Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

•°[SaneObaGiyuu]°• —“Dục Văn Cảnh„—

# O1 : Quán Chợ。

°| Tôi ngẩng mặt lên đỉnh mùng, lòng mông lung, suy tư chất chứa. Cạnh tôi là Kanroji, thường lệ sẽ kêu tắt bằng Cam Lộ. Canh ba đã điểm nhưng tôi lại chẳng thiết tha bật người, chỉ muốn dính chặt mình vào nệm giường cùng chiếu chăn. Phải, tôi mang tiếng nhà văn - pháp danh Y Hắc. Nhưng từ đợt quen biết Kanroji, vốn từ hẹp hòi đi hẳn. Bởi lẽ ấy, tôi hạn chế sáng tác, hòng làm đấng độc giả hoài ngóng tác phẩm đến hao mòn. Một phần do tiếp xúc với em. Cam Lộ - hiện đang theo ngành ẩm thực, cụ thể hơn thì buôn khoai bán bánh. Em giữ thói quen ghi nhớ công thức, hầu như món nào cũng tròn vị, lưu hương. Tôi đặc biệt giương cờ trước bản tính, không hề chú tâm lấy dung mạo. Vài lần, tôi bắt gặp mình muốn xem em như hiền thê. Rốt cuộc, sự nghiệp quật ngã - chúng tôi bỏ chừng giữa quan hệ bạn bè. Tôi hơn Kanroji Mitsuri áng chừng hai, ba xuân thì. Năm nay, tôi đã hăm mốt - vẫn chưa màng qua chuyện cưới hỏi. Tôi đắn đo do đấng sinh thành ngày một giục giã, dẫu vậy vẫn buộc phải tạo khoảng cách cho cả hai. Tóm gọn, phản chiếu bao nhiêu, Cam Lộ thực sự ôm trọn tất thảy những tấm gương tuyệt vời nhất. Tôi gác bút để phụ em mưu sinh, ngẫm lâu mới nhận ra, thân chủ quả sáng suốt khi chọn lựa. |°
°| Sáng nay, nối tiếp hành trình đôi ta. Bày biện xong xuôi hàng quán, tôi và Kanroji lao vào bếp - tấp nập, bận tới ngập đầu. Em phết kem rất tỉ mẩn, thâm tâm tôi hễ hở chút lại âm thầm thán phục. Ngoài giờ, Cam Lộ còn làm bên sở y tế huyện, lương bèo bọt, cỡ vài ba cọc. Khó khăn là thế, em chẳng quan ngại. Ánh dương vừa rạng đã vun vút leo lên con cúp 81, qua loa mấy câu rồi phóng đi, giống hệt dạng gái Hà Thành - nôn nao, gây gổ. Xế chiều, mặt mũi bơ phờ, dựng chân chống, song - em với tôi cặm cụi nấu bữa. Đấy là thứ tư, chủ nhật. Thừa ngày thì ngồi nhà, chuyện trò hay rao hàng thay tôi. Vất vả, miễn sao được nghe giọng điệu lanh lợi, hoạt bát của Kanroji, kể cả dậm gót trên bờ vực đau khổ - cũng thoáng chốc bật cười. Mai là cuối tuần, tôi tính rủ em lang thang trong chợ Bến Thành, tiện đường sắm ít đồ mà chế biến, dành dụm cho bữa trưa. |°
-•Kanroji Mitsuri•-
-•Kanroji Mitsuri•-
: "Chắc em bận, lịch khám dai dẳng lắm. //tiếc nuối// Bữa sau em sắp xếp rồi chung vui, được không anh?"
-•Iguro Obanai•-
-•Iguro Obanai•-
: "//cau mày// Anh tưởng, Quốc Khánh người ta đóng cửa hết rồi? Chỗ em xuyên tạc à?"
-•Kanroji Mitsuri•-
-•Kanroji Mitsuri•-
: "Em làm ca phụ, chắt tí đồng bạc. //cười nhạt// Bây giờ cũng đang thiếu thốn, qua đêm càng tốt, anh ạ. Lâm vào bất trắc, khổ cực thì mấy ai khao khát."
-•Iguro Obanai•-
-•Iguro Obanai•-
: "Anh từng tốt nghiệp Đại Học Y, nên em cứ giao hậu sự đấy. Nghỉ ngơi thôi, suốt tháng nay đã quần quật lao động rồi. //vỗ vai// Em ở nhà tiếp khách, bên bệnh viện có ai thắc mắc - anh bảo là bằng hữu của Kanroji."
-•Kanroji Mitsuri•-
-•Kanroji Mitsuri•-
: "Để em xem xét. Trước sau thì cảm ơn anh. //nhoẻn môi// À, còn vụ sang nhượng kia. Anh thỏa thuận chưa?"
-•Iguro Obanai•-
-•Iguro Obanai•-
: "Anh Nghĩa Dũng hẹn bọn mình chiều thứ tư. Sang tuần, em ạ. Anh sẽ bàn cách thương lượng, gia phả họ dễ gì chấp thuận. //ngả lưng//"
-•Kanroji Mitsuri•-
-•Kanroji Mitsuri•-
: "//lo âu// Họ không hòa đồng lắm hay sao, anh? Em thấy anh Giyuu Tomioka đó, anh Nghĩa Dũng ấy. Cởi mở vô cùng."
-•Iguro Obanai•-
-•Iguro Obanai•-
: "Chỉ phụ thân thôi. //thở dài// Con cái được nuôi dạy đàng hoàng mà, cư xử rất lịch thiệp. Em trăn trở nhiều quá đấy. "
-•Kanroji Mitsuri•-
-•Kanroji Mitsuri•-
: "Dạ, xin anh lượng thứ. Tạt sang vựa trái cây của dì Mười ha anh. Em lỡ kêu dì gói mấy cân dưa. //an tọa trên yên xe//"
-•Iguro Obanai•-
-•Iguro Obanai•-
: "Mua thêm ít bột mì đi em, mấy kệ bánh vơ vét hệt sạch rồi. //chuyền túi//"
-•Kanroji Mitsuri•-
-•Kanroji Mitsuri•-
: "Vâng, em còn hơn trăm rưỡi. Anh đem ví theo không? //dáo dác// Em sợ thiếu tiền để trả."
-•Iguro Obanai•-
-•Iguro Obanai•-
: "//kéo khóa// Đây, sáu trăm. Thừa luôn. Đẩy nhanh tiến độ lên, không khéo một giờ vẫn còn ngoài chợ."
_____________________________

# O2 : Oan Gia。

°| Tôi tản bộ khắp các nẻo đường, cốt để lòng khuây khỏa. Xem mắt là chuyện trọng đại, ấy vậy mà cha mẹ đã một mực đòi gả tôi cho Iguro Obanai - bạn học cũ từ năm Đại Học. Tôi học cao hơn em tận hai năm, nhưng thân thích nên bằng vai phải lứa. Trái ngược, quan hệ giữa tôi và Shinazugawa Sanemi - tôi thường xem bằng Thực Di - lại càng rạn nứt, khi cả hai đều hằn sâu mối căm phẫn từ lớp thông gia đời trước. Có lẽ, do Shinazugawa ưa việc gây gổ, đánh nhau, điều mà giới thượng lưu nhà tôi kiêng kị. Tôi đang kinh doanh trên Hồ Chí Minh, nhân dịp lễ nên lái xe về. Là chủ nhà hàng lớn, dĩ nhiên lối ăn nói cũng phải được trau dồi, chỉnh chu thật kĩ lưỡng. Lần về quê nhà, tôi nghiến lợi vì Thực Di cưỡi con Wave ngáng đường. Dằn mặt, tôi rú ga - vượt thẳng, để mặc nó khiêu khích. Tôi cần trao đổi nhiều hơn là đấu khẩu. Tôi chưa muốn sinh sự hay tác động đến ai ngay lúc vừa đặt chân đến quê nhà. Nghe bảo, Sanemi hiện đã nhận chức giám đốc, điều hành công ty. Nhưng ý thức như nó thì nên xéo hẳn qua ngành phụ hồ. Luận điểm càng được củng cố hơn - khi chúng tôi cùng chung đối tượng, chung mục tiêu. Không thể cắt nghĩa được, quả báo dường như bị dòng họ Shinazugawa đánh lạc hướng. Đời người còn bao nhiêu chướng ngại, rắc rối - tôi chưa trải nổi thì Thực Di đừng dám hoang tưởng, vênh mặt. Tâm tư nặng trĩu, tôi hít sâu - rồi theo đà cắm đầu mà đi, chẳng rõ đã được bao xa. Cho đến thời điểm chất giọng quen thuộc đó vẳng vẳng bên tai, tôi mới bừng tỉnh. |°
-•Shinazugawa Sanemi•-
-•Shinazugawa Sanemi•-
: "Phú Cương Nghĩa Dũng! //gọi giật//"
-•Tomioka Giyuu•-
-•Tomioka Giyuu•-
: "//ngoái đầu// Tao cứ đinh ninh, mày cay cú quá nên phắn luôn về Đà Nẵng rồi."
-•Shinazugawa Sanemi•-
-•Shinazugawa Sanemi•-
: "Đỡ hơn thằng nào, cống hiến chục năm trời vẫn chưa sát cánh nổi số gia tài bạc tỉ của tao. //khinh miệt//"
-•Tomioka Giyuu•-
-•Tomioka Giyuu•-
: "Làm sao mày biết tao ở đây? Rình rập à? //cảnh giác// Mục đích mày nhắm vào tao là gì?"
-•Shinazugawa Sanemi•-
-•Shinazugawa Sanemi•-
: "Dễ thôi, tao bám theo từ căn chòi rách nát của cụ phó bảng năm đời nhà mày. //nhún vai// Để làm gì à? Để khẳng định cho mày hay, Iguro không bao giờ nên duyên với một đứa như mày."
-•Tomioka Giyuu•-
-•Tomioka Giyuu•-
: "//thu nắm đấm// Đứa như tao là đứa như thế nào, hả? Tao đang cố kìm hãm đấy. //dồn nén//"
-•Shinazugawa Sanemi•-
-•Shinazugawa Sanemi•-
: "//sỉ nhục// Một thằng cầu bơ cầu bất, thất nghiệp từ công ăn đến việc làm."
-•Tomioka Giyuu•-
-•Tomioka Giyuu•-
"Mày nhắc lại lần nữa xem nào! Tao là đứa như nào?! //sát khí// Ngon thì nhào vô đây, loại nhân cách thối rữa!"
-•Shinazugawa Sanemi•-
-•Shinazugawa Sanemi•-
: "Tao nói cho mày biết, nếu tao không cưới được Y Hắc về làm vợ - tao sẽ quỳ dưới chân mày! //xông tới//"
_____________________________

# O3 : Nặng Lời。

°| Tia sáng từ phố cổ hiu quạnh hắt thẳng vào đôi mi tôi, khiến bản thân bất giác đảo mắt. Nhâm nhi chút rượu còn vơi lại, tôi thả mình - con ngươi như díu chặt. Kết thúc buổi dạy tại các khóa am học Lịch Sử hình thành, mọi giáo viên đều tìm đến hàng quán giải khuây. Tôi cũng chẳng phải ngoại lệ. Hơn cả, tôi muốn diện mạo ấy cập bến. Năm cuối cấp là khoảng thời gian vô cùng trân quý, tôi chỉ mong bao trọn và ôm chặt chúng trong tâm hồn mỏng manh. Bởi, miêu tả ra sao đây - tháng ngày đó, có em hiện hữu. Chúng tôi đang chức cộng sự, se duyên nên ngang lối. Công tác kết hợp giảng dạy đã lâu - tôi với em trở nên thân cận, hễ xảy ra xô bồ thì chỉ riêng tôi chịu lép vế. Lâu rồi chưa nghe nhau đối thoại, thực sự tôi thấy bồi hồi biết bao nhiêu. Dạo gần đây, chào hỏi thôi đã hiếm lắm rồi. Tôi tưởng, em làm bộ làm tịch, mặt lạnh bất kể lúc nào giáp mặt tôi. Hóa ra do tôi nhân hóa. Em có ba đứa nhỏ, sinh muộn nhất trạc mười tám, dính dáng là hở chút sẽ đồn đại ầm ầm lên, khiến cho con người ta tối tăm danh tiếng. Tôi nhớ mang máng, con thứ tên Điên Vu - tính tình nóng nảy. Đứng hạng tam, Sồ Mạc, điểm hai chấm dưới mí mắt - trông duyên dáng vô cùng. Hạng chót, Tu Ma. Con bé xem vẻ hơi thái quá, nhưng nhược điểm này không hề đáng để bận tâm. Tổng quan, họ nhà Uzui đặc biệt đào hoa, đối lập hẳn tộc Shinazugawa kia. Hồi ức ùa về, tôi mỉm cười - nhận ra thân chủ thật suy tư, nửa cho khuôn mẫu, nửa là chào mừng em đặt chân lên thềm quán. Rốt cuộc vẫn bất chấp vượt đèo, Tengen. Hào nhoáng y lần đầu ta chạm trán. |°
-•Uzui Tengen•-
-•Uzui Tengen•-
: "//kéo ghế// Đem tôi loại mắc nhất bến cảng. //vẫy tay// Luyện Ngục, biện minh cho việc tôi thường xuyên trễ hẹn là điều khó nói."
-•Kyojuro Rengoku•-
-•Kyojuro Rengoku•-
: "Tôi đâu thuộc tuýp người quan trọng hóa vấn đề, Thiên Nguyên. //mời rượu// Tự nhiên đi."
-•Uzui Tengen•-
-•Uzui Tengen•-
: "//uống cạn// Thêm mồi nhé, bưng mấy món thật đắt ra đây. Công việc của anh, dạo này chắc đang trên bờ vực thành công nhỉ?"
-•Kyojuro Rengoku•-
-•Kyojuro Rengoku•-
: "//bật cười// Sụp đổ thì xác đáng hơn đấy. Khá khen cho cậu, mối tình năm cấp ba thế nào rồi?"
-•Uzui Tengen•-
-•Uzui Tengen•-
: "Đổ bể rồi. //mím môi// Kim Khanh, bấy giờ sâu tận vùng núi, tôi không dễ gì mà đi thăm cổ. Nên, tôi dành thì giờ cho hội họa, được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu. "
-•Kyojuro Rengoku•-
-•Kyojuro Rengoku•-
: "Chia buồn nhé. //vỗ vai// À, Thực Di và Nghĩa Dũng ấy, nghe bảo mới ghé bữa trước."
-•Uzui Tengen•-
-•Uzui Tengen•-
: "//nhướn mày// Nhà Phú Cương thì tôi không tiện hỏi, nhưng còn đám Tử Xuyên? Chúng nó dám vác mặt về, tôi tối kị cả dòng dõi nhà nó. Con mẹ thì tần tảo, hiền thục - thằng cha lại theo đà ăn chơi, thằng con thì coi trời ra cái vung, muốn vứt hay đậy cũng đếch cần màng. //rủa sả//"
-•Kyojuro Rengoku•-
-•Kyojuro Rengoku•-
: "Nói thẳng, tôi chẳng ưa gì đâu. //đồng tình// Hôm qua, Thực Di nó đi gây sự, đánh nhau với Nghĩa Dũng - xong để chị nó tận phía đất Pháp phải la làng rồi kêu oan lên. Đến khổ."
-•Uzui Tengen•-
-•Uzui Tengen•-
: "Não nó chỉ chứa ngần ấy thôi, vũ lực là thói quen di chuyền. //dậm chân// Ai đời, đi nạt nộ một tên chủ nhà hàng, trong khi mình bậc cao chức lớn."
-•Kyojuro Rengoku•-
-•Kyojuro Rengoku•-
: "Tôi vẫn chưa cắt nghĩa nổi, làm sao Thực Di nó lên chức giám đốc được? Bề trên bọn nó ăn tiền à? //chống cằm//"
-•Uzui Tengen•-
-•Uzui Tengen•-
: "Hối lộ, mua chuộc, đủ kiểu. //liệt kê// Cậu muốn xét nét nó sao, tùy thuộc vào cậu. Cá nhân tôi thấy, từ đời cha tới đời con đều dựng nên cái thành lũy xa hoa - nhưng ẩn mình là thứ nhân cách nghèo nàn."
_____________________________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play