[Văn Hàm] Tình Yêu Lãng Quên?
Chap 1
Mỗi ngày đi học Tả Kỳ Hàm đều chọn ngồi ở dãy cuối, nơi dễ dàng thấy được bóng lưng của người ấy
Dương Bác Văn - trùm trường, lạnh lùng luôn khiến người khác phải dè chừng. Nhưng với Tả Kỳ Hàm...anh là ánh sáng duy nhất trong quãng đời học sinh đầy u tối.
Tả Kỳ Hàm
💬: Hôm nay anh mắng em vì em lỡ chạm tay anh
Tả Kỳ Hàm
💬:Anh tát em trước mặt mọi người...nhưng em vẫn không thể ghét anh
Tả Kỳ Hàm
💬:Em chỉ thấy đau và buồn..vì anh không bao giờ biết em đã yêu anh suốt 4 năm
/Tin nhắn đã được gõ, nhưng không bao giờ được gửi đi/
Dương Bác Văn không thích bị đụng chạm càng ghét hơn 1 người như Tả Kỳ Hàm nhút nhát, yếu đuối, dám nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng và đầy chờ đợi
Dương Bác Văn
"Muốn chết à?"
Đó là câu đầu tiên anh nói với Hàm vào năm nhất
Kể từ đó Hàm luôn bị kéo vào những trận đòn, những lời miệt thị, những ánh mắt khinh bỉ từ đám đàn em của hắn
Nhưng tim cậu không nghe lời
Cậu từng nghỉ, "nếu cứ âm thầm yêu, thì ít ra cũng sẽ không bị đánh mất anh chỉ là...âm thầm yêu mà vẫn bị tổn thương
Bun/tg
Bộ này nên cho thêm cặp otp nào vào nữa khum để tớ cho 1 lượt vào luôn nhee
Bun/tg
chớ giờ=)ko bt nên cho cặp nào vào nữa hết á theo số đông nhaa mọi ngườii còn giờ thì baii
WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan WenHan
Chap2
Mỗi sáng, dù đêm trước có khóc bao nhiêu, Tả Kỳ Hàm vẫn đến trường sớm.
Cậu luôn chọn ngồi ở dãy cuối - nơi dễ dàng nhìn thấy bóng lưng của người ấy
Dương Bác Văn bước vào lớp. Vẫn gương mặt đó: lạnh lùng, kiêu ngạo, ánh mắt thờ ơ như nhìn xuyên qua tất cả
Mái tóc rũ đen xuống trán, chiếc áo sơ mi trắng thằng nếp, cà vạt đen hơi lỏng. Cả người toát ra thứ khí chất vừa nguy hiểm, vừa thu hút đến tàn nhẫn
Hàm chỉ dám nhìn lén. Ánh mắt cậu dịu dàng, lẫn chút đau đớn cậu không quên được chuyện hôm qua
>" Anh tát em trước mặt mọi người...nhưng em vẫn không thể ghét anh..."
Cậu khẽ siết tay dưới gầm bàn, đầu ngón tay in hằn lên da. Tin nhắn cậu gõ đêm qua, vẫn còn trong hộp thoại:
>"Em chỉ thấy đau và buồn...vì anh không bao giờ biết em đã yêu thầm anh suốt 4 năm.."
Nhưng cuối cùng, vẫn không dám gửi
Ra về Hàm cẩn thận đi thật chậm, cố tránh ánh mắt Văn. Nhưng Văn lại chặn cậu ở hành lang vắng, ánh mắt lạnh buốt.
Dương Bác Văn
Mày còn dám nhìn tao à?
Giọng Văn khàn, nhưng đầy tức giận Hàm giật mình, lùi lại, lưng dán chặt vào tường
Dương Bác Văn
Tao ghét nhất cái kiểu nhìn của mày. Muốn chết thật sao
Hàm mở miệng, môi run run
Văn cau mày, tiến sát thêm một bước, tay chống tường, hơi thở phà lên gò má Hàm
Dương Bác Văn
Xin lỗi? cút khỏi mắt tao!
Bàn tay Văn siết lấy cổ áo Hàm, kéo mạnh khiến cậu ngã nhào xuống sàn.
Một cơn đau buốt chạy dọc sống lưng, nhưng cậu vẫn không khóc
Download MangaToon APP on App Store and Google Play