Có Một Bé Bông Được Để Lại Ở Biệt Phủ
Chap 1
Tô Bối Bối /bé/
🧸 Tô Bối Bối
Tuổi: 18
Chiều cao: 1m65
Ngoại hình: Da trắng như sữa, đôi mắt to tròn long lanh, mặt baby như búp bê sống. Lúc nào cũng ôm theo Gấu Gạo – một con gấu bông nâu thân thiết như người bạn thân nhất.
Tính cách:
Ngốc bẩm sinh, tâm trí chỉ như bé 7-8 tuổi. Mít ướt, dễ khóc, dễ thương như cục bông
Nói chuyện lắp bắp, chậm hiểu, nhưng ngoan ngoãn và lễ phép. Rất nghe lời người lớn, đặc biệt là ba lớn và ba nhỏ.Ngây thơ tuyệt đối, sống trong thế giới sạch sẽ như bọt xà phòng
Tô Bối Bối /bé/
Đây là Gạo Gạo là bạn thân của Bối Bối
Trình Khải /anh/
🧊 Trình Khải
Tuổi: 25
Chiều cao: 1m87
Ngoại hình: Cao lớn, phong độ, gương mặt sắc lạnh như gió phương Bắc. Đôi mắt sâu, trầm ổn, có khí chất quân nhân rõ rệt.
Nghề nghiệp: Quân nhân, từng làm việc trong các nhiệm vụ đặc biệt.
Tính cách:
Lạnh lùng, nguyên tắc, cực ghét trẻ con. Ít nói, nhưng từng hành động đều có tính kỷ luật. Từng mắc nợ ba lớn Bối Bối, nên bị “ép” nhận bé về chăm vài tháng
Trưa hôm đó, nắng hắt như thiêu đốt mặt đường
Một chiếc xe đen lặng lẽ dừng lại trước cánh cổng sắt biệt phủ họ Trình nơi tách biệt, lạnh lẽo như chính chủ nhân của nó
Tô Chính Dương /ba lớn/
/bước xuống/
Tô Chính Dương /ba lớn/
/áo sơ mi trắng, tay áo xắn gọn, dáng người quân nhân/
Tô Chính Dương /ba lớn/
Cậu vẫn sống một mình thế này à?
Trình Khải /anh/
Vẫn sống được
Trình Khải /anh/
Nhờ vài người chưa muốn giết tôi
Nội thất tối giản, ánh sáng dịu
Mọi thứ toát lên vẻ lạnh tanh như người chủ của nó
Tô Chính Dương /ba lớn/
Tôi không đến để thăm
Trình Khải /anh/
Tôi cũng không mời
Tô Chính Dương /ba lớn/
Tôi nhờ cậu một việc
Trình Khải /anh/
Tôi không thích giúp ai
Tô Chính Dương /ba lớn/
Coi như trả nợ
Tô Chính Dương /ba lớn/
Cậu còn nhớ vụ Kỳ Thủy năm đó chứ?
Trình Khải /anh/
/siết nhẹ bàn tay/
Trình Khải /anh/
Vậy ông muốn gì?
Tô Chính Dương /ba lớn/
Giao con trai tôi cho cậu
Tô Chính Dương /ba lớn/
Ba tháng thôi
Tô Chính Dương /ba lớn/
Tôi với ba nhỏ nó phải đi công tác gấp
Trình Khải /anh/
Tôi ghét trẻ con
Tô Chính Dương /ba lớn/
Nó không giống trẻ con
Tô Chính Dương /ba lớn/
Thằng bé..hơi đặc biệt...
Tô Chính Dương /ba lớn/
Nhưng ngoan, rất ngoan
Trình Khải /anh/
Tôi không biết chăm kiểu đó
Tô Chính Dương /ba lớn/
Không cần chăm
Tô Chính Dương /ba lớn/
Chỉ cần ở cùng
Trình Khải /anh/
Ông định bỏ nó ở đây?
Trình Khải /anh/
Trong cái nơi như trại huấn luyện này?
Tô Chính Dương /ba lớn/
Tôi không tin ai ngoài cậu
Tiếng bước chân nhỏ vang lên ở cuối hành lang, kèm theo giọng nói lắp bắp
Tô Bối Bối /bé/
Ba ơi… ba..Bối Bối tìm ba lâu quá…
Một bé con tóc trắng xuất hiện ở bậc thềm, tay ôm chú gấu bông nâu
Áo sơ mi trắng rộng thùng thình, che gần hết vóc dáng nhỏ xíu
Tô Bối Bối /bé/
/thấy người lạ, mắt tròn xoe chớp một cái/
Tô Bối Bối /bé/
/chạy tới núp sau lưng ba/
Tô Bối Bối /bé/
/hé nửa mặt ra thăm dò/
Tô Bối Bối /bé/
Ai… ai zạ ba…?
Tô Chính Dương /ba lớn/
/cúi xuống, nhẹ tay xoa đầu bé/
Tô Chính Dương /ba lớn/
Không sao đâu
Tô Chính Dương /ba lớn/
Đây là anh Khải
Tô Chính Dương /ba lớn/
Từ hôm nay, con sẽ ở cùng anh một thời gian
Tô Chính Dương /ba lớn/
Chào anh đi, Bối Bối
Tô Bối Bối /bé/
/khẽ cúi đầu, giọng nhỏ xíu/
Tô Bối Bối /bé/
Dạ… Bối Bối chào ..chào anh…
Tô Bối Bối /bé/
/sau đó ngẩng lên hỏi tiếp/
Tô Bối Bối /bé/
Tên...tên anh là gì vậy ạ…?
Trình Khải /anh/
Trình Khải
Tô Bối Bối /bé/
Dạ… anh..anh..Khải ạ…
Tô Bối Bối /bé/
/lại trốn về sau lưng ba lớn/
Tô Bối Bối /bé/
/ngoan ngoãn như cục bột hấp hơi mềm/
Trình Khải /anh/
Ông vẫn chưa đổi ý?
Tô Chính Dương /ba lớn/
Không
Tô Chính Dương /ba lớn/
Nó chỉ cần một người không ghét bỏ
Tô Chính Dương /ba lớn/
Còn lại...nó tự lo được
Trình Khải /anh/
/nhìn cục bông sau lưng ông/
Nhỏ tới mức, chỉ cần đưa tay là có thể che kín cả đầu bé lại
Tô Chính Dương /ba lớn/
Cảm ơn cậu
Tô Bối Bối /bé/
/lật đật ngẩng đầu/
Tô Bối Bối /bé/
/lắp bắp hỏi ngay/
Tô Bối Bối /bé/
Ba… ba đi thiệt hả..?
Tô Chính Dương /ba lớn/
Ừ, ba lớn với ba nhỏ phải đi công tác, nhưng ba sẽ gọi video mỗi ngày với con
Tô Chính Dương /ba lớn/
Anh Khải sẽ ở cùng con nha
Tô Bối Bối /bé/
/rưng rưng, cái môi hồng chúm chím run nhẹ/
Tô Bối Bối /bé/
/đôi mắt ươn ướt/
Tô Bối Bối /bé/
Nhưng… nhưng mà… Bối Bối nhớ ba…
Tô Chính Dương /ba lớn/
Ngoan nào...
Tô Chính Dương /ba lớn/
Gạo Gạo sẽ ở với con
Tô Chính Dương /ba lớn/
Anh Khải cũng ở đây
Tô Chính Dương /ba lớn/
Con sẽ ổn mà, đúng không?
Tô Bối Bối /bé/
/nhào vô ôm chặt lấy ba lớn/
Tô Bối Bối /bé/
/gục đầu nhỏ vào ngực ông/
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối nhớ ba… nhớ lắm… ba..ba ơi đừng đi mà… hức…
Câu cuối cùng vừa thốt ra, bé bật khóc
Không to, chỉ thút thít như mèo con bị bỏ lại
Mỗi tiếng nấc, đều xiết lòng
Tô Chính Dương /ba lớn/
/ngồi xuống, ôm bé vào lòng/
Tô Chính Dương /ba lớn/
/tay vỗ nhẹ lưng nhỏ/
Tô Chính Dương /ba lớn/
Ngoan
Tô Chính Dương /ba lớn/
Ba thương em nhất mà
Tô Chính Dương /ba lớn/
Em là bé con giỏi nhất của ba
Tô Chính Dương /ba lớn/
Ba đi rồi sẽ về liền, biết không?
Tô Bối Bối /bé/
/gật đầu nhẹ, nấc một cái/
Tô Bối Bối /bé/
/khẽ quay sang nhìn anh/
Tô Bối Bối /bé/
/nhỏ giọng/
Tô Bối Bối /bé/
Anh… anh… nếu..nếu Bối Bối khóc… anh có mắng hông…?
Trình Khải /anh/
Tôi không mắng
Trình Khải /anh/
Nhưng tôi không dỗ
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối hổng..hổng đòi dỗ…
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối ngoan…ngoan ...
Tô Chính Dương /ba lớn/
/xoa đầu bé lần cuối/
Tô Chính Dương /ba lớn/
/ánh mắt ông chậm rãi dừng lại nơi Trình Khải/
Tô Chính Dương /ba lớn/
Giao nó cho cậu
Cánh cổng biệt phủ khép lại sau lưng ông
Chiếc xe đen rời đi, để lại bé con nhỏ xíu đứng im nơi bậc thềm, ôm chặt lấy Gạo Gạo, mắt vẫn đỏ hoe
Trình Khải /anh/
/nhìn đồng hồ, giọng lạnh/
Chap 2
Cầu thang xoắn như mê cung
Tiếng bước chân vang vọng từng nhịp một
Tô Bối Bối /bé/
/đi cách anh mấy bước/
Tô Bối Bối /bé/
/không dám nhìn thẳng/
Căn nhà không có tiếng TV, không có mùi đồ ăn
Chỉ có tiếng gió và tiếng tim bé đập nhanh
Tô Bối Bối /bé/
/khẽ, như nói với chính mình/
Tô Bối Bối /bé/
Chỗ..chỗ...này… hổng giống nhà mình…
Phòng ngủ của bé được sắp sẵn
Sạch, gọn, đầy đủ, nhưng lạ
Tô Bối Bối /bé/
/ôm chặt Gạo Gạo/
Tô Bối Bối /bé/
Giường.. giường..to quá
Không có đèn đêm vặn xoay, cũng không có mùi thơm của ba nhỏ...
Tô Bối Bối /bé/
/đặt Gạo Gạo ngồi trên gối/
Tô Bối Bối /bé/
/ngồi dưới sàn, hai tay nhỏ ôm đầu gối/
Tô Bối Bối /bé/
/nằm quay mặt vào tường/
Tô Bối Bối /bé/
/mắt mở to, siết chặt Gạo Gạo trong lòng/
Ngoài cửa sổ, tiếng gió rít từng cơn dài…
Tô Bối Bối /bé/
/mấp máy môi/
Tô Bối Bối /bé/
Gạo… Gạo ơi…
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối..Bối Bối..ưm.. sợ…
Tô Bối Bối /bé/
/rút ra khỏi chăn/
Tô Bối Bối /bé/
/chân trần lạch bạch đi ra ngoài/
Tô Bối Bối /bé/
/dừng trước cửa phòng anh/
Trình Khải /anh/
/đứng đó, cau mày/
Tô Bối Bối /bé/
/như muỗi kêu/
Tô Bối Bối /bé/
Gạo Gạo… nó..nó sợ…ạ..
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối… cũng… hổng..hổng...ngủ được…
Tô Bối Bối /bé/
/cúi đầu, mắt đỏ hoe/
Trình Khải /anh/
/nhìn một lúc, lùi qua một bước/
Tô Bối Bối /bé/
/rón rén đi vào/
Tô Bối Bối /bé/
/ngồi ngay góc giường/
Tô Bối Bối /bé/
/giọng nhỏ xíu/
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối hổng..hổng ngủ gần đâu…
Tô Bối Bối /bé/
Chỉ..chỉ ngồi chút thôi…
Trình Khải /anh/
/lạnh giọng/
Trình Khải /anh/
Không có ma
Tô Bối Bối /bé/
Dạ… Bối Bối biết.. biết rồi ạ...
Trình Khải /anh/
/không đáp, quay lưng đóng cửa/
Trình Khải /anh/
/trở lại giường, kéo chăn/
Tô Bối Bối /bé/
/vẫn nằm yên ở mép, mắt mở tròn/
Trình Khải /anh/
/giọng dằn xuống/
Trình Khải /anh/
Còn không đi về phòng?
Tô Bối Bối /bé/
Ở..ở...đây… có người…
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối mới..mới ngủ được…
Trình Khải /anh/
Cậu nghĩ tôi là bảo mẫu?
Tô Bối Bối /bé/
/miếu môi/
Tô Bối Bối /bé/
/không nhúc nhích/
Trình Khải /anh/
Ra ngoài!
Tô Bối Bối /bé/
/giật mình/
Tô Bối Bối /bé/
Ưm..dạ..dạ..
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối...xin..xin lỗi…anh...
Tô Bối Bối /bé/
/ôm gấu, lặng lẽ trượt khỏi giường/
Tô Bối Bối /bé/
/cuối đầu nhỏ, bước đi/
Tô Bối Bối /bé/
/trèo lên giường/
Tô Bối Bối /bé/
/kéo chăn trùm kín/
Tô Bối Bối /bé/
/ôm Gạo Gạo nằm trên ngực/
Tô Bối Bối /bé/
/thì thào, nghẹn nghẹn/
Tô Bối Bối /bé/
Ba ơi… Ba nhỏ ơi…
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối hổng..hổng có thích chỗ này…
Tô Bối Bối /bé/
/không khóc thành tiếng/
Tô Bối Bối /bé/
/lặng lẽ vùi mặt vào gối nhỏ/
Trong bếp tiếng dao va vào thớt nghe khô khốc
Trình Khải /anh/
/mang đĩa ra bàn/
Trình Khải /anh/
/giọng đều đều/
Bé đã ngồi vào bàn từ lúc anh kêu
Tô Bối Bối /bé/
/hai tay nhỏ đặt ngoan trên đầu gối/
Tô Bối Bối /bé/
/mắt nhìn xuống đĩa/
Mùi cà rốt bốc lên hăng hăng..
Tô Bối Bối /bé/
Cái này… cái này…
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối hỏng..hỏng có ăn được đâu...
Trình Khải /anh/
/ngẩng lên, lạnh giọng/
Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc
Trình Khải /anh/
/khoanh tay/
Trình Khải /anh/
/nhìn xuống bé/
Trình Khải /anh/
Không phải ở nhà nữa
Trình Khải /anh/
Ở đây không có chuyện muốn ăn gì thì ăn
Tô Bối Bối /bé/
/vội vàng gật gật đầu nhỏ/
Tô Bối Bối /bé/
Dạ..Bối Bối biết…biết ạ
Tô Bối Bối /bé/
Nhưng… nhưng thiệt sự hổng..hổng nuốt được…
Tô Bối Bối /bé/
/gắp thử một miếng nhỏ/
Tô Bối Bối /bé/
/đưa lên miệng/
Tô Bối Bối /bé/
/mặt tái mét, nuốt không trôi/
Tô Bối Bối /bé/
/gục đầu, cố không khóc/
Trình Khải /anh/
/cộc cằn/
Trình Khải /anh/
Còn làm bộ?
Tô Bối Bối /bé/
/mắt đỏ lên/
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối hổng..hổng có làm bộ…
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối ráng..ráng rồi mà...
Tô Bối Bối /bé/
/bỏ đũa xuống/
Tô Bối Bối /bé/
/hai tay nắm chặt mép áo/
Lưng bé cong lại, như co người né tránh cơn giận
Trình Khải /anh/
/lạnh giọng/
Trình Khải /anh/
Vậy nhịn đi
Trình Khải /anh/
Đừng mong có món khác
Trình Khải /anh/
/đứng dậy, cầm ly nước đi thẳng/
Tô Bối Bối /bé/
/ngồi im trước đĩa cơm/
Tô Bối Bối /bé/
/mắt cụp xuống, tay khẽ run/
Tô Bối Bối /bé/
/thì thào/
Tô Bối Bối /bé/
Ba..ba nhỏ sẽ hong..hong bắt ăn đâu…
Tô Bối Bối /bé/
Ba lớn cũng..cũng sẽ cắt cà rốt ra..ra thiệt mỏng…
Tô Bối Bối /bé/
Cho..cho Bối Bối nhắm mắt nuốt…
Tô Bối Bối /bé/
/giọng nhỏ dần/
Tô Bối Bối /bé/
/gục đầu nhỏ xuống bàn/
Tô Bối Bối /bé/
/không khóc thành tiếng/
Bé ngồi co lại như con mèo nhỏ
Cố chịu đựng cơn đói và cả cảm giác lạc lõng
Tô Bối Bối /bé/
/vẫn ngồi đó, đầu cúi nhỏ/
Tô Bối Bối /bé/
/mắt mờ nước/
Trình Khải /anh/
/quay lại, ly nước trong tay chỉ còn nửa/
Trình Khải /anh/
/liếc qua bàn ăn/
Trình Khải /anh/
/giọng trầm xuống/
Trình Khải /anh/
Còn ngồi làm gì?
Tô Bối Bối /bé/
/khẽ giật mình, lắc đầu/
Tô Bối Bối /bé/
/môi mím chặt/
Tô Bối Bối /bé/
/tay chạm vào đũa/
Bé định cầm lên nhưng lại bỏ xuống
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối… ăn hổng..hổng nổi…
Trình Khải /anh/
/nhìn bé, mặt không đổi sắc/
Trình Khải /anh/
/bước tới, lấy đĩa cơm/
Tô Bối Bối /bé/
Đừng… đừng quăng…
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối sẽ…sẽ ăn trứng…
Tô Bối Bối /bé/
Ăn..ăn phần khác… thiệt mà…!
Trình Khải /anh/
/ngắt lời, lạnh giọng/
Trình Khải /anh/
Không ai quăng
Trình Khải /anh/
Cơm nguội rồi, ăn vào chỉ bệnh
Tô Bối Bối /bé/
/ngẩng lên nhìn anh, mắt đỏ hoe/
Trình Khải /anh/
/lạnh nhạt/
Trình Khải /anh/
Lần sau không ăn được thì nói sớm
Trình Khải /anh/
Đừng ngồi ủ rũ như sắp chết đói
Tô Bối Bối /bé/
/gật lia lịa/
Tô Bối Bối /bé/
Dạ dạ… xin..xin lỗi…anh..
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối hong..hong có cố ý…
Trình Khải /anh/
/quay lưng đi, mang đĩa vào bồn rửa/
Tô Bối Bối /bé/
/siết chặt Gạo Gạo trong lòng/
Tô Bối Bối /bé/
/giọng lí nhí như sắp khóc/
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối hổng...hổng có muốn phiền ai hết đâu mà…
Chap 3
Tô Bối Bối /bé/
/ôm Gạo Gạo/
Tô Bối Bối /bé/
/ló đầu nhỏ ra nhìn trời/
Tô Bối Bối /bé/
/lùi lại chút/
Tô Bối Bối /bé/
/lén lút chạy ra sân/
Tô Bối Bối /bé/
Mưa..mưa nhỏ thôi…
Tô Bối Bối /bé/
Chắc.. chắc hỏng.. hỏng..có sao đâu…
Tô Bối Bối /bé/
/chân trần/
Tô Bối Bối /bé/
/lạch bạch đi tìm khăn phơi ngoài giàn/
Tô Bối Bối /bé/
/thấy khăn, hai mắt sáng rực/
Tô Bối Bối /bé/
Aa.. khăn..khăn...
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối..tìm..tìm thấy khăn..khăn rồi..
Tô Bối Bối /bé/
Gạo Gạo đợi ..đợi Bối Bối chút..chút nha...
Tô Bối Bối /bé/
/tay với cao để lấy khăn/
Tô Bối Bối /bé/
/với không tới/
Tô Bối Bối /bé/
/miếu máo/
Tô Bối Bối /bé/
Ưm..cao..cao quá...
Cuối cùng bé cũng lấy được khăn
Nhưng áo bé ướt, tóc dính trán..
Tô Bối Bối /bé/
/vai nhỏ nhắn run nhẹ/
Tô Bối Bối /bé/
/ngồi xổm, lau nhẹ cho Gạo Gạo/
Tô Bối Bối /bé/
Lau..lau...xong rồi...
Tô Bối Bối /bé/
Gạo Gạo sẽ..sẽ hông bị cảm nữa…
Tô Bối Bối /bé/
/khẽ khàng/
Tô Bối Bối /bé/
Gạo Gạo giống..giống Bối Bối nè…
Tô Bối Bối /bé/
Cố..cố...lên nha…
Trình Khải /anh/
/giọng trầm gằn xuống/
Trình Khải /anh/
Làm cái gì đó?
Tô Bối Bối /bé/
/ngẩng lên, mắt tròn xoe/
Tô Bối Bối /bé/
/tay siết khăn/
Tô Bối Bối /bé/
Gạo Gạo bị..bị ướt…
Tô Bối Bối /bé/
Nên… nên Bối Bối…
Trình Khải /anh/
/nghiêm giọng/
Trình Khải /anh/
Ra ngoài lúc trời mưa?
Trình Khải /anh/
Muốn bệnh?
Trình Khải /anh/
/bước tới/
Trình Khải /anh/
/cúi người định giật Gạo Gạo/
Trình Khải /anh/
Ướt thế này, để tôi giặt
Tô Bối Bối /bé/
/vội ôm chặt Gạo Gạo vào lòng/
Tô Bối Bối /bé/
Hong… hong được..
Tô Bối Bối /bé/
Giặt..giặt...rồi… mùi của ba..ba nhỏ sẽ bay mất…
Trình Khải /anh/
/khựng lại, mặt tối sầm/
Trình Khải /anh/
Đang nói cái gì vậy?
Trình Khải /anh/
Ướt sũng thế này mà còn giữ khư khư làm gì?
Tô Bối Bối /bé/
Gạo Gạo là..là bạn..bạn thân của Bối Bối mà…
Tô Bối Bối /bé/
/chớp chớp mắt/
Tô Bối Bối /bé/
Gạo Gạo hong.. hong.. thích máy giặt…
Tô Bối Bối /bé/
Thiệt..thiệt đó…
Tô Bối Bối /bé/
/tay ôm Gạo chặt hơn, che vào ngực nhỏ/
Tô Bối Bối /bé/
/môi run run/
Trình Khải /anh/
Trẻ con ngang ngược!
Tô Bối Bối /bé/
/giật mình/
Tô Bối Bối /bé/
/mắt rơm rớm/
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối… xin..xin lỗi…
Tô Bối Bối /bé/
Nhưng..nhưng mà đừng… đừng giặt Gạo Gạo mà…
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối sẽ..sẽ...lau khô…
Tô Bối Bối /bé/
Thiệt.. thiệt mà…
Trình Khải /anh/
/giành lấy Gạo Gạo/
Tô Bối Bối /bé/
/gồng lên giữ lại/
Gạo Gạo rơi xuống nền đá, một bên tai bị bẩn bét bùn
Tô Bối Bối /bé/
/bật khóc/
Tô Bối Bối /bé/
Aaa! Gạo… Gạo ơi…
Tô Bối Bối /bé/
Hức..huhu..
Tô Bối Bối /bé/
Anh… anh ác quá đi!!
Tô Bối Bối /bé/
/vẫn mặc đồ ướt/
Tô Bối Bối /bé/
/trùm chăn, mặt úp vào khăn bông/
Tô Bối Bối /bé/
Gạo..Gạo đau..đau lắm…
Tô Bối Bối /bé/
Gạo Gạo bị..bị ướt…
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối hổng..hổng bảo vệ được Gạo Gạo rồi…
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối xin..xin lỗi Gạo Gạo...
Trong phòng chỉ còn tiếng chăn sột soạt và hơi thở nghẹn lại
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối xin.. xin lỗi mà…
Tô Bối Bối /bé/
Ba nhỏ ơi… ba lớn ơi…
Tô Bối Bối /bé/
Chỗ..chỗ này… hổng.. hổng giống nhà mình…
Bước chân vang ngoài hành lang
Trình Khải /anh/
/bước vào, tay cầm bộ đồ khô/
Trình Khải /anh/
Ướt vậy mà không chịu thay?
Trình Khải /anh/
Muốn bị cảm à?
Tô Bối Bối /bé/
/vẫn nằm im trong chăn/
Tô Bối Bối /bé/
/lưng quay ra ngoài, không đáp/
Trình Khải /anh/
/tiến lại, kéo nhẹ mép chăn/
Bên trong, áo bé dính sát da, lạnh toát
Trình Khải /anh/
/mặt tối sầm lại/
Tô Bối Bối /bé/
/khẽ lắc đầu, giọng ngạt ngạt/
Tô Bối Bối /bé/
Hổng..hổng muốn thay…
Tô Bối Bối /bé/
Gạo Gạo còn..còn chưa về…
Trình Khải /anh/
Con nít bướng quá sức
Trình Khải /anh/
Một con gấu bông có gì mà bám víu?
Tô Bối Bối /bé/
Gạo Gạo hông..hông phải "cái gì"!
Tô Bối Bối /bé/
Gạo Gạo là..là bạn..bạn thân nhất của Bối Bối !
Tô Bối Bối /bé/
/siết mép áo, môi run run/
Tô Bối Bối /bé/
/cụp mắt xuống/
Trình Khải /anh/
/đặt đồ lên giường/
Trình Khải /anh/
/giọng trầm hơn/
Trình Khải /anh/
Thay đồ đi
Trình Khải /anh/
Giặt xong rồi
Trình Khải /anh/
Phơi nào khô thì trả
Tô Bối Bối /bé/
/nhỏ như tiếng muỗi/
Tô Bối Bối /bé/
Thiệt..thiệt hả…?
Tô Bối Bối /bé/
/nghiêng nghiêng đầu nhỏ/
Tô Bối Bối /bé/
Gạo Gạo còn..còn tai hong…ạ?
Trình Khải /anh/
/lạnh giọng/
Trình Khải /anh/
Không bị rách
Trình Khải /anh/
Nhưng có lần sau, khỏi giữ
Tô Bối Bối /bé/
/ôm bộ đồ khô, rúc đầu vô tay áo/
Tô Bối Bối /bé/
/thì thầm/
Tô Bối Bối /bé/
Gạo Gạo ơi… Gạo Gạo đợi.. đợi...Bối Bối nha…
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối thay..thay...đồ lẹ…
Tô Bối Bối /bé/
Rồi..rồi ra xin..xin lỗi Gạo Gạo…
Tô Bối Bối /bé/
/đi chân trần xuống hành lang/
Tô Bối Bối /bé/
/tay nhỏ nắm chặt vạt áo/
Tô Bối Bối /bé/
/rón rén đẩy vào/
Tô Bối Bối /bé/
Anh… Bối Bối… tới xin...xin lại Gạo Gạo...
Tô Bối Bối /bé/
/bước tới chỗ dây phơi/
Tô Bối Bối /bé/
/ngẩng lên/
Khi bé nhìn thấy Gạo Gạo mắt liền cong lên
Tô Bối Bối /bé/
Aa Gạo Gạo!!
Tô Bối Bối /bé/
Gạo Gạo ơi…
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối xin..xin lỗi…
Tô Bối Bối /bé/
Để Gạo bị..bị mắng…
Tô Bối Bối /bé/
Bị..bị dơ… bị ướt…
Tô Bối Bối /bé/
/nhón lên, định gỡ gấu xuống/
Nhưng tay chưa chạm tới, thì có tiếng bước chân phía sau
Trình Khải /anh/
Lấy xuống làm gì?
Tô Bối Bối /bé/
/khựng lại, tay rút về/
Tô Bối Bối /bé/
/đầu cúi xuống, mắt cụp/
Tô Bối Bối /bé/
Hổng...hổng có ai ôm Gạo… Gạo lạnh…
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối hong..hong ôm Gạo Gạo..thì… ngủ..hổng được…
Trình Khải /anh/
Ướt thì không được ôm
Tô Bối Bối /bé/
Vậy… vậy anh đem xuống…
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối hong..hong ôm…
Tô Bối Bối /bé/
Chỉ.. chỉ để kế bên thôi… thiệt đó…
Gió quét qua cửa giặt, rèm cửa lay nhẹ
Trình Khải /anh/
/nhìn bé/
Trình Khải /anh/
/thở ra một hơi mỏng/
Gạo Gạo được đặt lên khăn khô, quấn sơ lại
Tô Bối Bối /bé/
/ôm lấy, áp nhẹ má và má Gạo Gạo/
Bé như sợ làm bạn đau thêm lần nữa
Tô Bối Bối /bé/
/thì thào/
Tô Bối Bối /bé/
Gạo Gạo ơi… Bối Bối đây...
Tô Bối Bối /bé/
/tay vỗ vỗ nhẹ Gạo Gạo/
Tô Bối Bối /bé/
Gạo Gạo đừng..đừng sợ nữa nha...
Tô Bối Bối /bé/
Bối Bối hứa sẽ..sẽ ngoan…
Tô Bối Bối /bé/
Hứa..hứa luôn…
Trình Khải /anh/
/đứng im một lúc/
Trình Khải /anh/
/quay lưng bỏ đi/
Tô Bối Bối /bé/
/rúc sâu hơn vô góc tường/
Tô Bối Bối /bé/
/thì thầm một câu rất nhỏ/
Tô Bối Bối /bé/
Cảm..cảm ơn anh…
Download MangaToon APP on App Store and Google Play