[Anyeongz] Vợ Nhỏ Của Chị.
Giới thiệuuuuu
Tác giả
Đây là bộ t2 t vt ne
Tác giả
Mê Anyeongz qus nên vt nề hihi
Tác giả
Có gì MN kh vừa ý thì cứ cmt thẳng để t sửa nha 💝
Tác giả
Vca mấy bộ mà t vt sẽ kiểu như là kh có H+ ấy, tvi t kh bt vt huhu 😭
Tác giả
Ngược hay ngọt tùy tâm trạng t nhó 😘
Jang Wonyoung (em)
Tuổi: 20t
Nghề nghiệp: Thư Ký
Chiều cao: 1m7
Tính cách: Dthw, hơi nhát mti, đôi lúc hơi khờ=))
Sở thích: Những thứ dthw 🫰🏻
Ghét: Đồ cay nóng 🥵
Bạn HyunSeo, Minjeong, Rei
Ah Yujin (chị)
Tuổi: 24t
Nghề nghiệp: Chủ tịch của công ty AY 🤗
Chiều cao: 1m73
Tính cách: Lạnh lùng, đôi lúc math math (tùy người)
Sở thích: Tiền, Jang Wonyoung.
Ghét: Những thứ phiền phức.
Bạn Jiwon, Jimin
Lee HyunSeo
Tuổi: 20t
Nghề nghiệp: Chủ tiệm bánh Heroin
Chiều cao: 1m68
Tính cách: Math Math tẻn tẻn 🤗
Sở thích: Ăn uống
Ghét: Những người phá phách
Bạn Wonyoung, Rei, Minjeong 💗
Kim Jiwon (Liz)
Tuổi: 24t
Nghề nghiệp: Giám đốc công ty AY
Chiều cao: 1m71
Tính cách: Hài hước, đôi lúc cũng nạnh nùng 🤗
Sở thích: Naoi Rei.
Bạn Jimin, Yujin
Naoi Rei
Tuổi: 20t
Nghề nghiệp: chủ tiệm hoa 💐
Chiều cao: 1m69
Tính cách: Math Math, tẻn tẻn
Sở thích: Kim Jiwon, Hoa 🌷
Bạn Wonyoung, Minjeong, HyunSeo
Yu Jimin
Tuổi: 24t
Nghề nghiệp: Chủ tịch công ty JM
Chiều cao: 1m72
Tính cách: Ai cũng lạnh lùng trừ bbe và Minjeong
Sở thích: Những thứ lquan đến Minjeong
Bạn Yujin, Jiwon
Kim Minjeong
Tuổi: 20t
Nghề nghiệp: Chủ quán cafe MJ ☕
Chiều cao: 1m67
Tính cách: Dthw 💝
Sở thích: Ăn uống, chơi gem 🎮
Ghét: Ai làm phiền mình
Bạn Wonyoung, Rei,HyunSeo
Tác giả
📲: Nhắn tin
📞: Nghe điện thoại
💭: Suy nghĩ
❄️: giọng nói nạnh nùng 🤗
Tác giả
2ngày t đăng chap 1 lần nhaaaa
Tác giả
Nhắc lại lần nữa, ngọt hay ngược tùy tâm trạng t nha 🤗
Tác giả
Vt cho đủ 300 chữ 🤗
Yêu các bạn 💝 Yêu các bạn 💝 Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝Yêu các bạn 💝
Hồi ức.
Sân trường mùa xuân như được rắc một lớp mộng mơ. Những cánh hoa anh đào khẽ rơi theo từng nhịp gió, chậm rãi và tinh tế như từng giây phút đều muốn được lưu giữ mãi mãi.
Dưới gốc cây anh đào già, nơi ánh nắng xuyên qua những kẽ lá tạo thành những vệt sáng lấp lánh như cổ tích, là một cô gái đang ngồi, mái tóc dài màu nâu nhẹ khẽ bay trong gió. Váy đồng phục khẽ lay động, chiếc bút trên tay cô chuyển động chậm rãi, đều đặn như thể từng câu chữ cũng đang được gió nâng niu.
Ah Yujin, khi ấy là học sinh lớp 11, vừa bước qua hành lang lát gạch đỏ, tay đút túi quần, đôi mắt khẽ lướt qua sân trường như chẳng quan tâm điều gì. Nhưng rồi ánh nhìn ấy chợt khựng lại.
Ngay khoảnh khắc ấy, mọi thứ như chậm lại.
Gió nổi lên nhẹ nhàng hơn, mang theo từng cánh hoa anh đào xoay vòng rồi rơi xuống. Ánh sáng chiếu vào đôi mắt trong veo kia, tạo thành một tia lấp lánh khiến trái tim người đối diện không khỏi khựng lại. Mái tóc nàng tung nhẹ, phủ qua má, qua vai như một dải lụa sống động.
Yujin thoáng ngẩn người. Cô không biết tên cô gái đó, nhưng khoảnh khắc ấy, Yujin đã biết — bản thân sẽ còn nhớ rất rõ gương mặt này.
Wonyoung khựng lại vài giây khi thấy rõ gương mặt người vừa gọi mình. Đôi mắt mở lớn rồi bất giác ánh lên một tia bất ngờ:
Jang Wonyoung (em)
Ơ... Yujin sunbae?
Ah Yujin (chị)
Hả? Em biết chị à?
Wonyoung gật đầu, khẽ mỉm cười, giọng nhẹ như cánh hoa rơi:
Jang Wonyoung (em)
Em thấy chị mấy lần ở sân bóng rổ... Chị lúc nào cũng nổi bật cả.
Jang Wonyoung (em)
Chị vừa chơi bóng về à?
Ah Yujin (chị)
Ừm, cũng vừa mới xong. Thấy gió mát nên đi dạo tí.
Yujin nhìn Wonyoung một lúc, rồi đột ngột đưa tay lên. Trên mái tóc lòa xòa của Wonyoung có một cánh hoa anh đào nhỏ vừa rơi xuống. Tay cô khẽ vươn, nhẹ nhàng nhặt lấy cánh hoa đó.
Khoảnh khắc ấy... chỉ là một cử chỉ rất nhỏ, nhưng khoảng cách giữa cả hai dường như bỗng nhiên bị thu hẹp lại. Gió vẫn thổi, cánh hoa vẫn rơi, nhưng mọi thứ xung quanh đều nhạt mờ đi trước một khung cảnh duy nhất gương mặt gần đến mức Yujin có thể thấy rõ hàng mi cong và ánh mắt long lanh của cô ấy.
Wonyoung không nhận ra... nhưng gò má cô đang dần ửng hồng.
Yujin khẽ nghiêng đầu, ánh mắt tinh ý, môi hơi nhếch lên trêu nhẹ:
Ah Yujin (chị)
Mặt em... đỏ rồi kìa.
Wonyoung lập tức ngồi thẳng lại, cúi gằm mặt xuống. Giọng cô lí nhí:
Jang Wonyoung (em)
Em... đâu có...
Yujin ngắm cô bé ấy thêm vài giây, rồi khẽ bật cười. Một nụ cười không giống vẻ lạnh lùng thường ngày, mà là thứ gì đó mềm mại hơn, như thể khoảnh khắc này đã làm dịu đi tất cả.
Jang Wonyoung (em)
Wonyoung... Jang Wonyoung.
Ah Yujin (chị)
Ừ, chị là Yujin. Rất vui được gặp em, Wonyoung à.
Tác giả
T mải vt bộ kia qus nên bâyh t vs vt bộ này hụ hụ 🤧
Tác giả
Bộ kia t drop mot tgian nên t sẽ chuyên tâm vào bộ này 🥹
Hồi ức (2).
Từ sau buổi chiều hôm đó, Yujin không còn đi dạo một mình sau giờ tập bóng nữa.
Vẫn là sân trường ấy, vẫn gốc cây anh đào quen thuộc, nhưng lần nào đi ngang qua cũng thấy một hình ảnh khiến cô phải chậm bước lại — dáng người mảnh mai của Wonyoung đang ngồi viết gì đó, đôi lúc là bài tập, đôi lúc chỉ là nguệch ngoạc vài dòng thơ hay đoạn văn lãng đãng.
Và chẳng hiểu từ khi nào, Yujin lại bắt đầu… ngồi xuống bên cạnh.
Ban đầu chỉ là vài câu xã giao, rồi dần trở thành những đoạn hội thoại không muốn kết thúc. Wonyoung hay hỏi chuyện, hay cười, đôi khi ngơ ngác khiến Yujin không nhịn được mà bật cười. Còn Yujin, dù vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng ánh mắt lúc nhìn cô bé ấy lại dịu đi rõ rệt.
Một ngày nọ, khi cả hai cùng ngồi dưới tán anh đào, Wonyoung quay sang hỏi:
Jang Wonyoung (em)
Sao chị hay đến chỗ này thế?
Yujin hơi nghiêng đầu suy nghĩ, rồi nhìn cô bé cạnh mình. Gió nhẹ thổi, mái tóc dài của Wonyoung lại khẽ lay như lần đầu gặp gỡ.
Ah Yujin (chị)
Chắc tại... có người khiến chị muốn quay lại.
Wonyoung ngơ ngác chớp mắt:
Ah Yujin (chị)
Em đoán xem?
Wonyoung đỏ mặt, cúi gằm xuống quyển vở. Yujin bật cười khẽ khàng. Nhưng trái tim cô lúc này không còn yên lặng nữa. Đã nhiều lần như thế rồi — tim cô khẽ lệch nhịp mỗi khi ánh mắt hai người chạm nhau, mỗi khi nghe Wonyoung gọi tên mình với giọng nhỏ nhẹ, hoặc chỉ đơn giản là khi thấy cô bé ngồi cười một mình vì trò đùa dở tệ của chị.
Một chiều cuối tuần, trời đổ mưa phùn. Yujin đến sân trường, không ngờ vẫn thấy Wonyoung ngồi đó, chiếc ô nhỏ che hờ trên đầu.
Wonyoung ngẩng lên, mắt sáng rỡ khi thấy Yujin, dù vai áo cô đang hơi ướt.
Ah Yujin (chị)
Em khùng à? Mưa thế này còn ngồi đây?
Jang Wonyoung (em)
Em chỉ nghĩ... biết đâu chị vẫn đến.
Lần này, không có cánh hoa rơi, không có nắng xuyên kẽ lá.
Chỉ có đôi mắt Yujin, bất chợt dịu lại.
Lần đầu tiên trong lòng cô vang lên một câu hỏi thật rõ ràng:
Ah Yujin (chị)
💭: Mình... thích em ấy rồi sao?
Tác giả
Chap này hơi ngắn một xíu
Tác giả
Tại vì t đi du lịch vs gdinh á
Tác giả
Kh có nhiều tgian 🥹
Tác giả
Buổi chiều vui vẻ ạ 💐
Download MangaToon APP on App Store and Google Play