Lạc Vào Hang Ổ Của Đại Boss
Chương 1: Cô bác sĩ và vết máu định mệnh
Trời mưa tầm tã, bệnh viện trung tâm vẫn sáng đèn như thường lệ. Trong phòng phẫu thuật, Hoàng Chiêu Vy – bác sĩ ngoại khoa nổi tiếng về sự điềm tĩnh – đang thực hiện ca mổ khẩn cấp cho một người đàn ông bị bắn vào ngực. Danh tính bệnh nhân không rõ ràng, chỉ có một đám người mặc vest đen đứng chờ ngoài phòng, ánh mắt lạnh lẽo hơn cả thép
Cô không biết rằng ca phẫu thuật này là cánh cổng dẫn cô lạc vào hang ổ của một trong những nhân vật nguy hiểm nhất thành phố – Nguyễn Uy Bình
Ba ngày sau, khi tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngắn, cô phát hiện mình không còn ở trong căn hộ của mình nữa
Thay vào đó là một căn phòng sang trọng, cửa sổ kính một chiều, camera giám sát khắp nơi
Và giọng nói trầm thấp của người đàn ông đứng trước cửa
Nguyễn Uy Bình
Cô cứu người của tôi. Giờ đến lượt tôi... giữ lấy cô
Chiêu Vy bật dậy khỏi chiếc giường lớn trải ga trắng muốt. Căn phòng quá sạch sẽ, ngăn nắp đến mức khiến người ta rợn người. Cô nhanh chóng kiểm tra tay chân mình – không bị trói, không bị thương, nhưng điện thoại thì biến mất, cửa sổ bị khóa chặt, và cánh cửa ra vào chỉ mở khi có người bên ngoài
Người đàn ông cao lớn trong bộ vest đen vừa vặn, cổ tay trái đeo đồng hồ bạc lạnh buốt, ánh mắt sẫm màu như hổ phách phủ sương. Anh đứng đó, như thể toàn bộ thế giới này là của anh, và sự có mặt của cô chỉ là một điểm nhấn nhỏ trong guồng quay quyền lực
Nguyễn Uy Bình
Cô tỉnh rồi
Chiêu Vy bước lùi về sau nửa bước, ánh mắt cảnh giác
Hoàng Chiêu Vy
Anh là ai? Đây là đâu?
Người đàn ông không trả lời ngay. Anh rút một điếu thuốc nhưng không châm lửa, chỉ xoay nhẹ giữa các ngón tay
Nguyễn Uy Bình
Cô đã cứu một người quan trọng của tôi. Tim hắn đáng lẽ đã ngừng đập nếu không có bàn tay của cô
Hoàng Chiêu Vy
Tôi chỉ làm đúng nhiệm vụ. Là bác sĩ, tôi không phân biệt người tốt hay xấu
Nguyễn Uy Bình
Nhưng thế giới này phân biệt rõ lắm
Nguyễn Uy Bình
/nghiêng đầu, môi khẽ nhếch thành một nụ cười nửa miệng/
Nguyễn Uy Bình
Cô đã can dự vào thế giới của tôi, Chiêu Vy
Trái tim cô đập mạnh khi nghe thấy cái tên
Hoàng Chiêu Vy
Làm sao anh biết tên tôi?
Nguyễn Uy Bình
Đơn giản. Vì tôi là Nguyễn Uy Bình
Không khí như bị rút cạn khỏi căn phòng. Cái tên này không xa lạ – vài lần cô nghe qua trong những bản tin mơ hồ, luôn đi kèm với những vụ bạo lực không tìm ra thủ phạm, những cái chết không lời giải. Nhưng cô chưa từng nghĩ người đó lại... trẻ như vậy. Hay nguy hiểm đến thế
Hoàng Chiêu Vy
Thả tôi ra. Tôi không liên quan gì đến các anh. Tôi không muốn dây dưa với thế giới của anh
Uy Bình bước tới, khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn một gang tay. Mùi thuốc lá, da thuộc và hơi thở lạnh mùi kim loại bao quanh cô
Nguyễn Uy Bình
Muốn ra khỏi đây à?
Nguyễn Uy Bình
Tôi có thể để cô đi. Nhưng tôi không đảm bảo rằng… người khác sẽ để yên cho cô
Hoàng Chiêu Vy
Anh đang đe dọa tôi?
Anh nhẹ nhàng đưa tay vuốt một sợi tóc rối khỏi gương mặt cô
Nguyễn Uy Bình
Tôi đang bảo vệ cô
Hoàng Chiêu Vy
Vì tôi đã cứu người của anh?
Nguyễn Uy Bình
Vì từ lúc nhìn thấy cô cúi xuống, máu đầy tay nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh… tôi biết mình sẽ không để cô rời khỏi tầm mắt nữa
Chương 2: Ký ức bị bóp méo
Hoàng Chiêu Vy không bị giam lỏng
Sau hôm đó, cô được tự do đi lại trong một khu biệt thự rộng lớn nằm trên đồi, được phục vụ tận răng bởi những người đàn ông ít nói nhưng tuân lệnh tuyệt đối. Bên ngoài có lính canh, bên trong là camera và các cánh cửa chỉ mở bằng vân tay
Hoàng Chiêu Vy
*Vì sao Nguyễn Uy Bình giữ mình lại? Đã bảy ngày trôi qua kể từ ca phẫu thuật đó. Lẽ ra anh ta đã có thể đưa tiền, nói lời cảm ơn rồi để mình quay về cuộc sống thường nhật*
Thay vào đó, anh ta giữ cô như một món đồ riêng biệt. Không động đến, không xâm phạm, nhưng tuyệt đối không thả tự do
Hôm nay, khi bước vào thư viện trong biệt thự, cô phát hiện một điều lạ
Một tấm ảnh cũ bị vùi trong cuốn sách dày cộp về các tổ chức ngầm châu Á. Trong ảnh là một nhóm người đứng cạnh nhau – đều mặc đồ vest, mờ nhòe vì chụp từ xa. Nhưng điểm khiến cô không thể rời mắt chính là... người đàn ông ở giữa
Gương mặt đó – cô không thể nào quên – là cha cô, Hoàng Văn Kiệt
Trái tim Chiêu Vy như bị bóp nghẹt. Cha cô đã mất cách đây sáu năm trong một vụ tai nạn xe hơi được kết luận là do phanh hỏng. Từ đó đến giờ, cô vẫn tin rằng ông là người chính trực, chưa từng liên quan gì đến thế giới ngầm
Hoàng Chiêu Vy
*Tại sao ông lại xuất hiện trong một bức ảnh giữa những kẻ như vậy?*
Đúng lúc đó, giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng khiến cô giật mình
Nguyễn Uy Bình
Cô tìm thấy rồi
Cô quay phắt lại, ánh mắt đối diện với Uy Bình. Anh không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ thong thả tiến lại gần, lấy tấm ảnh từ tay cô
Hoàng Chiêu Vy
Anh biết cha tôi?
Nguyễn Uy Bình
Biết. Nhưng không như cô nghĩ
Hoàng Chiêu Vy
Vậy sự thật là gì?
Uy Bình không trả lời ngay. Anh nhìn tấm ảnh một lúc lâu, như đang cân nhắc một điều gì đó rất lớn
Nguyễn Uy Bình
Cô nghĩ mình đang sống trong một câu chuyện trắng – đen rõ ràng sao, Chiêu Vy? Người tốt là cảnh sát, người xấu là mafia? Thế giới không đơn giản vậy. Và cha cô… đã chết vì nghĩ nó đơn giản như vậy
Cô không biết cảm giác lúc này là gì: sốc, giận dữ hay sợ hãi
Hoàng Chiêu Vy
/bước 1 bước/
Hoàng Chiêu Vy
Nếu anh biết sự thật về cái chết của cha tôi… thì hãy nói rõ. Đừng nửa vời
Anh nhìn cô, lần đầu tiên ánh mắt không lạnh mà như có chút gì đó… mệt mỏi
Nguyễn Uy Bình
Tôi sẽ kể cô nghe. Nhưng không phải ở đây
Nguyễn Uy Bình
Trong thế giới của tôi. Cô muốn biết sự thật? Phải dấn thân
Hoàng Chiêu Vy
Và nếu tôi không muốn thì sao?
Nguyễn Uy Bình
Tôi sẽ để cô đi. Nhưng cô sẽ sống cả đời mà không biết vì sao cha mình chết. Không biết mình từng lạc vào hang ổ nào… và ai mới thật sự là đại Boss trong ván cờ đó
Chương 3: Cái bóng sau lưng đại Boss
Biệt thự của Nguyễn Uy Bình không phải là nơi cô đơn – mà là nơi mọi thứ đều quá… im lặng
Im lặng đến mức Chiêu Vy nghe được cả tiếng bước chân nhẹ trên hành lang lầu hai mỗi đêm. Im lặng đến mức khi ai đó nhìn cô từ sau những tấm kính đen, cô có thể cảm nhận được sự hiện diện dù người đó không lên tiếng
Cô luôn có cảm giác bị theo dõi. Nhưng không phải từ Uy Bình
Một ngày nọ, khi cô đang ngồi trong khu vườn nhỏ phía Tây biệt thự, đọc lại cuốn sổ tay y học cũ của cha, thì một người đàn ông trẻ tuổi tiến đến. Dáng cao, áo sơ mi trắng, đeo kính gọng mảnh – khác hoàn toàn với những kẻ lực lưỡng thường xuất hiện xung quanh Uy Bình
Lã Khải
Tôi là Lã Khải – cố vấn tài chính của Uy Bình
Anh nói tiếp, ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô
Lã Khải
Cô là người duy nhất ở đây được gọi bằng tên thật
Hoàng Chiêu Vy
Còn mọi người thì sao?
Lã Khải
Chúng tôi dùng biệt danh hoặc tên mã. Đó là quy tắc khi sống trong bóng tối /khẽ cười/
Hoàng Chiêu Vy
/gật đầu nhẹ, cảnh giác/
Lã Khải
Tôi không đến đây để đe dọa hay dụ dỗ /mắt nhìn thẳng vào cô/
Lã Khải
Tôi chỉ muốn cô hiểu một điều: Uy Bình không phải người duy nhất trong tổ chức này có quyền lực. Và... không phải ai cũng muốn cô ở lại
Lã Khải
Tôi từng biết cha cô /trầm giọng/
Lã Khải
Ông ấy là người tử tế. Nhưng tử tế không tồn tại lâu trong thế giới này
Hoàng Chiêu Vy
Anh đang cảnh báo tôi?
Lã Khải
Tôi đang cho cô một cơ hội
Anh rút từ túi áo ra một chiếc USB nhỏ, đặt lên bàn
Lã Khải
Trong này là bản ghi âm từ sáu năm trước – một cuộc gọi giữa cha cô và một nhân vật mà tôi không thể nêu tên. Cô nên nghe nó. Nhưng đừng cho Uy Bình biết cô có nó
Chiêu Vy nhìn chằm chằm vào chiếc USB như thể nó là một cây kim nhỏ sắp đâm xuyên vào một quả bóng khổng lồ
Hoàng Chiêu Vy
Vì sao anh đưa nó cho tôi?
Lã Khải
Vì nếu Uy Bình là ánh sáng duy nhất mà cô nhìn thấy, cô sẽ không thấy được bóng tối thật sự đang ở đâu
Anh đứng dậy, rời đi, để lại cô một mình trong vườn – cùng với một lời cảnh báo và một bí mật mới
Tối hôm đó, trong phòng ngủ bị theo dõi bằng camera, Chiêu Vy giấu chiếc USB vào gấu áo khoác, lòng rối như tơ vò
Download MangaToon APP on App Store and Google Play