[Kira × Kuro] : Đồ Đô Con!
- Giới Thiệu -
T/g
Hé lô các vợ, lời đầu tiên tui muốn nói là..
T/g
Gửi lời xin lỗi đã không viết hết bộ trước mà drop giữa chừng, một phần là quá bí idea, thêm vào đó là flop nên lười. Rất xin lỗi luôn ạ, vì hứa mà không thực hiện đúng như lời đã hứa😞
T/g
trong hè tui sẽ viết tiếp (maybe)
T/g
nên giờ tui sẽ bù lại 1 bộ mới😭
T/g
viết vui vui thôi nhóo
T/g
bộ này tui chẳng dám hứa hẹn gì nữa đâu, tại sợ không thực hiện được như lời hứa
T/g
giới thiệu chút về bộ này nge👇
Tên truyện: ĐỒ ĐÔ CON !
(Tên phụ: Tôi Nhặt Được Một Con Chó?)
👉 Ý nghĩa:
- “Đồ đô con” = biệt danh Kuro đặt cho Kira khi chưa biết tên thật.
— Vibe truyện: hiện đại — hài chữa lành — slowburn — danger romance — đời thường nhưng có sinh vật huyền bí.
Giữa một thành phố luôn vội vã và ồn ào, tồn tại một tiệm thú cưng nhỏ mang tên PawPaw — nơi chuyên cưu mang những sinh linh bị bỏ rơi, bị thương, hoặc đơn giản là chẳng còn ai muốn giữ lại bên mình.
Chủ tiệm là Kuro, một cậu thanh niên trẻ với thói quen kỳ lạ: hễ thấy thứ gì đáng thương là lại mang về chăm sóc, mặc cho túi tiền lúc nào cũng trong tình trạng báo động.
Trong một đêm mưa tầm tã, Kuro nhặt được một “con chó” khổng lồ bị thương nằm co ro ở cuối con hẻm tối, rồi không suy nghĩ nhiều mà đem nó về PawPaw.
Cậu không biết rằng, quyết định đó đã thay đổi cuộc sống yên bình của mình mãi mãi.
Bởi từ ngày hôm ấy, PawPaw không chỉ nuôi mèo, chó hay thỏ nữa…
Mà còn nuôi thêm một “con chó đô con” — thứ mà Kuro vẫn khăng khăng gọi như vậy, dù nó chưa từng thật sự là chó.
— 🐾 Kuro (Bot) :
• Tuổi: 22
• Chiều cao: 1m72
• Nghề nghiệp: Chủ tiệm thú cưng tên PawPaw.
— Ngoại hình:
• Tóc đen hơi rối.
• Dáng người gầy.
• Tay thường có vết trầy do bị mèo cào.
— Giới thiệu:
- Một người trẻ sống một mình ở tiệm thú cưng tự lập. Miệng hơi hỗn, dễ tăng huyết áp khi gặp chuyện vô lý nhưng lại cực kỳ mềm lòng với động vật.
- Không nhận ra mình cực kỳ dễ bị bắt nạt bởi ánh mắt đáng thương.
- Có thói quen nhặt thú bị bỏ rơi về chăm sóc dù luôn than hết tiền.
— 🐺 Kira (Top) :
• Tuổi thật: không rõ (ước tính hơn 100 năm)
• Ngoại hình : ~27 tuổi
• Chủng loài: Người sói
• Chiều cao 1m89
— Ngoại hình:
• Mắt đỏ.
• Cao lớn.
• Vai rộng.
• Tóc đen dài vừa đủ chạm gáy.
— Giới thiệu:
- Không quen nói nhiều.
- Không hiểu luật con người.
- Không phân biệt được hành vi nào là “bình thường”.
- Người sói lang thang nhiều năm, gần như sống theo bản năng săn mồi hơn là xã hội loài người.
T/g
mong mọi người ủng hộ ạaa
Chap 1: Ngày đầu gặp
Cơn mưa đổ xuống thành phố vào lúc nửa đêm, không phải kiểu mưa nhẹ nhàng, lãng mạn mà là kiểu mưa xối xả như muốn gột rửa mọi thứ...
Đường phố gần như vắng hoe, chỉ còn ánh đèn vàng kéo dài chiếu lên những vệt nước lăn tăn trên mặt đường
Kuro kéo cao cổ áo khoác, tay cầm túi thức ăn cho mèo, cậu vừa đi vừa thở dài
Mà vì mỗi lần trời mưa lớn, sáng hôm sau tiệm thú cưng của cậu chắc chắn sẽ có thêm vài bé động vật bị bỏ lại trước cửa
Bởi lẻ con người ta rất giỏi bỏ rơi những "thứ" ở bên cạnh họ khi họ cảm thấy chán
Tiệm của Kuro tên PawPaw, là một cửa tiệm nhỏ nằm nép mình giữa hai căn nhà cũ kỹ trong con phố không quá đông người
Không sang trọng, không nổi tiếng, nhưng ai nuôi động vật quanh khu này đều biết
PawPaw tiệm cậu luôn nhận tắm rửa, chữa trị vết thương nhẹ, trông hộ thú cưng và đôi khi… nhận luôn cả những thứ người ta không muốn giữ nữa
Kuro từng tự nhủ sẽ không nhận thêm
Nhưng chưa bao giờ làm được..
Chắc bởi mỗi lần nhìn thấy ánh mắt buồn bã, cơ thể run rẩy của mấy con vật bị bỏ rơi, cậu lại cảm thấy mềm lòng
Vì vậy tối nay dù mưa lớn, Kuro vẫn đi vòng qua con hẻm quen thuộc phía sau khu chợ cũ trước khi về nhà
Kuro
“Biết đâu lại có đứa bị bỏ…”
Cậu lẩm bẩm, soi ánh đèn điện thoại quét qua chỗ tối
Bỗng một âm thanh nặng nề vang lên từ cuối hẻm
Ban đầu Kuro tưởng mình nghe nhầm
Nhưng linh cảm cậu mách bảo..
Đó không giống tiếng mèo kêu... cũng không giống tiếng chó sủa
Giống thứ gì đó vừa ngã xuống
Trong đầu cậu vang lên hàng loạt cảnh báo
Nhưng rồi có tiếng thở dốc vang lên
Kuro
“…Một con chó lớn sao?”
Nếu là chó lớn bị thương thì càng nguy hiểm, nhưng giờ bỏ mặc thì cậu không thể làm được
Nên cậu quyết định tiến lại gần
Ánh đèn điện thoại lia qua những bức tường ẩm mốc rồi dừng lại
Một bóng đen khổng lồ nằm sát bức tường, bộ lông đen sẫm ướt sũng dính bết vào cơ thể, máu hòa với nước mưa chảy xuống rãnh thoát nước
Ít nhất trông giống vậy...
Nhưng không có giống mấy con chó mà Kuro biết, bởi nó sở hữu cơ thể quá mức như thế
Kuro
…Được rồi được rồi, tao không làm gì mày đâu
Kuro
Mày bị thương nặng lắm đó
Lúc này Kuro mới nhìn rõ vết rách dài ở sườn nó. Không giống tai nạn giao thông. Giống như bị thứ gì đó sắt nhọn cào vào
Kuro
Mày mà cắn tao là tao bỏ chạy đó //lục lọi áo khoác//
Rồi cậu lấy trong túi áo ra một thanh snack chó
Mười lăm phút sau, Kuro vừa thở vừa kéo chiếc xe chở hàng lộc cộc quay về PawPaw
Kuro
"Ăn cái gì mà nặng dữ vậy trời… to con gần chết"
Kuro
"Hai giờ sáng rồi mà còn chưa ngủ được với mày"
Kuro
“Sát trùng… phải sát trùng… cho nó thôi”
Con vật nằm trên bàn khám thú, bây giờ nhìn gần càng đáng sợ, vết thương sâu rỉ máu nhiều
Cơ bắp dưới lớp lông rõ ràng không giống chó bình thường
Cậu bắt đầu khâu vết thương. Ngạc nhiên là nó không tỉnh, chỉ thở để mặc cậu làm
Kuro
“Haiz không chip… không vòng cổ… chắc là chó hoang rồi" //lẩm bẩm//
Cậu vô tình chạm vào, cảm thấy nhiệt độ cơ thể nó nóng bất thường
Khi khâu xong, cậu lấy khăn lau khô người cho nó
Sau khi băng bó xong, Kuro ngồi phịch xuống ghế sofa
Kuro
Xong rồi nha, phí của cưng là triệu rưỡi //cười, trêu//
Cậu lại quay sang nhìn nó
Kuro
…Tạm thời gọi mày là đồ đô con đi. Chịu không?
Rồi cái đuôi đập xuống sàn một cái như đồng ý
Kuro
//ngủ gục trên sofa//
Ánh đèn vàng nhạt chiếu khắp phòng
Không gian đang yên tĩnh, bỗng—
Âm thanh vang lên tiếng xơng khớp kêu răng rắc
Cơ thể khổng lồ co lại, lông biến mất, trở lại là một con người bình thường
Một người đàn ông cao lớn, vai rộng, tóc đen rối, cùng vết thương còn quấn băng
…và mùi của người đã cứu hắn
Kira
//đứng dậy, tiến đến sofa//
Nếu hắn tỉnh lại trong hình dạng kia (hình dạng chó sói)
Bàn tay lớn của hắn nâng cằm Kuro lên một chút
Như để xem xét, cảm nhận gì đó rồi một cảm giác lạ lẫm len vào lồng ngực hắn
Hắn không thích cảm giác đó
Ba giây im lặng tuyệt đối
Não cậu mất khoảng hai giây để xử lý
- "Một người đàn ông cao lớn gần như không mặc gì đang đứng trong tiệm thú cưng của mình"
Kuro
…AAAAAAAAA????? Thằng điên //hét lên//
Rồi cậu nhìn lại người đàn ông trước mặt mình
Hắn đáp như chuyện hiển nhiên khiến cậu há hốc mồm
Kuro
"Cái quái gì đang xảy ra thế này!!?" //ôm đầu//
T/g
uci z là hết chap 1 rui
T/g
hẹn các vợ chap sau nháa
Chap 2: Khó hiểu
T/g
Đọc chậm thôi để nghe nhạc nha mấy bạn=))
Kuro mất khoảng mười phút chỉ để xác nhận mình không mơ
Thậm chí còn quay sang hỏi con mèo đang nằm trên quầy xem nó có thấy gì không
Con mèo chỉ liếm chân rồi quay mặt đi
Trong khi đó, người đàn ông lạ mặt — hay đúng hơn là “con chó” mà cậu vừa nhặt về — đang đứng giữa tiệm như thể hắn là chủ nơi này
Không một mảnh vải che thân!!
Kuro hét lên, vừa la vừa vơ đại cái khăn tắm treo cạnh chuồng chó ném thẳng vào mặt hắn
Chiếc khăn rơi xuống vai hắn
Kuro quay lưng đi ngay lập tức, hai tai đỏ lên vì ngượng
Kira
//cúi đầu nhìn cơ thể mình//
Kuro
Nhưng tôi không vốn như vậy!! Đây là tiệm thú cưng chứ không phải rừng!!
Rồi cuối cùng cũng cầm khăn lên
Mà khoác hờ qua vai như áo choàng
Kuro
…Bộ anh định đi dự tiệc Hy Lạp hả??? //ôm đầu, bất lực//
Sau mười phút vật lộn với ý thức và đạo đức xã hội
Cuối cùng cậu cũng lôi được bộ đồ dự phòng của nhân viên trong tiệm PawPaw ra
Không khí căng như dây đàn
Kuro
Giờ anh mặc hay để tôi gọi cảnh sát?
Hắn không hiểu “cảnh sát” là gì, nhưng bản năng mách bảo đó là thứ phiền phức
Cuối cùng hắn cầm đồ đi vào phòng tắm
Kuro đang uống nước thì phun ra luôn...
Hắn mặc áo mặc ngược, quần dây rút nằm phía sau...
Tóc còn ướt vì hắn vô tình xối nước
Kuro
Tôi tưởng anh biến thành người được thì cũng hiểu cách mặc đồ chứ...
Kira trả lời rất thản nhiên
Không hiểu sao câu đó làm cậu hơi khựng lại
Cuối cùng cậu cũng tiến lại và chỉnh cách bận đồ lại cho Kira
Kira cao hơn cậu gần một cái đầu
Đôi mắt đỏ nhìn xuống cậu không rời
Kuro
…Anh đừng nhìn tôi như thể sắp ăn thịt vậy có được không?
Kuro không dán rặn hỏi, nên quyết định bỏ qua
Sau khi chỉnh đồ cho hắn xong, cậu quay đi dọn đồ
Nhưng mới bước được hai bước
Một cái bóng phủ xuống từ đằng sau
Kuro
…Anh ăn gì //quay lại//
Kuro
…Anh định nói thịt người hả?
Kuro
“Má ơi hên quá...”//thở phào//
Cuối cùng cậu cũng lấy phần thịt đông lạnh dùng cho chó lớn ra nấu
Nhanh. Gọn. Không rơi một miếng
Ánh mắt hắn… sáng lên rõ rệt
Giống thú săn tìm được mồi
Kuro
//ngồi đối diện, quan sát//
Kuro
…Anh thật sự là người sói à?
Kuro
…Anh biến hình mỗi ngày?
Não cậu bắt đầu chấp nhận chuyện mình đang nuôi… một sinh vật huyền thoại
Kuro
Tôi mở PawPaw ba năm rồi. Gặp những mấy con hung dữ, đáng sợ cũng nhiều
Kuro
Nên giờ chắc miễn nhiễm rồi //cười//
Một bà cô hàng xóm bước vào
Cô hàng xóm không biết từ đâu ra một thằng gần 1m90 lạ quắc ngồi chung với thằng nhóc mình quý
Não Kuro bật chế độ hoạt động hết công suất
Kuro
Ảnh là anh họ con từ quê mới lên á! Ha ha..
Bà cô nhìn từ đầu tới chân Kira
???
…Anh họ gì mà đô dữ vậy
???
Còn con thì... ốm nhôm như cây tre //nhìn Kuro//
Kuro
À, dạ... ảnh tập gym nên... nên mới đô dzậy á!! //cười//
Kuro đá mạnh vào chân hắn dưới bàn
Bà cô nghe vậy cũng gật gù
???
Ờ mà nhớ tắm con chó dùm cô đó nghen //để con chó lại, rồi đi ra khỏi tiệm//
Kuro
//thở phào, quay sang//
Kuro
…Anh mà nói thêm câu nữa là tiệm PawPaw này đóng cửa luôn đó!!
Kira
//nghiêng đầu, nhìn cậu//
Kuro
Không! //mặt hơi ửng đỏ//
Khóe môi hắn hơi cong lên
Giống như hắn vừa tìm được thứ gì đó thú vị
Con chó run lên, rồi nhảy xuống sàn
Kuro không để ý, chỉ xoa đầu nó rồi bế lên lại
Nghe có vẻ rất bình thường
Nhưng ánh mắt đỏ… không bình thường chút nào
Kuro
Anh cũng muốn được xoa đầu hả?
Hắn không trả lời, chỉ nhìn cậu
Kuro
*Tình huống gì thế này...*
T/g
tuần sau có chap mới nhâ🙈
Download MangaToon APP on App Store and Google Play