[RhyCap]" Vết Bầm....! "
chap 1
t/g
bộ nì là lần đầu tớ viết nếu có sai sót mong mọi người không to6 tớ ạa
_________________________
Vào những năm giữa thế kỉ XX khi nước ta còn nghèo đói. Đối với người dân ta hồi đó có một bữa cơm chỉ có cơm với khoai sắn đã là thứ rất xa sỉ.
Mặc dù rất nghèo nhưng mỗi gia đình thời đó đều rất đông con cháu, mỗi nhà đều tầm 5-7 đứa trẻ hoặc hơn. Dù nghèo thiếu cái ăn cái mặc mà lại rất đông vui.
ở một ngôi làng nhỏ trong thời kì
Ngôi làng này đặt điểm nhận dạng nhanh nhất là có cây đa đầu làng. Cây đa to đùng nhưng lá thì tí xíu mà mỗi ngày người trong làng hay đám giặc lại ra đó nghỉ mát
Mỗi ngày đám trẻ trong làng này lại ra cây đa đó chơi và đám giặc đó là những đứa trẻ trong làng đi chăn trâu hộ thầy u
Trong đám đó có hai đứa khắc biệt nhất là an và duy. An thì lúc nào cũng láu lỉnh,nghịch ngợm còn Duy lại trái ngựơc em luôn điềm đạm rụt rè. Ấy vậy mà hai đứa chẳng giống nhau điểm gì lại chơi thân với nhau nhất
Vì cái nết rụt rè nên em hay bị bắt nạt bởi đám trẻ khác.Những lúc như vậy an luôn là người đứng ra bảo vệ em, nên em rất quý an
Như mọi hôm, nay em lại phải ra đồng chăn trâu hộ thầy u
Dưới bóng cây mát tiếng gió vù vù, có một thân hình gầy nhom mặt mày nhem nhuốc đang suy tư về thứ gì, đó là em duy
An ( lúc nhỏ)
này nhỏ kia/chạy lại em/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
hã/hỏn lọn/
An ( lúc nhỏ)
nghĩ zì zợ mài/hỏi em/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
nghĩ gì đouu à/ trả lời lộn lào/
An ( lúc nhỏ)
điêu , mài nói xạo/chống hai tay lên hông/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
thiệc mòoo/ xạo ke/
An ( lúc nhỏ)
có cái bướm bay bay tauu tin
An ( lúc nhỏ)
màii nói thặc điii
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
ừm... thì..ừm/ngậm ngừng/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
*có nên nói cho an biết hong ha*
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
/nghĩ ngợi/
An ( lúc nhỏ)
NÈ NHỎ KIA /hét/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
h-hã/giựt mìn/
An ( lúc nhỏ)
mài nói điii
An ( lúc nhỏ)
hai nè tauu khom đủ tin tửng hãa/rưng rưng nghĩ em không tin mền/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
h-hong cóa/hỏn lọn lần N/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
D-Duy nóii được chuaa
An ( lúc nhỏ)
h-hã duy nói điii/hớt khót/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
khom phải là duy hong tin tưởng an
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
mà là duy sợ... /👉👈/
An ( lúc nhỏ)
sợ cái giề/khó hỉu/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
sợ an hong cóa tin lời duy nói/nhỏ dần/
An ( lúc nhỏ)
hong cóa mà an tin zuy mòo
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
vậy hã/hứng hở/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
ờ- thì ờ
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
an có tin vào truyền thuyết hoa hồng xanh khum/👉👈/
An ( lúc nhỏ)
hoa giề cơ? /chậm hỉu/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
hoa hồng xanh ý/👉👈/
An ( lúc nhỏ)
có loại này nữa hã?!!/ ngạc nhiên/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
tớ hong bít nữaaa
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
tớ nghe bọn xóm trên nói vị áa
An ( lúc nhỏ)
hỏng cóa bít
An ( lúc nhỏ)
từ lúc đẻ ra giờ an chỉ thấy hoa cứt lợn thoii à
An ( lúc nhỏ)
chứ chưaa thấy hoa hồng xanh bao giờ
An ( lúc nhỏ)
an chỉ thấy mỗi hoa hồng màu đỏ ở nhà ông bà hội đồng thuii à
An ( lúc nhỏ)
mà hoa hồng xanh khum bít như nào nữa ha hoa hồng đỏ nhà ông bà hội động đẹp lém lúc nào đi an cũng ngắm thật lâu xong hái trộm một bông/😁/
An ( lúc nhỏ)
xong có lần bị người hầu trỏng đó thấy rồi đuổi tụt quần lun cơ/🥰/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
trời ơii/😇 bất lực/
An ( lúc nhỏ)
mà nghĩa của hoa hồng xanh là zì zị /thắc mắc/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
hình như là....cô công túa yêu một chàng trai nghèo, không thể cưới đuợc nhau nên vào ngày tuyển rể công chúa đã yêu cầu ai mang đựoc bông hồng xanh thì cô cuới người đó. những nguời kia vì muốn cưới cô công túa xênh đẹp mà dùng mu hèn kế bẩn làm sao để sơn hoa mầu xanh mà công túa nhìn cái biết đuợc nên hong cóa đồng ý đến khi chàng trai nghèo đó mang một bông hồng trắng tới công túa liền bảo đó là hoa hồng xanh rồi hai người cưới bên nhao trọn đời á. Nói về tềnh êu vễn cửu nè
An ( lúc nhỏ)
ước gì sau nì an sẽ cứi mọt cô vợ tặc xênh đẹp và mãi mãi bên nhao tới già như truyền thuyết hoa hồng xênh lun /chống ngực tự hào nói/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
mà an ơii/mặt ủ xún/
An ( lúc nhỏ)
ơii an nghe duy nói rùi nè
An ( lúc nhỏ)
mặt duy lại bùn gòi/hỏn lọn/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
/hơi rưng rưng nhìn an/ an nè! uớc gì tớ cũng được đi học như mọi ngừi
An ( lúc nhỏ)
duy đừng cóa khót mò...
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
nhưng mò duy mún đuợc đi học để bít chữ mai này giàu có nhà to đùng cho bố mẹ duy hong phải đi mần ruộng thuê mệt nhọc nữa/ sắp khót/
An ( lúc nhỏ)
này- này/ hoảng/
An ( lúc nhỏ)
đừng cóa khót mà
An ( lúc nhỏ)
để an làm trò cừi cho duy nha/làm cái mặt như con tinh tinh/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
a-an mặt xấu wáa/phụt cừi/
An ( lúc nhỏ)
A-A zuy cừi gòii/cười theo/
Ánh nắng chiều tà khẽ chiếu vào gươm mặt của hai đứa trẻ. Niềm vui hồn nhiên không lo nghĩ đến tương lai mà bỏ mặc cái đói cồn cào trong bụng
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
/nhìn trời/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
an nè/ quay mặt sang an/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
mong sau nì an với duy vẫn chơi với nhao như nì nhaaa/cười /
An ( lúc nhỏ)
dĩ nhin là zị gòi/cười tươi/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
hì hì
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
hoii túi gùii duy zề nha an
An ( lúc nhỏ)
vậy zuy dìa ii
An ( lúc nhỏ)
pai pai zuy nha/vẫy tay chào em/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
chèo an nha/vẫy tay chào lại/
/ABC/:hành động
*ABC*:suy nghĩ
"ABC":nói nhỏ
chap 2
những bước chân nhỏ của em cùng con trâu khủng lồ đằng sau đi từ từ về nhà
đến khi em về nhà thì trời đã tối om
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Thầy u ơi/hét vô nhà/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Duy về nhà rồi ạ
Mẹ Duy
Duy về rồi hả!! /từ trong nhà đi ra/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Vâng ạ
Mẹ Duy
Vậy vô rửa mình đi con
Căn nhà lá nhỏ của em nằm sâu trong ngõ nhỏ ngôi làng. Gọi là nhà chứ chẳng ra cái nhà. Mái chẳng che được bao gió to một chút lại bay hết đi, mưa lớn mái không che được căn nhà nhỏ mọi ngóc ngách đều dột. Nắng mưa phả hết vào mặt có khi nằm còn thấy cả bầu trời.
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Duy xong rồi ạ
Mẹ Duy
Vậy vào ăn cơm đi con/bê mâm cơm ra/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Vâng ạ
Nói ăn cơm thôi chứ mâm cơm chỉ có rau dại với mấy củ khoai khô
Nhà em cũng phải 5 6 đứa con. Duy là con lớn trong nhà nên thường đi chăn trâu hộ thầy u.
Lạ thay bữa cơm nay lại có tí thịt với chút cơm. Nhìn mân cơm khô khốc thêm sắc.
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
/nhìn vô mân cơm/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Woaa/mắt sáng rực/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Nay nhà mình có thịt hã thầy u
Mẹ Duy
Gà già quá rồi không đẻ được nữa, u mới thịt/gắp miếng thịt cho em/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Dạ u
Mẹ Duy
Dạo này duy gầy đi rồi đấy
Bố Duy
Nhà mình nghèo quanh năm. Không có cái ăn cái mặc mà lại đông con, hai vợ chồng mình chắc không gánh nổi.
Mẹ Duy
Nhưng mà biết sao giờ hã mình.
Mẹ Duy
Con cái là lộc trời cho chả qua cái nghèo thôi mình.
Bố Duy
Hay mình để thằng lớn đi làm nô ở nhà ông bà bá hộ đi em
Mẹ Duy
N-Nhưng mà con còn nhỏ lắm mình à...
Mẹ Duy
Em thương con lắm... /đau lòng/
Bố Duy
Thôi em, chứ giờ không còn cách nào cả
Bố Duy
Anh cũng thương con lắm/đau lòng/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
/nghe toàn bộ cậu truyện/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Thầy U ơii!
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Hay để duy đi mần hộ cho nha
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
cho thầy u đỡ khổ
U em nghe từng lời của đứa con mìng mà nghẹn lại. Đứa con như thịt từ người mình cắt ra đã không lo được cho nó giờ lại để con đi mần kiếm từng đồng nuôi gia đình.Ai mà không đau...!
Mẹ Duy
Duy nè! Nếu con sang bển mà không muốn mần nữa thì về nha.
Mẹ Duy
Thầy U không ép con mần đâu...
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Không sao đâu u à. Con hứa ở bển sẽ ngoan kiếm thật nhiều cho thầy u nuôi em nhaa.
Mẹ Duy
D-Duy của u lớn thật rồi... /khóc/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
U.. U đừng khóc mà...
Bố Duy
Thôi mình à... /rưng rưng/
Bố Duy
Mai anh sẽ sang bển xin việc
t/g
xin lỗi mn vì sự lười này ạ
t/g
Nm mom hứa sẽ ra bù chap cho ạ.
chap 3
Nửa đêm đến, Gió sương lạnh buốt xuyên qua từng khe nhà lụp xụp làm cho làn da của em tím tái lạnh ngắt.
Đôi mắt em nhìn xa săm mờ đục chẳng biết nhìn về đâu.
tiếng côn trùng về đêm kêu thoang thoảng bên tai cùng mùi đất ẩm thật rõ.
Em ngồi một góc bên chiếc giường bằng lá miệng nhẹ nhàng hát câu à ơi dỗ đám em ngủ.
Mặc dù em không giàu nhưng trời ban em giọng hát rất hay. Giọng hát em tựa như làn sương sớm mai nhẹ nhàng, giản dị mà luôn làm người ta thổn thức, nhung nhớ.
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
À ơi! À à!.. Em ngủ cho ngoan...
Mẹ Duy
Duy ơi! /vỗ nhẹ vào vai em/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Dạ u/dậy/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
/dụi mắt/
Mẹ Duy
Nào!! Duy ngoan không dụi nhé!
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Dạ U
Bố Duy
Duy chuẩn bị đồ đi,thầy đưa sang nhà ông bà hội đồng xin việc
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Dạ... /hơi buồn/
Em chỉ cầm một cái túi nhỏ bên trong là vài bộ quần áo đươc vá. Những vết vá loang lổ to đùng, đầy xanh, đỏ, hồng, ... nhìn qua ai cũng thấy.
Ra ngoài cửa, thầy duy đã đợi sẵn
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
U ơi! Duy đi nha!!
Mẹ Duy
Duy đi đi!/rưng rưng/
Mẹ Duy
Duy sang đó nhớ ngoan nha phận đầy tớ phải nhẫn nhịn/rưng rưng/
Em đi sau lưng thầy mình. Tấm lưng thầy to che cả bầu trời gánh cả gia đình em. Áo thào sờn chỉ bạc màu vá đi vá lại nhiều chỗ nhưng không lỡ vứt vì không có tiền. Em thương thầy u lắm theo suy nghĩ của em thầy u nghèo là do em nên em mới đi mần hộ thầy u.
Trong suốt con đường em và thầy đều im lặng chẳng ai nói với nhau câu nào.
Đến gần nhà ông bà bá hộ. Thầy gọi em lại
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
/giật mình/d-dạ thầy
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Dạ đây ạ/đi cạnh thầy/
Bố Duy
Thầy không có tiền, duy cầm ít đồng này có sang bển muốn mua muốn ăn gì thì mua./dúi vào tay em vài đồng/
Bàn tay trai sần của thầy đầy mồ hôi như cầm mấy đồng này đã lâu nhét vào tay duy
Bố Duy
Không phải lo đâu tiền này là thầy làm thêm, cứ lấy đi.
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
/rưng rưng/
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Duy không lấy đâu
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Thầy cầm về lo cho em đi ạ.
Bố Duy
Nam nhi đại trượng phu ai lại khóc thế. /lau nước mắt cho em/
Bố Duy
Nín nào! thầy con mình đi tiếp nhá.
Hoàng Đức Duy(lúc nhỏ)
Dạ/nín rứt/
Đôi bàn tay trai sạn của thầy nắm lấy đôi tay nhỏ bé của em. Hai người một lớn một nhỏ dắt nhau trên con đường đất đầy bùn và mùi thoang thoảng của lúa chín ngả vàng.
t/g
sorry mn về sự nản vs lười của mik ạ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play