Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Trăng Máu?! Gặp Lại Anh

Chap 1

Con t/g
Con t/g
Chao xìn tất cả đọc giả đã đến với bộ truyện này
Con t/g
Con t/g
Tui - con t/g cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện
Con t/g
Con t/g
Học dốt văn lắm nên truyện ko hay thì thông cảm cho t/g
Con t/g
Con t/g
Một số lưu ý:
//abc// hành động "abc" nói nhỏ *abc* suy nghĩ
Con t/g
Con t/g
Thế đã hen, có j zô truyện t/g lưu ý tiếp
Con t/g
Con t/g
Mà t/g hay viết tắt (cũng ko đến nỗi quá nhiều) nên từ nào ko hiểu cứ bình luận
Giới thiệu sơ qua nhân vật nha
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy: Cậu bé côi cút, sống ở rìa làng, bị dân làng xa lánh vì mang đôi mắt hai màu kỳ dị – một bên đen, một bên xám bạc. Cậu là người bị chọn làm vật tế trong năm nay. Không ai biết cậu mang trong mình dòng máu phù thủy cổ xưa, bị phong ấn từ khi còn bé.
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh: Con trai trưởng tộc, ng duy nhất từng bênh vực Anh Duy thời nhỏ. Sau biến cố gia đình, Đức Anh lạnh lùng, dửng dưng, nhưng trong lòng vẫn áy náy vì năm xưa đã không thể bảo vệ cậu.
Con t/g
Con t/g
Giờ thì...
Con t/g
Con t/g
VÔ TRUYỆN
[Rhycap] Trăng máu?! Gặp lại anh
__________
Năm Thừa Khánh thứ 347
Ngôi làng cổ tên Dữu Thôn, nằm sâu trong rừng thiêng bị thần linh trừng phạt từ ngàn năm trước. Mỗi năm, dân làng tổ chức lễ tế máu để "hiến người" cho thần linh giữ sự bình an.
Cách gọi thần linh của làng rất quái dị
Người bị chọn sẽ bị khắc dấu bằng tro trắng pha máu dê non, lên trán – một cách để gọi thần linh đến lấy mạng.
Anh Duy là đứa trẻ mồ côi, sống bằng đồ thừa, luôn bị đuổi đánh và gọi là "đứa mang họa".
Nhưng cậu vẫn sống sót vì một người duy nhất từng đưa cho cậu một chiếc bánh bao ấm: Đức Anh - con lớn của tộc trưởng.
Hôm đó...
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
//Nằm thoi thóp trên đường vì đói//
Nvp
Nvp
C.út ra! Chỗ t đang lm ăn tự nhiên nằm trc cửa v
Nvp
Nvp
Sáng ngày ra gặp âm binh ko
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
//ko nhúc nhích đc vì đói//
Nvp
Nvp
M còn ko đi, tin t đập m ko hả?!
Nvp
Nvp
//giơ tay định đánh cậu//
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Bác ơi
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Để cho cháu, cháu sẽ bảo cậu ấy đi chỗ khác cho bác lm viêc
Nvp
Nvp
Cậu lớn đến đây sao, vậy cậu giúp tôi đưa nhóc đó đi với
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Vâng
Nvp
Nvp
//đi vào quán//
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
//ra chỗ em//
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Cậu j đó ơi, cậu sao vậy?? //đỡ cậu dậy//
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
T..ôi đó..i //cậu cố gắng nặn từng chữ//
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Vậy cậu đi theo tôi, nằm ở đây sẽ bị đánh đó //giúp cậu đứng dậy//
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
T-ôi cảm ơn
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
//Đỡ em ngồi xuống ghế đẩu gần đó//
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
//ngồi xuống//
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Cậu có ăn j ko??
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Tôi ko có tiền //cúi mặt//
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Ko sao, đợi tôi tí nhé
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
//chạy lại cửa hàng mua 1 cái bánh bao//
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Của cậu
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Cảm ơn //nhận lấy+ăn//
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
//ăn ngấu nghiến vid đói//
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Từ từ thôi, mắc nghẹn đó
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
//vuốt lưng cho cậu//
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Mà cậu tên j??
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Tôi tên Hoàng Anh Duy
---
Con t/g
Con t/g
Có ai thắc mắc vì sao Anh Duy nói rõ chữ ko??
Con t/g
Con t/g
Vì Anh Duy là một người lịch sự nên nhai nuốt xg ẻm mới nói
---
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Tên cậu đẹp thật đó
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Còn tôi là Nguyễn Đức Anh
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Tôi biết cậu mà, lm con lớn của tộc trưởng ai ko rõ
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Tôi nổi tiếng vậy sao? //cười//
Sau đó 2 ng họ tám đủ thứ chuyện trên đời
Từ đó bắt đầu 1 mối quan hệ mà cả 2 ko bt
__________

Chap 2

Con t/g
Con t/g
Mai 5h dậy mà t/g vẫn nằm đây vt truyện cho các bạn đó
Con t/g
Con t/g
Thấy siêng hong??
Con t/g
Con t/g
Thấy thì cho t/g 1 like nhé
Con t/g
Con t/g
Iuuuuu các bn
Con t/g
Con t/g
Chap này kể nhiều nha
__________
Mặc dù xa cách, nhưng họ vẫn kov quản khó khăn để vui vẻ bên nhau
Dần dần đã xuất hiện 1 thứ cảm xúc mang tên "Thầm thương trộm nhớ"
Cả hai đều thích đối phương nhưng ko ngỏ lời vì sợ mất đi tình bạn đẹp này
Dù không thể công khai, dù là tình cảm giữa hai nam tử, hai linh hồn trẻ ấy đã bí mật ở bên nhau.
---
Con t/g
Con t/g
Gọi là j ấy nhỉ??
Con t/g
Con t/g
Pính poong cho ai trl là: Trên tình bn dưới tình yêu
---
Thời gian thấm thoắt thoi đưa
Đã đc 1 năm kể từ ngày gặp mặt đầu tiên đó
Năm nay, là năm “hạn nguyệt đỏ” – lễ tế bắt buộc phải dâng người sống.
Cậu
Bị chọn...
Không ai thương tiếc.
Không ai can ngăn.
Chỉ có Đức Anh, đứng trong đám đông, nắm chặt tay, khẽ rơi nước mắt
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
*Ta xin lỗi, xin lỗi đã để em lâm vào hoàn cảnh như này*
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
*Ta ko thể cản đc phụ thân, ta chẳng đc tích sự j cả*
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
*Xin lỗi, xin lỗi em*
Đêm hôm đó
Giữa nơi đặt tượng của thần linh, Anh Duy bị trói vào cột tế, thân thể nhuốm máu, đôi mắt mở to nhìn dân làng. Họ hát. Họ múa. Họ gọi thần linh.
Cậu cười – lần đầu tiên sau nhiều năm.
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Các người muốn máu? Được. //cười khẩy//
Ngay lúc đó, mặt trăng chuyển sang đỏ máu, dấu phong ấn trên lưng cậu tự tan rã. Một luồng sức mạnh đen bạc lan ra như khói mù, khiến những ngọn đuốc vụt tắt.
Không ai biết: Anh Duy không phải người thường. Cậu là hậu duệ cuối cùng của Tộc Phản Thần, những kẻ từng bị thần linh tiêu diệt vì dám chống lại việc tế người.
Nvp
Nvp
Ngươi, ngươi...
Bầu trời nứt ra như tấm gương. Sấm sét đánh giữa đêm không mây.
Anh Duy bay lên giữa không trung, đôi mắt phát sáng. Những người từng khắc dấu chết lên trán cậu – toàn thân cháy đen, tro trắng từ trán họ chảy ngược lại, hòa vào máu họ và hóa đá.
Cậu triệu hồi bóng tối, kéo rễ cây trồi lên từ lòng đất, quấn lấy dân làng và nhấn chìm họ.
Lũ người từng cười cợt, từng ném đá, từng phỉ nhổ, từng bịt mắt cậu mà cười – tất cả đều bị bắt trả giá
NHƯNG
Giữa biển máu và đổ nát, chỉ Đức Anh còn sống.
Anh Duy bước đến. Cậu đưa tay, chạm vào má Đức Anh – vệt máu dính tay cậu loang ra như hoa đỏ.
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Vì năm ấy, chỉ có ngươi đưa cho ta một chiếc bánh.
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Vì ngươi không cười khi ta khóc nênta để ngươi sống
Đức Anh nhìn cậu – ánh mắt không sợ hãi, chỉ có đau.
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nếu có thể, ta tình nguyện chết thay em
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Vì... ta thích em
Anh nói hết tâm tư của mình cho cậu
Anh Duy cười, mắt hoe đỏ.
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Không cần. Ngươi hãy sống… và nhớ lấy… rằng ai gieo lễ tế, sẽ gặt lời nguyền.
Nói xong cậu biến mất
Dữu Thôn biến mất theo cậu
Ng dân trong vùng mất hết kí ức về ngày hôm đó cũng như những j liên quan đến thần linh
Họ truyền tai nhau về một khu rừng nơi không ai dám bước vào, vì trong đêm trăng đỏ, vẫn nghe thấy tiếng gào khóc.
Có nhũng người mạo hiểm vô khu rừng đó vàchir thấy một ngôi nhà đơn sơ
Có bức tranh duy nhất treo trên tường: một chàng trai đang bay giữa trời, mắt hai màu, đứng dưới trời đổ máu, miệng mỉm cười.
__________
Con t/g
Con t/g
Ý nghĩa câu truyện:
Con t/g
Con t/g
Bản chất của sự hiến tế: Ai cho phép con người định nghĩa “thần linh muốn gì”?
Con t/g
Con t/g
Trả thù không phải để hả giận, mà để chấm dứt vòng lặp độc ác.
Con t/g
Con t/g
Một chút tình thương cũng có thể cứu một linh hồn khỏi hóa quỷ.

Chap 3

Con t/g
Con t/g
T/g vừa mới đi tập trung về
Con t/g
Con t/g
Mệt xỉu
Con t/g
Con t/g
Ai gửi cho chai nc biển với
Con t/g
Con t/g
Mà truyện fờ lóp quó, mong lúc end nó nổi
Con t/g
Con t/g
T/g có sở thik khác ng lắm, truyện end ròi mới đọc
Con t/g
Con t/g
Đủ cp lun, trừ duonghung
Con t/g
Con t/g
Ai có truyện nào hay thì gửi vô bl cho t/g nhé
__________
100 năm sau
Thế giới đã thay đổi.
Xe chạy trên đường, điện thắp sáng cả đêm.
Và...
Người ta không còn tin vào thần linh – càng không tin vào "lễ tế người sống".
Nhưng ở thành phố ven núi tên Yên Sơn, có một học viện cổ ngữ và huyền sử – nơi lưu giữ các truyền thuyết kỳ dị.
Và trong số sinh viên năm nhất, có một người… luôn mơ về một đêm lửa cháy, một đôi mắt hai màu, và một lời hứa máu.
Đó là
Nguyễn Quang Anh (Rhy)
Nguyễn Quang Anh (Rhy)
Tôi - Quang Anh , 1 sinh viên năm nhất khoa văn học cổ.
Anh ít nói, có nét trầm ổn kỳ lạ so với tuổi.
Không ai biết, anh luôn mơ thấy cùng một người: một thiếu niên áo trắng, bị trói giữa lửa cháy, nhưng ánh mắt cậu ta lại… mỉm cười.
Những giấc mơ đã đc giải đáp khi anh có 1 chuyến khảo cổ cùng đoàn sinh viên thực địa
Hôm đó
Trời âm u, những đám mây chì nặng như muốn đổ mưa.
Gió thổi lạnh xuyên áo khoác, làm rừng Dữu — vùng cấm địa từng là nơi của hàng loạt truyền thuyết chết chóc, càng thêm u ám.
Nguyễn Quang Anh (Rhy)
Nguyễn Quang Anh (Rhy)
//kéo khóa áo cao hơn, bước chậm theo đoàn//
Trong tay anh là sổ tay khảo cổ, bút dạ và chiếc điện thoại ghi âm.
Nvp
Nvp
Giảng viên: Chỗ này từng là tế đàn chính, nhưng giờ chẳng còn gì ngoài đá vụn.
Anh tiến tới 1 phiến đá
Anh không biết vì sao tim mình đập nhanh khi bước tới phiến đá rêu phủ trước mặt. Nó nằm im lìm giữa những gốc cây rễ chằng chịt, trông không khác gì tảng đá bình thường…
Nguyễn Quang Anh (Rhy)
Nguyễn Quang Anh (Rhy)
Có j đó dưới lớp rêu này sao?? //nhìn kĩ//
Nguyễn Quang Anh (Rhy)
Nguyễn Quang Anh (Rhy)
//Chậm rãi ngồi xuống, dùng tay gạt lớp rêu phủ lên mặt đá//
Một dòng cổ ngữ máu đỏ như vừa mới viết, lướt dọc theo rìa đá:
“Ta sẽ đợi ngươi. Kiếp sau, dưới trăng đỏ, hãy tìm ta.”
Từng con chữ như cháy âm ỉ dưới làn da anh
Nguyễn Quang Anh (Rhy)
Nguyễn Quang Anh (Rhy)
Aaa, rát quá //anh rụt tay lại//
Đầu óc anh mơ hồ
Anh không nghe thấy tiếng bạn gọi, không thấy giảng viên quay lại.
Chỉ có tiếng tim mình — đập như sấm trong ngực.
Quang Anh ngất lịm.
Kí ức ùa về
---
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Mà cậu tên j??
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Tôi tên Hoàng Anh Duy
----
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Vì năm ấy, chỉ có ngươi đưa cho ta một chiếc bánh.
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Vì ngươi không cười khi ta khóc
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Hoàng Anh Duy (Cap hồi xưa)
Nên ta để ngươi sống.
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nếu có thể, ta tình nguyện chết thay cậu.
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Nguyễn Đức Anh (Rhy hồi xưa)
Vì... ta thik em
---
Nguyễn Quang Anh (Rhy)
Nguyễn Quang Anh (Rhy)
Anh...Duy!
Gió ngừng thổi. Cây cối xung quanh im bặt.
Rồi bóng tối kéo đến từ mọi phía, như có ai đó ôm lấy anh thì thầm:
Hoàng Đức Duy (Cap)
Hoàng Đức Duy (Cap)
Cuối cùng… ngươi cũng tới rồi.
Trăng đỏ — dù giữa ban ngày — mờ mờ hiện trên nền trời như điềm báo rằng:
Ký ức đã tỉnh giấc. Lời hứa xưa… đang trở lại.
__________
Con t/g
Con t/g
Ngồi vt chap này 2 tiếng đồng hồ mới xg
Con t/g
Con t/g
Nghĩ mãi mới ra từng ấy chữ đó
Con t/g
Con t/g
Chẳng bt tui cóa vt đc đến lúc end ko
Con t/g
Con t/g
Thấy flop là nản ko muốn vt típ
Con t/g
Con t/g
Haizzzz

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play