[RhyCap] Kết Đồng Tử
Lời Thề Bị Phản Bội
"Chàng đã hứa đã không bỏ ta mà?"
〚Biệt Phủ Nhà Họ Hoàng - 300 Năm Trước〛
Một vùng ven tỉnh miền Bắc, có căn biệt phủ nhà họ Hoàng, nơi mà dòng họ danh giá bậc nhất từng sống suốt mấy trăm năm qua
Đêm nay trời tối đến mức mây đen che cả ánh trăng, tiếng chuông gió khẽ leng keng, vang lên như tiếng thở dài của oan hồn chưa siêu thoát
Ở phía sau sân vừa ngay hồ sen, đây là nơi vực cấm của dòng họ. Nơi đây thường dùng để thực hiện những nghi lễ
Ánh lửa từ những bát dầu trên bàn tế chập chờn, soi lên khuôn mặt của hàng chục người mặc áo tang trắng đang quỳ xung quanh
Giữa một vòng tròng được vẽ bằng thuật chú, hai thiếu niên quỳ đối diện nhau, cổ tay bị trói bằng một sợi dây đỏ nối liền, máu chảy từ vết cứa nhẹ trên lòng bàn tay họ rơi xuống chén đồng
Hoàng Đức Duy là trưởng tử của dòng họ Hoàng cao quý, nhưng lại sinh ra là mệnh gọi âm và được tiên đoán rằng sẽ không sống quá 18 tuổi
Nguyễn Quang Anh khi ấy được dòng họ Hoàng nhận nuôi từ nhỏ vì sở hữu một nguồn linh lực mạnh mẽ, hiếm gặp
Hoàng Đức Duy
Quang Anh //gọi khẽ người đang quỳ đối diện mình//
Nguyễn Quang Anh
//Ngước lên nhìn em//
Hoàng Đức Duy
Đừng sợ, sau hôm nay dù là dương gian hay địa phủ
Hoàng Đức Duy
Chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau //ánh mắt em nhìn anh như cất giữ cả bầu trời tối đêm nay//
Nguyễn Quang Anh
//Cúi đầu mím môi không nói lời nào//
Lời thề "Kết Đồng Tử" thật ra đó là tên gọi của một nghi lễ kí khế ước giữa hai linh hồn với nhau
Bởi vì em có mệnh gọi âm và anh thì lại có linh lực mạnh, nếu em muốn sống thì phải kí khế ước linh hồn vào anh
Nhưng nó lại đòi hỏi một trong hai sẽ vĩnh viễn mất một nửa linh hồn, thậm chí cả mạng sống
Một bà đồng tầm khoảng 70 tuổi bước ra đứng ngay bàn tế lễ, tóc bà ta đã bạc trắng, đôi mắt phủ sương nhưng khí thế lại chẳng dễ chịu chút nào
Bà Đồng
Người kết đồng tử, từ nay tim liền tim, mạng liền mạng
Bà Đồng
Nếu một trong hai có người bội ước phá hủy lời thề
Bà Đồng
Vĩnh viễn sẽ chịu nguyền rủa
Bà Đồng
Để cái chết và nổi đau sẽ lập đi lập lại trải qua muôn kiếp
Bỗng bà đồng phát ra rõ mồn một đầy uy lực
Nguyễn Quang Anh
//Tim anh run lên một nhịp//
Nguyễn Quang Anh
"Nếu thất bại có thể mình sẽ chết"
Bà đồng cầm lấy chén máu của hai người lên rồi trộn nó vào nhau
Bà Đồng
//Đưa hai chén máu đó cho anh và em//
Hoàng Đức Duy
//Cầm lấy uống không một chút do dự//
Nguyễn Quang Anh
//Cầm lấy cắn răng uống nó//
Máu đó ấm nóng, vị tanh và mùi mặn như rỉ sét tràn qua đầu lưỡi, như có một thứ gì đó đang bò từ cổ họng xuống tận dạ dày
Khi hai người vừa uống xong, những người xung quanh bắt đầu tụng chú
Tiếng chú càng ngày càng lớn. Ngọn lửa từ cây đèn cầy được đặt trên bàn tế lễ bùng lên dữ dội và đỏ rực như máu
Giữa làn khói mờ, một bóng đen hiện ra. Đôi mắt đỏ như than cháy, miệng nở nụ cười khoét sâu tới tận mang tai
Nguyễn Quang Anh
//Siết chặt sợi chỉ đỏ trên tay//
Nguyễn Quang Anh
Duy...nếu chúng ta...thất bại thì sao?
Hoàng Đức Duy
Sẽ không có thất bại
Hoàng Đức Duy
Chỉ có sống cùng nhau
Hoàng Đức Duy
Hoặc chết cùng nhau
Em nói giọng nói vẫn kiên định và đôi mắt vẫn nhìn thẳng về phía bỗng đen ấy
Còn anh thì biết nếu thất bại mình sẽ chết nên anh vẫn rất do dự
Bà Đồng
Bước về phía bàn tế lễ //hét lên//
Hoàng Đức Duy
//Bước từng bước tiến tới bàn tế lễ//
Nguyễn Quang Anh
//Vì bị buộc một sợi dây đỏ với em nên bị kéo theo//
Bóng đen kia bắt đầu tiến lại gần, móng vuốt cào xuống nền nghe rất rợn người
Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy của anh. Mỗi bước tiến tới bàn tế, anh thấy hơi lạnh như xuyên vào xương tủy. Hình ảnh bóng đen càng lúc càng rõ, mùi hôi thối nồng nặc tràn ngập
Bất chợp cái bóng đen ấy lao thẳng về phía hai người và đứng trước mặt anh và em
Nguyễn Quang Anh
//Bất ngờ nhìn thẳng vào mắt của bóng đen//
Anh nhìn thấy đôi mắt oán độc của con quỷ, và ngay khoảnh khắc ấy, toàn thân anh đông cứng lại
Nguyễn Quang Anh
"Không...mình không thể chết ở đây được"
Bà Đồng
Nhanh! Cầm lấy dao khứa vào tay, hòa máu của hai đứa vào ngọn lửa //quát lớn//
Hoàng Đức Duy
//Quay sang nhìn anh//
Hoàng Đức Duy
Chỉ một chút nữa thôi... Quang Anh
Nhưng trái tim của anh bây giờ đập như trống trận. Tiếng trống, tiếng tụng chú, tiếng móng vuốt, tất cả hòa vào nhau thành một âm thanh hỗn loạn bóp nghẹt tâm trí
Trong một khoảnh khắc bản năng sinh tồn trỗi dậy, anh giật mạnh cổ tay, sợi dây đỏ đứt toạc. Anh lùi lại, rồi quay người bỏ chạy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh! //bất ngờ với anh động của anh//
Tiếng hét của em bây giờ đã hòa cùng với tiếng gầm của con quỷ kia
Bước chân anh dẫm nát những tờ bùa rơi rải rác
Hoàng Đức Duy
Aaaaaaa //thét lên//
Ngay khi anh chạy gần ra tới cổng một tiếng thét chối tai vang lên
Nguyễn Quang Anh
//Đứng sững người rồi quay lại nhìn//
Lúc này em đã bị con quỷ đâm xuyên qua trái tim
Hoàng Đức Duy
//Ngã quỵ xuống mắt vẫn hướng về phía anh//
Máu từ miệng em tuôn ra, nhưng người xung quanh cũng hoảng sợ mà chạy tán loạn
Thân thể em bắt đầu tan rã trong ánh lửa đỏ, nhưng đến khi cuối cùng ánh mắt ấy vẫn nhìn anh như đang hỏi vì sao bỏ lại em
Từ đêm đó trở đi anh luôn sống trong sự dần vật, đau đớn tột cùng. Mỗi lần anh nhìn vào gương đều thấy hình bóng em đứng phía sau
Và mỗi lần anh ngủ anh đều mơ đúng 1 giấc mơ. Anh thấy em đứng đó rồi bị con quỷ đâm xuyên tim nhưng lần này em lại nói
Hoàng Đức Duy
Chàng đã hứa sẽ không bỏ ta mà?
Cứ thế nó lập đi lập lại với anh
Lúc em bị con quỷ đó đâm linh hồn của em tách ra làm hai phần, một phần hồn hóa thành oán linh và bị nhốt ở dưới tần hầm
Một phần hồn được đi đầu thai nhưng trớ trêu thay em lại trở về chính gia tộc kiếp trước của mình
Hoàng Đức Duy
10 năm rồi nhỉ //em ngồi trên giường cần tấm ảnh cũ mình đã chụp với cha mẹ//
Hoàng Đức Duy
Tại sao? Từ khi đó trở đi cái tên Nguyễn Quang Anh cứ xuất hiện ở trong giấc mơ mình vậy...
Thôn Trường Quỷ - Miền Bắc
Đêm đó, mưa như trút nước. Trong biệt phủ họ Hoàng, ánh đèn lồng đỏ treo trước cửa rung dữ dội trong gió
Duy khi ấy mới tám tuổi đang trốn trong lòng ông nội, mơ hồ nghe thấy những tiếng hét, tiếng vật gì đó đổ vỡ, và mùi tanh của máu lan khắp nơi
Ông nội Duy
//Cánh tay già nua ôm lấy cháu mình//
Ông nội Duy
//Bàn tay còn lại run run kết ấn miệng thì niệm chú rất nhanh//
Một luồng khí nóng bừng lan từ ngực ông sang người em
Ông nội Duy
Duy nghe ông...đừng nhìn bất cứ thứ gì ở đây
Ông nội Duy
//giọng ông khàn khàn, rồi bàn tay ấy đẩy em vào bóng tối//
Khi tỉnh lại, em đã ở một căn nhà xa lạ. Ông nội không còn và cha mẹ cũng không. Dì là người duy nhất bên cạnh em từ đó
Nhưng mỗi lần em hỏi dì em lại chỉ nói nhà họ Hoàng đã chết và con đừng nên trở về đó
Em đã 18 tuổi. Trông không khác gì một sinh viên bình thường, chỉ là trong đôi mắt ấy, luôn có chút gì đó xa vắng
Em ít nói, ít cười, như thể phần ký ức bị chôn vùi mười năm trước vẫn đang nặng trĩu trong lòng
Hôm đó khi em đang loay hoay với đóng bài tập về nhà mà giáo viên giao cho
Hoàng Đức Duy
//Cầm lấy điện thoại lên rồi bắt máy//
Hoàng Đức Duy
📲Tao đang làm bài bà cô giao
Pháp Kiều
📲Tối nay rảnh không?
Pháp Kiều
📲Có chỗ xem bói này hay lắm
Hoàng Đức Duy
//Nhíu mày nhẹ//
Hoàng Đức Duy
📲Lại xem bói à
Hoàng Đức Duy
📲Mày không nhớ mấy lần trước cũng đi xem
Hoàng Đức Duy
📲Tao vừa bước nào cửa chưa kịp đặt đít ngồi xuống
Hoàng Đức Duy
📲Mấy ông thầy bói đã đập bàn xua đuổi
Pháp Kiều
📲Hihi tao nhớ mà lần này là con Ăn Đạng nó kiếm
Pháp Kiều
📲Nó nói ông này giỏi lắm
Hoàng Đức Duy
📲Đi thì đi mà tối nhớ qua rước tao
Pháp Kiều
📲Oce vậy làm bài tập đi có gì mai tao vào chép
Pháp Kiều
📲Bạn bè như cái lồng //tắt máy//
Tối đó ba đứa em đến tiệm bói mà An đã kiếm
Tiệm bói nằm trong một con ngõ nhỏ, mùi nhang nghi ngút. Người đàn ông trung niên ngồi sau bàn gỗ, mặc áo dài thâm, đeo chuỗi hạt gỗ trên cổ tay
Khi ba đứa em vừa bước vào ông thầy bói đó ngước lên nhìn
Vừa nhìn thấy em ông ta bỗng khựng lại, sắc mặt tái đi, đôi mắt mở lớn như nhìn thấy thứ gì đó khủng khiếp
Thầy Bói
Cậu...cậu...//giọng run lên bần bật//
Thầy Bói
Đi...đi ra khỏi chỗ này ngay...
Đặng Thành An
//Bước lại gần phía ông thầy//
Đặng Thành An
Thầy ơi sao vậy ạ tụi con mới v-
Thầy Bói
Nếu...nếu cậu không triệt để giải quyết
Thầy Bói
Nó..nó sẽ lập đi lập lại mãi mãi...
Thầy Bói
//Hét lên như điên loạn//
Ông ta cào vào không khí, ánh mắt hoảng loạn nhìn phía sau em, rồi ngã lăn ra bất tỉnh
Ba người bước ra khỏi ngõ, không ai nói gì suốt một quãng. Chỉ có tiếng bước chân và gió lùa rít qua khe hẻm
Pháp Kiều
Ê Duy...hay là mày bị dính duyên âm vậy //quay qua nhìn em//
Hoàng Đức Duy
Tao nghĩ cái này còn hơn dính duyên âm
Đặng Thành An
Đúng đó chứ lần nào đi xem bói ai gặp mày cũng như vậy
Đặng Thành An
Rồi còn nói gì phải giải quyết triệt để
Em trầm ngâm một lúc rồi lên tiếng
Hoàng Đức Duy
Tao muốn về lại căn biệt phủ họ Hoàng
Pháp Kiều
Cái gì? //Hét lên//
Đặng Thành An
Cái nơi mà cả nhà mày bị giết mày có bị điên không?
Hoàng Đức Duy
Tao chỉ muốn biết điều gì đã xảy ra
Pháp Kiều
Vậy tụi tao đi với mày
Hoàng Đức Duy
Không tao nghĩ nó sẽ rất nguy hiểm
Đặng Thành An
Nhưng tao với Kiều chơi với mày hơn 8 năm rồi
Đặng Thành An
Tụi tao không để mày nguy hiểm 1 mình được
Hoàng Đức Duy
Vậy tao cảm ơn tụi bây
Đêm đó em ngồi trên giường tay cầm tấm hình mình đã chụp với ông nội
Hoàng Đức Duy
//Em vuốt khung ảnh, khẽ thì thầm//
Hoàng Đức Duy
Ông con sắp về rồi
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi, mang theo một tiếng cười khe khẽ như từ sâu trong rừng vọng lại
Vòng Xoáy Của Số Phận
Trời miền Bắc đầu đông, gió buốt tràn qua những con ngõ nhỏ, mang theo hơi sương dày đặc
Ngôi nhà nhỏ của Quang Anh nằm cuối con hẻm yên tĩnh, cánh cửa gỗ đã ngả màu thời gian, bảng hiệu cũ kỹ đề ba chữ "Đạo Quán" gần như bị rêu phủ mờ
Tấm bảng này từng là biểu tượng của một thời, khi sư phụ anh còn sống. Đã tròn 5 năm kể từ ngày sư phụ của anh mất
-Nghi lễ kết đồng tử vốn không dành cho người phàm. Một khi bước vào, sẽ chẳng còn đường lùi-
Anh khẽ lật từng trang nhất ký của sư phụ đã để lại, tay run run. Mỗi chữ, mỗi dòng, như nhát dao cứa vào ký ức
Nguyễn Quang Anh
Sự phụ...
Nguyễn Quang Anh
Năm ấy con đã yếu đuối không giữ được người
Nguyễn Quang Anh
Nhưng...nếu có thể quay trở lại
Nguyễn Quang Anh
Con nhất định sẽ không bao giờ để mặc người hi sinh một mình
Nguyễn Quang Anh
//Thì thầm tự nhủ với mình//
Người ta nói, cái chết của ông là lẽ thường vì một bậc đạo sĩ già yếu, hết dương thọ
Nhưng với anh thì biết rất rõ, đó là hậu quả của một nghi thức thất bại. Một nghi thức mà anh vẫn không dám nghĩ tới Kết Đồng Tử
Từ ngày đó, anh mất gần hết linh lực. Và đôi mắt âm dương trước kia của anh, đã chẳng còn nhìn thấy người âm như lúc trước
Pháp khí trong tay trở nên nặng như đá, những lá bùa anh vẽ thường cháy sém giữa chừng
Cánh cửa tiệm bật mở. Người anh cả Lê Quang Hùng bước vào. Anh cao lớn, trầm tĩnh, ánh mắt nghiêm nghị
Lê Quang Hùng
Lại đọc nhật ký của sư phụ à?
Lê Quang Hùng
//Bước đến đối diện với Quang Anh//
Lê Quang Hùng
Đã 5 năm rồi đấy Quang Anh! //Nhíu mày nhẹ//
Nguyễn Quang Anh
Em biết...//Đóng cuốn nhật ký lại//
Nguyễn Quang Anh
Nhưng em không bỏ được
Nguyễn Quang Anh
Tất cả những gì em làm cho đến bây giờ
Nguyễn Quang Anh
Nó đều bắt nguồn từ lời dặn của sư phụ
Quang Anh vừa nói dứt câu thì có một người bước vào
Người anh thứ hai, Trần Đăng Dương cũng theo sau khác với Hùng. Dương là người phóng khoáng, cười cợt nhưng lại là người mềm lòng nhất
Trần Đăng Dương
Em út của chúng ta, đến bây giờ vẫn còn ôm khư khư cuốn nhật ký ấy
Trần Đăng Dương
Bộ em định sống cả đời với cái bóng trong quá khứ à?
Nguyễn Quang Anh
Đó không phải là quá khứ mà là một sự nhắc nhở //Ngẩng đầu lên với ánh mắt kiên quyết//
Nguyễn Quang Anh
Sự phụ từng nói biệt phủ của dòng họ Hoàng ở làng bên
Nguyễn Quang Anh
Mang một nỗi oán nghiệp chưa dứt
Nguyễn Quang Anh
Người đã căn dặn nếu nó có biến động
Nguyễn Quang Anh
Chúng ta phải là người bước tiếp
Nghe đến đó, Hùng và Dương nhìn nhau. Ánh mắt họ thoáng chốc tối lại, như nhớ về một điều cấm kỵ
Lê Quang Hùng
Quang Anh, anh phải nhắc em đừng đào sâu vào chuyện ấy
Lê Quang Hùng
Sư phụ mất vì chính nghi lễ năm đó
Lê Quang Hùng
Em đã quên rồi sao?! //Trầm giọng//
Trần Đăng Dương
Cả dòng họ Hoàng giờ chủ còn 1 người thừa kế //Tiếp lời, giọng lo lắng//
Trần Đăng Dương
Em định xen vào vận mệnh của người khác hả?
Trần Đăng Dương
Với lại em còn trẻ nên đừng dấn thân sâu vào con đường này
Nguyễn Quang Anh
//Tay siết chặt cuốn sổ, giọng run run nhưng vẫn rất kiên quyết//
Nguyễn Quang Anh
Hai anh à!
Nguyễn Quang Anh
Em không được lựa chọn
Nguyễn Quang Anh
Từ nhỏ em đã có mắt âm dương
Nguyễn Quang Anh
Và luôn thấy một cái bóng ở trong gương
Nguyễn Quang Anh
Dù cho có là một vũng nước phản chiếu em vẫn thấy nó
Nguyễn Quang Anh
Nó chưa tưng biến mắt
Nguyễn Quang Anh
Chỉ khi...
Nguyễn Quang Anh
Chỉ khi từ ngày sư phụ mất...em mới không thấy được những thứ đó nữa
Lê Quang Hùng
Vậy tại sao em không buông bỏ hết đi!
Trần Đăng Dương
Đúng đấy đôi mắt âm dương đã không còn và linh lực của em cũng ngày càng yếu
Trần Đăng Dương
Tại sao không bỏ
Nguyễn Quang Anh
Buông bỏ? Hai anh nghĩ dễ à
Nguyễn Quang Anh
Em biết dù cho em không còn đôi mắt ấy và linh lực cạn kiệt
Nguyễn Quang Anh
Thì dù sớm hay muộn em cũng sẽ bị cuốn vào
Nguyễn Quang Anh
Dù cho em có trốn tránh định mệnh cũng sẽ tìm tới
Trong căn phòng, không khí bỗng nặng nề. Bên ngoài, gió hú qua khe cửa như tiếng than khóc
Ngọn đèn dầu chập chờn, hắt bóng ba anh em lên tường, nhưng kỳ lạ thay phía sau lưng Quang Anh lại hiện một bóng hình mờ nhạt
Hùng vừa thấy cái bóng đen ấy thì cau mày
Lê Quang Hùng
//Bước đến gần Quang Anh khẽ đặt tay lên vài người em của mình//
Lê Quang Hùng
Nếu em đã quyết như thế
Lê Quang Hùng
Thì dù mọi giá anh vẫn sẽ bảo vệ em
Lê Quang Hùng
Dù cho có đối diện với cả quỷ thần
Trần Đăng Dương
//Nở nụ cười chua xót//
Trần Đăng Dương
Anh cả thì dọa em
Trần Đăng Dương
Còn anh thì lại mềm lòng
Trần Đăng Dương
Thôi thì...cuộc đời của mình vốn đã không được bình yên
Trần Đăng Dương
Dù có thêm 1 trận gió bão thì cũng có khá gì đâu //Nhún vai//
Nguyễn Quang Anh
//Ngẩng đầu nhìn hai người anh với ánh mắt rưng rưng//
Trong lòng anh hiểu, ba anh em họ đã mất cha mẹ từ sớm, sư phụ chính là người cưu mang và nuôi dạy họ. Sư phụ mất đi, chỉ còn lại ba người nương tựa vào nhau mà sống
Còn về phía cái bóng đen ấy, nó mờ nhạt không hình thù rõ ràng. Nhưng khi ánh lửa chập chờn
Cái bóng ấy lại ngẩng cao đầu, kéo dài miệng cười đến mang tai. Nụ cười mỏng dính như vết dao rạch trên giấy
Nguyễn Quang Anh
//Phát hiện điều bất thường//
Quang Anh nín thở, ngón tay khẽ run nhưng anh vẫn cố giữ bình tĩnh
Anh biết Quang Hùng đã nhìn thấy gì đó nên khi nãy mới bước lại đứng kế bên mình
Vì Hùng từ nhỏ cũng có khả năng nhìn thấy những đều lạ thường, nhưng nó không mạnh bằng Quang Anh
Còn về phần Dương anh thì theo chủ nghĩa vô thần, dù cho anh đã theo sư phụ mình nhiều năm. Và anh cũng chỉ biết chút ít về thuật pháp vì bị sự phụ bắt học
Nguyễn Quang Anh
Anh cả, anh hai //khẽ gọi, giọng khàn đi//
Nguyễn Quang Anh
Hai anh có thấy điều gì bất thường không
Lê Quang Hùng
//Nhíu mày cố giữ bình tĩnh//
Vì Hùng đã biết điều bất thường Quang Anh đang nói là về cái gì, nên anh chỉ im lặng mà không lên tiếng
Trần Đăng Dương
//Ngáp dài một cái không biết chuyện gì đang xảy ra//
Trần Đăng Dương
Thấy gì đâu?
Trần Đăng Dương
Anh chỉ thấy ngoài cây đèn dầu sắp tắt này thì chẳng còn gì cả
Trần Đăng Dương
//Nhìn Hùng và Quang Anh đang căng thẳng thứ gì//
Trần Đăng Dương
Với lại anh chỉ thấy hai người ngày càng đa nghi //chỉ Hùng và Quang Anh//
Trần Đăng Dương
Coi chừng có ngày tự dọa mình chết //Pha trò cho bớt căng thẳng//
Trần Đăng Dương
//Rùng mình// Tự nhiên ớn lạnh vậy
Nhưng chưa kịp cười, Dương bất giác nổi da gà. Anh rùng mình liếc ra góc phòng. Trong tích tắc, anh ngỡ như có ai đó vừa lướt ngang
Trần Đăng Dương
Ê khoan đã... Quang Anh em vừa đi ra cửa hả?
Nguyễn Quang Anh
//Lắc đầu//
Hùng nghiêm mặt liếc hai đứa em rồi tiến thẳng đến cửa sổ, mở toang. Chỉ có gió hun hút ùa vào, lạnh như kim châm vào da thịt
Bên ngoài, khoảng sân sau ngập sương. Trong sương mù, lờ mờ thấp thoáng một bóng người nhỏ bé đang ngồi xổm, hai tay bấu vào đất, đầu cúi gập
Lê Quang Hùng
Ai đó! //Quát lớn, mày nhíu chặt//
Hùng liền vội với tay cầm chặt cây gậy gỗ cạnh cửa
Cái bóng ấy chẳng đáp. Nó chậm rãi ngẩng đầu lên
Ánh trăng yếu ớt rọi xuống, để lộ gương mặt trắng bệch không mắt, không mũi, chỉ có một cái miệng rách toác đang cười
Trần Đăng Dương
//Nhìn thấy liền bật lùi về sau, mặt tái xanh//
Trần Đăng Dương
Mẹ ơi...cái...cái quái quỷ gì thế?
Nguyễn Quang Anh
//Đứng bật dậy ôm chặt cuốn nhật ký trong lòng//
Bỗng anh nghe văn vẳng bên tai, như chính giọng nói của sư phụ đang thì thầm với mình
"Khi cái bóng ấy xuất hiện, cũng chính là lúc nghi lễ cũ bắt đầu trở lại. Quang Anh, con đừng trốn nữa"
Trong nháy mắt, cái bóng ngoài sân biến mất như chưa từng tồn tại. Sương tan dần, để lại khoảng đất lạnh lẽo im lìm
Lê Quang Hùng
//Vẫn nắm chặt cây gậy trong tay, mắt đỏ ngầu vì căng thẳng//
Lê Quang Hùng
Chuyện này dừng lại ở đây //Cố giữ giọng bình tĩnh//
Lê Quang Hùng
Dương, Quang Anh về phòng ngủ ngay!
Lê Quang Hùng
Từ giờ trở về sau không ai được đứng 1 mình sau trờ tối!
Lê Quang Hùng
Rõ chưa! //Quay lại nhìn hai đứa em//
Trần Đăng Dương
//Nuốt khan, gật đầu lia lịa// Vâng...vâng giờ có cho tiên em cũng không dám
Trần Đăng Dương
Thôi em về phòng đây //Chạy nhanh về phòng//
Nguyễn Quang Anh
Em biết rồi //gật đầu nhưng mắt vẫn không rời khỏi khoảng sân lạnh lẽo ấy//
Trong lòng anh biết, sự xuất hiện của cái bóng ấy không phải ngẫu nhiên. Nó chính là lời cảnh báo cánh cửa với nghi lễ kết đồng tử đã hé mở, và sớm muộn anh cũng sẽ bị cuốn vào
Tiếng chuông nhà thờ trong làng lại vang lên ngân dài, lạnh lẽo. Từng tiếng ngân như tiếng gọi của linh hồn, báo hiệu cho một vòng xoáy số phận vừa mới bắt đầu
Người Kế Thừa Họ Hoàng
Sài gòn ngày mưa. Con đường dài loang lổ ảnh đèn vàng rọi xuống, những vũng nước mưa còn đọng. Gió hun hút thổi qua nhưng tòa cao ốc im lìm
Trong căn hộ của nhà dì, ánh sáng từ màn hình laptop phản chiếu lên gương mặt của em
Em ngồi trước bàn học, tay cầm ly cà phê đã nguội từ lâu. Đôi mất thăm quầng vì từ ngày em quyết định trở lại căn biệt phủ ấy em đã không đêm nào ngủ được yên giấc
Trên màn hình laptop, tệp hồ sơ hiện rõ những dòng chữ lạnh lẽo
-Người thừa kế duy nhất của dòng họ Hoàng.
Biệt phủ Hoàng Gia chính thức thuộc quyền sở hữu của ông/bà: Hoàng Đức Duy
Kể từ ngày xx tháng xx năm xx
Thời hạn bàn giao: 30 ngày-
Hoàng Đức Duy
//Đóng laptop lại, ngã người ra sau//
Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào, phủ lên nửa gương mặt em, vừa mệt mỏi vừa u uất
Hoàng Đức Duy
//Khẽ thở dài, lẩm bẩm//
Hoàng Đức Duy
Cuối cùng ngày quay trở về cũng đến...
Hoàng Đức Duy
Liệu...có thể biết được bí mật về 10 năm trước?
Hoàng Đức Duy
Hay lại bỏ mạng một cách oan uổn
Từ hôm quyết định trở lại căn biệt phủ ấy, em cũng đã nói với dì của mình. Lúc đầu dì ấy không cho, nhưng sau khi em năn nỉ dì ấy lại mềm lòng
Em cũng đã lên mạng tra những thông từ về cái chết bí ẩn của những thành viên trong gia tộc họ Hoàng
Nhưng nó đều là con số 0, không một tin tức, không có hình ảnh về căn biệt phủ ấy. Thậm chí trên Google Maps cũng chẳng xuất hiện địa điểm ở đó
Như thể có một thế lực vô hình nào đó điều khiển tất cả
Hoàng Đức Duy
//Với tay lấy chiếc điện thoại trên bàn//
Người gọi với biệt danh là Bray. Anh là người anh họ của em, từ lúc em được đưa vào sài gòn để ở
Bảo luôn yêu thương em, chăm sóc cho em, để em không phải buồn vì những chuyện quá khứ
Trần Thiện Thanh Bảo - Bray
📲Mày chắc chắn muốn về đó thật hả?
Trần Thiện Thanh Bảo - Bray
📲Căn biệt phủ đó không phải là nơi an toàn đối với mày
Hoàng Đức Duy
//Im lặng một lúc//
Hoàng Đức Duy
📲Em phải về đó
Hoàng Đức Duy
📲Nó cũng là một phần của em
Hoàng Đức Duy
📲Em muốn biết được năm ấy đã xảy ra chuyện gì
Trần Thiện Thanh Bảo - Bray
📲//Khẽ thở dài// Nhưng anh chỉ sợ...
Trần Thiện Thanh Bảo - Bray
📲Những lời đồn về lời nguyền của nhà họ Hoàng không phải là vô căn cứ
Trần Thiện Thanh Bảo - Bray
📲Những người ở làn đó nói, từ khi tổ tiên của em lập cái nghi lễ Kết Đồng Tử
Trần Thiện Thanh Bảo - Bray
📲Thì biết bao nhiêu thế hệ sau đều không được sống yên ổn
Trần Thiện Thanh Bảo - Bray
📲Và...cả cha mẹ của em
Hoàng Đức Duy
//Tay siết chắt điện thoại, giọng lạnh đi//
Hoàng Đức Duy
📲Đừng nhắc đến chuyện đấy nữa được không
Hoàng Đức Duy
📲Em cũng đã chắp nhận từ lâu rồi
Hoàng Đức Duy
📲Mà nếu lời nguyền có là sự thật
Hoàng Đức Duy
📲Thì em cũng chính là người phải gánh
Hoàng Đức Duy
📲Vì em cũng là người họ Hoàng mà
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu sau mới lên tiếng
Trần Thiện Thanh Bảo - Bray
📲//Thở dài// Được anh tôn trọng quyết định của em
Trần Thiện Thanh Bảo - Bray
📲Nhưng hứa với anh có được không?
Trần Thiện Thanh Bảo - Bray
📲Nếu thấy có gì bất thường, nguy hiểm thì hãy rời khỏi đó ngay lập tức
Trần Thiện Thanh Bảo - Bray
📲Anh không muốn phải mất đi người thân
Hoàng Đức Duy
//Nở nụ cười nhạt đầy chua xót//
Hoàng Đức Duy
📲Em sẽ không hứa nhưng em chắc chắn là sẽ không để em gặp nguy hiểm
Trần Thiện Thanh Bảo - Bray
📲Vậy em nghỉ ngơi sớm đi, anh có việc
Hoàng Đức Duy
📲Dạ vâng //cúp máy//
Cuộc gọi kết thúc căn phòng lại chìm trong im lặng. Chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa sổ
Hoàng Đức Duy
//Đứng dậy kéo vali từ trong góc phòng ra thu dọn đồ đạc//
Khi sắp xếp mọi thứ xong xuôi, em đứng dậy đi lại cái tủ đầu giường. Mở ngăn thứ hai ra, lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ
Chiếc hộp cũ kỹ, khóa sắt hoen gỉ. Em mở ra, bên trong là một tấm ảnh đại gia đình đã phai màu
Những người trong dòng họ Hoàng, và chính giữa là ông nội của em kế bên là cha mẹ và cậu nhóc Duy năm nào
Hoàng Đức Duy
//Lấy tay vuốt tắm ảnh, mắt rưng rưng//
Hoàng Đức Duy
Cha mẹ, ông nội...con sẽ về lại nơi đó
Hoàng Đức Duy
Con muốn biết rốt cuộc cái chết của cả dòng họ...
Hoàng Đức Duy
Có liên quan đến lời nguyền đó không?
Em để ảnh lại vào hộp, khóa lại thật kỹ rồi bỏ vào vali
Khi ngẩng đầu lên, thoáng chốc em giật mình
Trong gương soi đối diện bàn, phản chiếu không chỉ có mình em. Phía sau lưng em, mờ nhạt trong bóng tối, là hình dáng một đứa bé đang đứng, đầu cúi thấp, mái tóc rũ che hết gương mặt
Hoàng Đức Duy
//Quay phắt lại phía sau//
Hoàng Đức Duy
//Không tin vào mắt mình lần nữa nhìn vào gương//
Chẳng có thứ gì ngoài bóng dáng mình được phản chiếu trong gương
Hoàng Đức Duy
//Nhắm mắt lại tay xoa xoa thái dương//
Hoàng Đức Duy
Ảo giác thôi, chắc do thiếu ngủ //tự trấn an bản thân//
Dù em tự đánh lừa bản thân mình đó chỉ là ảo giác. Nhưng sâu trong lòng chỉ có em biết rất rõ, đó là sự thật
Chiếc xe khách rời thành phố, Duy ngồi cạnh cửa sổ, im lặng ngắm cảnh vật dần đổi khác
Những dãy cao ốc lùi lại phía sau, thay bằng những con đường đất nhỏ len lỏi giữa bạt ngàn ruộng lúa vàng óng
Hơi gió lùa vào, mùi bùn non, mùi rơm mới thoang thoảng khiến em thấy vừa quen lại vừa xa lạ
Đặng Thành An
Ê tao không ngờ quê mày đẹp thật á chứ //Vừa ăn chân gà vừa ngắm cảnh//
Đặng Thành An
Mà có điều hơi hẻo lánh thì phải
Pháp Kiều
Rồi mày định ở đó tới bao lâu vậy Duy? //Quay qua hỏi em//
Pháp Kiều
Chứ tự nhiên tao thấy trong lòng có dự cảm gì không lành //lạnh gáy//
Hoàng Đức Duy
//Nhíu mày, giọng hơi bực//
Hoàng Đức Duy
Tao không ép tụi mày phải đi theo tao
Hoàng Đức Duy
Nếu muốn thì giờ quay lại thành phố đi
Pháp Kiều
Ê ê tụi tao giỡn mà
Đặng Thành An
Đúng rồi chứ sao tụi tao bỏ mày về một mình là Đồng Trấn được chứ
Hoàng Đức Duy
Nhưng giỡn vậy không vui, đó là nhà của tao!
Không khí trong xe chùng xuống. Cả An lẫn Kiều đều biết quá khứ của Duy gắn liền với ngôi biệt phủ kia, nơi mang đầy bi kịch của dòng họ Hoàng
Người tài xế một lão trung niên, liếc qua gương chiếu hậu, cất giọng
Tài xế
Mấy cậu về làng Đồng Trấn à //giọng khàn khàn//
Tài xế
Lâu rồi tôi mới thấy có người đi tới đó
Tài xế
Đặc biệt là lại gần cái biệt phủ của dòng họ Hoàng đấy
Pháp Kiều
//Tò mò// Sao vậy bác?
Tài xế
//Nhún vai, ánh mắt hơi dè chừng//
Tài xế
Người dân ở đó đồn đủ thứ chuyện
Tài xế
Nào là đêm nghe tiếng trẻ con khóc
Tài xế
Nào là thấy bóng người đi trên mái nhà
Tài xế
Có người buổi tối đi bắt ếch, đi ngang căn biệt phủ đó rồi sáng hôm sau thấy bất tỉnh ngay trước cổng phủ
Tài xế
Khi tỉnh lại thì cứ điên điên dại dại
Tài xế
Lẩm bẩm mấy lời khó hiểu
Lúc này Kiều với An rùng mình bất chợt ôm lấy tay nhau
Đặng Thành An
Sao...sao nghe như phim ma vậy...
Đặng Thành An
Hay là tối nay ba đứa mình ngủ chung với nhau đi
Pháp Kiều
Ừ ừ đúng rồi //gật đầu lia lịa//
Duy im lặng suốt quãng đường còn lại. Những lời đồn đại ấy với em không còn xa lạ, nhưng lần này anh đã quyết phải tự mình đối diện sự thật
Chiếc xe khách trả ba người xuống giữa con đường đất vắng vẻ
Duy đứng bối rối, vì đã lâu lắm rồi em chưa từng trở về Đồng Trấn. Những ngả rẽ lạ lẫm, những con đường nhỏ ngoằn ngoèo qua cánh đồng khiến em không xác định nổi đâu là lối vào biệt phủ.
Đặng Thành An
//Tay kéo vali tay kia gãi đầu// Ê rồi giờ đi hướng nào?
Đặng Thành An
Sao đường nào cũng giống đường nào vậy?
Pháp Kiều
//Quay qua thấy Duy đang đứng nhìn những con đường//
Pháp Kiều
Đừng nói là mày cũng không biết đường đi đấy nhé?
Hoàng Đức Duy
//Thở dài// Tao cũng không biết nữa, cũng 10 năm rồi tao có về đây đâu
Đặng Thành An
Vậy giờ sao?
Hoàng Đức Duy
Thôi để tao hỏi người dân ở đây
Pháp Kiều
Vậy mày đi hỏi đi, đưa vali đây tao cầm giùm cho
Hoàng Đức Duy
Ừm //Nhìn xung quanh rồi đi lại một tiệm tạp hóa ven đường//
Cái tiệm tạp hóa cũ kỹ bản hiệu bị rêu xanh phủ đến nỗi chẳng nhìn rõ chữ
Trong tiệm có một bà lão đãng ngồi may vá lại cái áo bị rách một lỗ trên vai
Hoàng Đức Duy
//Bước lại gần khẽ hỏi//
Bà Tư
//Ngước lên nhìn em// Chuyện gì?
Hoàng Đức Duy
Bà cho cháu hỏi đường đến biệt phủ họ Hoàng nằm ở đâu vậy ạ
Bà Tư
//Tay đang may khựng lại//
Bà Tư
//Nhìn em chằm chằm//
Hoàng Đức Duy
Cháu...cháu là người thừa kế cuối cùng của nhà họ Hoàng
Bà Tư
//Suy nghĩ cái gì đó//
Bà Tư
Tôi không biết nhưng nếu cậu muốn tới đó
Bà Tư
Thì đến nhà của cái Linh cuối làng kìa
Bà Tư
Nó thường hay tới lui chăm sóc căn biệt phủ đó
Bà Tư
Nên nó biết rõ đường
Hoàng Đức Duy
Cháu cảm ơn bà ạ
Hoàng Đức Duy
//Quay người bước được vài bước thì em bà lão nói//
Bà Tư
Thật là oán nghiệt mà, chuyện gì đến cũng sẽ đến
Bà Tư
Có trốn chạy thì nó cũng sẽ tới
Hoàng Đức Duy
//Khựng lại// "Chẳng lẽ bà ấy biết chuyện gì?"
Hoàng Đức Duy
//Lắc đầu// "Chắc mình nghe nhầm//
Pháp Kiều
Sao rồi biết đường chưa?
Hoàng Đức Duy
Đường thì chưa biết nhưng bà ấy chỉ mình tới nhà của người tên Linh
Hoàng Đức Duy
Hay lui tới căn biệt phủ đó
Ba người tiếp tục kéo vali men theo con đường đất dẫn tới cuối làng
Ngôi nhà của Linh nằm tách biệt bên con đường đất, mái ngói thấp, tường phủ rêu phong. Khi Duy gõ cửa, cánh cửa mở ra, lộ ra một cô gái trẻ chừng 23 tuổi
Ngọc Linh
//Mở cửa bước ra//
Hoàng Đức Duy
Chào chị, tụi em muốn tới căn biệt phủ họ Hoàng
Hoàng Đức Duy
Mà nghe người dân nói chị hay lui tới nơi đó
Trong khoảnh khắc, đôi mắt Ngọc Linh lóe lên tia gì đó khó đoán, nhưng nhanh chóng cô nở một nụ cười dịu dàng
Ngọc Linh
Phải, tôi thường đến đó dọn dẹp
Ngọc Linh
Nếu các cậu muốn tới thì để tôi dẫn đường
Đặng Thành An
//Tiến lại kế bên Kiều thì thầm//
Đặng Thành An
Gái trẻ như vậy mà ở gần nơi chết chóc đó, đúng là gan thật
Pháp Kiều
//Cười cợt// Chắc có lẽ quen rồi, có khi ma còn phải gọi bằng chị
Ngọc Linh
//Đang quay lưng lại phía mọi người để khóa cửa nhà//
Ngọc Linh
//Nghe hết mấy câu của Kiều và An//
Ngọc Linh
Tôi khóa cửa xong rồi, đi thôi
Đường vào biệt phủ qua những lối nhỏ, cỏ mọc cao qua đầu gối. Ngọc Linh đi trước, dáng thon gọn nhưng bước chân rắn rỏi như đã thuộc từng viên đá, từng gốc cây. Cô không ngoái lại, giọng vang lên đều đặn
Ngọc Linh
Mấy cậu thật sự muốn vào nơi đó sao?
Ngọc Linh
Người trong làng này đều muốn tránh xa nơi đó
Ngọc Linh
Họ tin rằng người ở trong đó đều sẽ không có kết cuộc đẹp
Hoàng Đức Duy
//Trả lời Linh với giọng chắc nịch//
Hoàng Đức Duy
Đó là nhà của tôi, dù cho có thế nào tôi cũng phải quay lại
Ngọc Linh hơi nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên một thoáng rồi vụt tắt. Không ai kịp để ý, chỉ có tiếng gió lùa qua ruộng lúa, rì rào như lời thì thầm của ai đó
Khi cả nhóm dừng lại trước cổng sắt phủ dây leo, Ngọc Linh đưa tay khẽ chạm vào cánh cổng lạnh buốt. Giọng cô vang lên, lạ lùng như đang nói với chính mình
Ngọc Linh
10 năm rồi...cuối cùng cũng có người trở về
Hoàng Đức Duy
//Nghe lời Linh nói khó hiểu//
Ngọc Linh
Cậu cần tôi mở cửa chứ?
Hoàng Đức Duy
À không cần em có chìa khóa //móc chìa khóa ra mở cổng//
Ngọc Linh
Vậy mấy cậu vào đi tôi về, ở nhà còn nhiều việc phải làm
Đặng Thành An
Bữa nào chị qua chơi với tụi em nha
Ngọc Linh
//Gật đầu nhẹ cười mỉm//
Ba người từ từ bước vào, không ai để ý sau lưng Linh đang đứng đó nhìn họ với ánh mắt khó đoán
Ngọc Linh
//Mỉm cười nhẹ//
Download MangaToon APP on App Store and Google Play