[PerthChimon] Tha Cho Tôi
Chap 1: Ánh mắt trong hẻm tối không đường thoát
Trời sắp tắt nắng.
Con đường nhỏ dẫn về khu dân cư yên tĩnh dần chìm vào sắc cam đỏ hoàng hôn. Tiếng bước chân nhẹ vang lên đều đều trên vỉa hè, hòa vào tiếng ve cuối mùa hè còn sót lại. Chimon đeo balo, tay đút túi áo khoác mỏng, lặng lẽ bước về phía trước. Cậu không thích chen lấn trên xe buýt sau giờ tan học, lại càng không muốn gặp tụi bạn ồn ào của lớp. Chimon vốn luôn như thế – lặng lẽ, tách biệt, nhưng mang theo một đôi mắt hay quan sát và một trái tim nhạy cảm hơn người.
Khi sắp đến ngã ba quen thuộc, cậu dừng lại.
Có tiếng động lạ vọng ra từ con hẻm bên trái – tiếng la hét, tiếng vật ngã, tiếng rên rỉ bị kìm nén.
Chimon liếc nhìn đồng hồ. Vẫn còn sớm. Cậu ngập ngừng rồi bước chậm về phía hẻm, nấp sau một cột điện, lén nhìn vào trong.
Một nhóm nam sinh đang bao vây một cậu trai khác – áo sơ mi đồng phục nhàu nát, cằm bầm tím, cả người run rẩy. Dẫn đầu nhóm là một người nổi bật: áo đồng phục khoác hờ trên vai, sơ mi trắng xộc xệch để lộ một phần ngực, cà vạt tháo ra cột ngang cổ tay, ánh mắt lạnh lùng như dao rạch.
Perth.
Cái tên đó Chimon từng nghe nhiều lần trong trường – thủ lĩnh nhóm cá biệt, đẹp trai nhưng nguy hiểm. Không ai muốn dây vào cậu ta.
Cậu nên bỏ đi. Không nên xen vào. Nhưng Chimon vẫn đứng đó, không hiểu vì sao, mắt không rời khỏi bóng lưng của Perth.
Bất chợt, Perth xoay người. Như thể cảm nhận được ánh nhìn.
Đôi mắt xám lạnh của cậu ta chạm thẳng vào Chimon.
Chimon giật mình. Tim đập mạnh. Cậu quay đầu bỏ chạy.
Perth Tanapon
“Có người nhìn trộm.” Perth nhếch môi, phẩy tay. “Bắt nó lại.”
Chimon nghe tiếng bước chân dồn dập phía sau. Cậu không dám quay đầu. Cảm giác như đang bị con sói đuổi theo trong rừng tối.
Phía sau vang lên một giọng nói trầm thấp nhưng không gắt gỏng – lại khiến sống lưng cậu lạnh toát:
Perth Tanapon
“Để tao tự bắt nó.”
Tiếng chân dội vang trên nền xi măng.
Chimon chạy như chưa từng chạy bao giờ. Tim đập loạn trong lồng ngực, hơi thở gấp gáp quấn lấy nhau. Cậu không dám quay đầu, nhưng cậu biết—hắn đang đến gần.
Ngay khi cậu quẹo vào một con ngõ nhỏ hơn, ánh nắng tắt hẳn, bóng tối nuốt trọn thân ảnh gầy gò. Chimon định bẻ sang trái thì một bàn tay thô ráp bất ngờ kéo mạnh cổ tay cậu, ghì cậu ép sát vào tường.
Perth Tanapon
"Bắt được rồi.” Giọng Perth vang lên, thấp, trầm và dứt khoát.
Chimon vùng vẫy theo phản xạ, nhưng Perth chỉ siết nhẹ một chút, cậu đã đứng bất động, cảm nhận được hơi thở nóng ẩm của người kia phả lên má mình.
Perth Tanapon
“Mắt mày nhìn gì trong hẻm lúc nãy?” Perth hỏi, ánh mắt chăm chăm như xuyên thấu qua da thịt.
Chimon Wachirawit
"Tôi... tôi không cố ý... Tôi chỉ đi ngang thôi...” – Chimon lắp bắp, nhìn đi chỗ khác, cố tránh ánh nhìn khiến người ta muốn gãy gập ấy.
Perth im lặng vài giây, rồi nghiêng đầu sát hơn.
Perth Tanapon
"Đi ngang, mà đứng đó nhìn chăm chăm không chớp?”
Chimon cắn môi. Cậu không trả lời. Hơi thở của Perth gần đến mức cậu có thể cảm thấy sự khác thường trong nhịp tim chính mình.
Một khoảnh khắc trôi qua, Perth bật cười khẽ. Tiếng cười không lớn, nhưng đủ để khiến Chimon sởn gai ốc.
Perth Tanapon
"Lạ nhỉ. Tao ghét nhất ai tò mò chuyện của tao... nhưng với mày thì...” Perth nói, bàn tay lơi lỏng một chút, rồi đưa lên... vuốt nhẹ cằm Chimon.
“...thấy thú vị.”
Chimon ngẩng lên, chạm đúng vào đôi mắt xám kia.
Trong mắt Perth không có vẻ giận dữ. Cũng chẳng có sự đùa cợt. Chỉ có một sự tập trung kỳ lạ, khiến Chimon khó hiểu – như thể cậu là một món đồ chơi mới được phát hiện, khiến người ta muốn tháo rời từng lớp để xem bên trong có gì.
Perth Tanapon
"Tên mày?” Perth hỏi, giọng không lớn nhưng đủ ép buộc.
Chimon Wachirawit
"Chimon"
Perth Tanapon
Perth nhếch môi. “Tốt. Từ giờ, đi ngang hẻm đó thì nhớ né xa ra. Còn nếu không né được... thì nhớ đến tên tao trước khi mày chạy.”
Perth buông tay, lùi lại vài bước, vẫn không rời mắt khỏi Chimon.
Perth Tanapon
"Tên tao là Perth. Nhớ lấy, Chimon.”
Và rồi cậu ta quay đi, bỏ lại một Chimon ngơ ngác, đứng giữa con hẻm vắng không còn một tiếng động.
Tác giả
Có thấy quen khôngg
Tác giả
Vì rảnh nên tui đã làm cả 2 bản PerthChimon
Tác giả
bản tiểu thuyết và truyện chat
Chap 2: Trò chơi bắt đầu, giới hạn bị phá vỡ
Sáng hôm sau, Chimon đến trường với tâm trạng lạ lẫm. Cậu đã không ngủ được cả đêm. Dù rất muốn tin rằng chuyện tối qua chỉ là một cơn ác mộng, thì cái cảm giác nơi cổ tay bị siết chặt vẫn còn âm ỉ... như một dấu ấn không thể xóa.
Lớp học vẫn ồn ào như thường lệ, chẳng ai để ý đến cậu – điều đó làm Chimon thấy nhẹ nhõm.
Nhưng bình yên không kéo dài được bao lâu. Đến tiết hai, cánh cửa lớp đột ngột bật mở. Toàn bộ ánh mắt đổ dồn về phía người vừa bước vào.
Perth.
Cậu ta đứng thẳng người, mặc đồng phục chỉnh tề theo cách bất cần nhất có thể – sơ mi không cài đủ nút, cà vạt lỏng lẻo, tay đút túi quần. Giáo viên chủ nhiệm trố mắt, chưa kịp lên tiếng thì Perth đã rảo bước vào lớp, như thể cả ngôi trường này là sân chơi riêng của cậu ta.
Perth Tanapon
“Tôi xin chuyển chỗ,” Perth nói thẳng, nhìn về phía cuối lớp.
Giáo viên
“Chỗ nào?” giáo viên hỏi, ngập ngừng.
Perth không trả lời, chỉ thẳng tay về phía chiếc bàn trống cạnh Chimon – chiếc ghế mà không ai dám ngồi vì nó sát tường, chật hẹp và khuất.
Chimon cứng người.
Giáo viên nhìn quanh, không ai phản đối. Ai dám phản đối chứ?
Giáo viên
"Ừm… được. Ngồi tạm đó đi.” Giáo viên thở dài, quay lên bảng.
Perth bước về phía cậu.
Chimon thấy rõ từng bước chân cậu ta vang lên như tiếng trống trong ngực mình. Khi Perth kéo ghế ngồi xuống cạnh, không khí giữa hai người như đặc quánh lại.
Perth ngồi nghiêng người, chống cằm nhìn thẳng vào cậu – như thể trong lớp học ồn ào này, chỉ có hai người tồn tại.
Perth Tanapon
“Mày trốn cũng kỹ đấy. Nhưng mà xui, lớp tao lại thiếu người đúng lúc,” Perth nói nhỏ, nhưng đủ để Chimon nghe.
Chimon Wachirawit
"Cậu muốn gì?” Chimon siết chặt tay, mắt nhìn xuống vở.
Perth Tanapon
"Tao muốn... chơi."
Câu trả lời ngắn ngủi nhưng khiến Chimon ớn lạnh.
Chimon Wachirawit
"Chơi kiểu gì?"
Perth cười nhẹ, cúi sát xuống thì thầm vào tai cậu:
Perth Tanapon
“Kiểu khiến mày không trốn được nữa.”
Một tờ giấy nhỏ được đẩy sang dưới bàn – là một bức vẽ nguệch ngoạc cảnh tối qua, vẽ đúng lúc Chimon bị ép vào tường, gương mặt tái đi và ánh mắt sợ hãi.
Perth Tanapon
"Lỡ có người khác thấy thì... nhục nhỉ?” Perth nói, giọng như đang kể chuyện vui.
Chimon Wachirawit
Chimon quay sang, trừng mắt.“Cậu đang uy hiếp tôi à?”
Perth Tanapon
“Không,” Perth đáp, vẫn cười. “Tao chỉ bắt đầu luật chơi.”
Cậu ta đút hai tay ra sau đầu, ngả người ra sau ghế, ánh mắt nửa lười biếng, nửa nguy hiểm.
“Luật 1: Không được tránh tao. Luật 2: Tao muốn gì, mày phải nghe. Luật 3...” Perth ngừng lại một nhịp, rồi liếc sang Chimon.
“...Mày không được phép thích tao.”
Một tuần trôi qua kể từ khi Perth ngồi cạnh Chimon. Mỗi ngày trôi qua như một màn tra tấn tinh thần.
Perth không đụng tay vào Chimon – ít nhất là ở chốn đông người. Nhưng cậu ta luôn hiện diện, luôn nhìn, luôn chọc vào đúng giới hạn mà Chimon không thể vượt qua. Có lần Perth bất ngờ ghé tai cậu thì thầm giữa tiết học:
Perth Tanapon
"Tối qua mày ngủ mấy tiếng?"
Chimon giật mình đánh rơi bút. Perth chỉ nhếch môi cười.
Và rồi đến chiều thứ Sáu.
Trường tổ chức trực nhật cuối tuần. Mỗi lớp cử vài học sinh dọn phòng học, xếp lại bàn ghế.
Tất nhiên, Chimon bị “bốc thăm trúng thưởng”.
Cậu ở lại đến tận chiều muộn, một mình trong lớp sau khi bạn cùng trực đã trốn đi đâu mất. Khi cậu gom xong rác và định ra về, cửa lớp bỗng cạch một tiếng – bị khóa từ bên ngoài.
Chimon chạy tới, gõ cửa, gọi tên bảo vệ.
Không ai trả lời.
Và rồi, từ góc phòng, một giọng quen thuộc vang lên.
Perth Tanapon
"Khỏi gọi. Hôm nay tao nhờ người canh rồi"
Chimon quay phắt lại.
Perth – ngồi trên bàn giáo viên, tay xoay chiếc chìa khóa cửa.
Chimon Wachirawit
Cậu bị điên à?” Chimon gắt, tim đập thình thịch.
Perth Tanapon
"Chưa đâu.” Perth bước xuống, thong thả đi về phía cậu.
Perth Tanapon
"Trò chơi của tao, mày nhớ mà, đúng không?”
Chimon Wachirawit
Cậu định làm gì?” Chimon lùi lại, lưng đập vào tủ đựng dụng cụ.
Perth không trả lời. Cậu ta bước sát tới, đặt tay lên tủ giam cậu lại giữa hai cánh tay rắn chắc.
Perth Tanapon
"Muốn thử xem... mày chịu được tới đâu.”
Perth cúi xuống, gần đến mức môi họ gần chạm. Chimon quay mặt đi, nhưng Perth ghé sát thì thầm:
Perth Tanapon
"Nhịp tim mày đang loạn lắm.”
Chimon Wachirawit
"Cậu... cậu không có quyền làm thế!” Chimon bật lên.
Perth Tanapon
"Mày nghĩ có ai cấm được tao à?” Perth hỏi ngược lại. Nhưng rồi... cậu ta bỗng đứng thẳng dậy, nhìn ra cửa sổ.
Chimon không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Một thoáng yên lặng rất lạ – như thể lớp học vừa bị rút hết không khí.
Perth Tanapon
"Chimon...” Perth lên tiếng, giọng trầm đi một cách khác thường. “Mày biết cảm giác bị phản bội không?”
Chimon ngẩng lên. Cậu không đáp, nhưng đôi mắt đã thay đổi – sự sợ hãi nhường chỗ cho hoang mang.Perth dựa lưng vào bàn, rút từ túi áo ra một sợi dây chuyền cũ kỹ – mặt dây bạc đã mờ xước, hình bầu dục có khắc tên ai đó: “P. & T.”
Perth Tanapon
"Người duy nhất tao từng tin... cũng nhìn tao như rác rưởi,” Perth nói, mắt không nhìn Chimon nữa. “Giống ánh mắt của mày tối hôm đó.”
Chimon chợt hiểu.
Dưới lớp mặt ngổ ngáo và trịch thượng kia, Perth đang gồng lên để không sụp đổ. Cậu ta đang trút giận lên Chimon – một người lạ vô tình nhìn thấy thứ đáng xấu hổ nhất của cậu ta.
Chimon Wachirawit
"Tôi không nhìn cậu như rác rưởi,” Chimon nói khẽ.
Perth quay lại, ánh mắt dao động.
Chimon Wachirawit
"Tôi chỉ... sợ. Không phải vì cậu đánh người, mà vì ánh mắt lúc đó... không giống người đang sống.”
Hai người nhìn nhau.
Không còn tiếng trống ngực, không còn tiếng gõ cửa. Chỉ có một khoảng không giằng co giữa hai tâm hồn đang dần chạm đến nhau – trong một phòng học khóa kín, nơi trò chơi không còn là trò đùa.
Chap 3: Gần đến mức không thể lùi, không lối thoát
Không khí trong lớp như đặc lại.
Sau khi những lời của Chimon buông ra, Perth đứng im. Đôi mắt xám thường lạnh băng giờ đây ánh lên một thứ cảm xúc không tên – hỗn loạn, dao động... và khát khao bị che giấu.
Perth tiến lại gần.
Chimon nuốt nước bọt, không lùi nữa. Cậu nhìn thẳng vào người đối diện – không trốn, không né, dù tim đang đánh trống loạn nhịp trong lồng ngực.
Perth Tanapon
“Đừng nhìn tao bằng ánh mắt đó...” Perth nói, giọng khàn hẳn đi.
Chimon Wachirawit
“Ánh mắt nào?” Chimon hỏi lại, hơi thở gấp hơn một nhịp.
Perth Tanapon
“Ánh mắt khiến tao muốn làm mày run rẩy"
Perth đáp, và ngay lập tức, tay cậu ta chụp lấy vai Chimon, đẩy ngược vào tường. Nhưng lần này không thô bạo – mà dứt khoát, kìm nén.
Khoảng cách chỉ còn vài centimet.
Perth cúi đầu, môi lướt sát qua gò má cậu, hơi thở nóng rát phả vào tai:
Perth Tanapon
"Mày có biết... cảm giác khát một người đến phát điên... là thế nào không?”
Chimon không trả lời. Cậu không thể. Tay cậu đang siết chặt thành nắm đấm, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Perth đặt một tay lên bụng cậu, đẩy nhẹ, nhưng đủ để cơ thể Chimon áp sát hẳn vào tường.
Perth Tanapon
"Tao đã từng kiềm chế... nhưng với mày thì khác,” Perth thì thầm. “Mày khiến tao vừa muốn bẻ gãy, vừa muốn giữ thật chặt...”
Chimon ngẩng đầu, môi gần như chạm môi Perth.
Chimon Wachirawit
"Vậy cậu đang đè tôi vì muốn gì?”
cậu hỏi, hơi thở đứt quãng, không biết là vì sợ hay vì cảm giác tê dại lan khắp sống lưng.
Perth không đáp.
Cậu ta cúi xuống.
Môi chạm nhẹ vào cổ Chimon – không phải một nụ hôn, mà là một dấu hỏi, một lời tuyên bố: “Tao có thể.”
Chimon siết vai cậu ta, nhưng không đẩy ra. Ngược lại... cậu cảm nhận rõ một tiếng rên nghẹn ngào thoát khỏi cổ họng chính mình.
Perth dừng lại.
Perth Tanapon
"Chimon...” Giọng Perth khàn đặc. “Mày không chống lại tao?”
Chimon nhìn cậu, lần đầu tiên ánh mắt không còn sợ hãi, mà chỉ còn... thẳng thắn.
Chimon Wachirawit
“Tôi đang xem... cậu có dám đi xa đến đâu.”
Perth khựng người.
Cả hai thở dốc. Không khí như bốc cháy giữa họ.
Mắt đối mắt. Ngực áp ngực. Không ai chịu nhường.Đột nhiên – cạch! – cửa lớp bật mở. Một tiếng gọi vọng vào từ xa:
???
"Ê! Ai khóa lớp học đấy?!”
Tiếng bước chân gấp gáp.
Perth lùi lại, thở dài, liếc nhìn Chimon như thể vừa mất đi thứ gì đó rất sát tay.
Perth Tanapon
"Trò chơi chưa kết thúc đâu,” Perth nói nhanh, trước khi bước ra cửa.
Nhưng lần này, ánh mắt cậu ta khác – không chỉ là săn mồi. Mà là người sắp bị chính con mồi cuốn lấy.
Hôm đó, trời mưa.
Chimon ghét mưa. Cậu ghét cái cảm giác quần áo ướt dính vào da, ghét tiếng nước nhỏ tí tách không dứt bên tai. Nhưng điều cậu ghét nhất – là khi bản thân ướt sũng, dễ bị tổn thương và không thể giấu đi biểu cảm của mình.
Tiết thể dục bị huỷ. Chimon lặng lẽ đi về phía nhà vệ sinh nam ở khu khuất sau dãy phòng học cũ – nơi ít ai lui tới.
Và rồi...
Rầm!
Cánh cửa sau lưng bị đóng sập lại. Khoá từ bên trong.
Chimon quay phắt lại. Một bóng người cao lớn tiến tới, gió lùa từ khe cửa thổi tung áo sơ mi trắng, để lộ cả hình xăm mờ dưới làn da ướt.
Perth.
Chimon Wachirawit
“Cậu điên rồi sao?” Chimon thở gấp.
Perth Tanapon
Chắc rồi,” Perth nhếch môi. “Mày trốn tao mấy hôm nay. Không chơi nữa à?”
Chimon Wachirawit
“Tôi không—”
Chưa kịp dứt lời, Perth đã đẩy mạnh vai Chimon, ép cậu dính sát vào bồn rửa. Tay giữ chặt hai cổ tay cậu lên cao, vắt qua đầu.
Perth Tanapon
“Thử trốn lần nữa xem?” Giọng Perth trầm xuống, ánh mắt tối lại.
Chimon giãy giụa. Nhưng Perth mạnh. Tay cậu ta khoá chặt, còn chân thì áp sát giữa hai đùi, khiến cậu không thể nhúc nhích.
Perth Tanapon
"Nói lại đi,” Perth gằn từng chữ. “Tao là ai?”
Chimon Wachirawit
"Biến khỏi tôi—"
Chát!
Perth đập tay xuống mặt gạch bên cạnh đầu cậu, sát đến mức nước từ tóc nhỏ giọt lên gò má Chimon.
Perth Tanapon
“Mày không thấy à? Tao đang phát điên vì mày.”
Perth cúi sát, cắn nhẹ lên cổ Chimon. Không phải hôn. Là đánh dấu.
Chimon giật mình, cả người run lên.
Chimon Wachirawit
"Tôi... tôi không thuộc về cậu...” Cậu nói khẽ, giọng yếu ớt.
Perth Tanapon
“Nhưng mày khiến tao muốn chiếm lấy, muốn kiểm soát đến tận hơi thở cuối cùng.”
Perth thở mạnh, môi lướt lên má, lên cổ, tay buông một bên cổ tay Chimon, nhưng trượt xuống eo cậu, siết chặt đến mức vết hằn hiện rõ qua lớp áo ướt.
Chimon Wachirawit
"Cậu chỉ đang phát điên vì chính mình,” Chimon rít lên, ánh mắt lấp loé lửa.
Perth dừng lại. Rồi đột ngột... kéo phắt áo sơ mi Chimon ra khỏi cạp quần, tay luồn sâu vào lớp vải ướt lạnh.
Perth Tanapon
"Có thể.” Perth thì thầm. “Nhưng tao sẽ phát điên cùng mày.”
Chimon hít sâu, cơ thể co rút vì va chạm nóng rực giữa không gian lạnh toát của nhà vệ sinh. Nhưng ánh mắt cậu không còn chỉ sợ – mà là đang cháy lên sự thách thức:
Chimon Wachirawit
"Làm đi. Nếu cậu dám đi đến cuối.”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play