Ngoan! Để Tôi Thương Em
Chap 1 H
Đêm khuya tĩnh lặng đôi khi lại nghe thấy tiếng rích rích côn trùng kêu
Tiếng nức nở vẫn vang lên khe khẽ, tiếng xin xỏ kèm theo đó là tiếng va chạm đầy ái muội
Kim Hòa Nhân
ức... chú ơ..i, em... a!
Kim Hòa Nhân
Tha... tha cho.. em..m
Tiếng va chạm ngày càng mạnh, tiếng rên rỉ đứt quãng không thể liền mạch
Diêu Thành Trung
Ngoan.. một chút nữa thôi
Kim Hòa Nhân
K..không được..c... em k..hông ức.. a..a..ha
Kim Hòa Nhân cố gắng trốn, cậu nhích người bò lên để né tránh những xúc cảm kỳ lạ chạy lên não cậu nhưng không thể
Chỉ vừa nhích một chút, người đang đè cậu dưới thân liền tóm lấy eo cậu mà dập mạnh 1 cái, cậu hoa mắt, tròng mắt giãn ra trắng xóa
Kim Hòa Nhân
Không..g huhu... a..a.hức.. chú ơi
Cậu như chết đi sống lại vì sướng, da đầu tê dại, khoái cảm chạy lan khắp cơ thể trần trụi, cậu van xin nhưng không được
Cậu thét lên, tinh túy liền theo đó mà bắn ra văng cả lên gò má hắn
Cậu thở dốc đầy mệt mỏi, cả người run lẩy bẩy vì khoái cảm đột nhiên vật dưới thân rút ra cắm lại càng mãnh liệt
Hòa Nhân sợ hãi tiếng rên rỉ càng thêm khản đặc, tiếng xin tha càng dày đặc mãi sau tiếng gầm gừ từ cổ họng hắn mới phát ra, cậu như vô lực nằm như sợi bún trên giường
Cả người run lại càng thêm run, xúc cảm sung sướng đó vẫn chạy khắp cơ thể chưa hề dứt đi
Diêu Thành Trung
Mệt lắm không?
Cậu khẽ gật gật cái đầu bông xù của mình, đột nhiên bên tai lại nghe thấy tiếng xé thứ gì đó cậu liền tái mét mặt vội vàng bò dậy muốn trốn đi nhưng không thành công, hắn tóm lấy chân cậu cứ thế nhét thứ đang căng cứng dưới thân vào người cậu
Kim Hòa Nhân
Đừng mà chú ... em còn phải đi học
Diêu Thành Trung
Chú xin cho em nghỉ, ngoan chú đi bao lâu mới về chiều chú chút
Kim Hòa Nhân khó khăn mở mắt, họng bỏng rát do kêu quá nhiều, người bên cạch vẫn đang ngủ ngon lành, đầu còn rúc chặt ở vai cậu
Kim Hòa Nhân
" Nay còn có tiết, cứ như này sao có thể tốt nghiệp đại học "
Bỗng có tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài
Cô Vũ
Ông chủ, cậu chủ đã tám giờ rồi
Kim Hòa Nhân sờ họng mình cảm thấy không thể phát ra tiếng liền lay người bên cạch dậy
Diêu Thành Trung ngáp một cái rồi nhăn nhở nhìn cậu
Diêu Thành Trung
Qua không mệt hay sao mà nay dậy sớm thế
Cậu không nói mà chỉ tay ra cửa, mất mấy giây hắn liền hiểu ngay cô Vũ đang đứng ngoài cửa rồi
Diêu Thành Trung
Tôi sẽ xuống
Diêu Thành Trung
Khoảng chín giờ
Diêu Thành Trung
Trước đó mang một cốc nước ấm lên đây
Tiếng bước chân rất nhẹ nhưng đều lọt vào tai cậu, cậu mặc kệ mà ngồi dậy tính ra khỏi giường để vệ sinh cá nhân thì chân mỏi eo nhức đi lại thực sự rất khó khăn
Cậu quay lại nhìn hắn, bao nhiêu oán trách hiện rõ trên mặt
Diêu Thành Trung
Tôi xin lỗi nhưng đi công tác cả một tuần, tôi thực sự rất nhớ em
Diêu Thành Trung
Nhưng họng em còn đau lắm à
Xong liền quay vào nhà vệ sinh, hắn liền đi theo giúp cậu đánh răng rồi thay đồ, cậu thì mặc kệ hắn làm gì thì làm
Chap 2
Khoảng ba tháng trước
.........
Ôn Phương Oanh
Mẹ không cần loại bất tài như nó
Ôn Mạc Quân
Mẹ suy nghĩ chút đi! Đó là em con cũng là con mẹ đấy!
Ôn Nhiễm An
Đúng rồi ! Anh con nói đúng, em trai con vốn dĩ không hề có lỗi vốn dĩ là do kẻ khác cơ mà
Tiếng cãi nhau qua lại loạn xạ, Kim Hòa Nhân thì như người mất hồn, trên đầu vẫn cuốn một lớp băng trắng, cậu đỏ hoe mắt tự đứng lên tiến đến gần bàn thờ đang bày di ảnh
Cậu quỳ xuống chắp tay vái ba cái rồi nằm rạp ra đất không ngẩng đầu lên
Ôn Nhiễm An và Ôn Mặc Quân đau lòng không thôi
Bố mất, mẹ thì hóa thành như kia khiến cả ba đều rất mệt mỏi
Ông mất do tai nạn giao thông khi đó ở hiện trường có Kim Hòa Nhân cũng bị va chạm mà hất xa gần chục mét. Cậu bò đến gần bố mình cố gắng ôm lấy bố, cố gắng lay gọi nhưng không thể, bố cậu cứ thế mà ra đi
Không một ai gọi cấp cứu cho cậu, không một ai giúp đỡ cậu
Kim Hòa Nhân vốn là đứa nhỏ trầm tính từ bé, từ ngày bố mất lại càng khép kín không nói chuyện với ai
Cùng thêm di chứng tai nạn nên cậu cảm thấy rất đau đầu và khó ngủ, nhiều hôm cậu đau đến mức thức trắng đêm
Tính đến giờ thì bố cậu cũng qua 49 ngày, chuẩn bị dọn dẹp bàn mà đưa di ảnh lên bàn thờ tổ tiên
Ôn Phương Oanh
Mày còn quỳ đấy à! Nếu mày cố thêm chút nữa gọi cấp cứu thì bố mày đâu chết!
Ôn Phương Oanh
Mày cút ra! Nếu không bố mày sẽ bóp chết mày
Bà gào lên khi phát hiện cậu quỳ trước bàn để di ảnh, bà lao đến hất cậu ra khỏi đấy
Nhiễm An với Mặc Quân đều phải nhảy vào can ngăn
Nhiễm An dắt em mình về phòng
Ôn Nhiễm An
Mẹ quá yêu bố và mẹ không chấp nhận được thôi, mẹ rất thương em mà
Cả hai về đến phòng cậu dừng lại đưa tay nắm chặt tay chị mình
Kim Hòa Nhân
Em sẽ chuyển ra ngoài
Ôn Nhiễm An
Em không cần phải chuyển đi
Kim Hòa Nhân
Nhưng.... đến họ của mẹ, mẹ còn không lỡ cho em
Cô sững sờ quả thật mẹ của ba người đã đi đổi họ cho hai anh em còn cậu thì bà gạt bỏ
Ôn Nhiễm An
Nhưng em ra ngoài thì đi đâu?
Ôn Nhiễm An
Em là trẻ vị thành niên em hiểu không?
Kim Hòa Nhân
Em ra nhà bạn...
Ôn Nhiễm An
Ai? Chị muốn biết tên! Không thể là bạn mà em sang bên đó sống trong cảnh ăn nhờ ở đậu
Cậu tiếp tục im lặng nhưng lần này cậu gạt tay chị mình ra, trên khuôn mặt bày ra một nụ cười đau thương
Kim Hòa Nhân
Em sẽ sống tốt
Ôn Mạc Quân
Hai đứa nói gì?
Ôn Nhiễm An
Hòa Nhân muốn chuyển qua nhà bạn em ấy sống
Ôn Mạc Quân
Sao phải chuyển?
Ôn Mạc Quân
Em không phải lo lắng về mẹ nữa anh sẽ tìm bác sỹ tâm lý cho mẹ
Kim Hòa Nhân
Em quyết rồi ạ
Kim Hòa Nhân
Hành lý em cũng xếp xong rồi
Kim Hòa Nhân
Có dịp em sẽ về
Kim Hòa Nhân
Một chút nữa bạn em qua đón rồi
Ôn Mạc Quân
Em mới 17 tuổi thôi đó! Kim Hòa Nhân
Ôn Mạc Quân
Sao em lại tự quyết định việc lớn như thế hả?
Kim Hòa Nhân không nói gì mà quay vào trong đóng cửa phòng lại mặc cho anh chị mình bên ngoài đập cửa liên tục
Liêu Vũ Biên
📲: Mày qua sống với tao là được sao lại chuyển đi nơi khác?
Kim Hòa Nhân
📲: Không lo đâu... người này đáng tin
Liêu Vũ Biên
📲: Bao giờ mày chả nói thế! Aizz.... Nếu như thấy không ổn thì phải gọi để tao qua đón nhớ chưa
Kim Hòa Nhân
📲: Tôi xuống nhà để đi đây
Liêu Vũ Biên
📲: Ừ đến nơi nhớ báo đấy
Kéo vali ra tính mở cửa nhưng không thể mở được, cửa đã bị khóa bên ngoài bằng ổ khóa khác
Cậu mở cửa sổ, phòng cậu ở tầng 2, nếu nhảy xuống cũng không đến mức gãy chân chắc chỉ trầy xước
Diêu Thành Trung
Em tính làm gì?
Diêu Thành Trung xuất hiện dưới cửa sổ phòng cậu, hắn phải cất công tìm cách đỡ cậu xuống
Diêu Thành Trung
Nhà em không cho mà em vẫn dám bỏ đi như này
Kim Hòa Nhân
Tốt cho gia đình tôi thôi
Chap 3
Diêu Thành Trung
Em cứ coi nhà anh như nhà em
Diêu Thành Trung
Đừng ngại gì cả
Cậu nhanh chóng được dắt đến phòng cạch phòng hắn, một căn phòng khá rộng rãi được trang trí theo đúng phong cách của cậu
Kim Hòa Nhân
Chú đúng là có lòng rồi
Diêu Thành Trung
Mai em vẫn đi học đúng không?
Diêu Thành Trung
Vậy để anh đưa em đi
Kim Hòa Nhân
... Gọi chú đi chú
Kim Hòa Nhân
Chú hơn tôi 12 tuổi đấy
Diêu Thành Trung
Em cố tình đúng không
Kim Hòa Nhân
Nhưng đấy là sự thật
Diêu Thành Trung
Aizz... được rồi, mai chú đưa em đi học
Ôn Mạc Quân
Thằng bé bỏ nhà đi rồi...
Ôn Nhiễm An
Rõ ràng em đã khóa cửa lại!
Diêu Thành Trung
Em có nhìn không? Thằng bé trèo cửa sổ đi rồi, vali còn bỏ lại không mang theo
Ôn Nhiễm An
... Em thực sự rất mệt mỏi
Ôn Nhiễm An
Mẹ chúng ta sao lại thành ra như vậy? Gia đình mình sao lại tan nát như này?
Ôn Phương Oanh
Không phải lo cho nó
Ôn Phương Oanh
Tổng giám đốc Diêu đổi một bản hợp đồng để đón nó đi rồi
Ôn Mạc Quân
Kim Hòa Nhân là khúc ruột mẹ mang nặng đẻ đau sinh ra! Mẹ hiểu không?
Ôn Nhiễm An
Hổ dữ không ăn thịt con!
Ôn Nhiễm An
Mẹ lại chỉ vì một bản hợp đồng mà đem thằng bé đi cho người ta?
Ôn Nhiễm An
Mẹ suy nghĩ kiểu gì vậy?
Ôn Phương Oanh
Thì sao? Nó hại chết chồng tao! Lỗi tất cả là do nó!
Ôn Phương Oanh
Chúng mày đâu phải trải qua cảm giác như tao! Chúng mày thì hiểu được hả?
Ôn Nhiễm An
... em cũng chuyển đi
Ôn Nhiễm An
Em không sống nổi với một người như này
Ôn Mạc Quân
Ừm... Anh cũng mệt rồi
Ôn Phương Oanh
Chúng mày cút hết đi! Chúng mày đâu hiểu tao phải khổ sở như nào! Tao chỉ muốn người chết là nó! Trả chồng tao lại cho tao!
Ôn Nhiễm An cùng Ôn Mặc Quân không nói thêm gì mà bước ra khỏi nhà. Không ai nói với ai câu nào cũng không ai quay lại nhìn nhau
Cả hai đều tự thấy quá khổ sở
Diêu Thành Trung
Đồ ăn lạ miệng à?
Diêu Thành Trung
Chú thấy em ăn hơi ít
Kim Hòa Nhân
Tôi vốn dĩ ăn ít
Diêu Thành Trung
Vậy thì càng phải chăm chút thêm thôi
Diêu Thành Trung gắp thêm tôm vào bát cậu, Hòa Nhân nhìn một chút liền gắp ăn. Cậu cũng thừa biết về chuyện bản hợp đồng cũng thừa biết tình cảm mà hắn dành cho cậu nhưng cậu lựa chọn im lặng né tránh vì cậu không biết phải đối mặt với điều gì
Cậu chỉ muốn sống thật bình lặng
Sáng hôm sau, cậu dậy khá sớm vì lạ chỗ chưa ngủ được. Cô Vũ đã sớm nấu xong bữa sáng thấy cậu cô cũng chẳng nhiều lời mà bày biện thức ăn lên bàn
Cô Vũ gật đầu rồi rời đi, cậu đoán là cô lên phòng gọi Diêu Thành Trung dậy
Khoảng mười phút sau, Diêu Thành Trung mặc áo sơ mi cùng quần âu đi xuống nhà
Diêu Thành Trung
Em dậy mà không sang gọi chú à
Diêu Thành Trung
Sáng em ăn có thế? Ít vậy đủ no không
Diêu Thành Trung
Chú bảo cô Vũ nấu thêm một chút
Kim Hòa Nhân
Không cần tôi cũng sắp đến giờ đi học rồi
Diêu Thành Trung
Đợi tôi ăn xong tôi đưa đi
Download MangaToon APP on App Store and Google Play