Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[DomicMasterd] Em Là Nhà Của Chú..!

Chap 1

kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
hé luuu
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
kngọcc đã quay trở lại 🥰
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
bộ thứ 2 nhaa
Mấy anh Top: 28 tuổi Mấy bé Bot: 16 tuổi
_________Vô thôii_________
Trời sắp tắt nắng, bên góc vỉa hè ven biển là một cậu bé đang ngồi bán vài bức tranh chì nguệch ngoạc, cạnh bên là túi ve chai vừa nhặt. Ánh mắt cậu mệt mỏi, nhưng vẫn cố cười khi có người đi ngang.
Dương tò mò bước lại xem, tay cầm một ly cà phê, anh khẽ khụy xuống bên cậu bé.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
tranh của em à?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//gật gật//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
dạ.. em vẽ để kiếm tiền ăn cơm
-Dương chỉ tay vào túi ve chai
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
còn cái này?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//mím môi//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
em nhặt ve chai ban ngày
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
vẽ vào tối
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
không ai nuôi em, nên em phải tự nuôi mình..
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//lặng vài giây//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
em sống với ai?
-Cậu lắc đầu, giọng nhỏ xíu
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
một mình..
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
vậy.. ba mẹ em đâu?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
em không có..
Gió biển lạnh buốt bắt đầu thổi qua. Dương cúi xuống ngang tầm mắt em
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
chú xin lỗi nếu hỏi hơi đường đột
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
nhưng... em có thể nào dẫn chú xem 'em hiện tại như thế nào' được không?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//tròn mắt+hơi nghiêng đầu//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
dẫn chú.. đi đâu ạ?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//cười nhẹ//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
nơi em ngủ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
nơi em sống
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
mọi thứ của em, chú muốn biết hết
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//ngập ngừng rồi gật đầu//
Hai người — một lớn, một nhỏ — bước đi song song trên nền cát lạnh, phía sau là hoàng hôn đang dần tắt...
Dưới ánh chiều nghiêng vàng rót xuống mặt biển, em bước từng bước nhẹ như gió. Mái tóc đen nhánh buộc hờ phía sau, vài sợi bung ra khẽ lay trong nắng. Làn da trắng mịn lạ thường—trắng đến mức tương phản hoàn toàn với chiếc áo cũ sờn, khiến người ta chẳng thể rời mắt. Đôi mắt em to, tròn và đen láy như mặt nước chưa từng vướng bụi. Mỗi lần em chớp mắt là cả một khoảng trời như chùng xuống. Chiếc mũi nhỏ, sống mũi cao thanh tú, gương mặt cân đối đến khó tin. Đôi môi hồng nhạt, mím lại khi em chăm chú nhìn về phía xa, mang một nét cương nghị pha lẫn dịu dàng đến kỳ lạ. Không son phấn, không đồ đẹp, chẳng có lấy một thứ điểm trang, nhưng em—cái vẻ đẹp mộc mạc ấy lại khiến cả khung cảnh phía sau như nhạt nhòa. Em đẹp theo cái cách… khiến người đối diện chỉ muốn bước tới, dang tay che chở. Dương nhìn theo dáng nhỏ ấy mà ngực bỗng thắt lại. Em đi một mình, nhưng chẳng cô đơn—bởi chính em đã trở thành ánh sáng cho chính mình rồi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
*đẹp quá..*
Cậu bé dẫn Dương đi qua những con hẻm nhỏ ven biển, nơi chẳng có ai lui tới khi trời bắt đầu tối. Hai bên là vách tường loang lổ, rêu phủ đầy chân tường. Gió biển thổi mạnh hơn, rít qua khe mái tôn như tiếng than thở lặng câm của phố nghèo. Và rồi… họ dừng lại trước một căn chòi tạm bằng tôn gỉ sét, xiêu vẹo giữa bãi đất trống. Cửa không có then, chỉ là một mảnh vải rách được vắt lên làm rèm. Mái nhà thủng vài lỗ, nước mưa chắc hẳn phải chảy tong tỏng vào những đêm giông gió.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
đây là nhà em.. //lí nhí//
Dương nhìn chằm chằm vào cái "nhà", môi mím chặt. Cậu bé bước vào trước, tay quơ lấy một que củi bật lửa lên, ánh sáng mờ le lói từ chiếc lon sắt biến thành đèn dầu.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
giường em là mấy cái thùng giấy đè lên nhau..
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
còn mềm thì... hôm trước nhặt được phía sau chợ
Dương im lặng. Tim như bị bóp nghẹn. Không ai đáng sống trong nơi thế này. Nhất là một đứa trẻ.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//vô tư// chú đừng thấy em nghèo mà chê nha..
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
em... quen rồi
Dương không nói gì, chỉ gật đầu khẽ. Nhưng đôi mắt cay xè. Rồi trong đầu anh chỉ còn một câu..
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
*Chú sẽ không để em sống như vậy nữa. Tuyệt đối không*
Anh đứng nhìn căn chòi ấy thêm vài giây. Một phần muốn quay đi, phần còn lại… lại muốn ôm cả thế giới nghèo nàn này vào lòng.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
em sống vậy bao lâu rồi? //giọng khàn đi//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
dạ lâu rồi.. từ hồi em nhớ được
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
không ai tìm em sao..?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
không ạ... em đâu có ai đâu
Câu trả lời hồn nhiên như một lưỡi dao. Cắm sâu vào lòng người đối diện. Dương nhắm mắt. Hít một hơi thật sâu.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
dọn đồ đi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
hả?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Dọn đồ đi. Từ mai em không cần ngủ trong chòi này nữa.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
chú... nói gì cơ?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
chú sẽ dẫn em về nhà
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
ăn cơm có canh, ngủ có nệm
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
không phải lượm ve chai nữa
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
không phải bán tranh nữa
Hùng tròn xoe mắt. Cậu bé chưa kịp phản ứng, thì bàn tay Dương đã đặt lên đầu cậu, xoa nhẹ.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
từ giờ chú là người thân của em
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
là chú nuôi của em
Hùng im lặng một lúc. Rồi mím môi bật ra tiếng "dạ" rất nhỏ. Trong ánh mắt em, có thứ gì đó vừa vỡ òa. Không phải nước mắt, mà là… hy vọng.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
à.. mà em tên gì?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
dạ.. em tên Lê Quang Hùng, biệt danh là Phone ạ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
chú tên Trần Đăng Dương, gọi là chú Bống cũng được
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
chú Bống.. hìhì //cười//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
ngoan! //xoa đầu em//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
mà.. chú nhiêu tuổi ạ?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
chú.. 28 tuổi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
ờm.. vậy là chú lớn hơn Phone tận 12 tuổi á
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
???
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
e-em.. 16 tuổi? //bất ngờ//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
dạ.. đúng òii
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
ch-chú.. cứ tưởng em 10 tuổi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
CÁI GÌ???
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
tại nhìn em nhỏ nhỏ xinh xinh nên.. //cười khờ+gãi đầu//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
ý chú là Phone lùn hảaa? //khoanh tay giận dỗi//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
ơ ơ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
chú không có ý đó đâu bé nhỏ.. //ôm em//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
hứ.. Phone giận chú bây giờ //tongtai//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Phone tha lỗi cho chú nhaa
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
em thích gì chú cũng chiều //xoa đầu em//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
à.. vậy gấu trúc nha chú
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
cả cua nữaaa
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
thích đến vậy sao?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
dạ đúng òiii
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
à.. em có cái này cho chú coi nèee //đi lấy//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
gì thế Phone~
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
ta đaa //giơ gấu bông 🐼 cho anh xem//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
hửm?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
đây là con gấu trúc mà Phone nhặt ve chai với bán tranh vẽ lâu lắm mới mua được đóo //cười xinh//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
*càng nghe em nói..*
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
*chú càng thương em đó Phone..*
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
chú Bống thấy đẹp khôngg?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
có.. đẹp lắm
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
hìhì //ôm gấu trúc//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
sau nay em về ở với chú..
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
thích gì cứ nói nhé
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
chú sẽ mua cho em..
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
không để em chịu khổ như vậy nữa..
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
chú hứa nhaa //đưa tay ra//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
chú hứa.. //móc nghoéo với em//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//cười//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
về thôi //bế em//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//ôm gấu bông+thiếp dần trên vai anh//
_________End___________
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
nếu bộ này có người đọc thì nhớ qua bộ [DomicMasterd] [DuongHung] Một Thập Kỷ...? ủng hộ kngọcc nhaa 💓
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
còn flop thì t xóa truyện 🥰

Chap 2

kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
likeeeeeeeeeeeeee😭🥰
______________________________
Cạch
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//mở cửa nhà//
Giúp việc 1
Giúp việc 1
chào cậu chủ ạ //cúi đầu//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
ừm.. //bế em//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
khò khò //💤//
Giúp việc 1
Giúp việc 1
nhóc này là..
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
người của tôi!!!
Giúp việc 1
Giúp việc 1
à.. vâng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
ưm~ //tỉnh//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
chú.. Bống
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
ơi chú đây
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//nhìn thấy GV1//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
em chào chị..
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
em đói chưa? //xoa xoa bụng sữa của em//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
dạ đói òiii //nhõng nhẽo//
Giúp việc 1
Giúp việc 1
để chị dọn cơm cho em nha //đi vào bếp//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
ăn xong lát chú chở Phone đi mua quần áo và tất cả thứ em thích //bế em vào phòng ăn//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
dạ
_________Phòng ăn_________
Phòng ăn rộng rãi nhưng ấm cúng. Hương thơm từ thức ăn lan nhẹ trong không khí. Hùng ngồi trước bàn cơm lớn, ánh mắt dán chặt vào những món ăn đầy ắp đang nghi ngút khói. Tay em khẽ siết lại trên đầu gối, cổ họng nghẹn ứ. Từ bao giờ, em đã quen với những bữa cơm nguội lạnh, đơn độc với chén rau luộc, có khi chỉ là vài mẩu cơm cháy ai cho. Giờ đây, trước mặt em là một thế giới quá xa lạ – xa đến mức tưởng như không dành cho mình.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//im lặng//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
hửm? //gắp thức ăn cho em//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
sao Phone không ăn?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
không hợp khẩu vị em hả? //nhìn em//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
dạ không, ngon lắm.. chỉ là em không quen..
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
trước giờ em hay ăn gì?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
dạ.. em ăn cơm với rau. Còn không có rau thì chan nước cơm cho dễ nuốt.. có hôm may mắn thì được miếng cá.. nhưng chỉ dám ăn một nửa.. để dành phần còn lại cho hôm sau..
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//im lặng nhìn em//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Mấy bữa không có đồ ăn, em đi lượm ve chai. Ai thương thì cho em cái bánh bao nguội hay hộp sữa gần hết hạn. Nhưng cũng ít lắm, đâu phải ngày nào cũng được...
Dương lặng lẽ nhìn em cúi đầu kể lại. Từng chữ vụn vỡ từ môi em như đâm vào tim anh. Tim anh bỗng khựng lại… Tại sao một em bé nhỏ bé, xinh xắn và ngoan ngoãn như vậy… lại phải chịu cảnh cơ cực? Tại sao những bữa ăn tuổi thơ của em lại chỉ có rau luộc nguội ngắt, đôi khi chỉ là vài hạt cơm khô còn sót trong túi người qua đường? Sự ngây thơ không nên đi cùng đói khát. Sự trong sáng không nên đi kèm lạnh lẽo. Vậy mà em – đứa trẻ vừa bước vào thế giới của anh – lại lớn lên trong thiếu thốn như thế. Dương nuốt nghẹn. Anh đã ăn những bữa cơm được dọn lên bằng bạc vàng, còn em… lại từng ăn bằng đôi tay bé nhỏ nhặt nhạnh từ sự hờ hững của cuộc đời.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
à..có vài ngày em gắng nhặt ve chai rồi tiết kiệm để mua cơm cua ăn //cười//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
ngày đó tuyệt lắm đó chú Bống
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
vì.. em được ăn món yêu thích
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
em muốn có một gia đình và… những bữa ăn ấm áp //giọng nhỏ dần//
Câu nói của em ngây thơ đến đau lòng. Em chỉ ước một bữa cơm ấm, một mái nhà có người đợi. Nhưng ông trời lại lấy đi tất cả của bạn nhỏ. Thay vào đó là những tháng ngày đói khát, cô đơn và những bữa cơm chan nước mắt.
Dương nghe mà cổ họng nghẹn lại. Không phải vì em kể bằng giọng buồn – mà chính vì em kể bằng giọng quá bình thường. Như thể: sống khổ… là chuyện quen rồi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
từ giờ, em không cần phải ăn như vậy nữa. Ở đây ngày nào cũng có cơm, có thịt, có canh. Sáng có sữa, tối có nước ấm. Chỉ cần em ăn ngon, ngủ ngoan… còn lại, chú lo.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//gắp thức ăn cho em// ăn đi, lát chú dẫn em mua gấu trúc nhé
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
dạ chú! //ăn//
T
U
A
TTTM
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
oaa rộng quá chú ơi //ngắm nhìn xung quanh//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
thích lắm sao? //nhìn em nuông chiều//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
dạ thích lắm //vui vẻ//
"Em thích lắm chứ! Lần đầu được đi đến nơi sang trọng như vậy mà." Bạn nhỏ vui lắm, mắt cứ sáng lên như đèn trời, hết quay trái lại quay phải, cứ cười tít mắt. Nhưng rồi... Sao em lại không mua? Vì em biết mình không có tiền. Cái gì cũng đẹp, cũng lạ, nhưng em chỉ dám đứng nhìn. Cái nghèo đã dạy em quen với việc ngắm mà không chạm, thèm mà không đòi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//nhìn em//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Phone, sao em không mua?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
dạ.. tại em không có tiền
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
em cứ mua đi, chú trả
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
nhưng.. đồ ở đây đắt lắm chú
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
em quên chú Bống của em giàu à
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
chú mua nguyên cái TTTM này cho em cũng không thành vấn đề //tongtai:))//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//nhìn anh//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
em thích gì cứ mua đi //dắt em vào quầy gấu bông//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//ngắm nhìn gấu trúc bông//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
em thích nó sao?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//gật gật//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
nhìn dễ thương quá..
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
chú mua cho em nhé
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
dạ Phone cảm ơn chú //cười xinh//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
thấy hơi thiếu thiếu
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//nghiên đầu//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//chỉ vào má// Phone hôn chú đii
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
hoii ở đây nhiều người lắm //ngại//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
có sao đâuu
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
hôn chú đi rồi chú mua cho Phone //dụ//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
hong mà
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
vậy nghỉ mua nhá //định dắt em đi//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
ơ //rưng rưng//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//thấy em đang mếu//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
thôi thôi chú xin lỗi em bé nhé
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//nín//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
em hôn chú một cái thôi nha nha //nhõng nhẽo//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
haizz
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
moaz //thơm má anh//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
*chờiiii má, đã qaaa*
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//🍅//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
đi mua thôi chú Bống //nắm tay anh//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
ờ ừm.. đi thôi
Sau đó, hắn dắt em đi hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, nào là đồ chơi, gấu bông, quần áo, bánh kẹo… cứ thấy gì xinh là đòi mua cho em bằng được. Lúc đầu em cứ lắc đầu từ chối mãi, nhưng trong lòng thì mắt vẫn cứ liếc nhìn mấy món đồ lung linh ấy. Hắn không thèm tranh cãi, chỉ cười nhẹ rồi dúi vào tay em từng thứ một. Em biết mình cãi không lại, đành lặng thinh để hắn mua. Nhưng trong lòng lại âm thầm thấy ấm áp lạ thường. Lần đầu tiên, có người giành lấy phần hơn cho em.
________End________
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
bữa giờ t lặn hơi lâu🥰
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
biết sao hè rồi mà t ra chap trễ không?
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
vì..
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
t lười
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
t bí văn
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
t stress
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
t ovtk
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
t tủi thân..
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
và cả đống cảm xúc khác🥰
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
với đọc mà kh like thì sao t có động lực viết típ chớ 🥺😭🥰

Chap 3

____________________
T
U
A
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Phone ơi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
dạ //nghiên đầu//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
chú Bống đăng kí nhập học cho em rồi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
em được đi học ạa //vui//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
ừm..
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
nên giờ Phone vào ngủ sớm rồi mai mình đi học nhá
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
daa //lên phòng//
Trên phòng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
hìhì mai Phone sẽ được đi học~ //nhảy tưng tưng//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
vui lắm hảa //cười nhìn em//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
dạ vui
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
đó giờ em muốn đi học lắm
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
mà tại không có tiền..
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
nên phải đứng ngoài cửa lớp học nghe giảng lén..
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
còn không có tiền mua tập viết thì em viết trên cát để học..
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
...
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
thấy em nghèo vậy thôi chứ em học giỏi lắm đó..
Bạn nhỏ xúc động lắm, vì đây là lần đầu tiên em sắp được đi học – điều mà em từng chỉ dám nhìn từ xa, giờ lại gần đến thế.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//ôm em vào lòng//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//ngước lên nhìn anh//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Phone ngoan, em hiểu chuyện lắm //vuốt nhẹ tóc em//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//mắt long lanh//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
chú mua dụng cụ học tập cho em rồi đó //chỉ vào tủ//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
thích không bé~
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//đi lại mở tủ//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
quaooo //sáng mắt//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
xinh quá~ //ngắm//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
em được dùng aa
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
vâng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
của em hết~
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
hìhì em cảm ơn chú //thơm má hắn//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
chưa đủ~
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//khó hiểu//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
thơm ở đây nữaa //chỉ môi//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//🍅//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
hong hong!!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
đi màa
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
no no
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//ấn gáy em hôn//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
ưm~
...
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//đập liên tục vào vai anh//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//nhả ra//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
hộc..ha //thở hổn hển//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
AAAAAAAAAAAA
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
CHÚ BỐNG BẮT NẠT CON NÍT!!!!!!!
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
OAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//hét banh nhà//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//bịt tai//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
*người có chút ét mà sức giọng như khủng long🥰*
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
AAAAAAA-
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//bịt miệng em//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
im lặng nào Gobi //🤫//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//khó hiểu//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
*chú Bống bị khùng🥰*
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
nha đầu ngốc em thật là thú dị~ //tongtai//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
*tr má🥰*
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
chú Bống bị ai dựa vậy?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
ngốc à //gõ đầu em//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
ui daa //xoa đầu//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
chú tưởng chú cao rồi muốn làm gì làm hảa //lanhlung//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
*🥰*
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
cao hơn em là được~ //trêu//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
*á à chú dám🥰*
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
*Phone dỗi chú luôn*
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
*hehe🥰*
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
sao~
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
không cãi được hả~ //nhếch mép//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//không nói gì lên giường nằm//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
ể?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
chú đùa mà //lại chỗ em//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//chùm mền kín người//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
nào đừng dỗi chú màa //kéo mền ra//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
hic.. //giả khóc🥰//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
ơ ơ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
đừng khóc //ôm em//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//thút thít//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
chú xin lỗi em ạ
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
*chú Bống thật nguk ngốck🥰*
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
ok ta tha lỗi cho nhà ngươi //lanhlung//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
*chồ chồ🥰*
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
giờ chú ngủ không?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
à có có //ôm em//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//rút vào lòng anh//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//hửi tóc em//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
*tr má, thơm dữ🥰*
_____End________
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
nay tới đây thôi🥰
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
tháng sau gặp lại🥰
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
chap này thấy nó ồn🥰
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
kệ đii🥰
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
ngọt trước ngược sau🥰
kngọcc nìiiii
kngọcc nìiiii
tự hiểu đi he🤭

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play