Một Kiếp Nhớ Chàng
Mở đầu
Thì đây là tác phẩm đầu tay của mình nên mình rất mong các bạn sẽ thích và không to6 nhe
Mình làm tác phẩm này là lấy ý tưởng của Nhà Hội Đồng Nguyễn
Nhưng mà mình không biết liên lạc với tác giả của Nhà Hội Đồng Nguyễn Như thế nào nên là nếu như bạn Hngan có xem qua truyện của mình thì mong bạn sẽ hoan hỉ mà cho một chút ý tưởng
Vì được lấy ý tưởng từ tác phẩm Nhà Hội Đồng Nguyễn nên sẽ có vài chi tiết giông giống
Nhưng mà nó sẽ khác chứ cũng khum giống lắm đâu
Nếu như chuyện flop thì mình sẽ làm He nhee
Nếu như mà truyện được lên XH thì mình xin các bạn là mình làm Se
Còn nếu như các bạn muốn xem cả 2
Thì mình sẽ làm 2 kết cho các bạn nhe
Các hình ảnh mà mình sử dụng đều là mình dùng trên Google, Pinterest hoặc là mình nhờ Al vẽ nên là mình cũng xin các bạn cho mình sử dụng nhé
Sơ bộ về truyện thì Ngược nhiều
Truyện là giả tưởng thui nên có gì sai sót mong mọi người bỏ qua
vì niềm đam mê lịch sử và yêu thích bộ truyện Nhà Hội Đồng Nguyễn nên mình mới viết ra bộ truyện này đó
Móc thời gian mình sử dụng đó chính là những năm Pháp Xâm lược Nam Kỳ cụ thể là cỡ 1859 đến 20 năm sau là lúc Đ.Duy quen Q.Anh
Mời các bạn xem vui vẻ nheeee
Dân chúng đua nhau truyền miệng nhau về những tin đồn quân Pháp bắn pháo Đà Nẵng
dân
Mèn ơi mấy thằng tàu Tây tranh đất nhau thôi
Dân
Tây nó trắng bóc, mang giày đinh, chắc nó không chịu nổi nắng miền Nam đâu!
Bọn Tây đã rình rập để xâm lược Nam Kỳ
Một tiếng pháo nổ vang trời xuất phát từ phía tàu chiến của Quân Pháp
Thêm một tiếng nổ nữa phát lên
Người dân gần cửa biển chạy vào hô toáng lên
Dân
Mọi người ôm đồ chạy đi
Tháng 2 năm 1859, một hạm đội tàu chiến hiện đại nhất của Pháp được tập hợp, mang theo pháo lớn, lính bộ binh tinh nhuệ, tiến thẳng về cửa sông Sài Gòn – Gia Định
Pháo binh Pháp nã đạn dồn dập vào thành Gia Định, tiếng nổ vang trời, làm tường thành cũ kỹ nứt toác, quân triều đình dù cố bắn trả cũng đành chịu thua súng pháo hiện đại.
Pháo nổ rền vang, nhà cửa rung chuyển như động đất
Dân chúng hoảng loạn, kẻ chạy người khóc, tiếng trống làng, mõ làng vang khắp xóm.
Quân ta thời ấy chủ yếu dùng súng cổ, cung tên, giáo mác rất thua kém với những súng ống, pháo binh hiện đại, tiên tiến của quân Pháp. Chưa kịp thích nghi với chiến tranh hiện đại. Quân ta phòng thủ yếu, không có hạm đội tàu chiến hiện đại để chống lại hải quân Pháp.
Trong tình cảnh thất thủ,gia đình Đ.Duy đang cuống cuồng chạy khỏi làng quê đang chịu trong cảnh chiến tranh Trong màn đêm u tối của làng quê Nam Kỳ, gia đình ông quan tỉnh lặng lẽ rút lui, bỏ lại sau lưng làng quê nát tan dưới làn pháo của quân Pháp. Người mẹ tay bế đứa con trai nhỏ mới lên hai, mắt đẫm lệ nhưng ánh nhưng Không ai hay rằng người đàn bà ấy không chỉ là vợ của quan tỉnh mà còn là một chiến sĩ kháng chiến thuộc đội biệt động địa phương. Trong gánh gồng kia, ngoài thúng khoai sắn và quần áo cũ mà mẹ đã mang theo, còn giấu kỹ một quả bom tự chế với kíp nổ hẹn giờ.
Kế hoạch của bà lúc này là đợi lúc quân ta đang đánh lạc hướng bọn pháp thì bà sẽ đặt bom và rút đi âm thầm.
Nhưng đời nào dễ toan tính như mơ. Khi quân Pháp bị đánh lạc hướng, bà liền chạy đến đặt bom nhưng ngay sau đó một tên lính Pháp trẻ, cầm súng đi sau bất ngờ nhận ra dáng người cha vốn từng là quan tỉnh cai trị nơi đây. Hắn quát lớn
Tên lính Pháp trẻ
"Tiens! Lui! C’est un ancien mandarin!"
Có nghĩa là:"Giữ! Anh ta! Ông ấy từng là quan lại!"
Không kịp giấu mặt, người cha và đứa con bị chĩa súng. Toàn bộ quân Pháp nghe thấy báo động tiến đến.1 Tên lính chạy tới, định lục soát gánh hàng mà mẹ đã mang theo.
Trong tích tắc, bà hiểu rằng chỉ cần để chúng mở thúng ra , quả bom sẽ nổ tung – nhưng cả con và chồng cũng sẽ chết cùng địch.
Không do dự, bà ôm hai người lần cuối và la lớn lên chạy mau đi, rồi giật dây kíp nổ bằng tay, lao thẳng vào trung tâm quân Pháp la lớn
Mẹ của Duy
Tụi bây muốn bắt tao sao? Được, Tao sẽ chết theo cách của tao!
Một tiếng nổ rung trời dậy đất. Cả khu vực chìm trong ngọn lửa. Xác lính văng ra khắp nơi.
Bà tan xác, nhưng đã cứu được chồng con – và diệt được hơn nửa đại đội địch
Trong rừng, người cha ôm đứa con đang gào khóc, cả hai nhìn về phía ngọn lửa vẫn còn cháy đỏ rực trời.
Quan Tỉnh
Mẹ con đã cứu chúng ta. Mẹ con là một anh hùng…
Nhìn thấy mẹ chết trong biển lửa
Hoàng Đức Duy lúc 2 tuổi
Oa~Oa~Oa~
Vận Mệnh
Con Hoài
Dạ thưa ông, ông gọi con có việc gì ạ
Quan Tỉnh
Con vào gọi thằng Duy ra giúp ông với
Con Hoài
Dạ con Hoài đây thưa cậu
em đang ngồi trên bàn gương
Hoàng Đức Duy
Con vô phòng kiếm cậu có chuyện gì hả Hoài
Con Hoài
ông gọi cậu ra ngoài ạ
Hoàng Đức Duy
Có việc gì sao
Con Hoài
Dạ chuyện này con cũng chưa rõ
Hoàng Đức Duy
Con ra ngoài trước
Hoàng Đức Duy
lát cậu ra sau
Hoàng Đức Duy
Cha gọi con có việc gì
Quan Tỉnh
Con cũng thấy đó
Quan Tỉnh
Từ lúc quân Tây tàu chiếm Nam kỳ
Quan Tỉnh
cha dù là quan tỉnh
Quan Tỉnh
Cũng không cầm cự được lâu hơn với chức danh này nữa
Quan Tỉnh
Bọn Tây nó hại dân
Quan Tỉnh
Cả đất Nam Kỳ bây giờ đang trong thế rối ren
Quan Tỉnh
Nhà mình cha nghĩ cũng chẳng còn lâu
Hoàng Đức Duy
Cha sao ạ...
Quan Tỉnh
bao lâu nay công tình cha nuôi con từ nhỏ đến lớn
Quan Tỉnh
Con phụ cha một tay nha
Hoàng Đức Duy
Vâng thưa cha
Hoàng Đức Duy
Chuyện này con luôn sẳn lòng mà
Hoàng Đức Duy
Con có thể giúp gì cho cha ạ?
Quan Tỉnh
Con biết Phủ Nguyễn mà phải không
Hoàng Đức Duy
Dạ thưa cha phủ Nguyễn lẫy lừng khắp làng ai mà không biết đến
Hoàng Đức Duy
mà cha hỏi con như vậy
Hoàng Đức Duy
Cha muốn con làm gì
Quan Tỉnh
Cha muốn gả con đi
Hoàng Đức Duy
Cha biết Phủ Nguyễn
Hoàng Đức Duy
Từ đó đến giờ
Hoàng Đức Duy
Mang tiếng ác
Hoàng Đức Duy
Sao cha vẫn muốn gả con đi
Quan Tỉnh
Nhưng cha hết cách rồi
Quan Tỉnh
gia đình mình mới có thể tiếp tục sống con à
Em nức nở bất đầu rưng rưng
Hoàng Đức Duy
Hay cha đợi con
Hoàng Đức Duy
Con đi kiếm tiền
Hoàng Đức Duy
Mang về cho cha nha cha
Hoàng Đức Duy
Cha đừng gả con đi nha cha
Quan Tỉnh
đợi mày đem tiền về
Quan Tỉnh
tao đã chết dưới tay tụi nó rồi
Quan Tỉnh
Không nói nhiều nữa
Quan Tỉnh
Cha mẹ đặt đâu con ngồi đó
Quan Tỉnh
Cha gả mày là để cho mày tốt
em quỳ xuống nắm đầu gối cha van xin
Hoàng Đức Duy
Con lạy cha, con xin cha
Hoàng Đức Duy
cha đừng gả con cho phủ Nguyễn nha cha
Hoàng Đức Duy
Cha ơi cha gả con vô phủ Trần cũng được mà cha
Hoàng Đức Duy
Tuy gia thế không bằng phủ Nguyễn
Hoàng Đức Duy
Nhưng họ còn tình người cha ơi
Hoàng Đức Duy
Cha ơi con xin cha mà
Con Hoài
//đứng ở bếp lén nhìn//
Con Hoài
Lần đầu mình mới thấy cha không thương tiếc mà mắng cậu đó
Con Hoài
Hôm nay ông bị gì nhỉ
Quan Tỉnh
Nhanh vô buồng thu xếp đồ đi
Để em ngồi khóc giữa nhà chính
Con Hoài
// chạy đến dìu cậu// câu ơi cậu có sao hong cậu
Hoàng Đức Duy
C..cậu không sao
Hoàng Đức Duy
//vừa nói vừa nấc lên//Con dìu cậu đi vào buồng đi
Quan Tỉnh
//vừa nói vừa khóc// con à cha xin lỗi, để con ở đây chỉ có đường chết
Quan Tỉnh
Thà con qua phủ Nguyễn ít ra giữ được mạng
Quan Tỉnh
Chỉ còn đường chết mà thôi
Quan Tỉnh
Vợ ơi anh xin lỗi
Quan Tỉnh
anh không phải người cha tốt...
mong là sẽ không flop như chương mở đầu
Rời Đi
Hoàng Đức Duy
Tại sao chứ...
Hoàng Đức Duy
Tại sao mình lại phải gả cho phủ Nguyễn chứ
Hoàng Đức Duy
Chưa nhìn mặt qua lần nào
Hoàng Đức Duy
Đã bị ép gả vào rồi
Hoàng Đức Duy
Mày không sao
Hoàng Đức Duy
Mày sẽ làm được mà
Quan Tỉnh
Con đi cẩn thận nha
Quan Tỉnh
Con thắp nén nhang
Quan Tỉnh
Cho mẹ con có gì dõi theo bảo vệ con
Em nhìn lên di ảnh của mẹ
Hoàng Đức Duy
Mẹ ở trên đó
Hoàng Đức Duy
Con đi một thời gian
Hoàng Đức Duy
Rồi sẽ về với mẹ với cha//thắp nén nhang lên bát hương//
Quan Tỉnh
// gọi vọng vào nhà sau// Hoài à
Con Hoài
ông gọi con mần chi ạ
Quan Tỉnh
Con đi theo cậu đi
Quan Tỉnh
Để cậu con đi một mình ở phủ Nguyễn
Quan Tỉnh
ông không an tâm
Con Hoài
con sẽ đi theo cậu ạ, con xin phép lui ạ
Hoài chạy vào nhà sau vào phòng chung soạn đồ
Hoàng Đức Duy
Nếu cha thương con
Hoàng Đức Duy
Sao cha lại gả con vô cái phủ đó chi nữa
//em bắt đầu nức nở khóc//
Hoàng Đức Duy
Thôi đủ rồi thưa cha
Hoàng Đức Duy
//em gạt đi nước mắt la vọng về nhà sau//Hoài ơi đi con
Con Hoài
Dạ cậu ơi chờ con
Quan Tỉnh
//ông ngước nhìn xuống đất không nói lời nào//
Em nắm tay hoài đưa em lên xe
Con Hoài
Cậu ơi từ thôi con đau
Xe dần biến mất trước mắt ông
Một mình ông trở về căn phòng
căn nhà giờ đây thiếu đi bóng dáng của duy
Giờ đây căn nhà chỉ còn ông cùng với 1-2 gia nô trong nhà
1 tuần trước ở gian chính phủ Nguyễn
ông Hội Đồng Nguyễn
Bà coi sao cho thằng Quang Anh nó có một người vợ
ông Hội Đồng Nguyễn
Yên bề gia thất
ông Hội Đồng Nguyễn
Không phải để nó mãi mê ham chơi như vậy được
Bà Hội Đồng Nguyễn
con mình ham chơi là do nó háo động thôi
Bà Hội Đồng Nguyễn
ông cứ lo
Bà Hội Đồng Nguyễn
nói thì nói chớ
Bà Hội Đồng Nguyễn
Hỗn rài tui có đi dò la
Bà Hội Đồng Nguyễn
Rước dâu về cho nó nè
Bà Hội Đồng Nguyễn
Mà chưa báo nó trước
Bà Hội Đồng Nguyễn
Tui sợ nó cũng không chịu ấy chứ
ông Hội Đồng Nguyễn
Bà yên tâm đi
ông Hội Đồng Nguyễn
ở nhà có bóng dáng người thương
ông Hội Đồng Nguyễn
Tui nghĩ nó cũng sẽ thích thôi
ông Hội Đồng Nguyễn
lát tới giấc chiều nó về
ông Hội Đồng Nguyễn
Bà cũng nên hỏi ý nó thử đi
Bà Hội Đồng Nguyễn
Rồi tui biết rồi
Một chiếc xe hơi sang trọng tấp trước cửa nhà
Khiến ai cũng phải cuối đầu chào
Chính là người con trai trưởng trong phủ Nguyễn
danh ăn chơi, rượu bia, không con đào nào mà hắn chưa từng chơi
danh tiếng vang khắp cả một vùng
Nguyễn Quang Anh
Nhà tao, tao cần mày mời sao
Nguyễn Quang Anh
Đừng nói nữa
Nguyễn Quang Anh
//ung dung bước vào nhà//
Bà hội đồng đã ở gian chính sẵn
Nguyễn Quang Anh
//vừa nói vừa bước về hướng phòng không thèm nhìn mặt bà hội đồng một tiếng//Con mới về
Bà Hội Đồng Nguyễn
khoan đã
Bà Hội Đồng Nguyễn
Con ngồi xuống
Bà Hội Đồng Nguyễn
Nói chuyện với má chút đi
Nguyễn Quang Anh
Chuyện gì thưa má
Bà Hội Đồng Nguyễn
Quang Anh nè
Bà Hội Đồng Nguyễn
Con muốn có vợ không
Nguyễn Quang Anh
Con không hứng thú đâu
Vừa định đứng lên thì bị cản lại
Bà Hội Đồng Nguyễn
Ấy từ từ
Bà Hội Đồng Nguyễn
Con lấy nó về chơi cũng được mà
Bà Hội Đồng Nguyễn
Chiều theo ý cha con đi
Bà Hội Đồng Nguyễn
Đây là lệnh của cha kêu đó
Nguyễn Quang Anh
Con không muốn có vợ
Nguyễn Quang Anh
Má cứ nói với ông ta như vậy đi
Bà Hội Đồng Nguyễn
Mèn ơi, bây từ từ đi
Bà Hội Đồng Nguyễn
Dâu má chọn
Bà Hội Đồng Nguyễn
Má nghĩ con sẽ thích
Nguyễn Quang Anh
*phiền quá*thôi được rồi
Nguyễn Quang Anh
Mang nó về chơi thôi cũng được
Nguyễn Quang Anh
Có thêm con gia nô cũng được
cậu đứng dậy tiến đến dãy phòng
Bà Hội Đồng Nguyễn
Chọn dâu cứ để má
Bà Hội Đồng Nguyễn
Con chỉ cần chơi thôi
Nguyễn Quang Anh
được thôi
Download MangaToon APP on App Store and Google Play