Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Lichaeng] L’Ultime Œuvre

1. Choices

“Phàm là tôi, người được quyền lựa chọn mọi thứ, tại sao lại không được chọn người mình thương?”
..
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Lisa, game không? Quán net khu A mở sáng giờ thấy ế quá, cũng thương...
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Mắt mũi để đâu vậy? vứt cho tao cái xe, còn chưa được mười phút đã rủ đi net. Đưa cái cờ lê coi
Kim Jisoo
Kim Jisoo
đây
Jisoo như thường lệ, lục lọi một chút trong hộc đồ nghề rồi đẩy qua cho cô
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
*cau mày* Mày ủi xe tải hả? chớ xe nào té ổ gà mà cỡ này?
Tay cô thuần thục vân theo thành xe, kiếm con ốc mà tháo ra
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Cỡ này ta nói he, linh kiện thay gần một nửa đến nơi
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Đi net...
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
từ từ
Jisoo cau mày, cũng ráng chờ dữ lắm nhưng cao nhất cũng chỉ được thêm 5 phút nữa
Kim Jisoo
Kim Jisoo
thôi mày ơi, ba cái xe này sửa đại đại đi, không sao đâu
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Rồi lần sau nhỡ có rớt thắng tuột sên bung ốc gì đó thì đừng có ngồi đó mà trách tao
Cạch
Tay cũng chỉ vừa buông đồ nghề, Y đang chán nản trên ghế đá đã bật cả người dậy
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Đi hả?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Đi đi cái đầu nhà mày
Cô lấy tay lau bừa vào mấy chiếc khăn cũ, nhổm người đi vào trong
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Mày không đi tao rủ chị Jen đó à nhaa
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Được, được, mượn luôn xe người ta mà đèo
Tìm mãi mới thấy lọ dầu trong góc tủ, Lisa vươn tay lôi ra
Y đem tập vở thảy hết lên ghế đá, một thân chạy vào phòng ôm chặt lấy cô
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Lisa~ cần tao phụ cái gì không? vặn ốc siết thắng bơm bánh xe-
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
khỏi!
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Tao làm được mà
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Thôi thôi, xem như tao xin mày Soo ạ
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
ngồi một chỗ làm khách đi cũng đủ giúp quán tao sinh lời rồi
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Nào tin tao, hứa luôn, lần này chắc chắn sẽ được mà...
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Xê ra
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Đợt làm đổ một can dầu nhà tao con chưa vừa ý mày hay gì?
Lisa phũ phàng, đem cả người Jisoo đẩy ra cái một, còn mình thì nhanh chóng lấy phễu ra. chiết một ít dầu vào lọ
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Đưa tao cái can dầu đi Lisa ah~ *ôm chầm lấy cô*
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Cái đồ ngốc này, không thấy tao đang chắt dầu hay sao còn đứng đó ôm ôm, đổ can này nhắm đền vó nỗi không?
Kim Jisoo
Kim Jisoo
rồi rồi, không muốn bà đây giúp thì thôi, tao ra ngắm xe có khi yên lành hơn
Lisa ngoắc ngoắc Y lại
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Gì?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Lấy cái khăn, tao lau miệng chai
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Đây *ném qua*
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
...
Cái khăn toàn dầu nhớt cứ thế theo trọng lực mà rớt xuống đất, để lại Kim Jisoo với gương mặt tái mét cùng với chủ của nó với cái mặt đen như đít nồi
Kim Jisoo
Kim Jisoo
T..tao lỡ tay..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Lấy cho tao cái khăn giấy
Cô hít vào một bụng khí, để rồi suýt thì tức đến nghẹn chết khi tên khờ kia lần nữa đem cái bịch khăn giấy còn chưa xé để trước mặt
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Tên đầu đất nhà mày... là muốn chọc tao tăng xông mà chết phải không? Tay đã bẩn, không tiện rồi, làm ơn XÉ CÁI BỌC RA ĐƯA TAO TỜ KHĂN GIẤY!!!
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Rồi rồi, đây này.. xé thì xé, đừng có làm cái mặt như muốn đem tao nuốt sống như thế chớ..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Nín cái mỏ lại cho tao, đừng để lần tới tao từ mặt mày
Tra dầu, chỉnh thắng, nắn lại bánh xe, căn nan hoa...
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
ống bơm
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Đây
Lisa đột nhiên lại đanh mặt, lườm y một cái
Kim Jisoo
Kim Jisoo
B..bình thường mà...
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Đổi cái đầu bơm chưa?
Kim Jisoo
Kim Jisoo
À quên
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
ngồi nhìn giúp tao đồng hồ đi, nhớ số không?
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Nhớ
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Bánh trước bao nhiêu bánh sau bao nhiêu?
Kim Jisoo
Kim Jisoo
35 đến 45
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Bánh sau tầm 45 đến 50
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Được chưaa
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Ừm..
Vậy là một người hì hục bơm, người còn lại ngồi canh đồng hồ
Lisa vừa giữ bình vừa bơm, chẳng biết từ khi nào, trán đã rịn lên lớp mồ hôi, nhễu nhại theo gò má mà rơi xuống
Kim Jisoo
Kim Jisoo
dư dư rồi, dừng đê
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Oke
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Bao nhiêu?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
hả?
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Là bao nhiêu?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
À... ờm.. bạn bè nên lấy như bình thường
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Đây
Jisoo mỉm cười, dúi luôn vào túi áo của Lisa ít tiền
Kim Jisoo
Kim Jisoo
đi Net-
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Đầu mày bộ không còn từ gì khác sao?
Kim Jisoo
Kim Jisoo
sao lại không có? Chơi game nè, chơi điện tử nè-
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Không lo học hành hay phụ cha mẹ trông quán thì thôi chớ ở đó mà net
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Là có đi hay không?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Tao phải trông quán, mày không thấy à?
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Kéo sạp đi, 30 phút nữa rồi về
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Xì, chơi có 30 phút thì đến làm gì? Cùng lắm thì kiếm Jennie của mày đi chung ấy
Kim Jisoo
Kim Jisoo
uổng công nãy giờ tao ngồi phụ hết mình...
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Chớ không phải tại mày tự nguyện vậy à?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Tao còn mấy chiếc, sửa nốt mới đi, muốn chờ thì cứ việc
Y xách xe ra, bóp thắng mấy cái rồi phì cười
Kim Jisoo
Kim Jisoo
thôi khỏi
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Có đứa bạn là thợ sửa xe xem ra cũng không tệ nhỉ?
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Có tương lai lắm rồi đây
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Cũng là nhờ mày không đó
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Đừng méc má tao đi với Nini nghen
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Rồi rồi biết rồi, mang mớ này qua khu phế liệu giúp tao
Bê mớ đồ mà Lisa đem ra xem như lấy công bịt miệng
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Mới bây lớn đã dại gái kiểu này *thở dài*
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Tao cứ thích cô ấy vật đó? mày muốn ý kiến gì với Nini nhà tao?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Thôi thôi, đi lẹ đi cho tao, gì mà 'Nini nhà tao', sến chết đi được *rùng mình*
Keng keng~
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Gì nữa?
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Nhớ đem cặp vào nhà giúp nhen, tối ghé
Jisoo nhướng mày về phía ghế đá, không quên để lại vài lời rồi vắt chân lên cổ mà chạy đi mất
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Cẩn thận xe mới sửa đó!!!
Kim Jisoo
Kim Jisoo
Biết rồiii
.
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
*thở dài*
Mớ giấy lộn, tập vở bút viết một bãi trước nhà, như một thói quen, cô đem dọn hết chúng rồi đem để ngay sau song cửa sắt, xắn tay áo lên vào việc
.
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
phù... Nắng gắt thế
Tay buông thõng cái tua vít, Lisa kéo áo lau cho sạch mồ hôi vươn trên mặt lẫn trán
cô nhướng mày, nhìn mớ dụng cụ lay lất trên sàn, cong môi mỉm cười
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Sắp xong rồi nhỉ?
Là mệt mỏi nhưng hài lòng với những thứ bản thân chọn. Cô không tiếc, cũng chẳng trách bản thân sinh ra đã nghèo khổ. Hạnh phúc thật sự là khi bản thân đang chậm chững trên con đường ước mơ của mình dẫu có thể sẽ ngã đau
.
Lisa đem đừng gáo nước xà phòng loãng, cặm cụi chà rửa các dụng cụ nhỏ
Mồ hôi trượt xuống gò má, rơi lách tách trên tấm vải sờn cô đang lau nơi hiên nhà
.
có một Lisa, chăm chú làm việc đến mức, cũng chẳng hay. Nơi lầu hai của căn nhà đối diện, từ đầu đến giờ, vốn vẫn có người ngồi đó, bên tay chóng cằm, đáy mắt nâu nhạt lặng lẽ dõi theo.
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
"Đại ngốc.."
Nắng như vậy, lại chẳng chịu vào nhà, cứ chăm chăm chà chà ron gạch như thế chẳng phải là lại muốn bị say nắng sao?
.
Cửa sổ vẫn thường để hé như một thói quen không tên. Tiếng sửa xe cộc cạch vang lên không đều, nhưng hoàn toàn đủ sức khiến lòng một người cảm thấy hoan hỉ
Bên trong gian phòng, nhạc không bật, tai nghe cũng chẳng đeo, cọ men theo lối dẫn của thanh âm, tay lặng lẽ phác lên nét vẽ đầu tiên
Không hẳn là đang vẽ một người. Đây là vẽ lại thứ âm thanh mà bản thân thường vô thức nhầm lẫn với chính nhịp tim của mình
.
Đây là bức thứ ba
Bức thứ năm
Thứ mười hai
...
Nàng bắt đầu vẽ từ khi nào?
Thường bắt đầu vô thức, tìm kiếm lấy dáng hình nhỏ nhắn ấy từ khi nào?
.
.
Ngoài hành lang, tiếng gõ cửa khô khan vừa vang lên cũng chính là lúc bên tay người nọ vô tình chệch đi một nhịp
Park Son
Park Son
Là ta
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Ba cứ vào đi
Nàng hạ giọng, cọ vẽ đặt xuống ngay ngắn vào cốc nước, lặng thinh khi nhận ra vết mực vô tình nhòe trên tranh
Ông đẩy cửa bước vào, dáng người chững chạc, điềm đạm của người đứng đầu cả một gia tộc. Đối diện với mắt lẫn gương mặt ông, nàng biết rõ thứ bản thân buộc phải đối mặt cuối cùng cũng đã đến
Park Son
Park Son
Ba vừa nói chuyện với Joon, thằng bé xem ra cũng lanh lợi, còn có trách nhiệm
Park Son
Park Son
Ta và mẹ đã thử bàn bạc với nhau, chỉ còn con..
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Con đang bận-
Nàng miết nhẹ góc giấy
Park Son
Park Son
Giờ này là lúc nào rồi vẫn còn ngồi vẽ vời mấy thứ vô vị này?
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Nó không phải vô vị..
Ông cau mày ngay khi nhìn lấy phần thiết kế ống dẫn tay ga trên nền giấy của nàng
Park Son
Park Son
Con có đam mê với xe cộ và máy móc từ lúc nào vậy?
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Con không rõ... Lâu lắm rồi
Park Son thoáng nhìn lấy nàng
Park Son
Park Son
Lần sau thiếu màu thì bảo ta mua thêm, đừng xin màu sơn của xe về vẽ nữa, mùi nồng quá, vừa bẩn, càng không tốt cho sức khỏe
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Con không sao, ba xem, cửa chẳng phải lúc nào cũng mở đấy ư?
Ông thở dài, nhìn lấy xấp giấy vẽ trên bàn của nàng
Park Son
Park Son
Muốn thiết kế về phụ tùng xe sao?
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Con.. con nghĩ vậy
Park Son
Park Son
Ừm, nên hạn chế thôi
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Vâng vâng, con biết rồi mà
Park Son
Park Son
Còn Joon-
Nàng nghe xong, lập tức ngắt lời ông
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Ba.. làm ơn, con dù gì cũng cần thời gian, với cả..
Park Son
Park Son
Thế nào?
Chaeyoung chợt im lặng, ngực trái chẳng hiểu thế nào lại đập nhanh hơn một nhịp
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Có thể bàn chuyện này sau được không ba?
Nàng ngước mắt
Park Son
Park Son
Chaeyoung, ta không cấm con yêu ai
Park Son
Park Son
Chỉ là, ta mong, người đó ít nhất, cũng phải xứng đáng, vừa tầm với con một chút
Ông lần này. giọng có phần nghiêm nghị hơn
Park Son
Park Son
Con cũng lớn rồi, chơi bời cũng vừa phải thôi, tình cảm nhất thời mà chẳng xem xét kĩ lưỡng con đường sau này, có khi phải hối hận đó
Chaeyoung cười nhẹ, nàng ôm ghì lấy gối
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Vâng, con biết rồi, đừng có càm ràm mãi, sớm già đó
Park Son thở dài bất lực
Park Son
Park Son
Đúng là không còn trẻ nữa
Nàng rướn người, ôm chầm lấy ba mà làm nũng
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Chuyện này tính sau nhé?
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Đi mà babaa
Park Son
Park Son
Thôi thôi ta xin, lớn tồng ngồng thế này rồi mà còn nhõng nhẽo như thế, mốt thằng nào dám rước về đây?
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Thôi mà, người đừng phán xét con như thế chứ? Người ta cũng biết buồn à nha
Chaeyoung xụ mặt khiến người làm ba, cũng chỉ đành gác chuyện sang một bên
Park Son
Park Son
Rồi rồi, chuyện này để hôm khác lại nói đến
Nàng bật cười, tay ghì ôm lấy cha
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Ba là số 1 nha
Park Son
Park Son
ừm
Ông đẩy nhẹ cánh tay nàng
Park Son
Park Son
Nhưng không được trì hoãn lâu quá đâu đó, con gái dù gì cũng không nên ở giá qua tuổi ba mươi đâu
Chaeyoung lắc đầu
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Người ta tuổi ba mươi mới là chín chắn nhất mà
Park Son thoáng nhìn ra phía cửa sổ xa xăm
Park Son
Park Son
Thôi, tùy con vậy
Ông rời đi
Để nàng nhìn theo bóng lưng vốn cao ngạo ấy, tựa đầu bên tường
thừa biết, trái tim mình không nằm ở chốn sảnh cưới sang trọng, càng không nằm trong những cuộc đàm phán hôn nhân.
Nó đã lỡ đập lệch nhịp
Từ rất lâu rồi...
.
Chỉ vì một đứa trẻ kém mình sáu tuổi, lớn lên giữa dầu nhớt và tiếng kim loại

2. Can't understand

“Tôi từng nghĩ mình là con mèo"
"Nó ngốc đến nỗi, đem tặng người nó thương con chuột nhắt..."
"nhưng loài người, nào ai cần thứ ấy"
.
Tiết trời đến buổi chiều tà quả nhiên dễ chịu hơn hẳn, Lisa gạt chống, đem mớ xe dắt hết vào nhà
Thấm ướt tấm giẻ rách, cô cặm cụi cúi người, lau lau vật liệu rồi xếp ngăn nắp vào kệ
Việc gì cần làm cũng đã xong xuôi, cô quyết định cởi bộ tạp dề đi làm ra, máng đại trên cái móc treo, bản thân thì nhanh chóng tắm rửa rồi khoác lên mình cái áo thun bạc màu cùng với quần jean dài vốn của họ hàng xa không cần đến
.
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Muộn như vậy rồi, cha còn chưa về...
Lisa cầm chiếc khăn cũ vẫn đang không ngừng lau lấy mớ tóc ướt mèm của mình, mắt trông ra cửa chờ đợi
Vẫn là nghĩ ngợi một lúc, Lisa chán nản quay đầu vào trong, định bụng sẽ tự nấu ít cơm
Gạo chỉ dám vo đúng 1 phần ba chén nhỏ rồi đem bỏ vào nồi hấp cùng với ít trứng vừa mua ngoài chợ
.
Một mình loay hoay mãi trong căn nhà cũ tầm 2,3 mét vuông, Lisa mà mạnh miệng bảo không chán mới là chuyện lạ
Cầm lấy hộp sắt nhỏ làm đồ đựng cơm, cô bưng ra hiên nhà, với tay bật lấy cái đèn cũ rồi khoanh chân ngồi ăn trên ghế đá, ngắm dòng người thưa thớt ra về ngoài lộ phía xa
.
Khoảng tám giờ tối, chẳng biết từ khi nào, mắt đã dời đi hướng khác, đăm chiêu trước căn nhà đối diện
Đơn điệu, không quá lớn nhưng hoàn toàn làm bật lên cái vẻ thanh cao và giàu sang của nó
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
*mìm cười* Mai mốt.. mình sẽ trở thành chủ xưởng sửa xe, sẽ mở rộng chi nhánh, doanh thu...
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Kiếm được tiền rồi, nợ nần sẽ trả hết
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
"Trong một năm này thôi.. Chỉ mong, cha sẽ đợi được đến ngày ấy..."
.
Từ trên tầng hai, cùng một người, cũng cùng một địa điểm, có người vẫn chẳng thể bỏ nỗi cái thói tay chống cằm, mắt nhìn trộm người mình thương nơi con hẻm vắng dưới nhà
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
"Lớn rồi, trông tự lập hơn hẳn ha.."
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
"muốn gì cũng tự mua, tự có rồi, riết cần gì tới người này nữa đâu..."
Từ ngày Lisa buông bỏ cái tuổi bồng bột năm lên mười, cớ sao người chịu đựng sự xa cách, cảm giác im lặng đến buồn bực này lại là nàng?
Biết rõ bản thân cần làm gì nhất cũng chỉ có mình nàng
Nhưng chỉ vì chúy bấy an, Chaeyoung thực sự vẫn chưa tài nào dám nghĩ đến viễn cảnh ấy
.
Tách
Nàng sững người.
Lửa bật lên. Đốm đỏ nhấp nháy nơi đầu ngón tay cô. Lisa hít một hơi sâu, rồi ngửa đầu thở ra làn khói trắng, mỏng như tơ mà cũng sắc như dao cắt vào mắt Chaeyoung.
cô không tập tành, cũng chẳng theo phong trào, đơn giản là vì mệt nên lấy bừa ra hút
Người bên trên vừa giận, vừa kinh ngạc nên nhất thời mất khôn, trong vô thức, đưa tay vào hộc bàn gần cửa sổ, túm chặt lấy cục gôm màu xám cũ.
.
Cụp
Cầm lấy cục gôm trên tay, còn chưa vỏn vẹn được vài giây, Lisa mắt đã ngước lên tầng hai
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Chaeyoung..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Sao cứ thích vứt đồ lên đầu em vậy?
Hàng mày cau có, đôi mắt sắc lẹm của cô lại hướng về phía nàng, khó ưa đến thế là cùng
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Cũng đáng lắm, mới ngần ấy tuổi đã tập tành hút thuốc, đời chưa đủ khổ nên tính vào trại sớm cho kịch bản đủ bi kịch hay gì?
Bởi thế nàng mới chẳng ngại mang chất giọng đôi phần bỡn cợt kia đáp trả lại, muốn ghẹo người kia sôi máu đi cho bỏ tức
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Em hút dưới này hay có đi trại đi chăng nữa thì ảnh hưởng gì đến chị? Liên quan gì đến chị?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Khói không có bay xa đến thế đâu, có muốn, gió cũng đẩy đi hết rồi
Cho một tay vào túi, cô rít thêm một hơi
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Nó chẳng liên quan hay ảnh hưởng gì đến tôi cả
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
chỉ muốn nói là vứt ngay cái thứ em đang cầm trên tay đi, có biết nó hại cho sức khỏe lắm không hả?
Lisa sau cũng không đáp nữa, rút điếu thuốc khỏi môi
Mặc kệ người bên trên từ nãy đến giờ cứ mở miệng càm ràm, cô hút thêm một hơi dài nữa rồi đem dí tắt vào bậc thềm bên cạnh
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Chị nói nhiều quá đi
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Thuốc tắt cũng tắt rồi đó, phiền chết đi được
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Không hút nữa
Đem hộp thuốc mới toanh bóp nát trong tay, cô vứt vào bọc rác bên cạnh rồi bỏ đi
Chaeyoung bên trên sau một loạt hành động của cô chỉ biết thở dài một hơi, bảo nàng buồn cũng không hẳn. Lisa tính khí là thế, trách cô thế nào đây?
Ở gần càng lâu.. càng khó hiểu, đôi khi lại lạnh nhạt, khó gần, còn cứng đầu nhưng chắc chắn là một người tốt bụng
.
Lisa nhổm người, toan bỏ vào trong thì chợt khựng lại
Khom người nhặt lấy cục gôm
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Trời lạnh, ở trên đó đi, em để trên vách tường trước cổng, sai người xuống lấy là được
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Em không thể lên đây à?
Cô vẫn đứng yên, cả người hơi xoay lại
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Để làm gì?
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Thì... đưa tận tay cũng được. Hoặc là ngồi chơi một chút..
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
À không
Nàng cắn nhẹ môi
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Chỉ muốn nói chuyện... gặp em.. đại loại vậy
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Em bận rồi
Chaeyoung vin nhẹ thành cửa, thoáng cau mày
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Giờ này đồ đem kéo vào cũng gần hết, em còn bận cái gì?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Ăn tối, em đói
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Gặp tôi một chút rồi ăn... không được sao?
Lisa không đáp, chỉ đơn giản là đứng ở đó
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Không được
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Người bẩn, còn toàn hôi mùi dầu nhớt, nói chung là không tiện
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Lisa lại muốn tránh mặt tôi sao?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Muốn nghĩ gì thì tùy, lần này em đói rồi, chỉ muốn ăn, lần tới đi
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
tại sao không phải bây giờ? một, hai phút dành cho tôi cũng không có sao?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Không có, đứng mãi ở đây không hay đâu
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Vậy Lisa đợi tôi được không?
Nàng thật sự không hề màn đến cái gật hay lắc đầu từ người kia, chỉ biết dùng hết sức bình sinh mà lao xuống lầu
Vì nàng sợ...
Cuộc nói chuyện rồi sẽ lại trở nên công cốc khi Lisa xoay người rời đi
.
Năm năm
Vốn từng có một kẻ đến cả việc gặp nhau trực diện còn phải tính toán một chút
.
Chân trần, không áo khoác, tay cứ thế đẩy đẩy mạnh cánh cửa. Mặc cho gió rét cuối ngày phả từng cơn lên cơ thể, nàng chạy.. miệng hé mở vì đôi lần hụt hơi nhưng chân lại chẳng hề dừng lại, đến nơi bóng dáng quen thuộc vẫn đang hiện hữu phía trước
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Lisa, đừng đi mà
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Em còn chưa đi
Ném cho nàng vật nhỏ, cũng chẳng biết người kia có thật sự nhận được hay không, cứ thế bỏ đi
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Em-
Vốn đang muốn cúi người đi tìm, lại thấy bước chân khô khốc của cô nhỏ dần, Chaeyoung không quan tâm nữa, vội vã bỏ thất cả mà lao mình theo cô, lớn tiếng
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Chờ chị một chút được không Lisa à... ta nói chuyện một chút-
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Chị vào nhà đi, nghe bảo sắp có tuyết, trời lạnh
Lisa đơn giản chỉ muốn bỏ đi để Chaeyoung có thể an phận vào trong
Nhưng Chaeyoung trời sinh vốn cứng đầu, nàng tì mình vào thành cổng sắt, rét đến mức, chân vô thức run lên từng cơn
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Lisa, em quay lại đây đi
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Mặt mũi đều đã thấy, người em còn nhơ nhuốc, chị muốn cái gì?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Ráng một chút, năm sau, khi em trả hết tiền nợ sẽ đi nước ngoài theo khóa học bổng. Sau đó, sẽ không còn phiền hà gì đến gia đình chị nữa
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Phiền hà? Em là có ý gì vậy?
Cô đi đâu?
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Em.. nói rõ hơn được không?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Lớn như thế rồi, bộ chị nghe còn không hiểu được sao?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Ngoan, vào nhà đi chị- à không dì à
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Kh..không.. tôi không muốn..
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Lisa..
Tay run run, cầm lấy ổ khóa, miệng khẽ phả ra làn khói trắng
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Buông tay ra khỏi thứ đó được không?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Chẳng phải, giờ này đêm khuya, là giờ giới nghiêm sao? Nghĩ thấu đáo một chút đi chứ?
Nàng chẳng rõ, bàn tay mình giờ đang có cảm giác ra sao
Chỉ biết tê buốt.. và tái nhạt đi qua từng đợt gió triền miên
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Năm năm rồi, đừng bắt tôi đợi nữa được không? Tôi muốn gặp em, bằng cách nào đây?
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Lisa, em rốt cuộc là đang nghĩ cái gì vậy? tôi không hiểu..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Chuyện em nghĩ thế nào là việc của em chứ? cứ phải quan tâm làm gì?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Với tư cách là một người dì với cháu sao?
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Không có..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Hay một chủ nợ?
Nàng ngây người
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Đúng rồi phải không? là đang muốn xem món nợ trả chưa hết đấy khi nào mới xong xuôi để còn lo liệu cho hôn sự của dì có phải vậy không?
.
Cạch
một thanh âm ngắn vang lên
Dứt khoát
Chân còn chưa kịp đặt vào nhà, cơ thể cô hoàn toàn bị một thế lực khác ghì lại
Dưới cơn lạnh xé thịt của mùa thu, nàng chân trần, nén cơn đau rét, lao mình về phía đôi vai gầy trước mặt, đầu vùi sâu vào đó
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Đều không phải
Chaeyoung mặc cho cơ thể của mình vẫn đang vô thức run lên từng cơn, choàng tay siết lấy tấm lưng gầy sau lớp áo phông phanh của cô, để cơ thể to lớn ấy bất đắc dĩ, tựa vào lòng mình
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Dì à..-
Nàng xòe bàn tay trắng nõn, đan nhẹ vào tay cô
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Tôi chỉ đơn giản là muốn ôm một cái thôi mà..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Tại sao.. chị cứ cứng đầu như vậy hả?
Chaeyoung mím mím môi
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Chuyện gì cũng vậy..
Lisa rụt nhẹ tay mình ra, giọng cô đều đều đôi phần hờ hững
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Tôi.. không biết..
Chaeyoung vươn tay, liền bị chặn lại
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Dì là con của bọn họ, suy nghĩ, tính cách cũng do họ một mình trau dồi nên
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Em nghĩ rất nhiều lần rồi..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Chí ít, cả về lập luận cũng đều vô cùng rõ ràng, bài bản cơ mà
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Họ căn bản, nói đâu có sai?
Cô nói, tay dời xuống, chỉ muốn tách khỏi cái ôm.
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Đừng cố bác bỏ nó ra khỏi đầu nữa..-
Kết câu ấy, hơi ấm phả ra đều đều từ mũi, tạo thành vệt khói trắng nhạt, tan rất nhanh trong gió
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Nhưng họ không có quyền quản lý hay quyết định cuộc đời tôi!
Nàng không cam lòng, tay siết thêm chặt lấy thắt lưng người nọ
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Cả em nữa, lời họ thì có cái gì mà đúng chứ?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Nhìn xem, người em dơ bẩn, hôi hám như thế này
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Phải không?
Nàng nghe câu hỏi đó, khóe môi bất lực, cong nhẹ
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Không hề..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Dì-
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Tôi nói thật, em nhơ nhuốc vì dầu, còn tôi thì sao? không nồng mùi giấy, cũng phải lấm lem mùi màu vẽ?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Nó khác nhau!
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Chỗ nào? Em thì giúp người, tôi thì đơn giản là tạo niềm vui cho họ?
Nàng tựa đầu bên bả vai cô
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Đừng có nói sự khác biệt gì cả, màu vẽ cũng chẳng thơm gì so với dầu nhớt đâu, sáp dầu, màu nước, mỗi thứ một mùi đặc trưng
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Đừng có mà so sánh kiểu đó..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Người mà có tiền rồi thì nói cái quái gì mà chẳng được hả?
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Em-
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Dì rốt cuộc, đã thật sự biết em nghĩ gì chưa? Đã thật sự hiểu được cái cảm giác mà em đã trải qua chưa?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Có tiền rồi.. cuộc sống em sẽ thành ra như vầy à?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Được dõng dạc quyết định có gì được nấy như chị rồi, em còn phải sống chui, sống lủi đi làm đến tụt cả huyết áp chỉ để sống cho qua ngày như thế này à?
Lisa ngước nhẹ cổ, nuốt cho xong cái cơn nghẹn đắng nơi cuống họng mới cười được thành từng quãng ngắn, chua chát
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Suy nghĩ, lối sốc và cả tính cách.. từ đầu chúng ta đã không giống nhau rồi
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
với dì thì chỉ cần chi tiền rồi, nói cái quái gì cũng có thể xem là bình đẳng được hết đó!
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Vốn đã chẳng thể tự đặt mình vào chỗ em để hiểu rồi thì làm sao có thể dõng dạc đưa ra lời khuyên hay chút an ủi mà chị nghĩ là ổn được chứ?
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Tôi thì biết em đau khổ đó, biết em áp lực đó
Nàng hít sâu một hơi, đáy mắt cụp xuống
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Đừng nói với em bằng thái độ như vậy
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Cả em nữa! Em đã xem lại bản thân mình đối xử với tôi thế nào chưa hả?
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Đến một ngày, là em đột nhiên biến mất, có nhấn chuông cửa cả buổi em cũng chẳng ra, có liên lạc, làm cái quái gì em cũng đều chẳng một tiếng hồi đáp, em đòi tôi hiểu cho, nhưng em lại chẳng cho tôi đặt chân vào chính cuộc đời em thì làm sao có thể-
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Đủ rồi đó..
Lisa trực tiếp ngắt cả lời nàng
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Dì về đi
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Nhưng mà-
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
ĐÃ BẢO LÀ ĐI VỀ ĐI!
Lisa quát lớn, nước mắt rơi đầy xuống ngực áo, tay trực tiếp tách khỏi cái ôm của nàng, lảo đảo tì chặt lấy cửa rèm sắt..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Em không thể hiểu nỗi.. dì à..
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Lisa..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Con người của dì đó..
Nàng vươn tay, lại bị người đối diện tàn nhẫn gạt đi
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Ngày từ đầu.. Cha mẹ dì đã dạy cái quái gì vậy?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Và rồi, dì học thành ra làm sao?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Tại sao ngay từ đầu.. ngay khi gặp em.. lại không mắng nhiếc, chê bai, phán xét em ngay từ đầu đi?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Tại sao không cô lập em như mấy tên nhà giàu, có địa vị khác?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Tại sao...hức.. lại lo lắng? lại bảo vệ cho em?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Dì .. hức.. rốt cuộc có hiểu cái cảm giác mà em đang trải qua nó thế nào không hả?
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Chị-
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Là phiền đó!
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Là khó chịu chết đi được đây!
Lisa cắn chặt môi, giọng cô khản đặc đi
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Cái tôi cần, không phải cái lòng thương hại ghê tởm ấy của Dì!
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
không có cần!
Chaeyoung cắn chặt môi, tuyến nước mắt mất dần đi khả năng kiểm soát của nó, theo lời của cô, chậm rãi trượt xuống gò má
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Bảo tôi kể ra làm gì? Để dì vì thương hại tôi mà lại tâng bốc đến kỳ quặc như vậy sao?
Cô dùng sức, đẩy mạnh cánh cổng sắt nặng nề ấy, để lại cả thanh âm chói tai sau đó khi cả Chaeyoung cũng có phần giật mình mà để tay bịt nhẹ đôi tai
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Tôi cũng có lòng tự trọng mà?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Tôi cũng có thể tự xoay sở được mà? Cần cái quái gì đến lượt dì nhúng tay vào cuộc đời tôi chứ?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Cái lòng tốt ấy sao không đem ra mà san sẽ cho đám người vô gia cư, đám trẻ mồ côi ở cô nhi viện đó?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Tôi không hiểu..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Chẳng hiểu sốt cuộc dì đang muốn cái quái gì ở tôi nữa hết đó.. Chaeyoung à..
Lisa nghiến chặt răng, tay lần đến thái dương mà ấn lấy
Chaeyoung khựng người
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Tại sao vẫn là em được đối xử đặc biệt như vậy?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Dì nói đi..?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Em có tay.. có chân.. đâu có tàn tật ở đâu?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Đừng đối xử với em như thể em chẳng có lấy một chút lòng tự trọng nào cả.. Để em tự xoay sở đi, làm ơn
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Không phải.. ý tôi, không phải như vậy.. Lisa..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Vậy thì ý của dì là gì?
Nàng một mực lắc đầu, nước mắt lại rơi xuống ngày một nhiều hơn, tay nhỏ tìm đến bàn tay to lớn tay Lisa, siết nhẹ lại
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Dì buông ra, đừng nắm tay em nữa!!
Tay vùng khỏi cái nắm, Lisa không hiểu..
Nàng lùi lại mấy bước, môi mím nhẹ
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
đừng có nháo nữa được không?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Chẳng phải, em đều đã cho dì cơ hội để giải thích rồi sao?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Nói đi..?
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
..
Lisa đáy mắt nhìn lấy nàng, rồi thoáng khựng lại
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Cơ thể vốn đã yếu, còn ra ngoài giờ này, có thấy trời ngày càng lạnh không?
Người gầy nhom, gò má lại có phần ửng hồng vì hơi lạnh, Lisa cụp mắt, để lại thấy đôi bàn chân sưng tấy ấy
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Tôi..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Dì về đi
Cô hạ giọng, nhàn nhạt kêu nàng trở về
Chaeyoung lắc đầu, đem đôi tay thô ráp của người nọ miết nhẹ
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Chẳng phải Lisa nói, ôm sẽ không còn lạnh nữa sao?
Không nói đến lời thứ hai, Lisa đem tay nàng kéo gọn vào lòng rồi li khai
Bất giác cảm nhận rõ, hơi ấm duy nhất mà bản thân vẫn đang sở hữu.. cũng theo đó mà rút đi
.
Có chút lạnh..
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Mai và mốt, tôi đi công tác rồi, có thứ này muốn đưa cho em
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Dì muốn gì?
Chaeyoung lục trong túi áo, ánh mắt lắm lần, ngước nhìn lấy cô, chỉ sợ đứa trẻ của nàng vì đợi lâu mà bỏ đi mất
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Nè, cầm lấy
Nàng đối với cô, vẫn là nụ cười, vẫn là đôi mắt ôn nhu của ngày nào, dúi vào tay Lisa chiếc hộp nhỏ
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Kẹo hộp, vẫn là vị cũ!
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
...
Chaeyoung cứ để yên vị hộp kẹo ở giữa, mặc cho vài ba nhành lá khô vẫn rơi sượt qua mu bàn tay
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Lisa à..
Chất giọng lạc đi, chút mong đợi về phản ứng của cô gần như tắt ngóm. Chaeyoung dúi dúi hộp kẹo nhỏ đến bên bụng cô
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Em thích nó lắm mà, phải không?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Em không nhận
Cô thẳng thừng gạt nó sang một bên
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Dì về đi
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Lisa.. Không còn muốn ăn thứ này sao?
Là cố chấp, nàng vẫn chìa ra
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Quà cáp cái gì? Em bỏ ăn thứ kẹo này từ lâu lắm rồi, dì không biết sao?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
vừa cay, vừa nhạt, ngán chết đi được, đã bảo là về nhà đi rồi mà!
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Nhưng-
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Đã nói không cần là không cần!
Lisa chỉ vì nhất thời mất bình tĩnh, tay hất mạnh lấy hộp kẹo từ nàng
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Không mà..!
lạch cạch...
Theo quán tính, tay cô chìa ra, đầu ngón tay chỉ vừa sượt qua vạt áo nàng liền cuộn lại, lạnh nhạt đưa trở về túi
Chaeyoung loạng choạng lùi ra sau, lon kẹo lăn lông lốc. Nàng cúi nhẹ người, ngồi rạp xuống, cơn rét thấu xương sớm đã đem bàn tay nàng tê dại đi, đỏ ửng.
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Em.. em quá đáng..!
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Em căn bản đã nói là không nhận rồi, chẳng phải đều là bởi dì còn cố chấp sao?
người vẫn đang ngồi xổm bên dưới, lúi cúi, xốc nhẹ hộp kẹo nhỏ, tay vụng về nhặt lấy từng viên kẹo vươn vãi
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Dì.. không biết lạnh à?
Cô lẳng lặng tiến lên vài ba bước, đáy mắt cụp xuống, chân xốc xốc, tháo dép ra
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Li..?
Nàng ngẩn người, bàn tay khựng lại một nhịp ngắn trước đôi dép quá khổ kia
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
về đi
Lisa bỏ vào trong rồi
Cửa cô cũng chẳng đóng
Xỏ chân nhỏ vào đôi dép lớn ấy, Chaeyoung vùng về, chà chà đôi bàn tay lấp tấm đất cát vào nhau
ấm.. Rất ấm
Lisa từ lâu, đáy mắt đã dời đi nơi xa xăm, để lại một Chaeyoung cứ mãi ngẩn ngơ nhìn mình
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Sao còn không về?
Nàng gượm cơ thể đứng dậy, khớp ngón tay đem hộp kẹo nhỏ siết đến ngả màu trắng vàng. Không đưa ra nữa.
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Tôi.. tôi chỉ muốn hỏi em thêm một câu nữa thôi
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
...
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Lisa sau này, đừng tùy tiện vạch ra khoảng cách nữa.. có được không?
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Là lỗi ở chị.. là chị suy nghĩ không thấu đáo...
Đôi môi mím nhẹ lại, nàng ngước mắt
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Tôi biết, là tôi sai rồi, đừng giận nữa..
Tay đút gọn vào túi áo ngủ phong phanh, nàng siết nhẹ hộp kẹo sắp
Lisa bước ra, hai bàn tay đặt lên bả vai nàng, xoay nàng về phía căn nhà lớn kia
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Dì không có sai, em cũng chẳng có buồn bực. Về đi
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Tôi-
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Nhanh lên
Cô đẩy đẩy
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Nhưng ít nhất em cũng phải-
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Chaeyoung!
Đáp lại nàng, không phải chất giọng lạnh lẽo hay thờ ơ nữa, chút ấm áp lại càng không. Cái đẩy giáng mạnh nơi giữa ngực, vô tình nhưng hoàn toàn đánh động tâm trí nàng..
Không kịp giữ thăng bằng, cơ thể ngã bệt xuống nền nhựa thô ráp của con đường giữa đêm. Đầu gối bật máu, lòng bàn tay rát buốt vì cọ sát. Nhưng thứ đau nhất không nằm ở đó.
Chaeyoung biết chứ.. rõ là đằng khác
.
Kì quái, lồng ngực nàng đến hô hấp còn khó khăn.. hơi đâu khóc cho nỗi bây giờ?
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
Lisa.. Chị đau..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Chẳng phải em đã bảo là đừng ồn nữa rồi sao?
đôi mắt chỉ có lấy nụ cười dịu dàng, là duy nhất dành cho cô. Nhưng lần này, nó dường như bị nhuốm lấy bởi chút điệu buồn man mác từ chủ của nó..
Lisa mím môi, tay khẽ chìa ra
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
C, cảm ơn
Thoáng một chốc, nàng nhìn thấy một tia ân hận, ít nhất là từ trong đáy mắt của cô
Đúng vậy, cơ hồ chỉ một, hai giây từ khi nó vô tình bị bắt gặp mà thôi
Lisa không nói cũng chẳng rằng, đem nàng đẩy lùi ra sau, tay nhàn nhạt kéo sầm lấy cửa
.
Tuyết rơi rồi, tiết trời rét làm đôi bàn tay, cả bên chân nàng cũng trắng bệt ra vì lạnh.
Cơ thể loạng choạng lùi lại sau cơn đau đầu khủng khiếp ấy
Khuất sau cái sạp cửa, nhiệt độ bên trong cũng chẳng ấm áp hơn được bao nhiêu. Nhưng ít ra, nơi đó có gương mặt nhạt nhòa của Lisa dưới ánh đèn mờ, cả người đang lom khom làm việc gì đó
.
Chẳng biết đã đứng ngây ngốc đó bao lâu
Chỉ vì một người bấy giờ, chẳng nói chẳng rằng, là đang chăm chú làm việc ở sâu bên trong, đôi mắt ấm áp, bừng sáng vì ngọn đèn dầu gần đấy
.
Không lạnh nhạt, chẳng xa cách, chỉ vậy thôi, hoàn toàn đem mọi hờn tủi vừa rồi của nàng gột rửa
Cơn đau nhức điếng người từ vùng đầu ập đến, đem nàng trở về thực tại, cũng như cảnh báo về sức khỏe bản thân
Biết mình không thể nán lại được nữa, Chaeyoung thở dài một hơi ngắn, để cơn gió đem làn khói trắng hòa tan vào trong đó
Lấy áo lau sạch đi vết máu trên tay, nàng trở về, cổng khóa, mắt nhìn vài ba tên vệ sĩ vội vã tiến đến, tay kè kè chăn ấm khoác lên vai mình.
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
"Lúc nóng, lúc lạnh, Lisa à... Cớ sao tôi lại phải lòng người như em vậy..?"

3.Exile

"Căn bản, là em chẳng thể nào thoát ra được khỏi hình bóng của chị.."
.
Chén cơm nguội lạnh đặt bên góc sớm đã được đem vào nhà
Lisa giờ này đến cả tâm trạng ăn uống cũng không còn nữa
ánh đèn đường vàng nhạt, hắt lên từng bóng hình của hoa tuyết. Gió lại đem chúng cuốn vào căn nhà nhỏ, đáp lên bả vai, tan ra thành mảng nước, lạnh buốt
Lisa tay cầm chai phun sơn cũ, lắc lắc mấy cái
Vốn chỉ định vẽ nguệch ngoạc lên tấm ván trắng bỏ đi cho thõa cơn buồn chán. Nhưng nào ngờ, trong vô thức, cô dành hẳn hàng giờ đồng hồ chỉ để hoàn thiện lấy nó
.
Tay khựng lại
Chẳng biết bản thân có phải hoa mắt hay không.. Nhìn lấy bức họa trước mắt, đem khăn dụi mắt một lúc..
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
K..không thể nào..
Lisa buông thõng bình son, đôi mắt đỏ ngầu
.
Chỉ thấy một lúc sau, căn phòng vang lên tiếng đập vỡ rất lớn..
cửa sắt hé một khoảng nhỏ, bên ngoài, một bóng hình ngồi thẫn thờ bên thềm đá lạnh toát
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
"Chúa ơi..."
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
"Tại sao mày lại vẽ thứ ấy.."
Tại sao là hoa hồng.. là bóng lưng ấy, chứ không phải thứ khác?. tại sao luôn là hình bóng của nàng chứ không phải là thứ gì khác?
Tay vò tóc, cả đầu gục tựa vào đầu gối, khổ sở nhưng bất lực.. đến cả việc gào khóc cũng chẳng thể làm được nữa
Là cô đã cố gắng đem nàng đẩy ra thật xa rồi mà?
Tại sao ngần ấy năm rồi, "Chaeyoung" vẫn chưa một lần rời bỏ khỏi tâm trí cô được nữa vậy?
.
Lalouis Manobal
Lalouis Manobal
Lisa, sao giờ này con không vào trong nghỉ ngơi? Hôm nay ít khách lắm à?
Đem nước mắt thấm đẫm vào cánh tay áo đen tuyền, Lisa nhìn ông, mỉm cười
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Bệnh tình của cha thế nào rồi ạ? bên này nợ nần đều sắp trả được hết rồi
Lalouis Manobal
Lalouis Manobal
Có chút tiến triển rồi, con ở nhà không bày trò phá phách thứ gì chứ?
Cô lắc đầu, đem ông ôm chầm vào lòng
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Con ngoan lắm à nha, tiền cũng kiếm được cả bộn rồi đó, còn không tin tưởng cái gì không biết à
Lalouis Manobal
Lalouis Manobal
Rồi rồi, ta biết rồi
Vươn tay, ông khẽ xoa lấy đầu cô
Lalouis Manobal
Lalouis Manobal
Vào trong cho ấm, cha có chút quà cho con đây
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Tồng ngồng chừng này rồi quà cáp gì chứ? tiền trị bệnh của cha còn chưa chắc đã xong kìa
Lisa trề môi nói như thế chứ nhận được chút quà nhỏ, miệng cũng háo hức cười không thôi
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Appa là nhất~
Lalouis Manobal
Lalouis Manobal
Thôi thôi ta xin
Ông xoa xoa đầu cô, vỗ về đôi chút
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Mà.. hồi nãy cha tính nói cái gì vậy ạ?
Ông tự pha cho mình ấm nước, hạ giọng nói với cô
Lalouis Manobal
Lalouis Manobal
Lisa này, chọn bạn bè, con nên cẩn thận một chút
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Đó giờ con mà chọn bạn được rồi chẳng phải cũng đều ổn sao?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Jisoo với cả Taehyung?
Ông lẳng lặng, dùng tay xoa lấy chiếc cốc cũ
Lalouis Manobal
Lalouis Manobal
Bọn chúng có vẻ không ổn lắm
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Vâng?
Lisa đang bình thản như nhận ra ngay vấn đề, sắc mặt lập tức thay đổi, lời còn chưa kịp thoát ra khỏi đầu môi đều đã bị ông La trực tiếp đem ấn ngược xuống
Lalouis Manobal
Lalouis Manobal
Jisoo thích con gái, còn thằng bé kia..
Điều cô biết là phải lập tức ngắt lấy lời ông
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
N..nào có, người nghĩ nhiều quá rồi đó. Cha nhớ cậu bạn hay kè kè với Soo không? Cậu ta có ý hết đó
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Tae nữa, cậu ta mến con bé khối dưới lắm
Thanh kẹo trong họng cô chưa bao giờ khó nuốt đến mức này..
Ho khan ra mấy tiếng, Lisa với gương mặt ửng đỏ bấy giờ mới ổn định lại nhịp thở
Lalouis Manobal
Lalouis Manobal
Con không khỏe à?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Dạ hồi nãy thấy tuyết rơi đẹp quá nên ngồi ngoài hơi lâu, chắc lại cảm mất rồi
Lisa cười trừ, uống vội cốc nước lạnh cho tỉnh táo lại
Lalouis Manobal
Lalouis Manobal
Phải rồi, mũi cũng đều đỏ ửng rồi
Lalouis Manobal
Lalouis Manobal
Ít nhất, cũng đừng như bọn họ. Ông bà nội hay mẹ hẳn cũng đều mong có ngày con mang thằng nhóc nào đó về lắm đó
Cô cúi nhẹ đầu, đầu ngón chân khẽ cuộn lại
Lalouis Manobal
Lalouis Manobal
Miễn sao nó thương con thật nhiều là được
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Mỗi lần cha về lại lải nhải chuyện này là sao ấy
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Con là Lalisa, là một đứa trẻ bình thường màaa
Lisa bật cười còn không quên trừng mắt một cái, chỉ có thế lòng ông cũng đủ nguôi ngoai đi phần nào
Lalouis Manobal
Lalouis Manobal
Mà cũng trễ lắm rồi, con tính khi nào mới ngủ vậy?
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Con tính đợi Jisoo sang lấy cặp mà hình như cậu ta quên bén mất rồi
Lalouis Manobal
Lalouis Manobal
Vậy có cần báo gì không, ta nhắn một tiếng
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Thôi, cha cứ khóa cửa đi, cậu ta giờ này không thấy chắc là về ngủ rồi
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
Sẵn tiện, con lên gác trước nhé?
Lalouis Manobal
Lalouis Manobal
Ừm
Lalouis Manobal
Lalouis Manobal
Mai có mệt không làm nỗi cứ báo với cha
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
nhưng-
Lalouis Manobal
Lalouis Manobal
Ngoan, một tháng qua khổ cho con rồi
Lisa cúi đầu, khẽ gật
Ngày dài của cô lẳng lặng kết thúc khi ngọn đèn duy nhất trong nhà được thổi tắt
.
Chaeyoung nhấm nháp ngụm nước ấm mà quản gia mang đến, cơ thể sớm đã được bọc trong chăn
Bên tay, chân cũng được băng bó cẩn thận.
Ngoài cửa đều toàn là vệ sĩ, quả nhiên, an ninh nơi đây giờ đã trở nên gắt gao hơn từ khi nàng lần nữa đặt chân vào nhà mất rồi
Môi mỉm cười, cũng chẳng rõ là vì cái gì, tay vén đi lớp màn bên khung cửa, đôi mắt vô thức tìm lấy cô
Park Chaeyoung
Park Chaeyoung
"Ngủ rồi sao?"
.
Lisa nghiêng người trên tấm nệm mỏng, vô thức.. đầu lại nghĩ rất lâu, thật sự chẳng thể chìm vào giấc
Gió vẫn nhẹ nhàng thổi, làm cây bàng góc sân khẽ xào xạc
Lấy tiếng lá, mùi hương nhàn nhạt đầu mùa đông làm lời ru, đôi mắt nặng nề, trùng xuống lúc nào chẳng hay
Trước mắt... Chỉ có hình ảnh, mờ, ấm, đôi khi méo mó như một cuốn băng VHS cũ.
.
Dưới hiên nhà, tại khu vườn rộng, cô đứng nơi gốc cây bàng lớn
Lisa nhận ra ngay đứa nhóc với đôi chân ngắn tủn, đôi má phúng phính nhưng giờ đây lại đang ủ rũ như cái bánh bao chiều
Chân còn chưa kịp nhấc lên, lại gặp ngay cô gái khác vẫn đang lặng lẽ ngồi cạnh, cô ngẩn người
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Lisa, em làm sao mặt mày lại lấm lem thế này đây?
Chaeyoung nàng ngồi xổm xuống, đối mặt với đôi mắt buồn tủi của Lisa, chỉ đành vỗ vỗ bên má cô mấy cái
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
Hông, Lili hông chơi với Chae chae nữa, dì chỉ toàn làm bài tập thôi!
Giọng Lisa nghẹn đi, đâu quay ngoắt sang một bên, tay vụng về chùi chùi mớ đất cát vương bên gò má
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Cho dì xin lỗi nhé, ngoan, lại đây em bị làm sao? Sao lại để khắp người mặt mũi tèm lem như vậy? Biết tôi xót lắm không hả?
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
Hông cho *rụt tay*
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lili hông chơi với dì nữa
Chaeyoung bất lực, thở dài một hơi
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Em nói, ai ức hiếp em, tôi băm kẻ đó ra thành trăm mảnh luôn
Tiểu Lisa uất ức bấy giờ mới chịu khóc thành tiếng
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
Anh hức Joon.. Chị Karin đẩy em té vào bãi hoa hồng..
Nàng lập tức xắn tay áo
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Tôi sẽ xử đẹp hai người đó, trả lại công bằng cho tiểu Li, nhé?
Lisa vin vin góc áo nàng, cô kéo lại
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
Thôi dì ạ..
Chaeyoung nhìn lấy Lisa, đáy mắt rõ ràng là có chút không bằng lòng
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Sao? Nói "chị" đi, tại sao cứ thích từ "dì" thế? Tôi già lắm à?
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
Q..quen rồi
Tiểu Li xoay người đi, tay nhỏ mon men tìm lấy tay nàng, nắm khẽ, lại bị nàng tách ra
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Đồ ngốc, em ở yên đó
Chaeyoung hôm ấy lại giở trò, viện đủ lí do chỉ để lén lấy ít bông băng cho cô
Thấy người bên dưới chăm chú quá, Lisa đến thở còn không dám
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
Chae... Chae
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
hửm
Lisa bàn tay mỏi nhừ, sớm đã run nhẹ rồi
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Xong rồi, đưa đầu đây, có bông hoa tôi mới ngắt được, muốn thử cài lên
Đầu nhỏ lại một lần nữa cứng đờ như tượng
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Em như vậy trông đẹp hơn nhiều
Tiểu Lisa khẽ lắc lắc đầu nhỏ
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lili thấy.. Dì hông đeo hoa mà vẫn đẹp lắm cơ
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
dẻo miệng
Đem người nhỏ bế gọn trong lòng, cô bấy giờ lặng lẽ tựa đầu vào hõm cổ nàng
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Giờ này, em muốn làm gì?
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
Kể chuyện ạ
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Được
Đôi mắt tròn xoe, Lisa nghiêng đầu
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
N..nhưng mà dì còn bài?
Cái đầu nhỏ rục rịch ngước lên, tay vẫn bám chặt lấy bên vai áo của nàng
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Một chốc nữa sẽ làm, bây giờ em phải về ngủ đã
Như một thói quen, nàng vươn tay, nhẹ nhàng xoa lấy lọn tóc mềm của người trong lòng, chân cất bước
.
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Lili có hứa sẽ giữ bí mật chuyện này không?
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
có mà, lili biết rồi!
Giọng Lisa thì thào, dụi mắt, đã ngủ say trong lòng nàng
.
Khỏi phải nói
Lisa bên này. chân không tự chủ cũng bước theo, cơ thể lần nữa lạc vào hư không
Lisa thuở bé nghịch đủ điều, cô lẻn vào phòng nàng, tay chộp vội lấy cục gôm nhỏ hình con gấu
nhưng hành vi xấu xa kia còn chưa kịp trót lọt, cửa phòng đã được đẩy mở
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Lalisa!
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
Ch..Chae.. *giật bắn mình*
Miệng còn chưa kịp mắng lấy một lời, tên nghịch tử họ La này lập tức nhập vai thành nạn nhân, nước mắt, nước mũi từm lem, tay trỏ vào con mèo, rồi chỉ ngay vết xước hồi nãy mình tự làm cho trầy trụa
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Nó cào em à?
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
Chae..Chae.. Bạn mèo gặm cục gôm, Lili lấy lại nhưng bị cắn...
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Vậy sao? Có đau lắm không? Tôi xức thuốc cho nhé?
Chaeyoung thở dài bất lực, cũng may là đoạn camera đó đều bị nàng xóa hết rồi
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Nào, ra ngoài đây, chị sát trùng cho
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
Dạ~
Bế gọn người vào lòng, nàng đem luôn tiểu Lisa bế ra ngoài, còn răn đe đám vệ sĩ về việc giữ bí mật cho ngày hôm ấy
Bởi mới nói... Là chiều quá riết lại sinh hư
Chaeyoung không chỉ dùng chiêu cũ, còn lẻn đem cho luôn tiểu quỷ ấy cục gôm mới toanh
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Li phải làm sao?
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
Dạ h..hông được nói cho hai bác Park ạ
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Tốt, về đi
Giọng cười vang lên khanh khách, tiểu Lisa chạy vụt đi, hạnh phúc hệt như khi nhặt được báu vật vậy
.
Không học, cũng không được hướng dẫn, nó chỉ có thể dựa vào trí nhớ, sự tưởng tượng, điên cuồng vẽ lại hình bóng.. vóc dáng của nàng..
Một, hai, cả trăm bức vẽ nguệch ngoạc trên ván nhựa bằng màu sơn xe cứ thế ra đời
.
Lalisa Manoban
Lalisa Manoban
*mím môi*
lisa không thể nói, cũng chẳng thể vực bản thân tỉnh dậy, cô cứ thế lạc trôi vào dòng kí ức của bản thân
.
Cái hôm nghe tin Chaeyoung bị bắt nạt, Lisa vậy mà chẳng thèm quan tâm thật giả, cả gan đi hẹn cả bọn đàn anh, đành chị ra công viên đánh nhau đến mức, bản thân không chỉ bị đình chỉ, mà còn bị cha mắng đến tơi tả vì dám động vào lũ nhà giàu
Hôm ấy
Chaeyoung hay tin rồi cũng là lúc tối muộn
Nàng chẳng màn đến hậu quả của lần nói dối ấy, chỉ kịp xỏ lấy đôi bata để sẵn rồi chạy vụt ra khỏi nhà
Đám người thưa dần, chỉ còn một thân ảnh đến cả nhịp thở còn chưa kịp ổn định, nước mắt đã lần nữa bị ép cho trào ra, cả người lả đi nhưng đôi tay run rẩy vẫn một mực siết chặt lấy cơ thể cô
Có trời mới biết hôm ấy nàng sợ hãi đến mức nào
Nhìn lấy đứa nhóc mình từng cưng như trứng, chăm đến từng cữ ăn, giấc ngủ mà giờ lại vì bốc đồng, đánh nhau đến thoi thóp trong lòng. Là giận.. mà thương.
Cơ thể nhơ nhuốc, máu đất lẫn lộn, nàng lần đầu tiên, khóc nức nở ngoài viện lớn cũng chỉ là vì cô, đồng phục, áo trắng của nàng hôm ấy đều lấm lem màu bùn đất, cả máu nữa
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
Chae.. Chị ra đây làm gì? Bẩn..
Lisa bấy giờ chỉ còn đủ sức để thều thào
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Đại ngốc... hức... em có biết mình đang làm gì không hả?
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Biết em trầy một xíu, tôi xót cỡ nào không giờ lại thành ra thế này?
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Em là muốn để tôi lo đến phát điên lên mới chịu được đúng không? ở đó mà bẩn cái gì không biết nữa
Chaeyoung nước mắt lưng tròng, đau khổ mà quát tháo tiểu bốc đồng kia
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
Ai biểu.. khụ.. họ bắt nạt chị... nên em..
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Em im lặng cho tôi!
Vươn tay chùi lấy dòng máu tươi cứ chảy từ miệng của cô xuống, Chaeyoung vốn đang hoảng, giờ đây thật sự chẳng biết phải làm gì hơn
Lisa cơ thể yếu ớt, bầm tím, trầy trụa khắp nơi nằm yên vị trong lòng nàng, liên tục trấn an người bên trên
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
N..nhưng sẽ hông có ai bắt nạt Chae nữa đâu
Cô khẽ cười
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Cười con khỉ khô
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
Nhưng là em thắng bọn họ đó...
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Vinh dự quá ha? Tự hào quá ha? Tôi dù gì cũng là tiểu thư họ Park đó, còn cần em quản mấy chuyện này làm gì nữa hả?
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Còn nữa.. em làm như vầy.. tiền viện phí, chẳng phải đều do em chịu trách nhiệm sao?
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
Em.. biết là em sai rồi mà..
Cô chu nhẹ đôi môi
Giọng nàng nghẹn dần
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Lisa là đồ ngốc..
Tay nhỏ siết chặt lấy bàn tay vẫn đang run rẩy của nàng, miết nhẹ lấy nó, an ủi theo cách duy nhất mà bản thân có thể làm lúc bấy giờ..
Lalisa Manoban (thuở bé)
Lalisa Manoban (thuở bé)
X, xin lỗi mà
Park Chaeyoung (thuở bé)
Park Chaeyoung (thuở bé)
Nín ngay cái miệng em lại, đêm nay tôi không quát chết em, thì cái họ Park này thật sự không cần đến nữa!!
Chaeyoung vốn đang sốt, vừa hay tin, bệnh như bớt đi phân nửa. Một thân tự dùng đến cả danh phận chỉ để lo hậu sự cho Lisa. Miệng thì cứ lải nhải mắng là thế nhưng mà trách làm sao cho được? Người ta thương em mà.
.
Kết quả của tất cả những hỗn loạn trong buổi tối ấy, là đến đêm, Chaeyoung phải trả giá bằng chính tấm lưng mỏng manh của mình
Không có lời quát tháo. Không có phiên điều trần. Chỉ có tiếng gọi lạnh lẽo
"Park Chaeyoung. Quỳ xuống."
“Chát!”
Cú đầu tiên quất lên lưng. Nóng rát. Rồi lan ra buốt lạnh.
"Mày đem số tiền đó cho ai? Nói!"
Chaeyoung cắn chặt răng, mặc cho tiếng roi vút vang văng vẳng bên tai
Nhà họ Park, người thừa kế không được phép mất mặt.. dù là trong đau đớn.
Bốn, rồi năm roi. Lằn đỏ loang nhanh dưới lớp áo mỏng, mỗi nhát đánh như muốn khắc vào sâu đến tận tâm can nàng một điều: một phút yếu lòng với Lisa, là một phút nàng khiến bản thân trở thành gánh nặng của gia tộc.
Ngay trong đêm, gia pháp được ban xuống
" Từ hôm nay, con bị tước quyền ra khỏi nhà vào ban đêm. Không đi đâu, không gặp ai. Bất kỳ ai chống lệnh, xử theo gia quy."
Chaeyoung chỉ khẽ gật.
Roi da cất vào tủ
Cả người quỳ đó, nàng cúi đầu. không phải vì phục tùng, mà vì trong mắt, sợ là thật, nhưng hối hận thì không.
.
Lisa mơ màng, cơ thể ngã khuỵu xuống, cười khổ
Cô thua rồi
Cách mà nàng xuất hiện... không còn đơn thuần là con người... là hơi ấm nữa
Chaeyoung vẫn ở đó
Vây lấy tâm trí cô, cả suy nghĩ, tiềm thức.. giấc mơ
.
Lời khẳng định duy nhất, nhưng đủ để đem vực kéo cô khỏi giấc ngủ miên man
.
Đồng hồ vẫn nhích, người ta vẫn ăn sáng, xe cộ vẫn chạy, tuyết vẫn rơi...
Tấm ván nhựa bị đập gãy còn nằm bên góc phòng, những mảnh vụn của khuôn mặt ấy rải đầy trên nền gạch. Không thể gắn lại được nữa. Không phải vì nó đã vỡ, mà vì Lisa không dám nhìn thêm lần nào nữa.
Đem vùi mặt vào gối, tưởng như có thể ấn tất cả ký ức kia xuống, như nhấn đầu vào nước.
Ngực trái càng đập, tâm trí cô như càng bị nhấn xuống vực sâu
Nước mắt thẫm đẫm mặt gối rồi, lại đem chăn kéo kín phần đầu
Rõ ràng là cơ thể vẫn đang rét từng cơn vì lạnh
nhưng tại sao vẫn len lỏi đâu đó ấm áp tiếng Chaeyoung ru ngủ, mùi gôm mới, giọng nói khàn vì sốt nhưng vẫn hỏi “Em ổn không?”
Thanh âm, mùi hương của quá khứ chính là điều khiến con người ta nhớ đến quặn lòng
Lisa cắn chặt môi.
Giá mà bản thân có thể căm ghét, thà là căm ghét. Sao lại đem lòng thương chị?
.
Thiệc ra là tui đang đi chơi, relax, xả stress đồ á
để au ráng đăng đều đều xíu. Thưn độc giả nhìu nhìu nghen😘

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play