* Giới thiệu nhân vật.
1. Hoàng Cẩm Du
Được gọi là thái tử của Vạn Hoa, con trai thiên hoàng, mẹ mất sớm vì lí do bí ẩn .
Có người em trai là Hoàng Dẫn con của mẹ kế .
Tính cách: Trầm tĩnh, ít nói, lạnh lùng và cực kì tàn nhẫn....
Tuổi : 27
Cung hoàng đạo: Thiên Yết
Chiều cao: 1m92 , cân nặng 79kg
Sở thích: quyền lực, ngôi vị hoàng đế, thích nhất là tra tấn và hành hạ người khác .
2. Ngọc Hải Đường
Tiểu thư danh giá, ngọc nữ nhà thế phiệt. Con gái thứ hai của thái úy Vạn Hoa.
Được yêu thương hết mực sống trong nhung lụa.
Tính cách: Dịu dàng, ngọt ngào, mạnh mẽ và có suy nghĩ thấu đáo.
Tuổi: 18
Cung hoàng đạo: Cự Giải
Chiều cao: 1m7, cân nặng 55kg
Sở thích: trồng hoa , đọc sách và đàn piano...
Những nhân vật khác.
3.Hoàng Dẫn: Em trai Hoàng cẩm Du, là kẻ khôn khéo, biết ăn nói, tính cách ưa bạo lực.
Tuổi : 20
Chiều cao 1m77
Triệu Chi Mẫn: Nữ Hậu của Vạn Hoa, mẹ Hoàng Dẫn. Là người phụ nữ xinh đẹp, đầy mưu mô và bí ẩn , nhiều thủ đoạn mưu mô.
Tuổi : 43
Chiều cao : 1m75
Tử Trúc: Thuộc hạ thân cận Hoàng Cẩm Du.
Ngọc Mễ Ái: Chị gái Ngọc Hải Đường.
Lưu Ái Hoàng: Con gái tể tướng Lưu
Trình Tiêu : Con trai độc nhất nhà họ Trình
Chiều cao :1m77
Tính cách : Hiền lành tốt bụng.
Tuổi: 19
Cung hoàng đạo: Xử nữ
.......................................
Chương 1: Dư Ảnh
Đời người nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ, thì nào có buồn đau muộn phiền....
.........................
Tí tách , tí tách.....
Là tiếng mưa hay tiếng nước chảy, ý thức cô mơ màng trong đêm, trước mắt là một bóng tối vô tận.
Hải Đường miên man , cô ấy rất lạnh , rất mơ màng, giữa thuở hư vô, là thật hay mơ...
- Khát quá... khát...
Giọng nói ngọt ngào của thiếu nữ nhỏ dần, nhỏ dần, có vẻ hơi khàn như người bị cảm nặng.....
Giữa ánh trăng le lói mờ ảo, trong căn phòng tối, tràn ngập mùi hương lê nồng nàn toả ra....
Vài ánh nến thưa thớt, một bóng dáng nhỏ nhắn đang nằm dưới mặt sàn gỗ trơn nhẵn, cơ thể cô ấy mền mại uyển chuyển, bộ váy lụa trắng tinh, mái tóc dài đen tuyền xoăn nhẹ bung xoã, và gương mặt thanh tú.
Khung cảnh vừa thực vừa hư ảo,...
Cô ấy có vẻ không tỉnh táo, đôi mắt lại bị bịt chặt lại bằng tấm vải đen ngang....
- Nhiệm vụ đã hoàn thành rồi ạ.
Tiếng nói của vài người bên tai , Hải Đường nghe trong mơ hồ .
- Người ngài cần đã đến rồi.
............
- Làm tốt lắm ! Cứ như mọi lần đi.
Một giọng nam trầm thấp vang lên. Hắn đang ngồi trên sofa, một tay nâng chai rượu vodka trong tay, một tay gõ nhẹ vài cái trên bàn phím laptop.
"Lạch cạch! Lạch cạch!...."
5 phút , 10 phút, 30 phút trôi qua....
Âm thanh gõ bàn phím vẫn văng vẳng đều đều bên tai.
Hải Đường lúc tỉnh lúc mê, cô không biết đã qua bao lâu, toàn thân cô lạnh toát, cô ấy cố gắng vùng vẫy vài lần trong cơn mê, nhưng đôi tay dường như không có sức lực, cũng chẳng thể nhất lên nổi. Tâm trí cô đầy hoang mang lo sợ, lại là cơn ác mộng đó. Hay lần này cô thật sự bị bắc cóc...
Vài giọt nước mắt lăn trên má cô, đầu đau như búa bổ, nặng trĩu...
- " Rất vui được gặp lại cô Hải Đường! "
Giọng nói người đàn ông đó lần nữa vang vọng bên tai.
- " Bắt cô đợi chờ hơi lâu nhỉ? Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác...."
- " Bây giờ thì bắt đầu nào."
Một bàn tay vươn đến trước mặt cô, hắn rất mạnh bạo, bàn tay thô ráp, bóp chặt gương mặt nhỏ.
-" Đau... Tôi.... tha cho tôi.... Làm ơn. Anh là ...anh là ai?"
Hắn không trả lời, chỉ liếc nhìn một cái, ánh mắt sắt lạnh, tàn bạo.
Không nói lời nào nhấc bổng cả người cô, động tác dứt khoác thô bạo, ném cô thẳng lên một chiếc giường lớn.
Cả người Hải Đường như nứt ra, đau đớn và rã rời, lí trí lại mơ hồ. Nhưng cô rất hoảng , rất sợ hãi, liên tục lùi về sau, đến khi đụng đầu vào bức tường vững chãi.
Cô không gây thù chuốc oán với ai, lại từ nước Anh trở về sau 10 năm du học. Hơn nữa biệt thự của cha lại là nơi an toàn kín đáo nhất ở Vạn Hoa , một con kiến cũng không thể lọt vào. Vậy thì tại sao giờ phút này cô lại ở nơi xa lạ, rơi vào tình cảnh này?
Cô chỉ nhớ rằng mình vừa dùng bữa tối cùng cả nhà như thường lệ, lại vào phòng ngủ, cửa cũng đã khoá bảo mật bằng vân tay .....
Cảm giác vừa chân thật vừa lạ lẫm này ..... Khiến cô không biết làm sao mới có thể thoát khỏi.
-"Không, đừng mà!"
Một lực kéo mạnh mẽ lôi cô về phía trước. Tiếng hét lớn bằng tất cả sức lực cuối cùng cũng được thốt ra....
-----------End--------------
By Dream.
-"Tiểu thư! "
" Cộc cộc....cộc". " Cộc cộc....cộc!!!"
Cộc ...cộc!"
-" Tiểu thư à?"
-"Tiểu thư cô sao vậy? Cô làm ơn hãy mở cửa đi!"
-"Rốt cuộc có chuyện gì? Lại là ác mộng sao ạ?"
Tiếng hét lớn qua chiếc loa nhỏ đước kế nối gần cánh cửa vang vọng.
-"Ư... Chuyện gì?"
Hải Đường nhẹ nhàng mở mắt, đôi mắt cô hơi mờ, cơ thể nhẹ nhỏm từ từ ngồi dậy .
Tiếng gọi bên ngoài vẫn giục giã. Làm cô bừng tỉnh lại.
-"Tiểu thư à? Cô sao rồi? Xin hãy mở cửa đi ạ?"
"Mình lại gặp ác mộng?" Cô như hiểu ra mọi chuyện.
-"Tôi đây... Khụ khụ.... Tôi không sao....không sao. Dì Phương đừng lo lắng...khụ khụ!"
- " Mừng quá cô không sao là tốt rồi! "
-"Xin hãy mở cửa để tôi kiểm tra cho chắc ạ. Tôi đoán cô có thể bị sốt rồi ạ. Vừa chuyển về với thời gian đảo lộn và thời tiết trái ngược đổ bệnh cũng là chuyện trong dự tính."
-" Được rồi, dì đợi tôi một lát!"
Hải Đường vừa nói vừa đi về phía cửa, cổ họng cô vẫn đau rát và khát khô như vậy.
Cả thân thể như nhẹ nhõm đôi chút, nhưng cơn đau và cảm giác lạnh lẽo vẫn âm ỉ trong người.
- " Trên đời này có người gặp cùng một cơn ác mộng tận hai ba lần sau?"
-"Tiểu thư cô có sao không?"
Cánh cửa vừa hé mở, Dì Phương quản gia lập tức bước vào, gương mặt bà ấy hiện rõ vẻ lo lắng, bà ấy là người phụ nữ trạc tuổi 50, mái tóc điểm xuyến vài sợi bạc, khuôn mặt hiền hậu mà có chút nghiêm khắc. Bà đã chăm sóc cô từ thuở nhỏ, trước khi cô có thêm người mẹ kế như hiện tại.
-"Sao cô lại im lặng thế?"
-"Tôi chỉ hơi khát một chút thôi ạ? Chắc là cảm mạo, uống thuốc vài hôm sẽ hết.... Chỉ là ... "
-" Đây tôi có mang sữa ấm và nước nóng cùng thuốc hạ sốt đến cho cô đây..."
Bà ấy đặt tay lên trán Hải Đường, vẻ mặt lo lắng.
-"Ai đời lại để sốt nóng đến thế này chứ, tiểu thư cô mau uống thuốc đi. Còn vấn đề cơn ác mộng của cô là thế nào? Nếu nó nghiêm trọng chúng ta có thể sắp xếp bác sĩ tâm lí đến khám vào sáng sớm mai."
Hải Đường uống thuốc trên khay bà ấy mang vào, cô vẫn có cảm giác rùng mình vừa lạnh vừa hơi rợn người, toàn thân cô như ướt đẫm ...
-"Tôi sợ rằng sẽ phiền đến mọi người, dù gì cũng mới về..."
-"Tiểu thư cô quên rồi sao. Dù là con gái út cô vẫn là người quan trọng nhất với ông chủ. Tôi sẽ sắp xếp bác sĩ vào sáng mai, cô cứ uống sữa rồi nghỉ ngơi nhé."
-"Cảm ơn dì nhưng chuyện này đừng nói cha tôi biết, tôi sợ ông ấy sẽ lo...."
-"Tôi hiểu rồi thưa cô."
Một lát sau dì Phương mới chịu rời đi, còn cô đã thay xong bộ váy ngủ khác. Đôi mắt cô lại có chút hoài nghi, những vết ửng đỏ trên cổ cô hiện lên rất rõ, và cả mùi vodka trên váy ....
"Chuyện này rốt cuộc là sao?"
"Sao mình không nhớ chút gì về những chuyện trong giấc mơ đó nữa .... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì...."
.................
-"Rồi cô có thể trình bày về vấn đề của mình thưa tiểu thư."
Một người đàn ông cao gầy thân hình cân đối, anh ta có mái tóc xanh dương nhạt , gương mặt được bịt khẩu trang kín cổng, trên trán vài sợi tóc lất phất, đôi mắt hình tam giác sâu thẩm..... Giọng nói lại quá đỗi dễ gần và nhẹ nhàng.
-"Tôi là bác sĩ tâm lý có dày dặn kinh nghiệm! Tên tôi là STI . Tôi sẽ cố gắng giúp cô giải quyết vấn đề của mình. Thưa tiểu thư cao quý."
-"Tôi... đã gặp một cơn ác mộng..."
-"Nó đã kéo dài một thời gian, tôi đã mơ một giấc mơ rất giống nhau."
Hải Đường ngồi trên ghế với chiếc áo sơ mi xanh ngọc lịch thiệp phối cùng váy ngắn và giày cao gót đen đế đỏ. Cô vừa từ chỗ cha trở về, giúp ông ấy xử lí một vài vấn đề sổ sách và chuẩn bị mở một văn phòng luật sư của mình vì cô muốn tự thân lập nghiệp và giúp dân chúng nói lên tiếng nói của mình.
Đôi mắt trong sáng có chút thẫn thờ, có thể nhận thấy cơn ác mộng đó khiến cô ấy tiêu hao nhiều sức khỏe. Trong lòng luôn bất an .
-" Đó là vấn đề rất nhỏ thưa tiểu thư."
-"Cô chỉ cần uống vài loại thuốc, nghỉ ngơi hợp lí và hạn chế làm việc quá sức."
-"Nhưng cảm giác thật sự rất chân thực, tôi nghĩ nó thực sự xảy ra nhưng tôi không nhớ rõ toàn bộ giấc mơ đó. Nó như những mảnh kí ức rời rạc..... Tôi cảm thấy mình sắp không trụ được. "
-"Anh biết không tôi bây giờ sợ nhất là đi ngủ, tôi sợ mình không tỉnh dậy được nữa ...."
Cô nói bằng giọng điệu bất an, đôi tay vô thức rung lên, kẻ luôn tự tin như cô lần này thật sự không kiềm chế được cảm xúc cá nhân mình.
Người mắc áo blouse bên cạnh hơi khẽ nhíu mày, ánh mắt quan sát một lượt từ trên xuống.
-"Tôi có thể giúp cô thử biện pháp thôi miên. Thông thường những chuyện kiểu như vậy không hiếm. Có thể đó là chuyện đã xảy ra ở quá khứ cô đã ép mình quên đi. Bây giờ nó vẫn xuất hiện dưới dạng giấc mơ bị khuyết ..."
-"Không có chuyện đó, tôi khằng định rằng mình chưa từng trãi qua những chuyện này."
-"Đó cũng chỉ là suy đoán đơn thuần của tôi, làm hay không thì tùy cô. Trước tiên tôi sẽ kê một vài loại cho cô. Cô cũng nên ở cùng người thân bạn bè, hít thở chút không khí trong lành, làm việc vừa sức mình.
Nếu không thuyên giảm tôi sẽ thử biện pháp khác.
Dù gì với số tiền thù lao đó chúng ta sẽ còn gặp nhau hai, ba lần nữa."
Anh ta vừa nói vừa ngạo mạn đứng dậy.
-" Tiểu thư cao quý cô cảm thấy thế nào với đề nghị đó ."
Hải Đường nhẹ giọng.
-"Cứ thử như lời anh nói đi."
-"Tôi hi vọng lần sau sẽ được nghe nội dung giấc mơ đó của cô. Có vẻ hiện tại cô cũng không muốn chia sẽ với tôi.
Cô biết đó diệt cỏ phải diệt tận gốc."
-"Tôi sẽ suy nghĩ thêm về việc đó.."
-"Cô cần đặt niềm tin ở tôi tiểu thư à!" Đôi mắt STI như nhìn vào sâu bên trong mắt cô tìm kiếm thứ gì đó.
-"Tôi sẽ cân nhắc, cảm ơn anh."
Cô vội quay đi, trực giác cho cô biết đây không phải là một vị bác sĩ bình thường, anh ta toả ra cảm giác kì lạ và nguy hiểm.
...................................
Sau bữa tối, cô uống thuốc bác sĩ đưa và trở về phòng mình. Tâm trạng có chút bất an.
Dù gì từ nhỏ cũng thiếu vắng tình yêu thương của mẹ , và sự chăm sóc của cha, cả căn biệt thự này cũng chỉ có cô và dì Phương thi thoảng cha cô sẽ cùng mẹ kế và chị gái đến ăn cơm cùng.
Nên những lúc này chỉ có thể toàn tâm tin tưởng bản thân và thử một lần đặt hi vọng vào vị bác sĩ kia....
Dù gì ngày mai cũng là một ngày quan trọng không thể để xảy ra chuyện gì.
Màn đêm buông xuống, cơn buồn ngủ cũng nhẹ nhàng kéo đến, đôi hàng mi cong dài nhẹ khép lại, chỉ còn tiếng du dương của gió trời và mùi thơm thoang thoảng quen thuộc....
Mùi hương ngọt ngào dịu nhẹ, nhưng lại bỗng như có chút nồng, chút đậm mùi gắt gỏng...
"Hương trái cây, tiếng tích tắc và cả.... giọng nói đang sợ quen thuộc."
Cảm giác ấm áp, nóng bổng, lạ lẫm, một bàn tay mạnh mẽ, chai sạn to lớn. Đôi mắt cô lần nữa nhắm chặt chìm vào miên man hư ảo.
"Là ai?"
-"Cô tưởng gặp bác sĩ thì sẽ thoát khỏi tôi sao?"
-"Đúng là nằm mơ mà?"
Hải Đường nghe rất kĩ lời nói đó toàn thân cô run lên. Cơ thể lần nữa bất động, đôi mắt là một bóng đen vô tận, mùi hương bạc hà nhàn nhạt quen thuộc mà xa lạ.
Trái tim cô như ngừng đập....
" Là hắn!"
"Hắn đã trở lại, hắn ở đây, ở trong tâm trí hay sự tồn tại hiện hữu."
-"Đau...ư...ư.."
Bàn tay nam nhân, mạnh mẽ thô bạo đang rong ruổi mò mẫn khắp cơ thể cô, hắn đột ngột dừng lại, dùng sức , siết mạnh nụ hoa nhỏ e ấp dưới lớp áo vải mong manh....
____________________end___________________
By Dream.
Cơ thể nam tính nặng đề áp sát phía trên cô. Hải Đường cản nhận rất rõ, rất gần, hơi thở lạnh lẽo khiết người ta rùng mình lạnh toát.
Cô vừa hoảng loạn vừa sợ hãi... chống cự trong vô vọng. Bàn tay cô yếu ớt liên tục đẩy tay người đàn ông ra khỏi người mình vừa hét lớn bằng toàn bộ sức lực.
-"Buông tôi ra... Buông ra.''-
-" Người đâu ! Cứu tôi ! Dì Phương cứu tôi ! Cứu ...."
Cô chưa kịp dứt lời, cổ đã bị hắn bóp chặt đến nghẹt thở, không nói nên lời. Hắn siết rất mạnh cũng rất chặt như thể có thâm thù đại hận sâu nặng từ lâu.
Hắn là ai, một kẻ bắt cóc.
Kẻ thô bạo và tàn nhẫn với phụ nữ.
Đến lúc cô sức tàn lực kiệt như không còn cựa quậy nổi, gương mặt trắng bệch, hơi thở ngắt quãng thưa thớt hắn mới chịu bỏ tay ra .
"Lạch cạch."
Trong không gian mờ mờ ảo áo, ánh sáng le lói của vầng trăng ngoài khung cửa sổ và căn phòng tối om nhàn nhàn mùi bạc hà... Hắn lấy từ đâu chiếc còng sắt khoá chặt đôi tay đang run rẩy của thiếu nữ.
Đôi mắt hắn loé lên vẽ tự mãn, lạnh lùng cũng có chút hài lòng.
-"Làm ơn hãy tha cho ...tôi!" cô nhỏ giọng, tiếng nói đứt quãng kinh hãi và đôi môi đang cắn chặt đến đẫm máu như giữ chút tính táo và bình tĩnh...
Hắn lại nhìn cô một lượt từ trên xuống, không nói thêm gì, hơi thở trầm thấp. Bàn tay hắn mạnh mẽ mà dứt khoát tàn nhẫn xé toạc bộ váy trên người cô.
Tiếng "Xoẹt xoẹt" chói tay trong không gian yên tĩnh, cùng với tiếng nước chảy tí tách. Cô lại càng hoảng hơn, trước mắt cô chỉ toàn một màu đen thăm thẳm, thứ bóng tối vô hình mà đáng sợ đó đang tiền gần , tiếp cận và nuột chửng cô.
-"Không , đừng mà.... Làm ơn..."
Hắn lần nữa áp sát phủ lên toàn bộ cơ thể cô. Nặng trĩu đầy áp bức, không chút nhân từ mà mạnh bạo xâm chiếm.
Bàn tay thô ráp sờ soạng khắp cơ thể nhỏ, mỗi nơi hắn đi qua như có dòng điện chạy, tê dại đau đớn nhưng lại khiến cô đầy nhục nhã và sợ hãi.
Cơ thể cô run rẫy, liên tục tránh né. Hắn lại có vẻ không vui.
Mạnh bạo giật chiếc quần lót đen nhỏ, phòng tuyến cuối cùng trên người cô.
-"Xin anh hãy dừng lại, tôi xin anh... Đừng...
Anh muốn bao nhiêu tiền, tôi có thể cho anh...
Xin anh hãy buông tha cho tôi!"
Hải Đường lần nữa yếu đuối cầu xin, giọng cô khàn đặc, giọt nước mắt liên tục rơi ướt đẫm trên gương mặt phiếm hồng , cả cơ thể cô co rúm lại đầy kinh sợ .
-"Tiền sao? Đáng tiếc tôi không thiếu thứ đó. Tôi muốn xem với cơ thể dơ bẩn này cô còn xứng đáng với vị hôn phu của mình không?"
Hắn lạnh lùng nói bên tai cô với giọng dửng dưng lại đầy sự bỡn cợt. Rồi không chút khách khí một tay ôm chặt cô, tay còn lại thô bạo tách đôi chân cô ra.
-"Không.... Anh đừng mà .!"
Tiếng hét đầy bất lực của cô, không một tiếng cảnh báo, không một sự chuẩn bị, nơi hoa huyệt nhỏ bé bị một vật to lớn đầy gân guốc, mạnh bạo xâm nhập.
-" Huhu.... A ... đau quá! .... A ... đau....!"
Cơ thể cô như nứt ra, không thể cử động nổi, một cơn đau khủng khiếp ập đến, vừa đau, vừa hoảng sợ đầy bất lực.
Cánh hoa nhỏ run lên, nước mắt liên tục chảy xuống. Mà kẻ cưỡng hiếp lại có vẻ rất tận hưởng cảnh tượng trước mắt. Nhìn vào dáng vẻ đau khổ của cô lại nhìn vào nơi riêng tư bí ẩn đang bị chiếm giữ, tùy ý hắn kiểm soát. Gương mặt hắn không cảm xúc, vừa rút ra lại liên tục chủ động va vào bên trong. Nhanh, mạnh, tàn bạo.....
-"Ư....ức....huhu....huhu...." tiếng khóc nức nở trong không gian. Cùng với tiếng va đập cơ thể, nơi hoa huyệt như căng cứng, đau rát và co thắt dữ dội khi bị xâm nhập....
Giấy phút này cô chỉ mong đây là cơn ác mộng, nhưng cảm giác chân thực này đã kéo cô lại hiện thực phũ phàng. Tiểu thư danh giá như cô lại bị một kẻ bắt cóc cưỡng hiếp.
_______________________end__________________
___By dream__
Download MangaToon APP on App Store and Google Play