[AllNegav] Trọng Sinh Náo Loạn
Mở Tim Em Ra Mà Coi
📌:” mình dán từ app W qua nên sẽ có lỗi ạ “
Giới Thiệu Sơ Lược
Đặng Thành An thế tử phủ Thừa tướng, ngọc lan cành vàng lá ngọc sống chẳng sợ ai, ăn nói như dao, hậu đậu mà chảnh, lanh lợi mà ác mồm
Kiếp trước em là cơn ác mộng ngọt ngào của bốn nam nhân khuynh đảo thiên hạ
– Một vương gia lạnh lùng
– Một tướng quân kiêu ngạo
– Một sát thủ lạc quan
– Và một con rơi bị khinh miệt nhưng trở mình lên ngôi hoàng đế
Tất cả từng yêu em
Tất cả cũng từng hận em đến tận xương tủy
Em lợi dụng người ta
Em cười khi người ta đau
Để rồi khi mọi thứ mất hết em mới biết ai thật sự đau lòng vì mình
Và rồi ông trời thương cho một cơ hội quay về
Ngay tại thời điểm chưa ai động lòng
Ngay khi còn kịp để thay đổi tất cả
Lần này Đặng Thành An không sống để làm đại thiếu gia chảnh choẹ nữa
Em sống lại
- để bảo vệ gia đình
- để lau khô nước mắt người từng vì em mà khóc
- để công lược lại cả bốn gương mặt từng bị em "hành" lên bờ xuống ruộng
Khi vương gia thì hờ hững
Tướng quân thì chẳng buồn liếc mắt
Sát thủ thì vẫn cười nhưng ánh mắt đã khác
Còn người em từng khinh miệt nhất lại là vị hoàng đế tương lai có thể bóp chết em chỉ bằng một ánh nhìn
Thành An
Ủa? Mấy anh sao vậy? Kiếp trước là lỗi của em mà nhưng kiếp này em thật lòng nha!
Tình yêu, danh phận, và cả thù hận xưa
Em sẽ tự tay sửa lại hết
Bằng hết hậu đậu và chân thành của mình!
Trời đánh tránh miếng ăn, còn em bị trời đánh ngay lúc đang ăn chè
Thành An bật dậy như lò xo, chè bưởi trong miệng phun sạch lên trán bà quản gia đang hú hét bên giường
"Công tử tỉnh rồi! Trời ơi công tử tỉnh rồi!"
Mắt mở to như bị ma nhập, Thành An ngó quanh căn phòng quen thuộc của năm năm trước, chiếc bình gốm in hoa văn long phụng chưa bị em đạp vỡ, cái ghế vẫn còn ba chân chưa kịp gãy
Em thảng thốt rồi cười rộ lên như điên
Thành An
Trời đất ơi sống rồi! Sống thiệt rồi hả trời??
Bà quản gia sợ đến rớt chén
"Công tử ngài đập đầu sao vậy?"
thời điểm em còn sống thì bốn tên kia vẫn chưa có ai yêu em
Chưa bị em chọc tức, chưa bị em lợi dụng, chưa bị em bỏ rơi
A ha! Còn cơ hội cứu vãn!!
Nửa canh giờ sau Thành An vẫn còn đang cười một mình trong chăn, cười tới chảy nước mắt thì cửa phòng mở két một tiếng
Một thân ảnh cao lớn bước vào, lạnh lùng, uy nghi, đôi mắt tối như mực, Phạm Bảo Khang
Người em từng chà đạp coi thường, là "thằng con rơi" không tên được em nhặt về nuôi như nuôi mèo hoang,
cũng là người sau này đội vương miện vàng ròng xử trảm cả họ nhà em không chớp mắt
Giọng hắn trầm thấp khô như gió sa mạc
Thành An mím môi
Trong đầu có hai luồng suy nghĩ
1. Chạy
2. Chọc
Và tất nhiên em chọn chọc
Vì em là Đặng Thành An, em hậu đậu, em lì, và em biết bây giờ ảnh còn chưa ghét em tới mức muốn giết
Thành An
Anh Khang... hu hu hu em nhớ anh quá à!!
Em lăn tới ôm chân hắn như ôm cột đình, khóc lóc như mưa tháng bảy
Phạm Bảo Khang: "..."
Gân xanh bên trán khẽ giật
Thành An
Hôngggg, người ta tỉnh dậy thấy người đầu tiên là anh đó nha, phải chăng là ông trời cho cơ hội chúng ta làm lại từ đầu?
Em ngước lên, mắt rưng rưng, miệng cười yểu điệu như mèo ướt mưa
Bảo Khang
Ta chỉ vào đây vì đại phu bảo ngươi hấp hối, đừng có mơ tưởng
Thành An ngửa mặt cười ngặt nghẽo
Thành An
Trời ơi, anh còn nhớ em hấp hối kìa! Tức là anh quan tâm em đó nhaaa
Rồi nghiêm mặt lại, em chớp mắt long lanh
Thành An
Vậy giờ em hết hấp hối rồi anh tính sao? Ở lại chơi với em hông?
Phạm Bảo Khang quay người đi ngay lập tức
Tay em vẫn níu áo hắn như mèo bám rèm cửa
Thành An
Anh mà đi là em xỉu tiếp đó! Em hồi sinh là vì anh đó! Không tin mở tim em ra coi!!
Trong khoảnh khắc hắn quay lại nhìn em
Ánh mắt kia chẳng hề ấm áp, chỉ toàn là sát ý bị ém lại,
nhưng sâu trong đó có một tia dao động mỏng manh
Và Thành An biết đòn mở màn trúng rồi
Oan Gia Gõ Cửa Nhà Chàng
Mặt trời vừa ló đỉnh mái ngói lưu ly, tiếng chim sẻ ríu rít chưa kịp làm người ta vui thì trong phòng Tây viện, một trận cười khanh khách đã vang lên như tiếng chuông gọi hồn
Không ai khác chính là Thành An, công tử nhà họ Đặng mới hôm qua còn nằm ngáp ngáp như cá lên thớt nay đã tỉnh dậy và phát rồ
Bà quản gia đứng bên giường run như cầy sấy, tay ôm chén nước đường gừng giọng run lẩy bẩy
“Công tử, người ổn chứ ạ?"
Thành An quấn chăn như xác ướp chỉ ló cái đầu tóc rối như rơm cháy, mắt sáng như sao sa
Thành An
Ổn! Ổn lắm! Bà biết không? Hôm qua ta nằm mơ thấy bị người ta chém đầu đó nha, chém một cái cụp đầu ta lăn như trái mướp
“Công tử nói chuyện tổn thọ quá ạ"
Thành An
Ấy ấy đừng sợ! Giấc mơ đó là điềm lành á, báo cho ta biết ta còn sống, sống để làm lại từ đầu
Thành An nói tới đây thì ngồi bật dậy, vẻ mặt trịnh trọng như chuẩn bị lên triều nghị chính sự
nhưng tay thì lén thò vào khay chè ngoéo ngoéo hạt đậu lên miệng nhai rộp rộp
Thành An
Nè bà, lát cho người ra chợ mua giùm ta mấy tấm lụa hồng, kim tuyến, giấy đỏ nha
Thành An
Viết sớ tình á, gửi cho... Khang ca
Thành An
Tên đó sáng nay mới vào đây mắng ta xong thì đi, nhìn hắn lạnh lùng ta biết liền, trái tim hắn chưa đóng băng hoàn toàn đâu, còn nứt là còn chui vô được, hiểu chưa?
Thành An
Tình yêu là phải chớp lấy thời cơ, hắn chưa ghét ta tới đá ta ra cửa là còn yêu ta được
Mà thật vậy, kẻ ấy, Phạm Bảo Khang vừa rời khỏi Tây viện thì đạp phải mèo suýt ngã lăn
Hắn chau mày nhìn xuống bóng lưng con mèo đen thui chạy mất dạng, rồi lại nhớ tới cái sinh vật cũng hay bám chân hắn như vậy hồi nãy, tên đó tên gì nhỉ... à, Thành An
Hắn hừ lạnh một tiếng nhưng không biết vì sao lòng hơi ngứa
Bảo Khang
Cái đồ trơ trẽn còn dám khóc lóc ôm chân ta như con mèo nhỏ
Nhưng thật lạ, lúc đó hắn lại không đá ra
Tối hôm ấy Thành An quấn khăn lụa lên đầu lén chui ra khỏi phòng
Trên tay ôm một hộp gỗ sơn son thiếp vàng, bên trong là gì? Là thư tình tự viết
Phía sau lưng bà quản gia thở dài ngao ngán, tay ôm bụng lẩm bẩm
"Công tử lần này lại muốn rước họa về nhà nữa rồi..."
Gió đêm thổi lành lạnh, trăng vằng vặc như soi chiếu tội lỗi
Thành An lom khom dưới chân tường khu nội viện hì hục trèo qua một bụi mẫu đơn, vừa lẩm bẩm vừa lội đất
Thành An
Năm xưa mình chê hắn là con rơi, giờ mình phải thành người dính chặt mới được
Tới dưới cửa sổ phòng Bảo Khang, em chỉnh lại mái tóc rối, tay ôm hộp thư tình, miệng hắng giọng
Thành An
Khụ... khụ... Khang ca, ta là gió, là trăng, là mảnh tình si lạc lối..
Bên trong vọng ra tiếng gươm rút khỏi vỏ: xoẹt
Rồi cửa bật mở, một bóng người cao lớn hiện ra, tóc buộc gọn, mắt sắc lạnh như băng đá Thượng Sơn
Phạm Bảo Khang nhìn em từ đầu tới chân, mặt không cảm xúc
Bảo Khang
Ngươi trèo tường nửa đêm, muốn chết?
Thành An
Không phải, ta tới cầu thân mà!
Hắn nhíu mày, chưa kịp nói gì em đã quỳ phịch xuống đưa hộp gỗ lên đầu
Thành An
Mời chàng xem lòng ta, hộp tình si có đậu xanh, đậu đỏ, và cả thơ tình tự tay ta làm
Hộp chưa kịp mở hắn đã nhấc em dậy như nhấc bao gạo
Bảo Khang
Biến trước khi ta cắt lưỡi ngươi
Thành An bị xách cổ áo như gà con nhưng vẫn ngoái đầu lại cười tươi
Thành An
Lưỡi em ngắn lắm, cắt rồi không nếm được vị tình yêu của huynh đâu đó nhaaa~
Cửa rầm một tiếng đóng lại
Trăng sáng vằng vặc trên đầu, gió lùa qua mái ngói thổi bay một tờ giấy đỏ rớt ra từ hộp tình si, trên ấy viết nguệch ngoạc hàng chữ to
Người ta nói 'oan gia ngõ hẹp'
Còn ta, 'oan gia gõ cửa nhà chàng’
Thầy Thuốc Chữa Bệnh, Em Tự Ý Chữa Tình
Sau vụ trèo tường thất bại đêm qua Thành An bị phạt quỳ từ canh năm tới giờ Thìn
Mà thật ra người trong phủ chỉ phạt có nửa canh, còn lại là tự em xung phong quỳ thêm với lý do
Thành An
Cho nó thành kính, tình yêu muốn trọn vẹn thì phải đau đầu gối trước
Bà quản gia méo miệng đứng nhìn, tay che trán, lòng nghĩ
Phủ Đặng gia từng nổi tiếng là nghiêm cẩn lễ nghĩa, nay có thêm công tử Thành An thì khỏi cần truyền nhân nữa, khỏi luôn á, khỏi hết
Lúc ấy từ phía chính viện có người bước ra
Một thân cẩm y xanh thẫm, dáng người cao thẳng, lưng đeo trường kiếm, phong thái đoan chính như kẻ từ thư lâu bước ra, Trần Minh Hiếu – người được mời đến để xem xét vụ "phục sinh kỳ lạ" của công tử nhà họ Đặng
Cũng là kẻ sau này một lòng mang kiếm vì nước nhưng vô tình bị vướng chân bởi nụ cười "hơi nhây" của một ai kia
Minh Hiếu dừng bước khi thấy người quỳ giữa sân
Ánh nắng buổi sớm rọi lên mái tóc tơ bù xù, khuôn mặt tròn trĩnh nhưng ánh mắt ranh mãnh,
người nọ đang nhẩm đếm ngón tay, miệng lẩm bẩm
Thành An
Khang ca thì lạnh lùng, Hiếu ca thì nghiêm túc, Duy ca thì ngốc đáng yêu, ê mà nếu bây giờ mình cua Hiếu ca trước thì Duy ca có ghen không ta?
Minh Hiếu
Công tử Đặng Thành An?
Thành An giật mình ngước lên, mắt sáng như đèn lồng
Minh Hiếu hơi chau mày, đối phương đã từng là thiếu gia vô phép nay sao lại xưng hô thân mật như hai người từng dùng chung một đôi đũa?
Minh Hiếu
Ta là Trần Minh Hiếu. Gọi đủ danh xưng
Thành An
Dạ dạ, Minh Hiếu đại nhân! tên nghe oai quá chừng, nói ra nghe như tên phu quân tương lai
Minh Hiếu
Ngươi mới khỏi bệnh, đầu óc chưa tỉnh táo?
Thành An chống tay lên cằm, mắt long lanh
Thành An
Đầu óc em thì rối nhưng lòng em thì rõ lắm nha, rm biết là mình vừa gặp được quý nhân số hai trong đời rồi đó
Minh Hiếu
Ngươi lấy cái gì làm căn cứ cho sự suy luận sai trái đó?
Bộp một cái, Thành An lấy tay tự đập ngực, gương mặt phơi phới như vừa trúng gió mùa xuân
Minh Hiếu lùi một bước
Minh Hiếu
Ngươi muốn ta trị bệnh hay muốn ta điên theo ngươi?
Thành An
Người ta nói 'yêu là bệnh' mà, huynh chưa yêu tức là chưa bệnh, mà chưa bệnh tức là còn cứu được! Cứu xong huynh sẽ yêu em thôi!
Thật muốn rút kiếm ra ngay lúc này nhưng nhớ lại mục đích đến đây, hắn cố giữ bình tĩnh
Minh Hiếu
Ta được mời tới kiểm tra kinh mạch cho ngươi. Ngươi đứng yên
Thành An
Dạ vâng! Huynh muốn sờ chỗ nào cũng được hết trơn đó nha
Một lát sau Minh Hiếu bắt mạch xong, thở dài
Minh Hiếu
Kỳ thực ngươi không có bệnh gì nghiêm trọng chẳng qua là quá yếu, cần bồi bổ tĩnh dưỡng
Thành An
Vậy huynh có thể ở lại dưỡng cùng em hông?
em chớp mắt tay níu áo hắn, mặt vô tội
Minh Hiếu gỡ tay em ra, mặt không đổi sắc
Thành An thở dài, vẻ mặt buồn bã như đứa trẻ bị cướp mất bánh đậu xanh
Thành An
Huynh là người đầu tiên đời này em không cua được, thiệt đó
Thành An
Nhưng cũng là người đầu tiên em muốn cua lần hai
Lúc Minh Hiếu rời khỏi viện không quay đầu lại
Nhưng đêm hôm đó hắn ngồi trầm tư bên bàn, tay đặt trên mạch sách y thư mà mắt lại vô thức lướt qua dòng chữ nguệch ngoạc ai đó nhét vào túi áo hắn từ lúc nào
"Thầy thuốc chữa được bệnh,
Nhưng có chữa được lòng người yêu thầy không?"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play