Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ DươngCap ] Em Mệt Rồi.

Chap 1

Sứa đây nèe
Sứa đây nèe
Helloo
Sứa đây nèe
Sứa đây nèe
Sáng zui zẻ he
___
Tiếng chuông nhà thờ vang lên từng hồi, chậm rãi và nặng nề. Ánh nắng xuyên qua khung kính màu, rọi xuống tấm lưng mảnh khảnh đang đứng lặng trước gương. Hoàng Đức Duy đưa tay chỉnh lại cổ áo, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt nhẽo.
Hôm nay là ngày cậu… gả thay.
nvp
nvp
Con biết điều lắm,Duy à.
Giọng người phụ nữ phía sau vang lên, chẳng có lấy một chút áy náy.
nvp
nvp
Đừng làm gì khiến nhà họ Hoàng mất mặt.
Duy không quay đầu, chỉ gật nhẹ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con không đi đâu cả,chỉ đứng đúng chỗ thôi.
Cánh cửa mở ra, và âm nhạc cất lên. Đôi giày da trắng nện nhẹ lên nền gạch hoa. Ánh mắt hàng trăm vị khách hướng về phía cậu – ai cũng nghĩ đó là tiểu thư Hoàng Ngọc Hân, cô dâu được hứa gả từ hai năm trước.
Chỉ có hai người biết sự thật: người bỏ trốn, và kẻ đang đứng ở cuối lễ đường – Trần Đăng Dương.
Duy bước đến gần, trái tim thắt lại khi bắt gặp ánh mắt của anh. Lạnh lẽo. Lặng thinh. Không hề có chút cảm xúc nào gọi là chờ đợi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cô ta không đến,nên họ đẩy cậu làm thế thân à?
Dương nghiêng đầu, nở nụ cười như dao cứa.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Thật khéo chọn. Nhìn từ xa cũng giống.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh vẫn đồng ý đứng đây mà? Vậy đâu có gì sai..
Duy mím môi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi muốn phá hủy cái trò hề này. Ít nhất cũng có kết thúc gọn gàng.
Anh dừng một chút, mắt dán lên mặt cậu.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Chỉ tiếc không phải người tôi cần.
Duy hơi cúi đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi cũng không cần anh cần tôi!
Lời tuy nhẹ, nhưng rơi vào tai Dương như mũi kim bén. Anh siết chặt nắm tay, quay mặt đi, nhưng ánh nhìn vẫn dừng lại nơi cậu đứng. Có gì đó không đúng – từ dáng người này, ánh mắt này… nó không giống một người cam chịu.
Mà là một kẻ… chấp nhận đau, nhưng không chịu gục.
Lễ cưới diễn ra. Những lời chúc tụng vang lên như diễn kịch. Ai cũng cười, chỉ có Duy là cười thật – cười đến trống rỗng. Không ai biết trái tim cậu đang rung lên từng hồi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Cậu thật giỏi che giấu.
Dương ghé sát tai cậu khi rời lễ đường.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tôi không tin cậu không biết tôi căm ghét thứ giả tạo đến mức nào.
Duy quay sang nhìn anh, ánh mắt dịu dàng đến lạ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy thì ghét tôi đi, Trần Đăng Dương. Chúng ta đâu phải kết hôn vì yêu.

Chap 2

Sứa đây nèe
Sứa đây nèe
Hehehe
___
Cánh cửa lớn của biệt thự họ Trần khép lại trong tiếng lách cách nặng nề. Hoàng Đức Duy bước vào, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản đến khó tin. Nhưng trong lòng, mọi thứ lại hỗn loạn không khác gì cơn bão dữ dội.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đây là nhà tôi,Duy.
Giọng Trần Đăng Dương lạnh lùng như băng.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Từ giờ cậu không phải là khách nữa.
Duy cười nhạt, không đáp lời. Cậu biết rõ, mình chỉ là con rối giữa bàn tay người khác.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh cần tôi ở đây chỉ để thay người, đúng không?
Cậu quay sang nhìn Dương, đôi mắt sâu thẳm như đại dương.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy tôi cũng sẽ làm tròn nhiệm vụ. Nhưng đừng nghĩ tôi dễ bị dắt mũi.
Dương hừ một tiếng, bước vào phòng khách, để lại Duy đứng một mình giữa không gian lạnh lẽo.
Ngồi xuống ghế sofa, Duy lấy ra điện thoại, nhắn vội một tin nhắn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ơi,em ổn rồi. Đừng lo.
Phía bên kia, ánh mắt của Nguyễn Quang Anh – Rhyder – run rẩy khi đọc được dòng tin. Hắn biết, Duy đang cô đơn và đau đớn nhiều hơn ai hết.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
" Duy em phải mạnh mẽ! "
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
" Anh sẽ luôn ở bên em,dù có chuyện gì đi chăng nữa."
__
Sáng hôm sau, Duy bắt đầu ngày mới tại ngôi nhà lạnh lùng đó. Dương không thèm chào hỏi, chỉ giữ khoảng cách lạnh nhạt khiến không khí trở nên ngột ngạt.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ăn sáng đi.
Dương đặt đĩa cơm nguội lên bàn.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Không có gì dành riêng cho cậu đâu.
Duy chỉ cười khẽ, ngồi xuống, không nói gì.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ tôi sẽ bị yếu đuối à?
Cậu nói nhỏ, nhưng sắc bén như dao.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng mong có thể thấy tôi gục ngã.
Dương nhìn thẳng vào mắt cậu, như muốn thử thách.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Rồi cậu sẽ mệt thôi,Duy. Ai cũng có giới hạn.
__
Buổi chiều, Duy đi ra vườn, nhìn về phía xa xăm. Có tiếng bước chân lặng lẽ tiến gần.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cap!
Giọng nói quen thuộc vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy quan tâm.
Duy quay lại, thấy Quang Anh đứng đó, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh...Sao lại ở đây?
Quang Anh cười, gãi đầu ngượng ngùng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh..chỉ muốn chắc chắn em không cô đơn.
Duy nhìn Quang Anh, lòng bỗng ấm lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cảm ơn anh.
Nhưng trong sâu thẳm, cậu biết, con đường phía trước còn dài, với biết bao đau đớn và hiểu lầm đang chờ.

Chap 3

Sứa đây nèe
Sứa đây nèe
Chẹp chẹp
___
Đức Duy thức dậy từ sớm, ánh nắng đầu ngày hắt vào căn phòng rộng lạnh tanh. Căn nhà họ Trần quá yên ắng, thậm chí chẳng nghe tiếng người làm.
Cậu ngồi dậy, vuốt lại nếp chăn, tựa như mọi thói quen gọn gàng từ nhỏ vẫn còn in hằn. Ánh mắt vô thức liếc qua chiếc điện thoại — trống trơn.
Không tin nhắn. Không cuộc gọi. Không một lời hỏi han từ người vừa “cưới” cậu hôm qua.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Là thế thân thôi Duy...mày hy vọng gì chứ?
Cậu tự nhủ, rồi thở ra thật khẽ. Đứng dậy, thay đồ gọn gàng rồi bước xuống phòng khách.
Vẫn không có ai chờ.
Chỉ có người quản gia đưa mắt nhìn lướt qua, hơi khựng lại khi thấy vẻ mặt quá bình tĩnh của Duy.
nvp
nvp
Chào phu nhân.
nvp
nvp
Cậu Dương đi làm từ sớm rồi à..
Duy gật nhẹ, không hỏi thêm. Cậu biết, Dương không muốn nhìn thấy mình.
Bữa sáng đã được dọn sẵn. Duy lặng lẽ ngồi xuống, ăn từng miếng nhỏ. Từng động tác đều chậm rãi, không vội, cũng không thừa thãi – như thể cậu sinh ra để vừa khít với những khoảng lặng thế này.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em ăn ít như vậy có ổn không ạ?..
Duy ngẩng lên. Quang Anh – người bạn từ thuở nhỏ của chị gái cậu – đang đứng tựa cửa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh tới đây làm gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nghe tin em...gả thay. Lo thôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không cần lo.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng em có ổn không? Thật đấy.
Duy cười, nụ cười méo mó mà rất nhanh đã biến mất.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ổn,em gả thay chứ không phải bán thân.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh Dương...có đối xử tệ với em không?
Quang Anh nhìn thật lâu. Ánh mắt hắn trĩu nặng điều gì đó Duy không muốn đoán. Không phải lúc này.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
..Như vậy chưa đủ tệ à? Nhà như không có sự tồn tại của em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu em thấy không được...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không sao đâu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em mạnh mẽ mà đúng không?
Câu cuối cùng, cậu hỏi như dành cho chính mình. Nhưng cũng là lần đầu Quang Anh thấy đôi mắt ấy long lanh như sắp khóc – dù Duy vẫn đang cười.
Quang Anh bước tới, nhẹ nhàng đặt một tay lên vai cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu mệt..đừng gồng nữa,anh luôn ở đây.
Duy khựng lại vài giây, rồi gạt tay hắn ra, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em biết. Nhưng em không cần anh ở đây. Anh là bạn chị em. Giữa chúng ta… nên giữ khoảng cách.
Hắn nhìn cậu. Đôi môi mím chặt. Nhưng rồi chỉ khẽ gật đầu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ,anh hiểu.
___
Buổi trưa, Duy trở về phòng, mở cửa thấy một hộp thuốc nhỏ để trên bàn. Không lời nhắn.
Chỉ có dòng chữ in nhạt tên người gửi: Trần Đăng Dương.
Cậu đứng lặng rất lâu, tay siết chặt lấy hộp thuốc. Không ai thấy được nét run nhẹ ở khoé môi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ là trách nhiệm...thôi mà.
Duy thì thầm, rồi cười khẽ — như một cánh hoa vừa rơi xuống trong mùa không gió.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play