn cưới loại như cậu ta.. /nói bé/
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Nè! anh nói cái gì đó?
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Tưởng tui không biết hả?
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Tui thì ưa gì cái loại anh! /đứng lên/
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi thì sao? cậu biết cái gì về tôi mà nói loại này loại kia! /đứng theo/
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Anh á? anh là cái đồ-..
Luật Sư.
Luật Sư.
Dừng!
Luật Sư.
Luật Sư.
Tôi chưa nói hết mà hai vị đã cãi nhau rồi.
Luật Sư.
Luật Sư.
Vậy lúc đứng trước truyền thông phải làm sao hả?
Mẹ (kế)
Mẹ (kế)
Ông.. thông cảm, hai đứa nó hơi quá khích.
Luật Sư.
Luật Sư.
Ngoài di chúc về cổ phần và hôn ước, ông chủ Nguyễn trước khi qua đời đã sắp xếp chỗ ở cho hai người.
Luật Sư.
Luật Sư.
Căn biệt thự số xx đường xxx trong khu đô thị xxx, đã được đứng tên Quang Anh, nhưng đồng thời có thêm một bản ghi chú giao quyền sử dụng chung cho cậu Hoàng Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
“Lập hẳn kế hoạch cưới vợ cho tôi mà không hỏi ý kiến một câu..”
Luật Sư.
Luật Sư.
Mọi thủ tục chuyển giao sẽ hoàn tất trong vòng một tuần.
Luật Sư.
Luật Sư.
Hai người phải bắt đầu chuyển về ở tại đó từ ngày mai.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Hả?
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Gì cơ?
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
Nhanh vậy á?
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
/bật khỏi ghế/
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Tôi chưa đồng ý cái mẹ gì hết!
Luật Sư.
Luật Sư.
Cậu có thể không đồng ý.
Luật Sư.
Luật Sư.
Nếu vậy, cổ phần mà ông anh để lại sẽ bị niêm phong.
Luật Sư.
Luật Sư.
Và trong vòng 90 ngày tới, hội đồng quản trị có quyền chuyển nhượng số cổ phần đó nếu không có động thái hợp lệ từ người thừa kế.
Mẹ (kế)
Mẹ (kế)
Quang Anh.. đồng ý được không con? vì ba con, một lần thôi..
Mẹ (kế)
Mẹ (kế)
Đây là cơ ngơi của ông ấy đã gây dựng vô cùng khổ..
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
Chẳng phải là ép buộc à?
Luật Sư.
Luật Sư.
Đây là di nguyện. /cười/
Luật Sư.
Luật Sư.
Phổ cập cho 2 vị đã xong, hiện giờ các vị có thể đi đâu tuỳ ý.
Luật Sư.
Luật Sư.
Duy nhất một điều ngày mai phải tới căn nhà đã được sắp xếp sẵn.
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
T-thôi được..
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
“Phiền phức thật.”
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
“Cái gã mắt kính đen bàn tay búp măng kia thật đáng ghét!”
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
/lườm/
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
“Lườm cái gì chứ! tôi chưa hề làm gì cậu!”
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
“Xinh mà thấy ghét.”
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh.
/nhìn/
Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy.
“Mặt câng câng thấy ghét! đợi đấy.”
Tác Giả.
Tác Giả.
Ngủ ngon, tớ ngủ đây.
Tác Giả.
Tác Giả.
Bái baii.
Tác Giả.
Tác Giả.
ilysm.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play