Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

RhyGav_Strange Luv.

chương 1

một đêm mưa tầm tả.
Đặng Thành An ngồi bệt dưới sàn nhà, quỳ gối trong căn biệt thự lạnh lẽo.
ánh đèn mờ rọi xuống thân thể ướt đẫm, khuôn mặt bầm tím nhưng ánh mắt vẫn lạnh như băng.
trên bàn - một tờ giấy đăng ký kết hôn.
đối diện là Nguyễn Quang Anh - kẻ được mệnh danh là " ma vương trắng " của thế giới ngầm đang chậm rãi rót một ly rượu đỏ như máu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
chữ ký của cậu, hoặc là tay cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tôi chỉ cần một trong hai.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
tôi thà chết.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu sống hay chết, không do cậu quyết định.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
ở đây,
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tôi mới là người có quyền quyết định mạng sống của cậu.
hắn bước tới, chỉa thẳng họng súng lên trán Thành An.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
giết tôi đi, tôi thách cậu.
đương nhiên, súng không nổ.
hắn chỉ cúi xuống sát tai Thành An.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh tôi đặc biệt thích những người có móng vuốt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
nhưng nếu những móng vuốt đó chĩa vào tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tôi sẽ tự tay bẻ từng cái.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
[ lườm Quang Anh ]
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tôi không ép, nhưng nếu cậu không ký.
hắn đột nhiên dừng lại, rồi nhìn vào bàn tay cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tôi sẽ lấy ngón tay cái của cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
chúng ta có thể dùng vân tay thay chữ ký.
Thành An nghiến răng, mồ hôi lạnh toát sau lưng.
cậu nhìn thẳng vào mắt hắn.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
nếu hôm nay tôi ký.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
thì ngày tôi rút súng chĩa vào ngực cậu, cũng sẽ không xa đâu.
Quang Anh không đáp, chỉ nhanh chóng đặt bút vào tay cậu.
trên bàn, một con dao được nhuộm đỏ bằng thứ chất nhầy nhụa nằm lăn lóc.
như một lời nhắc nhở.
và rồi, soạt.
một nét mực đen sắc lạnh chạy trên giấy trắng.
Quang Anh khẽ cười một cái, song nhanh chóng thu nó về như thể chưa từng có nụ cười nào.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu giỏi lắm,
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
vợ à.

chương 2

biệt thự vùng ngoại ô – ba ngày sau.
Thành An tỉnh dậy trong một căn phòng lạ.
rèm cửa màu đen dày, chặn tuyệt đối ánh sáng bên ngoài, ga giường trắng tinh như bông tuyết, nhưng lại tỏa ra mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo.
mọi thứ sạch sẽ, yên tĩnh đến mức cậu có cảm giác mình đã chết.
nhưng cơn đau nhói ở cổ tay trái nhắc cậu: chưa, mình vẫn còn sống, và mình..đã ký tên.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
mình thực sự ký vào cái giấy chết tiệt đó rồi?
ký tên vào tờ giấy ấy, cậu chính thức trở thành vợ hợp pháp của Nguyễn Quang Anh.
một người đàn ông có thể ra lệnh giết người như ra lệnh pha cà phê.
tiếng mở cửa khẽ vang lên.
Quang Anh bước vào - vẫn dáng vẻ đó, sơ mi trắng, cúc áo mở hai nút, tay cầm tách cà phê.
ánh sáng từ hành lang sau lưng hắn hắt vào, khiến bóng hắn đổ dài trên sàn gỗ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu tỉnh rồi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
cút.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tôi là chồng hợp pháp của cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
luật không cho cậu đuổi tôi khỏi phòng cưới đâu.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
đừng dùng hai chữ hợp pháp để biện minh cho việc giam giữ người khác.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
cậu không cưới tôi, cậu bắt tôi, và tôi sẽ rời khỏi đây sớm thôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cứ đi, nếu cậu có thể.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
tên điên.
đột nhiên cửa phòng bật mở, một giọng nữ vang vào.
Người Hầu
Người Hầu
cậu Quang Anh.
Người Hầu
Người Hầu
bàn ăn đã được chuẩn bị.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
[ phẩy phẩy tay ]
Người Hầu
Người Hầu
[ biết ý nên nhanh chóng đi khỏi ]
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
ăn cơm.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
không ăn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
xuống ăn cơm, đừng có bướng với tôi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
không ăn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cho cậu năm phút.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
còn không, tôi đánh gãy chân cậu.
nói rồi hắn bỏ đi mất.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
đúng là tên điên mà.
năm phút sau.
cửa lần này bật mở.
Thành An mở mắt, chưa kịp phản ứng thì đã bị người kia nhấc bổng lên như một bao gạo.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
cậu bị điên à?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
bỏ tôi xuống, đồ khốn!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu có thể tự đi bằng chân, nhưng đã chọn nằm lì ở giường, vậy thì chịu thôi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
tôi không ăn!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
không ăn cũng phải nuốt.
Quang Anh không dùng sức mạnh thô bạo, nhưng từng động tác đều khiến người khác không có đường lui.
hắn bế cậu xuống tầng trệt, đặt thẳng lên ghế ăn.
trên bàn là một bữa cơm đơn giản: cá kho tộ, canh chua và trứng chiên.
không có người hầu, không có đầu bếp.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
cậu gọi đồ ăn về à?
Quang Anh ngồi xuống đối diện, không nhìn cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu nghĩ người như tôi cần gọi đồ ăn ngoài sao?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
..tôi không cần cậu thương hại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tôi nấu cho tôi, tiện tay nấu luôn phần cậu.
Quang Anh gắp miếng trứng bỏ vào chén cậu, ánh mắt vẫn dửng dưng như thể chẳng quan tâm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
ăn hay không là việc của cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
nhưng ngồi đây rồi, thì đừng để thức ăn nguội.
cậu nhìn hắn.
lạnh, rất lạnh.
nhưng tay hắn lại có vết bỏng đỏ ửng.
trên mép bát còn có dấu vết lau vội – chứng tỏ hắn đã vội vàng, vụng về, chẳng quen việc bếp núc.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
ăn thì ăn..
Quang Anh không phản ứng, nhưng trong ánh mắt thoáng qua một tia nhẹ nhõm, chỉ là rất nhanh, hắn thu lại, lạnh lùng buông một câu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tốt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tôi không muốn phải bế cậu lần hai đâu.
Thành An len lén ngước lên nhìn hắn, rồi lại nhìn tay hắn.
cơm trôi qua cổ họng đắng nghét, nhưng lòng lại ấm đến lạ.

chương 3

đêm đổ bóng xuống căn biệt thự tĩnh mịch, chỉ còn tiếng tíc tắc của đồng hồ treo tường và tiếng gió đập nhè nhẹ vào ô cửa kính.
trong phòng ngủ, Thành An đã ngủ say.
cậu nằm nghiêng, gương mặt vùi vào chăn, làn tóc mềm rũ xuống gối như mây đen thấm nước, nhịp thở đều đặn, mi mắt run nhẹ theo từng giấc mộng.
ngoài phòng khách, Quang Anh ngồi trên sofa, vẫn chưa chợp mắt.
ánh đèn vàng chiếu xuống gương mặt hắn, lộ rõ mỏi mệt – nhưng không buồn ngủ.
trên tay hắn là lọ thuốc mỡ nhỏ màu nâu cũ kỹ, nhãn đã bong tróc theo thời gian.
lúc kim đồng hồ chỉ gần hai giờ sáng, hắn mới đứng dậy, bước đi nhẹ như gió thoảng, hắn đẩy cánh cửa phòng ngủ ra, rón rén bước vào.
trên giường, Thành An vẫn không động đậy.
hắn ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng vén tấm chăn của cậu lên.
sau lớp vải là làn da trắng nhợt, nhưng từ đầu gối kéo dài xuống gót chân lại là những vết sẹo loang lổ – mờ có, đậm có, ngang dọc chồng lên nhau, những kỷ niệm không bao giờ cậu muốn nhớ đến.
Quang Anh không nói gì.
hắn chỉ ngồi đó, chăm chú bôi thuốc từng vết.
đầu ngón tay chạm vào da cậu vừa cẩn trọng vừa dịu dàng, như sợ nếu mạnh tay một chút, quá khứ sẽ lại ùa về hành hạ cậu lần nữa.
trong khoảnh khắc đó – hắn không phải là Quang Anh cao ngạo, lạnh lùng và kiểm soát mọi thứ.
hắn chỉ là một kẻ..thầm thương một người, nhưng chẳng biết nói lời thương.
Thành An mở mắt.
cậu tỉnh lại từ lúc những ngón tay đầu tiên chạm vào chân.
không lên tiếng, không nhúc nhích, chỉ lặng thinh nằm đó, để người kia thoa từng lớp thuốc mát lạnh lên làn da đã quá quen với tổn thương.
Quang Anh vẫn không biết cậu đã tỉnh.
động tác của hắn chậm, như đang ghi nhớ từng đường nét trên chân cậu, mỗi lần ngón tay lướt qua một vết sẹo, hắn đều khựng lại một nhịp.
mãi đến khi lọ thuốc gần cạn, giọng nói trầm thấp vang lên, khẽ như tiếng gió.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
cậu làm gì?
Quang Anh sững người.
hắn ngẩng lên.
đôi mắt kia mở từ lúc nào, không rõ, cậu không giận, cũng không đẩy hắn ra, chỉ nhìn, bằng một ánh nhìn khó đoán.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
chăm vợ tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu khó chịu à?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
..sao cậu phải làm vậy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
sao tôi không được làm vậy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thành An, cơ thể cậu là tài sản chung.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tôi còn dùng tới nó, nên ráng mà giữ cho kĩ.
Thành An nhìn hắn một hồi song bất giác nhếch môi cười khẽ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu cười cái gì?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
không có gì.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
chỉ là trong một khoảnh khắc,
Đặng Thành An
Đặng Thành An
tôi đã tưởng cậu không hoàn toàn khó ưa giống như tôi nghĩ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
mà hình như tôi sai rồi, cậu vẫn khó ưa y như cũ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
..muốn nghĩ sao tùy cậu.
nói rồi hắn lại cúi xuống, cặm cụi bôi từng chút thuốc mỡ cuối cùng lên chân cậu.
xong chuyện, hắn quay lưng bỏ đi ra phòng khách, trước khi đi còn quăng lại cho Thành An một câu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
ngủ sớm đi.
rồi đi mất.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
thằng điên này.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
hai giờ sáng đi vô giả ma giả quỷ đánh thức người ta rồi giờ kêu người ta ngủ sớm?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
[ lẩm bẩm ]

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play