Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Từng Là Bản Nhạc Của Nhau [ Văn Hàm ]

1.

.
Thanh xuân là gì nhỉ?
Thanh xuân là… Là lúc mình thương một người mà không biết họ có thương lại hay không Là lúc viết thư tay rồi cất ngăn bàn, chứ không dám gửi Là khi một ánh nhìn cũng làm mình đỏ mặt, hay một bài nhạc vang lên là nhớ ai đó cồn cào Là những ngày chưa đủ trưởng thành để giữ nhau, nhưng đủ ngốc nghếch để thương nhau thật lòng
Và thanh xuân cũng có Văn Hàm..Chỉ là ta đã bỏ lỡ nhau.
.
Tại Trường Trung học số 3 Trùng Khánh - một mùa học tập của các bạn học sinh đã đến
Tại lớp 10A3 , tiết học đầu tiên chuyển lớp.
Dương Bác Văn đến trễ 10 phút , vai đeo chiếc cặp sách đen , tay thì cầm bánh mì đang ăn dở
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Em chào cô , em xin lỗi em đến muộn , em bị lạc đường.
Chất giọng nhẹ nhàng mà trầm ấm được cất lên như thể đang được nói với nắng
Cả lớp quay lại nhìn - Trừ một người , đang đeo tai nghe và quay qua cửa sổ
Cô giáo : Ừm..Lần sau không được đến muộn nữa nhé ! Vào đây.
Dương Bác Văn bước từng bước vào lớp . Ánh nắng gắt từ những khe cửa sổ chiếu nhòa vào gương mặt cậu thiếu niên đó.
Cô giáo : Em tự giới thiệu với các bạn đi nè !
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Xin chào! Mình là Dương Bác Văn , mình mới chuyển đến do gia đình có việc bận nên xa quê nhà. Mong các bạn giúp đỡ .
...: Uây cậu bạn này đẹp ghê , nhìn cứ như vibe nam chính đồ đồ á
...: Thân thiện quá , mong cậu ấy xuống ngồi cùng mình
...
Có vô vàn lời bàn tán về Dương Bác Văn , tích cực cũng có , tiêu cực cũng có
Cô giáo : Ừm..Vậy em có thể ngồi cạnh lớp trưởng được không . Bạn ấy học cũng giỏi , có thể kèm cặp em được.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Dạ..Em ngồi được
Cô giáo : Bạn ấy ngồi bàn cuối , dãy bên trong góc cửa sổ nha
Mắt của Dương Bác Văn lia qua từng dãy , rồi chú ý đến một cậu bạn đang đeo tai nghe rồi hướng mắt ra cửa sổ
Dương Bác Văn đi xuống dãy cuối , ánh mắt vô tình lướt qua hàng chữ ngay thẳng trên trang vở người trước mặt.
Chữ đẹp , ngay ngắn - giống như con người kia
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Xin chào! Mình có thể ngồi cạnh cậu được không?

2.

.
Tả Kì Hàm tháo tai nghe , giọng trầm lạnh , nhẹ nhàng nhưng đủ xa cách :
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
Không được.
Chỉ vỏn vẹn hai từ , đơn giản.
Dương Bác Văn hơi khựng lại , bên ngoài vẫn giữ bình tĩnh chứ bên trong là :
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
" Ê? Cay nha? "
Nhưng khóe môi bỗng dưng cong lên , giọng tỏ vẻ cưng chiều , vui vẻ :
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Ồ? Nhưng cô bảo mình ngồi thì mình ngồi thôi.
Nói rồi Dương Bác Văn kéo ghế bên cạnh Tả Kì Hàm ngồi xuống
Đặt nhẹ chiếc cặp đen bên cạnh chân mình
Tả Kì Hàm lại đeo tai nghe lên , chăm chú vào bản nhạc được phát trong tai nghe
Nhưng không ai để ý , bên tai trái của cậu đã đỏ lên từ lúc nào
.
Tiết thứ hai là tiết Toán
Tả Kì Hàm vốn rất thích Toán , vì đó là sở trường của cậu
Nhưng hôm nay những chữ số trên bảng đen lại nhòe đi một phần
Không phải do cận
Cũng không phải do ánh nắng xiên qua cửa sổ làm mắt cậu nhòe
Mà là do người bên cạnh đang bấm bút liên hồi
Từng đợt bấm bút cứ giống như chú chim gõ kiến đang gõ vào thân cây gỗ vậy
Bình thường Tả Kì Hàm không để ý việc cỏn con này chút nào
Nhưng hôm nay lại chú ý đến , thật khó chịu.
Hết tiết , không ai nói với ai một câu , chỉ có tiếng bấm bút và cái bóng dưới ánh nắng nghiêng dài trên mặt bàn
.
Ra chơi
Thấy không khí hơi ngượng ngùng nên Dương Bác Văn huých nhẹ vào cánh tay Tả Kì Hàm
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Lớp trưởng , cậu nghe gì mà chăm chú vậy? Cho tớ nghe ké nha.
Tả Kì Hàm ngước lên , nhìn thẳng vào mắt Dương Bác Văn đang mong muốn
Tả Kì Hàm nhẹ nhàng đặt chiếc tai nghe bên trái xuống , tỏ ý như là "Được , cho cậu nghe "
Mặc dù đeo tai nghe nhưng bản nhạc được phát trong tai nghe vẫn nghe được tiếng violin
Dương Bác Văn cầm tai nghe lên , đeo vào tai.
Bản nhạc Forever Young - Alphaville được phát trong tai nghe
Kết thúc bản nhạc , Dương Bác Văn trả lại tai nghe cho Tả Kì Hàm
Giọng Dương Bác Văn trầm thấp , lưu luyến :
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tớ sẽ nhớ giai điệu này , mai có tiết học nhạc cụ tớ sẽ đánh violin cho cậu nghe.
Tả Kì Hàm hơi sững , cười nhẹ mà kín , vành tai hơi đỏ lên . Mồm mấp máy hỏi :
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
Cậu..cũng biết chơi violin..hả?
.
PhuongDi . Tác giả
PhuongDi . Tác giả
Truyện đầu tay=)) mong mọi người ủng hộ

3.

.
Rồi thời gian trôi qua thật nhanh
Thấm thoát cũng đến giờ ra về
Cả lớp đã về gần hết chỉ còn lác đác vài học sinh chưa về
Cảm giác trời sắp mưa vậy
Cơn mưa cảm giác đến rất nhanh. Những bạn còn ở lại cũng tan lặng đi rất nhanh , ai ai cũng hối hả về trước vì không muốn ướt
Tả Kì Hàm không vội lắm , cậu ngồi sắp xếp sách vở, tai nghe vẫn chưa tháo ra khỏi tai
Một bản nhạc không lời được đánh bằng piano, như thể đang lắng nghe cùng mưa
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Lớp trưởng , cậu không về à?
Giọng Dương Bác Văn vang lên , chống tay nhìn người bên cạnh mình. Dương Bác Văn có mang ô , nhưng vẫn chưa đứng dậy
Tả Kì Hàm hơi giật mình , tháo một bên tai nghe
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
Tớ..chờ hết mưa
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tớ cũng chờ
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
Không phải..cậu có ô hả?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Thì tại..chưa muốn về
Không ai nói với ai một câu nào nữa.Tả Kì Hàm đeo nốt một tai nghe vào , đứng dậy , cất giọng đề nghị
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
Bạn học Dương , cho tớ đi
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Hửm , đi đâu?
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
Về..
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tớ đi cùng
Nói rồi Dương Bác Văn đứng dậy cùng Tả Kì Hàm . Cả hai cùng sải bước về phía hành lang . Mưa thì vẫn mưa nhưng bên này họ im lặng đến nỗi chỉ nghe tiếng mưa và tiếng tim đập mà thôi.
Đến hành lang , Dương Bác Văn chìa ô ra , ngỏ lời với Tả Kì Hàm :
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đi chung không?
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
Không cần đâu
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
..Nhưng nếu cậu đi một mình , bản nhạc sẽ rất buồn đó
Tả Kì Hàm ngẩng lên , đôi mắt khẽ dao động. Một thoáng thôi - rất nhanh.
Không rõ mưa hay câu nói ấy
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
Ừm..Được
Dương Bác Văn không cười hé miệng nhưng khóe môi vẫn nhếch lên nhẹ , như là ý cười.
Trên đoạn đường ngắn về trạm xe buýt, chỉ có hai người. Dương Bác Văn che ô , nghiêng nhẹ sang bên Tả Kì Hàm để che chắn, giữ cho ai không bị ướt.
Mưa rơi lộp bộp lên ô , thành nhịp đều đặn. Tả Kì Hàm im lặng suốt quãng đường . Nhưng khi tới trạm , cậu khựng lại rồi cất giọng :
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
Cái ô này..
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Hửm?
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
Mùi..giống dây đàn mới
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tớ cố tình chọn..Cậu là người nhận ra đầu tiên đó
Khóe môi Tả Kì Hàm cười nhẹ , ánh mắt dao động.
Lúc hai người tạm biệt , Dương Bác Văn lấy từ túi áo ra một cái kẹp nhỏ xinh hình piano , nhẹ nhàng đặt vào tay Hàm.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Cho cậu
Tả Kì Hàm
Tả Kì Hàm
Để làm gì?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Không biết..Nhưng thấy giống cậu..
Tả Kì Hàm hơi khựng lại , nhẹ nhàng đỏ mặt nhưng không trả lại
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tạm biệt !
Dương Bác Văn quay đầu lại nhìn Tả Kì Hàm. Ánh mắt mang ý cười
Tả Kì Hàm vẫy tay chào lại , tuy chầm chậm nhưng lưu luyến
.
PhuongDi . Tác giả
PhuongDi . Tác giả
lười viết quá..

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play