(RHYCAP) Chúng Ta Là Gì Của Nhau..?
nhận nuôi em
T/g nè
Tên câu chuyện này là:Chúng Ta Là Gì Của Nhau..?
T/g nè
Bắt đầu nhe mọi người
Đức Duy mồ côi cha mẹ lúc năm tuổi
Vì cha mẹ của Quang Anh muốn nuôi thêm một đứa con nhưng lại không sinh được nữa nên đã vào cô nhi viện để nhận nuôi một đứa bé
Mẹ(anh)
Nhận nuôi trai hay gái đây nhỉ?
Ba(anh)
Hỏi nó á,tôi không biết gì hết
Nguyễn Quang Anh(anh)
//nhìn các bạn xung quanh//
Nguyễn Quang Anh(anh)
Gì vậy mẹ?
Mẹ(anh)
Con muốn nhận nuôi trai hay gái?
Nguyễn Quang Anh(anh)
“Nếu nhận nuôi con gái thì mình sẽ bị ra rìa,còn nếu nhận nuôi con trai thì mình có người chơi chung”
Mẹ(anh)
Con quyết định xong chưa?
Nguyễn Quang Anh(anh)
Dạ con trai ạ
Cả nhà đi một vòng,vô tình thấy một bé trai rất lễ phép và trông ngoan hiền
Cậu bé ấy nhìn gia đình với một ánh mắt trìu mến
Khi đi trên xe,Quang Anh đã chủ động bắt với em
Nguyễn Quang Anh(anh)
Em có thích bóng đá không?
Hoàng Đức Duy(em)
Nhưng em không biết đá ạ..
Nguyễn Quang Anh(anh)
Không sao đâu
Nguyễn Quang Anh(anh)
Anh sẽ chỉ cho em
Hoàng Đức Duy(em)
Em cảm ơn ạ.. //cuối đầu lễ phép//
Ba(anh)
*Thẳng nhỏ lễ phép ghê ha*
Ba(anh)
Anh lên nghỉ ngơi nha
Anh và mẹ dẫn em về phòng
Mẹ(anh)
Đây là phòng mới của con nha
Nguyễn Quang Anh(anh)
Có gì gọi anh nhaaa// cười//
Hoàng Đức Duy(em)
Dạ em cảm ơn anh,con cảm ơn cô// cười xinh//
Hoàng Đức Duy(em)
Phòng của mình đây sao
Hoàng Đức Duy(em)
//em nhìn qua cửa sổ//
Hoàng Đức Duy(em)
//thì thầm nói và nhìn trời//
Hoàng Đức Duy(em)
Con được nhận nuôi rồi// cười tươi//
Trong lúc đó anh đi ngang qua phòng em
Mà lại nghe hết những lời em nói
Nguyễn Quang Anh(anh)
//gõ cửa//
Hoàng Đức Duy(em)
Ai thế nhỉ?
Hoàng Đức Duy(em)
//mở cửa//
Nguyễn Quang Anh(anh)
Em có sao không?
Hoàng Đức Duy(em)
Ơ..dạ không sao đâu ạ
Hoàng Đức Duy(em)
Nhưng..anh có thể mở ti vi cho em xem được không ạ
Nguyễn Quang Anh(anh)
Em muốn xem ti vi hả
Hoàng Đức Duy(em)
Lâu rồi em mới được vui như này
Nguyễn Quang Anh(anh)
Vậy hả
Nguyễn Quang Anh(anh)
//hôn nhẹ vào tay em//
Hoàng Đức Duy(em)
Anh làm gì vậy..
Nguyễn Quang Anh(anh)
Thôi
Nguyễn Quang Anh(anh)
Anh về phòng
Hoàng Đức Duy(em)
“Sao anh ấy nắm tay mình nhỉ”
Hoàng Đức Duy(em)
Mà thôi kệ
Em chìm vào giấc ngủ nhưng lại quên tắt đèn và đắp chăn
Nguyễn Quang Anh(anh)
//nhìn lén em qua khe cửa bị hở//
Nguyễn Quang Anh(anh)
//rón rén đi vào phòng đắp chăn cho em//
giúp việc
Ba mẹ anh bắt đầu thương yêu em hơn
Anh cảm thấy mình tủi thân
Từ đó anh càng ngày cáu gắt và cọc cằn
Nhưng anh vẫn còn giữ lại được một cái tính dịu dàng
Hoàng Đức Duy(em)
Dạ con cảm ơn
Nguyễn Quang Anh(anh)
Sao mẹ không gắp cho con mà lại gắp cho nó
Ba(anh)
Thôi để ba gắp cho nè
Nguyễn Quang Anh(anh)
Thôi con không cần
Nguyễn Quang Anh(anh)
//ăn nhanh//
Nguyễn Quang Anh(anh)
//Đem bát ra chạy nhanh lên lầu//
Hoàng Đức Duy(em)
//ăn xong//
Hoàng Đức Duy(em)
Dạ con xin phép ạ
Hoàng Đức Duy(em)
//gõ cửa phòng anh//
Nguyễn Quang Anh(anh)
Ai đó,vào đi
Hoàng Đức Duy(em)
//mở cửa//
Hoàng Đức Duy(em)
Dạ em đây
Nguyễn Quang Anh(anh)
Sao?muốn gì
Hoàng Đức Duy(em)
Dạ khộng ạ
Hoàng Đức Duy(em)
Em chỉ muốn nói chuyện một chút với anh thôi ạ
Nguyễn Quang Anh(anh)
Nói gì
Hoàng Đức Duy(em)
Sao hồi nãy anh giận vậy
Nguyễn Quang Anh(anh)
Tại tao thấy bố mẹ chỉ quan tâm mày
Hoàng Đức Duy(em)
Em không để ý
Nguyễn Quang Anh(anh)
Mà thôi
Nguyễn Quang Anh(anh)
Mày về phòng đi
Hoàng Đức Duy(em)
Em xin phép ạ
Nguyễn Quang Anh(anh)
À dừng lại
Hoàng Đức Duy(em)
Sao nữa vậy anh
Nguyễn Quang Anh(anh)
Tao muốn nói chuyện thêm một chút nữa
Nguyễn Quang Anh(anh)
Khi xưa ba mẹ tao thương tao lắm nhưng khi có mày
Nguyễn Quang Anh(anh)
Tao lại cảm thấy tao không được yêu thương nữa
Nguyễn Quang Anh(anh)
Ba mẹ giàu như vậy vì khi nào cũng phải đi làm
Nguyễn Quang Anh(anh)
Nhà rộng tao sợ lắm
Nguyễn Quang Anh(anh)
Cứ để tao một mình ở nhà để đi công tác
Hoàng Đức Duy(em)
Bây giờ có em rồi đây
Hoàng Đức Duy(em)
Nhưng đồ ăn?
Nguyễn Quang Anh(anh)
Tao phải tự đi nấu
Hoàng Đức Duy(em)
Ngon không aa
Nguyễn Quang Anh(anh)
Không
Hoàng Đức Duy(em)
Hay thuê giúp việc nhỉ
Nguyễn Quang Anh(anh)
Mày nói mẹ đi
Hoàng Đức Duy(em)
//xuống lầu//
Hoàng Đức Duy(em)
Ba mẹ ơi
Hoàng Đức Duy(em)
Khi nào ba mẹ đi công tác ạ
Hoàng Đức Duy(em)
Dạ con với anh muốn thuê giúp ạ
Nguyễn Quang Anh(anh)
//thở dài//
Hoàng Đức Duy(em)
Anh mệt hả
Ba(anh)
Nhờ chị chăm sóc mấy đứa ạ
Hoàng Đức Duy(em)
“Sao bà ta nhìn dữ dằn vậy”
Giúp việc
Hai chúng mày ăn gì chưa
Hoàng Đức Duy(em)
Dạ..chưa ạ
Nguyễn Quang Anh(anh)
Bà làm gì cho chúng tôi ăn đi
Giúp việc
Tao không thích
Nguyễn Quang Anh(anh)
Thế bà về nhà không làm giúp việc hả?
Giúp việc
Mày dám hỗn láo hả?
Giúp việc
//định tát anh//
Hoàng Đức Duy(em)
//chạy ra che cho anh//
Giúp việc
Mày dám bảo vệ nó hả
Hoàng Đức Duy(em)
Đ-đúng đó
Giúp việc
Tao sẽ nhốt mày trong nhà kho
Hoàng Đức Duy(em)
K-không thả raa
Nguyễn Quang Anh(anh)
Bà dừng lại đi
bắt nạt
Giúp việc
Mày phiền quá nha
Giúp việc
//đẩy em vào nhà kho//
T/g nè
Lúc này là em 6 tuổi anh 8 tuổi he
T/g nè
Xloi vì đã làm phiền aa
Hoàng Đức Duy(em)
//Khóc//
Hoàng Đức Duy(em)
Anh ơi cứu emm
Giúp việc
Tao cũng sẽ nhốt anh mày thôi
Hoàng Đức Duy(em)
//khóc to hơn//
Trong lúc đó anh đã có một chiếc chìa khoá dự phòng
Anh cầm một tấm gỗ của ba
Nguyễn Quang Anh(anh)
//ném vào bà ta//
Anh lấy chìa khóa mở cửa cho em
Nguyễn Quang Anh(anh)
//mở cửa cho em//
Hoàng Đức Duy(em)
//nhìn lên và thấy anh//
Nguyễn Quang Anh(anh)
Em gan ghê ha
Nguyễn Quang Anh(anh)
Dám bảo vệ anh
Hoàng Đức Duy(em)
Tại em thích anh áa
Nguyễn Quang Anh(anh)
//ngại//
Hoàng Đức Duy(em)
Em đùa thoii
Hoàng Đức Duy(em)
Nãy bả nhốt mình vào nhà kho bẩn ghê á
Hoàng Đức Duy(em)
Toàn là mạng nhện
Hoàng Đức Duy(em)
//đi ra//
Hoàng Đức Duy(em)
Em đói quáa
Nguyễn Quang Anh(anh)
Anh nấu cho nha
Hoàng Đức Duy(em)
Tin được không vậy trời
Nguyễn Quang Anh(anh)
Im đi tao nấu cho ăn là may lắm rồi
Nhưng lo bấm điện nên bị cháy
Hoàng Đức Duy(em)
Gì nữa vậy trời
Hoàng Đức Duy(em)
Là trổ tài dữ chưa ông
Nguyễn Quang Anh(anh)
Hì hì
Hoàng Đức Duy(em)
Thôi để bé nấu cho
Hoàng Đức Duy(em)
A nhầm em nấu cho
Nguyễn Quang Anh(anh)
Okee
Trong lúc em nấu bà tay vẫn đang nằm dưới phòng kho
Nguyễn Quang Anh(anh)
//chạy tới em,phụ giúp em nấu//
Hoàng Đức Duy(em)
Thôi em tự là được mà
Hoàng Đức Duy(em)
Anh vào là cháy hết á trời
Nguyễn Quang Anh(anh)
Ui ngon ghê
Nguyễn Quang Anh(anh)
//ăn//
Ăn xong cả hai ra sân chơi bóng đá
Anh vô tình đá trúng vào mặt em
Hoàng Đức Duy(em)
//lấy tay che mặt//
Nguyễn Quang Anh(anh)
//chạy tới và xin lỗi em//
Nguyễn Quang Anh(anh)
Anh xin lỗi nha
Hoàng Đức Duy(em)
Hong chịu
Hoàng Đức Duy(em)
//chạy vào nhà//
Hoàng Đức Duy(em)
//Rửa mặt//
Nguyễn Quang Anh(anh)
Em có sao không?
Nguyễn Quang Anh(anh)
//lo lắng//
Hoàng Đức Duy(em)
//dỗi,không thèm trả lời//
Nguyễn Quang Anh(anh)
Duy ơi
Nguyễn Quang Anh(anh)
Nghe anh nói không
Hoàng Đức Duy(em)
//bỏ đi//
Nguyễn Quang Anh(anh)
Sao vậy
Nguyễn Quang Anh(anh)
Anh xin lỗi mà
Nguyễn Quang Anh(anh)
Làm hoà nha
Nguyễn Quang Anh(anh)
Thế em muốn gì?
Hoàng Đức Duy(em)
🎶Em muốn tự do anh ơi còn hơn bên anh em thấy chơi vơi 🎶
Nguyễn Quang Anh(anh)
Hát nữa không
Hoàng Đức Duy(em)
Dạ không
Nguyễn Quang Anh(anh)
Thế đi chơi tiếp ha
Nguyễn Quang Anh(anh)
Cũng trưa rồi đó vào nhà ngủ đi
Hoàng Đức Duy(em)
Thế còn bà giúp việc đó thì sao?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play