[Rhycap] Yêu Em Bất Chợt
17 năm trước
Mặt trời khuất dần sau những toà nhà cao tầng của Sài Thành rộn rã, bóng đêm nhanh chóng phủ xuống làm nổi bật những ánh đèn đường sáng rỡ nơi phố thị
Mẹ Anh
Tụi trẻ ngủ cả rồi chứ //ngồi xuống sô pha//
Mẹ Duy
//đặt ly nước// đều ngủ cả rồi thưa bà chủ
Mẹ Anh
Thôi mà, quen nhau từ bé cả đừng phân biệt giai cấp như vậy //níu tay mẹ Duy//
Bố Anh
Vợ anh nói đúng đó, chúng ta có phải người xa lạ đâu mà //cắt ngang//
Mẹ Duy
Dạ vậy cũng được //miễn cưỡng//
Bố Duy
Vợ ngồi đi, sáng giờ vợ chắc mệt rồi //ấn mẹ Duy ngồi xuống//
Bố Anh
1 tiếng vợ 2 tiếng vợ, sủng vợ quá ha //cười//
Bố Duy
// hất đầu về tay bố mẹ Anh// 2 anh chị cũng khác tôi sao!?
All( trừ ai thì trừ)
//cười//
Bình yên sẽ không bao giờ kéo dài được lâu
Và khi mọi người chìm vào sự yên bình của buổi đêm sau 1 ngày dài mệt mỏi
Phản diện
Tụi bây, chuẩn bị xong cả chưa??
All( trừ ai thì trừ)
Dạ rồi!!
Phản diện
Nhớ, giết người thừa kế của Nguyễn gia và tiêu diệt đầu não của họ
All( trừ ai thì trừ)
Dạ vâng ạ //đồng thanh//
Khi tất cả mọi người chìm vào giấc ngủ thì đã là 12h đêm
Cánh cổng Nguyễn gia nổ tung, làm kinh động đến tất cả mọi người có mặt tại dinh thự Nguyễn Gia
Mẹ Anh
// bật dậy// chuyện gì vậy ???
Bố Anh
// chạy ra mở cửa// vợ em ở yên đây, anh ra xem chuyện gì
Mẹ Anh
//bồn chồn// dạ vâng
Ông ấy chạy nhanh ra khỏi phòng, đến cầu thang thì gặp bố Duy
Bố Duy
// thở// Anh, có kẻ xung đột . Em đoán là của bang đối thủ tấn công
Bố Anh
// bất ngờ// gì chứ!?
Bố Anh
Nơi này vốn dĩ được bảo mật tuyệt đối, sao chúng biết được??
Bố Duy
Có kẻ phản bội chúng ta //nói gấp//
Bố Anh
Mọi chuyện sao rồi //đi xuống lầu//
Bố Duy
Vệ sĩ đang cố gắng chống đỡ, lớp phòng thủ bên ngoài e là không trụ lâu // chạy theo//
bị phản bội
Bố Duy
Rất đông là đằng khác, thậm chí còn mang theo vũ khí loại nặng
Bố Anh
Rốt cuộc chúng muốn làm gì chứ // xuống phòng khách//
Bố Anh
// nhìn bên ngoài//
Cảnh tượng bên ngoài rất thảm khốc
Tiếng súng đạn, la hét, máu me hỗn loạn vô cùng
Bố Anh
Ch*t tiệt // đấm tay vô tường//
Bố Duy
Trước tiên phải rời khỏi đây đã, mục đích chính của chúng có lẽ là anh và phu nhân
Đa nhân vật nam
// chạy vội vào// không hay rồi !!!!
Đa nhân vật nam
Cả định thự đã bị bao vây, đường hầm cũng đã bị chúng chặn. Đội vệ sĩ sắp không trụ được // thở//
Bố Duy
Maa, ch* đ.ẻ thật //vò đầu//
Mẹ Duy
Nếu vậy thì chỉ còn cách phá vòng vây thôi // bế Duy bước xuống//
Mẹ Anh
Chúng ta phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt //bế Anh//
Bố Anh
Đúng vậy, nhanh lên. Xuống hầm lấy xe //kéo mẹ Anh//
Vậy là tất cả mọi người kéo nhau xuống gara
Nhà Anh có 1 chiếc xe bọc thép, chuyên dùng để xử lý những tình huống như này
Chiếc xe được khởi động và đặt 2 đứa trẻ nằm ngoan trên xe, ai cũng thở phào nhẹ nhõm vì thoát được
Nhưng đời chưa bao giờ dễ dàng, 1 viên đạn xẹt qua bả vai của mẹ Duy
Kẻ phản bội
//bước lại+ vỗ tay//
Tiếng giày da vang lên trong gara chật hẹp, làm nó vang hơn
Kẻ phản bội
Khi mày thẳng tay giết gia tộc tao, có bao giờ mày nghĩ tới ngày này??
Bố Anh
Con 🐶 phản bội, uổng công tao tin mày như vây!?
Kẻ phản bội
Ha~đừng trách tao. Nếu trách thì trách mày của 10 năm trước
Kẻ phản bội
//giơ súng lên// bọn mày sẽ không thoát được đâu
Kẻ phản bội
Nơi này đã bị bao vây, đừng mơ mộng hão Huyền
Mẹ Duy
C-chuyện.. đ-đó họ… kh-không làm, là … 1 cá-cái bẫy //khó khăn nói//
Kẻ phản bội
//bắn vào chân mẹ Duy// mày câm, chính tao là người nhìn thấy.
Mẹ Duy
Aaaa //hét lên đau đớn//
Bố Duy
//xót// cô ấy không có lỗi, tại sao mày phải hành hạ cô ấy!?
Kẻ phản bội
mày phải nếm trải cảm giác nhìn người mình yêu ra đi mà không làm gì được~
Kẻ phản bội
//bắn vào bụng bố Duy//
hi sinh
Đôi mắt hắn lạnh lùng nhìn bố Anh
Họng súng lục đen ngòm lạnh lẽo giơ ra, chĩa thẳng vào người trước mặt
Kẻ phản bội
//cười// Tạm biệt, ngủ ngon nhé
Tiếng súng lục gắn giảm thanh không lớn, nhưng đủ khiến mọi người khựng lại
Bố Anh
Khônggg!? //hét lớn//
Bố Duy đã chặn phát đạn ấy thay cho bố Anh, dù không trúng điểm yếu, nhưng cũng rất đau
Kẻ phản bội
//nạp đạn// mày chặn đc 1 viên, vậy những viên khác mày chặn được không??
Kẻ phản bội
//giơ súng chuẩn bị bắn//
Mẹ Duy
Kh-không được!! //nhào lên ôm lấy gã//
Kẻ phản bội
//nóng// buông tao ra!!
Mẹ Duy
Đừng hòng- đừng hòng động vào gia đình cậu ấy //giọng run//
Mẹ Anh
Tuyết!? //che miệng//
Bố Anh
//định bước lại đỡ//
Bố Duy
Đứng yên Quân!!! //gắt//
Bố Duy
Tôi và tuyết sẽ giữ chân chúng!!
Bố Duy
Chỉ cần anh còn sống, mối thù này mới được trả lại //ôm bụng, máu không ngừng chảy//
Bố Duy
Đừng lo lắng, b-bọn này vẫn sẽ bên cạnh 2 người //run rẩy//
Bố Duy
Lần đầu cũng như lần cuối, tôi….. xin anh hãy nghe tôi
Bố Anh
Dũng… //ngập ngừng//
Khi bọn họ còn đang im lặng thì bên trên tầng đã có những tiếng bước chân hỗn loạn
Tiếng súng đạn cũng theo đó vang lên
Có thể thấy tuyến phòng ngự cuối cùng của Nguyễn Gia… đã sụp đổ
Bố Anh
//mở cửa xe, nói nhỏ// xin lỗi, là tôi hèn nhát
Mẹ Duy
Ch- chăm Duy hộ bọn tôi, c-coi như trả ân tình này //rưng rưng//
Cánh cửa xe bọc thép khép lại, chiếc xe nhanh chóng phóng đi
Kẻ phản bội
//không cam tâm nhìn chiếc xe rời đi// buông tao ra con khốn!!
Mẹ Duy
Đế-đến khi họ an toàn, t…tôi sẽ kh-không buông //hơi thở rối loạn //
3 phát đạn liên tục bắn vào bụng mẹ Duy, máu chảy lênh láng, thấm đẫm cái áo cam bà ấy mặc
Kẻ phản bội
Má nó //nạp đạn//
Gã phát điên, bắn liên tục vào người mẹ Duy.
Thân hình mảnh mai ấy nhanh chóng bất động, dù vậy tâm thức bà ấy vẫn còn
Hắn ta chưa nguôi giận, bắn liên tiếp vào người bố Duy
Bố Duy
//rưng rưng nước mắt// vợ, anh xin l…ức- lỗi
Bố Duy
Vì đã đ-để em ph…ức phải chịu khổ
Mẹ Duy
//bật khóc// e-em ng-nguyện ý vì anh mà
Bố Duy
//bò lại gần+ đưa tay ra// a-anh yêu …. em nh-ức nhiều lắm
Mẹ Duy
// nắm lấy // em cũng yêu anh
Hai bàn tay ấy trước lúc sinh tử vẫn nắm chặt
“ Dù không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm. Nhưng anh nguyện cùng em chết cùng ngày cùng tháng cùng giờ”
Kẻ phản bội
//quay lưng rời đi // giả tạo
Trước lúc ngừng thở, công tắc tự hủy của dinh thự đã được bố Duy khởi động
Họ quyết tâm lấy thân mình, diệt trừ hậu họa cho mai sau
Rời đi cùng nhau, cùng hứa hẹn kiếp sau gặp lại
Đúng là 1 câu chuyện tình đẹp đẽ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play