Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Pangbowen X Hanwenxu ] Mật Ngọt ~

Chiếm hữu nhưng yêu em

Phòng học tối tăm, phủ đầy lớp bụi thời gian, ánh đèn huỳnh quang chập chờn nhấp nháy như hơi thở của một thực thể vô hình. Những chiếc bàn ghế xếp lộn xộn, xiêu vẹo, vết xước loang lổ trên mặt bàn hằn lên như dấu tích của móng vuốt vô hình. Tường vôi nứt nẻ, có chỗ ẩm mốc bám dày, loang lổ như vết máu đã khô, vẽ lên những hình thù méo mó không rõ hình dạng. Một tấm bảng đen cũ kỹ bị vỡ một góc, lằn vết phấn trắng nguệch ngoạc hàng chữ mờ nhòe, nhưng khi nhìn kỹ, lại giống như nét chữ ai đó vừa mới để lại—run rẩy và méo mó, như đang cầu cứu Trong căn phòng, tiếng đồng hồ cũ kêu tích tắc nhưng không đều đặn—thi thoảng dừng lại, rồi bất ngờ vang lên một nhịp dài đầy nghẹt thở. Hơi lạnh buốt từ đâu đó tỏa ra, len lỏi khắp nơi, khiến hơi thở dường như đọng lại thành từng lớp sương mỏng trên mặt bàn, mặt ghế. Trong góc phòng, chiếc rèm cửa sổ mục nát khẽ lay động, dù ngoài kia không có gió, kéo theo âm thanh sột soạt như tiếng ai đó đang lén lút di chuyển. Trên trần nhà, đèn tuýp kêu rè rè, ánh sáng yếu ớt nhấp nháy, phản chiếu lên một vệt tối lờ mờ như bóng người thoắt ẩn thoắt hiện. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, như thể có ánh mắt vô hình đang dõi theo, âm thầm quan sát từng cử động nhỏ nhất của bạn, chực chờ nhấn chìm mọi âm thanh và sự sống trong không gian im ắng đến rợn người ấy…
Không gian phòng học bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, như thể mọi âm thanh và không khí đều bị Pangbowen bóp nghẹt. Ánh mắt Hanwenxu dại đi, vừa sợ hãi, vừa hoang mang, vừa đau đớn đến tột cùng
Kể từ đêm đó, lớp học ấy không bao giờ còn được nhắc đến nữa. Những vết máu trên sàn dù đã được lau chùi vẫn để lại vệt ố mờ không thể xóa nhòa, và vào ban đêm, người ta vẫn nghe thấy tiếng thì thầm, tiếng bước chân khẽ khàng và những hơi thở lạnh buốt len lỏi trong lớp học…
Pangbowen
Pangbowen
“Anh làm thế… chỉ vì em thôi, Hanwenxu… Em là của anh… mãi mãi không ai được chạm vào em, không ai được phép!”
Hanwenxu
Hanwenxu
• Anh ấy... giết họ rồi. Từng người, từng người một... bạn bè của mình, những gương mặt quen thuộc, những tiếng cười nói... giờ chỉ còn là những cái xác lạnh lẽo. Mình đã van xin anh ấy dừng lại mà... mình đã khóc lóc cầu xin... tại sao... tại sao...? •
Cậu co rúm người lại khi Pangbowen bước tới, bàn tay nhuốm máu vẫn còn nhỏ giọt, từng giọt đỏ thẫm rơi xuống nền gạch như nhịp gõ tang lễ. Hơi thở của Pangbowen phả vào má anh, ấm nóng nhưng ghê rợn, trộn lẫn mùi sắt tanh nồng của máu khiến Hanwenxu muốn nôn thốc ra ngoài
Hanwenxu
Hanwenxu
• Pangbowen... tại sao mình không thể ghét anh được? Anh bảo vệ mình... nhưng... anh cũng đang hủy hoại mình. Mình ghét anh... nhưng mình cũng yêu anh... mình mâu thuẫn quá... mình sợ anh... nhưng... khi anh nhìn mình, mình vẫn thấy bản thân mình là tất cả đối với anh... •
Pangbowen
Pangbowen
—“Ngoan… không sao nữa rồi… đừng sợ… anh ở đây rồi, không ai làm hại em nữa đâu…”
Hanwenxu
Hanwenxu
•Sao anh có thể xoa tóc mình như thế… trong khi máu vẫn dính trên tay anh? Sao anh có thể cười dịu dàng như thế… trong khi xác của bạn bè mình vẫn nằm ngay đó, ngay trước mắt mình? Anh đã giết họ… anh giết hết rồi… anh tàn nhẫn quá… nhưng vì sao… vì sao mình vẫn không dám đẩy anh ra…?•
Pangbowen
Pangbowen
“Em là của anh, Hanwenxu… mãi mãi. Không ai được phép cướp em đi… không ai cả… hiểu không?”
《Hồi tưởng quá khứ 》
—“Đồ giả tạo!” —“Mày cút đi, đừng làm bộ thân thiện nữa!” —“Ai cần mày quan tâm chứ?”
Căn phòng học khi đó là một chiếc lồng sắt khổng lồ, nhốt chặt Hanwenxu trong ánh nhìn soi mói và tiếng cười nhạo của bạn bè. Cái lạnh len lỏi vào tận da thịt, khiến Hanwenxu cảm giác như mình là một hạt bụi vô hình, mong manh đến mức chỉ cần một hơi thở cũng có thể cuốn đi. Vậy mà... cậu vẫn mỉm cười, vẫn cố gắng bắt chuyện, vẫn hỏi han những câu vu vơ về bài tập, về sở thích, về những thứ nhỏ nhặt nhất, chỉ để đổi lại một cái gật đầu hờ hững hoặc ánh mắt lạnh lùng
Hanwenxu
Hanwenxu
• Mình chỉ muốn mọi người vui… Mình chỉ muốn làm bạn… tại sao… tại sao họ lại ghét mình đến vậy…? •
Những ánh mắt khinh miệt, những cái liếc nhìn đầy ác ý, tiếng cười khúc khích sau lưng, và những cú xô đẩy trong hành lang hẹp... tất cả cứ lặp đi lặp lại như cơn ác mộng không hồi kết. Hanwenxu cắn chặt môi, cố nuốt nước mắt vào trong. Cậu không hiểu mình đã làm gì sai—cậu chỉ muốn mọi người vui vẻ, chỉ muốn làm bạn với tất cả mọi người. Dù biết những người đó chỉ chờ để chà đạp mình, Hanwenxu vẫn không thể không quan tâm. Có lần, khi thấy một bạn nữ trong lớp vấp ngã, cậu vẫn chạy lại đỡ dậy, dù sau đó bị cô ta hất tay ra và xô cậu ngã thêm một lần nữa. Có lần, khi một nam sinh bị đau bụng, Hanwenxu vẫn lo lắng đi mua thuốc, dù cậu biết mình sẽ bị cười nhạo sau lưng.
Hanwenxu yếu ớt nghĩ thế
Cậu không biết rằng, từ phía xa, Pangbowen đã lặng lẽ quan sát tất cả. Ánh mắt anh dõi theo từng bước đi, từng giọt nước mắt nuốt vào trong của Hanwenxu, từng lần cậu gắng gượng nở nụ cười yếu ớt giữa lớp học lạnh lẽo đó
_________________
con tg bị mê Hàm Văn Húc
con tg bị mê Hàm Văn Húc
Bye 👋

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play