Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Không Thoát

Chương 1: Gặp Lại.

Buổi sáng đầu tiên của năm học mới.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/bước vào khuôn viên trường/
Tâm thế cô lúc này nhẹ nhõm đến lạ.
Sau bao năm chuyển chỗ, cô tin mình cuối cùng cũng có thể bắt đầu lại.
Không còn những tiếng trêu ghẹo, không còn ánh mắt khiến cô rụt người lại, không còn ai gọi tên cô bằng giọng khinh khỉnh kia.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/hít một hơi, khẽ tự nhủ/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
Chỉ cần chăm chỉ học, yên ổn thôi là được.
Trường mới rộng, lớp học nằm ở tầng ba.
Diễm Hiền - GVCN
Diễm Hiền - GVCN
/đón cô bằng nụ cười dịu/
Diễm Hiền - GVCN
Diễm Hiền - GVCN
Em là học sinh chuyển trường phải không?
Diễm Hiền - GVCN
Diễm Hiền - GVCN
Vào lớp giới thiệu một chút nhé, mấy bạn ở đây thân thiện lắm.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/gật đầu, tay khẽ siết quai cặp/
Cô không tin vào chữ “thân thiện” nữa.
Nhưng vẫn phải cố gắng.
Cánh cửa lớp mở ra.
Tiếng trò chuyện rôm rả bỗng im bặt trong vài giây.
Bao ánh mắt đổ dồn lại không quá gay gắt, chỉ là sự tò mò quen thuộc của những người sắp có bạn mới.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/cúi đầu, cố giữ giọng đều/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
Mình là Lục An Yên Ly… mới chuyển đến. Mong mọi người giúp đỡ.
Diễm Hiền - GVCN
Diễm Hiền - GVCN
/mỉm cười/ Tốt lắm.
Diễm Hiền - GVCN
Diễm Hiền - GVCN
Ừm, còn chỗ trống ở bàn cuối kia, em ngồi tạm nhé.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/khẽ nhìn theo hướng tay cô giáo chỉ/
Bàn cuối — cạnh cửa sổ, nơi ánh sáng chiếu nghiêng, có ba người con trai đang ngồi.
Hai trong số đó nở nụ cười hứng thú khi thấy cô, còn người ở giữa thì không.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/ngẩng lên, đôi mắt tối lại/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/bước chậm lại, từng nhịp tim dồn dập, lạnh buốt/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
*Không thể nhầm. Không thể nào.*
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/dáng ngồi nghiêng lười nhác/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/một tay chống cằm, nụ cười nhạt cong lên nơi khóe môi/
Vẫn là người ấy.
Khi cô đi ngang qua, một trong hai cậu bạn khẽ huýt gió:
 Tịch Viễn Trạch
Tịch Viễn Trạch
Gặp lại người quen à, Vũ?
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/hờ hững liếc sang/ Ừ, gặp lại rồi.
Cả lớp xì xào.
Diễm Hiền - GVCN
Diễm Hiền - GVCN
/gõ tay lên bàn/ Thôi nào, im lặng đi.
Diễm Hiền - GVCN
Diễm Hiền - GVCN
Ly, em ngồi cạnh Kha nhé, chỗ đó còn trống.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/khựng lại, toàn thân cứng đờ/
Chỗ trống ấy… chính là bên cạnh cậu.
Khoảng cách chỉ bằng nửa cánh tay, nhưng với cô, giống như vực sâu không đáy.
Diễm Hiền - GVCN
Diễm Hiền - GVCN
Vũ, kéo ghế vào để bạn ngồi đi.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/nghiêng đầu, đôi môi khẽ nhếch/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Được thôi.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/lưng lạnh toát/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/ghế cậu dịch nhẹ, chừa ra một khoảng vừa đủ cho cô lách vào/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/cúi đầu, tay nắm chặt quai cặp, bước chậm chạp về phía chỗ ngồi/
Không dám nhìn, không dám thở mạnh — chỉ sợ ánh mắt kia lại quét đến, lạnh như năm nào.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/vừa cúi người định ngồi xuống…/
Một cảm giác khẽ giật nơi mái tóc khiến tim cô thót lên.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/một lọn tóc bị kéo nhẹ ra sau/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/sững lại, toàn thân cứng đờ/
Không đau, chỉ là cái kéo rất khẽ — nhưng đủ khiến ký ức ùa về, từng tràng cười, từng lần bị giật tóc, bị đẩy, bị chọc ghẹo suốt năm cấp hai như trỗi dậy trong đầu.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/quay lại, không dám nhìn lâu/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/ánh mắt hờ hững, bàn tay còn lơ đãng nơi mép bàn/
Nụ cười nhạt nơi khóe môi cậu, nhẹ đến mức chỉ mình cô nhìn thấy.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/đứng lặng, tay bấu chặt quai cặp/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/nhìn thẳng vào cô, không nói gì/
Chỉ nhìn… cái nhìn lặng lẽ mà đủ khiến cô quên mất cách thở.
Một tia nắng xiên qua ô cửa, hắt lên gò má cậu.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Sáng mà lạnh.
Cô không nói gì.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/vội cúi xuống, lách người ngồi vào chỗ/
Hơi thở của hai người gần đến mức nghe rõ.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/gồng mình, không dám nhúc nhích/
Sợ chỉ cần cử động cũng khiến cậu chú ý.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/nghiêng đầu/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Tóc vẫn mềm như hồi đó nhỉ.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/giật mình, tim cô đập loạn/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/cười nhạt, cúi xuống tiếp tục viết/
Một câu nói nhẹ như gió thoảng, nhưng tim Ly như bị bóp nghẹt.
“…hồi đó.”
Ký ức ập đến, từng mảng mờ đục và lạnh.
4 năm trước. Trường cũ, sân cũ, tiếng trống giữa trưa chói chang đến nhức óc.
Yên Ly của năm 13 tuổi là cô gái nhỏ luôn cúi đầu khi đi qua hành lang, ôm chặt sách trước ngực, sợ cả tiếng giày va trên sàn gạch.
Cậu con trai ngồi ở bàn cuối lớp 8/3 “Kỳ Vũ” lúc nào cũng ngả người ra ghế, mắt nửa hờ nửa cười. Nhưng cái cười đó chưa bao giờ là hiền.
Cậu thích chặn đường cô, nắm cổ áo, kéo dây cặp.
Thích giật tóc cô, chỉ để nghe tiếng “ái” khe khẽ rồi cười khẩy bỏ đi.
Thích gọi cô là “con mọt sách”, “thứ nhát như cáy”.
Mỗi lần cậu nói, cả đám bạn phía sau đều cười ầm.
Yên Ly sợ, nhưng chưa bao giờ dám khóc trước mặt cậu.
Chỉ chờ cậu quay lưng mới dám chạy thật nhanh vào nhà vệ sinh, úp mặt xuống rửa, cố xóa đi lớp nước mắt còn vương.
Cậu luôn biết cô sợ — và có lẽ, chính vì vậy, cậu càng thích nhìn ánh mắt run rẩy ấy hơn.
Thứ ánh mắt khiến người khác thấy mình mạnh mẽ, dù chỉ là ảo giác.
Cho đến ngày cuối cùng của năm học đó, An chuyển trường.
Không nói lời nào, không chào ai, không để lại dấu vết.
Cô đã tin rằng mình thoát được rồi.
4 năm trôi qua, cô học cách im lặng, học cách tránh xa đám đông, học cách giấu mình.
Và giờ, khi cậu lại ngồi ngay bên cạnh, gần đến mức nghe rõ nhịp thở — mọi thứ như quay lại vạch xuất phát.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/nhìn ra ngoài cửa sổ/
Trời trong mà lòng thì mờ đục.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/nghiêng đầu tựa vào tay, đôi mắt chẳng buồn liếc sang/
Chỉ có nụ cười nhạt vẫn ở đó, mơ hồ, như một lời nhắc:
“Em tưởng mình thoát được sao?”
Câu nói kia vẫn văng vẳng trong đầu cô, dù Kha chưa thật sự nói ra.
Không khí giữa hai người đặc quánh đến mức ngay cả tiếng bút viết của bạn bè xung quanh cũng như xa đi.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/nghiêng đầu nhìn sang/
Giọng cậu trầm và chậm, từng chữ như chạm vào cổ họng cô:
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Vẫn ít nói nhỉ.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/giật nhẹ vai, ngẩng lên rồi cúi xuống ngay/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
Tớ… không có gì để nói cả.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/mỉm cười/
Nụ cười không còn tiếng cười.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giọng ngọt thế mà ít nói.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Uổng thật.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/không đáp, cắn nhẹ môi, tay siết bút đến trắng knuckles/
Một lát sau.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/nghiêng người gần hơn, hơi thở chạm vào vành tai cô/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Hay là… chỉ không muốn nói với tao?
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/giật mình, lùi ra, lí nhí/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
Tớ… không…
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
“Tớ” gì?
Cậu cắt lời, giọng khẽ mà như bóp nghẹt.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Nói tiếp đi, để tao nghe lại cái cách em gọi tao hồi trước xem nào.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/khẽ siết bút, mắt rối/
Một lát sau mới đáp, nhỏ như gió:
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
Tớ… không nhớ.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/hơi cúi đầu, cười nhạt/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Không nhớ, hay sợ?
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/cúi mặt, im lặng/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/ngả người ra ghế, ánh nhìn vẫn không rời khỏi cô/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Đừng run, Lục An Yên Ly.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Tao vẫn như xưa thôi mà.
Chỉ là, với cô… “như xưa” nghĩa là ác mộng.

Chương 2: Áp Chế.

Tiếng chuông vang lên.
Lớp ồn ào hẳn, bàn ghế kêu cọt kẹt, học sinh chạy ra sân, cười nói rộn rã.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/vẫn ngồi yên, tay bấu chặt cặp, mắt dán xuống vở/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/ngồi cạnh, nhìn cô/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/định đứng lên/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/bàn tay chạm vào cổ tay cô/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/giật thót/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/nhấn mạnh/ Đi đâu mà vội vậy?
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/lí nhí, run run/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
Tớ… tớ chỉ ra ngoài một chút thôi…
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/nghiêng đầu/ “Một chút” à?
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Nhỏ vậy thôi, mà tao biết em vẫn muốn chạy.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/cúi mặt, nuốt nước bọt, không dám đáp/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/tay hơi dịch, chạm vào nhẹ bắp tay cô/
Cảm giác vừa gần vừa áp chế, khiến cô co người lại.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Nhìn này, Yên Ly…
Cậu thì thầm, giọng gần tới mức cô nghe rõ:
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Tao sẽ không để ai chạm vào em ngoài tao.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/run rẩy, cúi mặt, tim đập loạn/
Tiếng cười và trò chuyện rộn rã quanh lớp như tan biến.
Với Ly, Vũ là cả thế giới… và cũng là cơn ác mộng không cách nào thoát.
Cả lớp đã ra ngoài, chỉ Ly và Vũ.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/tiến tới, tay chạm vào eo nhỏ của cô/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/lí nhí, run run/ Tớ… tớ…
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/nhíu mày, khó chịu/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Nói nhỏ thế, tao nghe làm sao?
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/kéo cô ngồi lên đùi mình, giữ chặt nhưng không gây đau/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Nhìn thẳng mặt tao, không cúi.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/im lặng, mắt mở to, nghe theo/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/nhướng mày/ Nói tiếp.
Không gian lớp học tĩnh lặng, chỉ còn hai người, áp lực nặng nề, khiến cô cảm giác như không cách nào thoát khỏi ánh mắt chiếm hữu đó.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Lần này tao không nghe được là…
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
Em… em sợ anh!
Ly thốt ra, giọng run run nhưng rõ ràng, mắt vẫn cúi xuống.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Ồ.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/nhếch môi, ánh mắt sáng lên một cách đáng sợ/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Sợ? Chỉ sợ thôi à?
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Hay… vừa sợ vừa muốn tao gần?
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/cắn môi, không dám đáp lời, tim đập loạn nhịp/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Trả lời?
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/trong đầu cô quay cuồng/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
*Nói thật… hay nói dối cho cậu ấy vui lòng đây?*
Cô nhớ lại ánh mắt lạnh lùng, nụ cười nhạt nhưng rõ sự áp chế từ Vũ.
Một phần cô muốn được an toàn, phần khác… trái tim cô dường như run rẩy vì chính sự gần gũi này.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
*Nếu nói thật… chắc chắn anh sẽ thích thú, nhưng rồi… rồi sẽ thế nào nếu anh biết hết mọi sợ hãi của tớ?*
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/nuốt nước bọt, tim đập dồn dập/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
Em… vừa sợ… vừa muốn anh gần…
Giọng cô nhỏ như thì thầm.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/nghiêng đầu, nhếch môi/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Ly Ly ngoan hơn rồi nhỉ.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giờ thì đưa điện thoại cho tao. Tao add WeChat của em.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/ngập ngừng, tim đập mạnh, tay siết chặt điện thoại/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/kéo nhẹ áo anh, để anh chú ý đến mình, giọng run run nhưng cứng cỏi/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
Trước khi đưa,… anh cho em xuống được không?
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/nhíu mày, cười khẩy/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Biết ra điều kiện với tao luôn à?
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/nhìn anh/ Được không…
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/nhìn cô/ Được.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/một tay đỡ lưng cô xuống/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/nhẹ nhõm hẳn/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/cầm điện thoại từ tay cô, ánh mắt vẫn áp chế/
Khiến cô cảm giác mọi thứ xung quanh như biến mất, chỉ còn Vũ và nỗi sợ lẫn sự gần gũi khó lý giải.

Chương 3: Ngoan Nào.

Tiết học cuối ngày, ánh nắng nhạt xuyên qua cửa kính, chiếu vệt dài lên bàn.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/ngồi yên, cố thu mình lại/
Âm thanh phấn chạm bảng xa xa như trôi ngoài tai, bởi bên cạnh cô hơi thở quen thuộc ấy, cái hiện diện khiến tim cô thắt lại, đang ngồi quá gần.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/xoay bút trong tay/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Viết gì mà tay run thế?
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/khựng lại, mắt vẫn nhìn xuống trang vở/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
Em… ghi bài thôi.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Ghi bài? Hay đang cố tránh nhìn tao?
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/mím môi/
Cái cách anh nói, bình thản mà có chút giễu cợt, khiến sống lưng cô cứng đờ.
4 năm trước, mỗi lần anh cười nhẹ như thế, là cô biết mình sắp không yên.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/khẽ lùi ghế/
Nhưng chỉ vừa dịch được một chút.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/tay đã đặt lên mép ghế cô/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Xa tao 4 năm rồi, có khi nào vẫn còn nhớ đến tao không?
Giọng anh không cao, chỉ như gió khẽ lùa, nhưng khiến tim cô chấn động.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/ấp úng, cúi đầu/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
Em… không…
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/nhướng mày/ Không nhớ?
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Lạ nhỉ, giọng tao vẫn khiến em chẳng đứng vững được mà.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/cắn môi/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/nghiêng người gần hơn, hơi thở chạm nhẹ bên cổ/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Biết không, đôi khi tao cũng tò mò…
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Nếu tao biến mất thật.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Liệu em có thấy nhẹ nhõm hay lại thấy trống?
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/không đáp/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
*Chắc sẽ nhẹ lòng.*
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
*Nhưng sao ý nghĩ ấy lại khiến mắt mình cay như thế?*
Mọi âm thanh trong lớp như biến mất.
Chỉ còn giọng anh, và ánh mắt anh vừa lạnh, vừa có gì đó như lửa.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Cẩn thận đấy. Không khéo lại tự làm mình đau.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/mắt lướt xuống tay cô đang siết bút, cười nhếch/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/gượng cãi/ Em… em chỉ viết thôi, đâu có làm gì sai.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Viết thôi mà mặt đỏ thế kia à?
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Hay trong đầu em đang nghĩ linh tinh gì về tao rồi?
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/ngẩng lên, giọng nhỏ nhưng gấp/ Không có… ai nghĩ gì hết.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
Anh đừng nói linh tinh.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/cố cúi đầu xuống, bút run nhẹ trên giấy/
Từng con chữ như cũng lạc đi vì ánh nhìn bên cạnh.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/cười khẽ, nghiêng đầu sát lại/ Vậy sao không dám nhìn tao?
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/cúi đầu, không đáp/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/tặt lưỡi/ Mới nói được vài câu đã im rồi à… đúng là dễ khiến người ta mất hứng.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/ngả người ra ghế, giọng hờ hững/ Thôi, học đi.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Lần sau đừng để tao phải dạy em cách nhớ lại nữa.
Chuông reo.
Không gian như vỡ ra khỏi lớp học nặng nề, nhưng cô vẫn chưa kịp thở.
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
/đứng dậy, ánh mắt liếc qua cô một cách lười nhác, tay anh khẽ gõ nhẹ lên bàn/
Giang Hàn Kỳ Vũ
Giang Hàn Kỳ Vũ
Ngoan vào nhé, Yên Ly.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/cứng người/
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
*Chỉ một câu thôi, mà tim mình như ngừng đập.*
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/không dám quay đầu/
Chỉ nghe tiếng bước chân anh rời dần, chậm rãi, vững vàng.
Khi hành lang đã im hẳn.
Lục An Yên Ly
Lục An Yên Ly
/vội vàng thu sách vở, tay run run/
Mọi âm thanh quanh mình bỗng trở nên xa lạ.
Chỉ còn giọng nói kia, lặp lại trong đầu, chậm rãi, trầm khàn, như dính mãi vào nỗi sợ vừa mới được thắp lại.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play