[Hàm Văn] Gió Đêm Trùng Khánh Thổi Qua Hông Trái
CHƯƠNG 1 “Phù Vân, chạm cái nữa đi.”
Trùng Khánh mùa xuân năm ấy ẩm ướt và dai dẳng như cơn nhớ dai của một người đi lạc trong trí nhớ.
Sương sớm buông chùng trên những con phố chằng chịt dốc, ánh đèn pha lê từ các toà nhà cao tầng phản chiếu qua ô cửa kính lớn tầng 20, nơi một thiếu gia đang ngồi… nhưng không nhớ được tại sao mình lại ở đây.
Dương Bác Văn
Thiên thiếu gia, đừng nghịch nữa.
Giọng nói nhẹ như mưa bụi, vừa dỗ dành vừa nhẫn nhịn.
Dương Bác Văn đã gọi như thế cả ngàn lần trong tháng qua, từ khi thiếu gia tỉnh dậy trong bệnh viện, với đôi mắt mở to và tâm trí ngờ nghệch của một đứa trẻ năm tuổi.
Tả Kỳ Hàm
Phù Vân, Phù Vân! Cậu nhìn nè, cái áo này có chim cánh cụt nha. Cưng không?
Tả Kỳ Hàm ôm chặt con gấu bông mặc áo hoodie hồng in hình chim cánh cụt, cười ngô nghê.
Giọng cậu trong trẻo lạ thường, đôi lúc lại ngả sang nhão nhoét như đang đóng kịch.
Nhưng không ai trách cậu được.
Một cú tai nạn xe hơi đã khiến bộ não của người kế thừa duy nhất nhà họ Tả thoái lui, để lại một đứa trẻ đội lốt người lớn – đẹp trai đến vô lý, ngạo mạn như trời sinh, nhưng giờ thì…
Dương Bác Văn
Rất cưng, thiếu gia.
Từ năm 5 tuổi, cậu đã theo hầu Tả Kỳ Hàm.
Là đứa trẻ không cha mẹ, được Tả phu nhân nhặt về như một con mèo hoang lạnh lẽo trước cửa.
Từ đó, cậu là người duy nhất hiểu rõ mọi thói quen, từng ánh nhìn, cả sự ngạo mạn hay tổn thương giấu sau nụ cười bỡn cợt của người kia.
Khi Kỳ Hàm còn tỉnh táo, cậu thích được gọi là “Tả Thiên” — vị thần trên mây, không cần cúi đầu ai cả.
Bác Văn thì chỉ là “Phù Vân” — mây bay qua trời, mờ mịt và câm lặng.
Dương Bác Văn
Thiếu gia, đến giờ tắm rồi. Hôm nay trời âm, tôi đã chuẩn bị nước ấm cho cậu.
Kỳ Hàm nhướn mày, tay chống cằm, nụ cười lại hiện trên môi.
Tả Kỳ Hàm
Phù Vân… tắm cho tôi nha. Không được dùng tay đó.
Giọng ngây ngô, nhưng đôi mắt xếch lại ánh lên nét bỡn cợt lạ lùng.
Dương Bác Văn nuốt nước bọt.
Có ai dạy cách chăm sóc một thiếu gia ngốc có trí tuệ trẻ con… nhưng cơ thể và ham muốn vẫn là đàn ông hai mươi hai tuổi không? Không.
Phòng tắm rộng, lát đá cẩm thạch trắng vân xám.
Hơi nước mờ ảo khiến mọi đường nét trở nên mềm mại.
Ánh đèn vàng ấm chiếu lên làn da trắng của thiếu gia — thứ làn da trắng đến vô lý như chưa từng phơi nắng một ngày nào.
Tả Kỳ Hàm ngâm mình trong bồn nước, tay quẫy nhẹ.
Tả Kỳ Hàm
Chỗ đó nó cứ… nhúc nhích hoài à.
Cậu biết rõ cái ‘nhúc nhích’ kia là gì. Kể cả khi tâm trí là trẻ con, thân thể người lớn vẫn có bản năng.
Dương Bác Văn
Cậu đừng nghịch nữa.
Tả Kỳ Hàm
Phù Vân… xoa chỗ đó cho tôi đi. Một chút xíu thôi, tôi hứa không khóc.
Lại là cái điệu nũng nịu quen thuộc.
Bác Văn nhắm mắt thở ra, nhưng vẫn quỳ xuống mép bồn tắm.
Tay cậu chạm vào làn da ấm áp.
Một tay giữ cổ tay Kỳ Hàm lại, tay kia nhẹ nhàng xoa dịu phần nhạy cảm đang cương cứng kia.
Mọi cử động nhẹ nhàng, chậm rãi, đầy dỗ dành.
Hơi thở Tả Kỳ Hàm run rẩy.
Tả Kỳ Hàm
Ư… Phù Vân… aaa… nhẹ nữa… chỗ đó… sướng quá…
Âm thanh vang vọng trong phòng tắm mờ sương.
Kỳ Hàm cong người, ngửa cổ ra sau, gò má ửng đỏ, mắt ướt như mèo dầm mưa.
Dương Bác Văn ngẩng mặt lên nhìn, tim đau như có móng vuốt cào qua.
Vì sao cậu phải chịu đựng cảm giác vừa chạm được người mình yêu… mà không thể nói đó là tình yêu?
Một giây lỡ nhịp, môi Bác Văn chạm vào da thịt ẩm ướt kia.
Từ đó, mọi thứ tan chảy. Hơi thở gấp gáp, đầu lưỡi nhẹ nhàng, êm dịu như gió xuân.
Chẳng có gì thô bạo — chỉ là một Phù Vân thầm lặng, đang nguyện dùng môi lưỡi để làm dịu cảm xúc hỗn loạn trong người thiếu gia của mình.
Tả Kỳ Hàm
Phù Vân ơi… Phù Vân… tôi… tôi…
Âm thanh đứt quãng vang lên trong khoang miệng ướt át.
Sau vài phút rên rỉ và lặp đi lặp lại tên cậu như câu thần chú, thiếu gia vỡ ra trong run rẩy.
Dòng chất lỏng ấm nóng thấm lên môi Bác Văn, nhưng cậu không tránh né.
Bởi vì đối với Dương Bác Văn, mọi thứ Tả Kỳ Hàm trao — dù chỉ là ham muốn, bản năng hay sự điên rồ của một đứa trẻ mắc kẹt trong cơ thể đàn ông — đều là thánh lễ.
Cậu nhẹ nhàng lau sạch cơ thể thiếu gia, mặc lại áo ngủ.
Lúc Tả Kỳ Hàm ngủ thiếp đi, đôi môi vẫn mấp máy:
Tả Kỳ Hàm
Phù Vân… đừng đi đâu nha… tôi sợ tối lắm.
Dương Bác Văn
Tôi không bao giờ rời cậu đâu.
Trong căn biệt thự cao cấp giữa lòng Trùng Khánh, trời bắt đầu mưa lất phất.
Ngoài kia, tứ đại gia tộc của thành phố đang âm thầm đấu đá cho quyền lực và tiền bạc.
Trong khi đó, ở tầng 20 lặng gió, chỉ có một người hầu tên Phù Vân đang ngồi canh giấc ngủ cho một “đứa trẻ” tên là Tả Thiên — người sẽ sớm thức tỉnh, và không bao giờ còn là đứa trẻ nữa.
CHƯƠNG 2 “Phù Vân, có phải tôi từng bay không?”
Sáng hôm sau, trời Trùng Khánh se lạnh, hơi sương vắt nhẹ qua ban công tầng hai mươi.
Tả Kỳ Hàm ngồi xổm bên cửa kính, tay ôm gối, mặc một chiếc áo ngủ màu lam trơn.
Mái tóc rối bù chưa chải, ánh mắt ngơ ngác nhưng long lanh.
Dương Bác Văn đang cẩn thận trải khăn ăn lên bàn đá trong phòng ăn.
Vừa nghe tiếng gọi, cậu quay lại, mỉm cười:
Dương Bác Văn
Cậu từng lái máy bay riêng. Cũng từng đứng trên trực thăng khi mới 17 tuổi.
Tả Kỳ Hàm
Vậy… bay có sợ không?
Dương Bác Văn
Tôi không biết. Tôi chỉ là người lau sàn trực thăng thôi.
Tả Kỳ Hàm
Cậu thiệt là đồ lau nhà biết bay.
Dương Bác Văn cũng cười nhẹ, nhưng lòng như thắt lại.
Đôi khi, việc Kỳ Hàm quên hết những chuyện từng xảy ra lại là điều dễ chịu hơn — vì trong trí nhớ của cậu giờ đây, Phù Vân là người thân duy nhất, là kẻ gần gũi nhất, là tất cả.
Tả Kỳ Hàm
Phù Vân, tôi đói bụng.
Dương Bác Văn
Bữa sáng đã chuẩn bị xong. Hôm nay là cháo tôm bí đỏ, sandwich trứng gà nướng bơ và sữa hạnh nhân.
Tả Kỳ Hàm
Ưm… cho tôi ăn bằng miệng cậu nha.
Dương Bác Văn suýt đánh rơi muỗng bạc trong tay.
Tả Kỳ Hàm
Cho tôi ăn bằng miệng cậu! Mớm á! Giống con chim mẹ ấy!
Cuối cùng thì Kỳ Hàm cũng được đút ăn bằng… muỗng, nhưng trước đó đã dùng mọi chiêu trò từ cắn tay áo đến lăn ra sàn làm loạn.
Còn Bác Văn thì cố gắng kiên nhẫn như một vị thánh nhỏ.
Nhưng trong khi một người ngây thơ đòi ăn bằng môi, thì ở nơi khác trong thành phố, những người “đã lớn” khác đang bắt đầu bận rộn với chuyện Tả Kỳ Hàm trở về.
Trong một quán cà phê phong cách Bắc Âu nằm trong khu phố cổ Nam Bình, Trần Dịch Hằng vừa đặt ly americano xuống bàn, vừa cau mày.
Trần Dịch Hằng
Cậu ta mất trí thật à? Hay diễn?
Vương Lỗ Kiệt dựa lưng vào ghế da, mắt không rời điện thoại.
Vương Lỗ Kiệt
Tin từ người làm nội bộ nhà họ Tả rồi. Não tổn thương, nhưng… không hôn mê. Tả Thiên của tụi mình bây giờ chỉ còn lại trí nhớ của trẻ năm tuổi.
Trần Dịch Hằng
Cái thằng đấy…
Trần Dịch Hằng
Bao nhiêu năm trời chèn ép tao trong hội học sinh, giành hết học bổng của tao, chiếm spotlight trong trường như thần thánh. Bây giờ… về làm trẻ con. Hả hê vãi.
Trương Quế Nguyên
Không hẳn đâu.
Là Trương Quế Nguyên, vẫn quần Âu áo sơ mi gọn gàng, lịch sự như dân luật.
Trương Quế Nguyên
Mày nghĩ tao không biết mày yêu thầm cậu ta à? Bây giờ thằng Thiên như vậy, có khi là cơ hội để Dịch Hằng của chúng ta ra tay đó.
Dịch Hằng đỏ mặt, đập ly xuống bàn.
Trần Dịch Hằng
Tao không có!
Trương Quế Nguyên
Ừa, không yêu. Nhưng đêm năm lớp 11 tao bắt gặp mày lau ảnh thằng Tả rồi thở hổn hển thì đó là làm gì?
Vương Lỗ Kiệt
Tóm lại… dù là ngốc hay không, Tả Kỳ Hàm vẫn là người thừa kế nhà họ Tả. Và nếu nó chết… người thừa kế kế tiếp là ai?
Mọi ánh nhìn hướng về phía điện thoại đang hiển thị tin tức:
“Tả Kỳ Hàm trở lại, nhà họ Tả đóng cửa với truyền thông. Dương Bác Văn – người hầu thân cận hiện tại – là người duy nhất tiếp xúc trực tiếp với cậu ta.”
Trương Quế Nguyên chống cằm:
Trương Quế Nguyên
Nghe đồn… Dương Bác Văn là người tình thầm lặng của Tả Kỳ Hàm từ thời trung học. Giờ đây, chỉ cần đứa kia không nhớ được gì… ai làm chủ ai, còn ai biết?
Buổi chiều, Kỳ Hàm chui tọt vào lòng Bác Văn khi đang xem hoạt hình.
Tay cậu đặt lên bụng dưới người hầu, miết nhẹ, không mục đích rõ ràng.
Tả Kỳ Hàm
Phù Vân ơi, sao cậu cứ im im hoài vậy?
Dương Bác Văn
Tôi sợ lỡ nói điều gì không đúng… sẽ làm cậu buồn.
Tả Kỳ Hàm
Vậy cậu hát đi.
Tả Kỳ Hàm
Ừ. Tôi thích cậu hát.
Bác Văn ngập ngừng. Rồi trong lúc trời ngoài cửa đổ mưa rào, cậu hát khẽ một bài hát cũ:
Bác Văn ngập ngừng. Rồi trong lúc trời ngoài cửa đổ mưa rào, cậu hát khẽ một bài hát cũ:
Dương Bác Văn
Có một ngày mưa rất nhỏ, có người ngồi cạnh bên mà không dám chạm tay…
Giọng hát của Dương Bác Văn trầm ấm, nhưng chan chứa nỗi buồn.
Tả Kỳ Hàm chớp mắt, rồi cười:
Tả Kỳ Hàm
Nghe như hát ru người yêu vậy. Phù Vân, cậu yêu ai rồi à?
Dương Bác Văn
Yêu rồi… nhưng người đó giờ không nhớ.
Kỳ Hàm ôm chặt lấy cậu, mũi dụi vào cổ:
Tả Kỳ Hàm
Không sao, tôi cũng không nhớ ai cả. Vậy cậu yêu tôi lại đi. Tôi cho phép đó.
Đêm hôm đó, Dương Bác Văn ngủ bên mép giường, tay vẫn nắm tay thiếu gia.
Cậu không biết mình có thể giữ cậu ấy trong trạng thái “ngốc nghếch” này được bao lâu.
Nhưng mỗi khoảnh khắc cậu ấy còn mềm yếu, còn gọi tên “Phù Vân” bằng ánh mắt ướt như mèo, thì trái tim này vẫn sẽ thuộc về Tả Thiên — dù là thiếu gia từng bá đạo hay là đứa trẻ mắc kẹt trong giấc mộng dài.
Ở Trùng Khánh, đêm dài hơn tưởng tượng rất nhiều.
CHƯƠNG 3 “Phù Vân ơi… trong giấc mơ… tôi hôn một người.”
Một buổi sáng, sau khi tỉnh dậy giữa đầm đìa mồ hôi, Kỳ Hàm ngồi trên giường, mắt mờ đục nhìn về phía khung cửa kính.
Bên ngoài, ánh nắng len lỏi qua những giọt mưa đêm chưa kịp khô.
Bác Văn bước vào phòng với ly nước ấm, ngừng lại khi thấy sắc mặt Kỳ Hàm tái nhợt.
Dương Bác Văn
Thiếu gia? Cậu gặp ác mộng?
Kỳ Hàm khẽ gật. Cậu đưa tay chạm vào môi mình, bối rối:
Tả Kỳ Hàm
Có người hôn tôi… nhẹ lắm, nhưng đau lòng lắm.
Bác Văn siết chặt tay quanh ly nước.
Tả Kỳ Hàm
Tôi không thấy mặt người đó. Nhưng tôi thấy mình khóc. Và… tôi thấy cậu. Cậu cũng đang khóc.
Tả Kỳ Hàm
Phù Vân, cậu từng khóc vì tôi sao?
Dương Bác Văn
Quá nhiều để đếm.
Kỳ Hàm im lặng, rồi bất chợt ngẩng lên:
Tả Kỳ Hàm
Tôi muốn cậu hôn tôi. Để tôi kiểm tra xem có phải là môi cậu không.
Tả Kỳ Hàm
Hôn đi! Tôi là chủ mà!
Dương Bác Văn cười khổ, bước đến mép giường, quỳ một chân xuống, ngước nhìn cậu bằng ánh mắt trầm ấm, rồi khẽ hôn lên trán.
Tả Kỳ Hàm
Không phải kiểu đó.
Dương Bác Văn
Tôi chỉ được phép hôn cậu như vậy.
Kỳ Hàm cười, rồi bất ngờ kéo tay cậu lại, trượt xuống giường, đẩy Dương Bác Văn ngã xuống thảm mềm, trèo lên người cậu.
Hai mắt long lanh mà nghịch ngợm:
Tả Kỳ Hàm
Vậy… tôi hôn cậu.
Trước khi Bác Văn kịp phản ứng, môi Kỳ Hàm đã chạm lên khóe miệng cậu.
Không phải kiểu hôn vụng dại của một đứa bé.
Cũng không phải nụ hôn của người trưởng thành.
Vừa dại khờ, vừa vô thức, vừa quyến rũ lạ thường.
Tả Kỳ Hàm
Cậu ngọt như bánh kem vani.
Dương Bác Văn
Lần sau… đừng mơ thấy người khác hôn cậu. Tôi sẽ ghen.
Kỳ Hàm bật cười khanh khách, ngả đầu vào ngực người hầu.
Tả Kỳ Hàm
Cậu ngốc ghê. Tôi chỉ mơ thấy cậu thôi mà.
Cùng lúc đó, bên ngoài biệt thự, chiếc SUV đen dừng lại.
Trong xe, Trần Dịch Hằng mặc sơ mi trắng, cà vạt nới lỏng, mắt nhìn lên tòa biệt thự 3 tầng, mái lợp ngói men xanh lục.
Tả Kỳ Hàm
Vẫn căn này. Không thay đổi chút nào sau 5 năm.
Trương Quế Nguyên gật đầu.
Trương Quế Nguyên
Hệ thống camera có blind spot ở khu vườn phía sau. Nếu mày muốn đột nhập…
Trần Dịch Hằng
Tao không muốn đột nhập.
Dịch Hằng ngắt lời, rồi rút ra từ túi áo một phong thư cũ, viền vàng.
Trần Dịch Hằng
Chỉ muốn trả lại thứ này. Nợ cũ giữa tao và cậu ta, đến lúc kết thúc rồi.
Buổi chiều, biệt thự nhà họ Tả có khách.
Một người đàn ông trung niên — bác sĩ riêng của gia đình Tả — đến kiểm tra sức khỏe cho Kỳ Hàm.
Dương Bác Văn đi theo sát cậu từ phòng đến ghế sofa.
“Cậu vẫn hay mơ không rõ ràng, đúng chứ?”
“Có cảm thấy xúc động mạnh, nổi nóng, hoảng sợ không?”
Tả Kỳ Hàm
Có lúc thấy buồn, nhưng không biết tại sao.
“Đó là dấu hiệu não bộ đang cố khôi phục lại trí nhớ.”
“Trong một vài tháng tới, có thể cậu sẽ có những phản ứng cảm xúc mạnh mà không rõ nguyên nhân.”
Dương Bác Văn
Có cách nào… làm cho cậu ấy không nhớ lại không?
Bác sĩ nhìn cậu, nghiêm nghị.
“Tôi không khuyến khích điều đó.”
Tối. Trùng Khánh mưa nữa.
Mưa rả rích như len vào tận sợi tóc.
Trong phòng ngủ tầng hai, Kỳ Hàm lại không ngủ được.
Cậu ôm gối đi xuống bếp. Dương Bác Văn đang lau bồn rửa.
Tả Kỳ Hàm
Phù Vân… tôi buồn ngủ nhưng không dám ngủ.
Dương Bác Văn
Tôi làm sữa nóng cho cậu nhé?
Một lúc sau, cậu ngồi vắt vẻo trên ghế bếp cao, hai chân đung đưa, nhìn Bác Văn pha sữa như thể nhìn một phép màu.
Tả Kỳ Hàm
Sao cậu lại ở đây với tôi hoài vậy?
Dương Bác Văn
Vì tôi muốn.
Dương Bác Văn
Vì tôi yêu cậu.
Tả Kỳ Hàm
Tôi cũng yêu cậu. Mặc dù tôi không nhớ rõ tại sao.
Bác Văn cười. Nhưng tay thì run.
Kỳ Hàm nhảy xuống khỏi ghế, đi đến gần, tay lần xuống thắt lưng cậu, rụt rè kéo nhẹ.
Tả Kỳ Hàm
Cho tôi… nghịch cái này.
Tả Kỳ Hàm
Nhìn hấp dẫn lắm.
Dương Bác Văn
Cậu không nên… nghịch.
Tả Kỳ Hàm
Nhưng cậu có nghịch tôi rồi đúng không?
Bác Văn im lặng. Sữa tràn khỏi ly.
Tả Kỳ Hàm
Cậu làm tôi cứng rồi đó, Phù Vân.
Tả Kỳ Hàm
Cho tôi chạm đi mà. Tôi nhớ tay tôi từng làm cậu sướng phát khóc luôn.
Dương Bác Văn quay lại, môi run nhẹ, mắt hơi đỏ:
Dương Bác Văn
Không phải tay cậu, mà là môi cậu…
Tả Kỳ Hàm
Vậy… cho tôi dùng môi nhé?
Tối hôm ấy, ly sữa nóng vẫn còn đặt trên bếp.
Và từ khung cửa sổ tầng hai, có một bóng người đứng lặng trong màn mưa — là Trần Dịch Hằng.
Cậu đã đứng đó gần một tiếng.
Trên tay là bức thư chưa kịp gửi năm ấy.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play