[RhyCap] Cầu Vòng Sau Mưa.
1
Chap 1: "Thi Thể Không Tên – Ký Hiệu Của Quỷ"
---
Phòng số 4 – tầng hầm bệnh viện pháp y, ánh sáng mờ đến mức chính bản thân cái bóng cũng muốn co rút lại.
Hoàng Đức Duy nhíu mày, đưa tay điều chỉnh lại đèn mổ.
Xác chết nằm im như một con búp bê bị tháo rời, nhưng thứ khiến anh dừng tay không phải là mùi tử khí, mà là thứ vừa xuất hiện dưới lớp mô hoại tử:
Một hình xăm chìm:
🔻 – QA.1803
Không phải hình xăm bình thường. Nó được khắc bằng phương pháp cổ – mực được trộn với máu người. Rất ít người còn biết kỹ thuật này.
Duy nhíu mày. Con dao mổ vẫn ở tay, nhưng lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.
> "Cơ thể con người luôn nói thật.
Nhưng thi thể đôi khi lại nói quá nhiều."
Anh từng nghĩ vậy. Nhưng hôm nay, xác chết này không nói – nó gào lên, bằng một thứ tiếng thì thầm vô hình, kéo theo những bóng ma từ quá khứ.
Duy lật hồ sơ. Nạn nhân không danh tính, không dấu vân tay. Mọi đặc điểm nhận dạng đều bị xoá sạch. Chỉ còn hình xăm. Và... cảm giác bị theo dõi.
Anh quay lại nhìn. Không ai. Nhưng sống lưng lạnh buốt.
Anh chưa kịp ghi chú thêm gì thì "rắc" – tiếng cửa mở.
Không có tiếng bước chân. Chỉ có một cái bóng đổ dài trên sàn đá.
Nguyễn Quang Anh
Đừng động vào thứ không thuộc về mình.
Giọng nói trầm, như được rót qua lớp khói thuốc và rượu lâu năm.
Duy quay lại, và lần đầu tiên, ánh mắt anh gặp hắn.
Nguyễn Quang Anh không đẹp theo kiểu người mẫu. Hắn có thứ khí chất khiến người khác không dám nhìn thẳng, nhưng lại không thể rời mắt.
Hắn bước vào phòng mà không để lại tiếng động, giống như bóng tối vừa quyết định mang hình dạng người.
Nguyễn Quang Anh
Tôi cần thứ đó.
– Hắn chỉ nhẹ vào thi thể.
Duy đứng chắn ngay lập tức, không do dự.
Hoàng Đức Duy
Xác chết này nằm trong hồ sơ pháp y. Không ai có quyền tiếp cận.
Quang Anh không giận, cũng không cười. Hắn nhìn Duy như thể đang đánh giá một món đồ sứ cổ – mong manh nhưng đắt giá.
Nguyễn Quang Anh
Không ai có quyền tiếp cận à?
Nguyễn Quang Anh
Kể cả tôi?
Hoàng Đức Duy
Đặc biệt là anh.
Rồi... Quang Anh tiến đến gần. Đến mức mùi nước hoa lạnh lạnh như tuyết đêm đông chạm vào mũi Duy.
Nguyễn Quang Anh
Cậu tin vào trùng hợp không?
– Hắn hỏi, nhẹ như thì thầm.
Hoàng Đức Duy
Tôi tin xác chết không bao giờ nói dối.
Nguyễn Quang Anh
Thế nếu xác chết là người mang tin nhắn?
Duy lặng đi. Quang Anh đưa tay, không chạm, nhưng dừng lại ngay trước vết hình xăm:
– “🔻– QA.1803".
Nguyễn Quang Anh
Cậu Hiểu Chữ QA kia không?
Hoàng Đức Duy
Chữ viết tắt của một tổ chức giết người.
Nguyễn Quang Anh
Hay là viết tắt của người đưa em ra khỏi cái bẫy mà em còn chưa biết mình đang ở trong?
Không khí ngưng lại. Duy lùi một bước.
Quang Anh rút ra một bức ảnh nhỏ, ném xuống bàn mổ.
Là chính Duy – bị chụp trong nhà riêng vào rạng sáng hôm qua.
Nguyễn Quang Anh
Tôi vừa cứu em khỏi một nhóm người tối qua. Lần sau, tôi không chắc mình có đến kịp.
Hoàng Đức Duy
Anh theo dõi tôi?
Nguyễn Quang Anh
Không. Người khác đang theo dõi em.
Hoàng Đức Duy
Tôi không cần anh cứu.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tôi lại cần em sống.
Trước khi biến mất vào hành lang, Quang Anh quay đầu.
Nguyễn Quang Anh
Em có bao giờ tự hỏi vì sao nhiều tổ chức muốn có em đến thế?
Hoàng Đức Duy
Tôi là bác sĩ pháp y, không phải cổ vật.
Nguyễn Quang Anh
Em là bản đồ kho báu.
Duy nhìn lại bức ảnh. Trong ảnh, phía sau ô cửa kính, phản chiếu một bóng người mờ nhòe. Không phải anh. Cũng không phải Quang Anh.
2
Chap 2: “Bản Đồ Máu – Người Trong Gương”
---
3h23 sáng.
Duy tỉnh giấc vì một tiếng động rất nhỏ – như tiếng móng tay cào lên mặt kính.
Anh bật đèn. Căn hộ yên tĩnh, nhưng lạnh lẽo đến khó hiểu.
Trên màn hình điện thoại có một tin nhắn không số.
> "QA.1803 chỉ là đoạn đầu."
"Cái tiếp theo... là người em từng yêu."
Ngón tay run rẩy bấm mở file đính kèm – một hình ảnh xác chết bị phân xác, phần thân bị cắt ngang ngực, và dưới lớp da lật ngược... một ký hiệu y hệt lần trước.
Là... chữ viết tắt tên anh?
Hoàng Đức...?
Ngày sinh của anh...?
Duy thấy mình rơi vào một mê cung không có lối ra.
---
8h40 sáng – Nhà xác bệnh viện, khu A2.
Duy bước vào phòng lạnh, trên bàn là thi thể bị gửi đến sáng nay. Tổ pháp y bảo anh là người đầu tiên được tiếp cận. Nhưng xác này...
Không thể nhầm. Là Nguyễn Lâm – người yêu cũ của anh. Người đã mất tích 2 năm trước không để lại dấu vết.
Lồng ngực Duy thắt lại. Không thể nào...
Anh run rẩy kéo lớp vải trắng che xác.
Ở vùng cổ, khắc sâu bằng dao:
> "Duy, mày không bao giờ chôn được quá khứ."
Nguyễn Quang Anh
Lạnh người quá, đúng không?
Quang Anh đang đứng phía sau từ lúc nào, tay hắn đút túi áo khoác dài, ánh mắt lạnh hơn cả tử thi.
Hoàng Đức Duy
“Là... là anh làm à?” – Duy siết nắm tay.
Nguyễn Quang Anh
Tôi không cần phải giết người em từng yêu.
Nguyễn Quang Anh
Nếu tôi muốn, em đã chết từ đêm qua.
Hoàng Đức Duy
Tại sao anh cứ bám theo tôi?
Nguyễn Quang Anh
Vì nếu tôi không bám theo, em đã thuộc về người khác.
– Quang Anh cúi xuống, thì thầm bên tai Duy.
Nguyễn Quang Anh
Và họ không dịu dàng như tôi.
Duy quay đi. Không dám nhìn ánh mắt hắn.
Hoàng Đức Duy
Anh có biết... ký hiệu đó là gì không? Trên thi thể đầu tiên?
– Hắn đáp không chút ngập ngừng.
Nguyễn Quang Anh
Là tín hiệu cảnh báo. Một bản đồ. Một chuỗi truy vết.
Hoàng Đức Duy
Truy vết cái gì?
Nguyễn Quang Anh
Kẻ mang máu của Hắc Diệt – nhưng không thuộc về nó.
Hoàng Đức Duy
Ý anh là tôi?
Quang Anh không trả lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay, lần đầu tiên, chạm vào cổ tay Duy, kéo tay áo anh lên.
Dưới lớp da trắng nhợt… là một hình xăm mờ mà chính Duy chưa từng nhận ra trước đó.
🔻 – HD.1106
Y hệt cái xác kia.
Duy ngẩn người. Hơi thở nghẹn lại.
Hoàng Đức Duy
Tại sao...? Cái này là...?
Nguyễn Quang Anh
Có những thứ em bị buộc quên.
– Hắn nhìn anh, ánh mắt ấy dịu đi, nhưng không còn là ánh nhìn của một mafia.
Nguyễn Quang Anh
Và tôi… từng là người xóa ký ức đó giúp em.
Quang Anh cúi xuống, môi gần sát tai Duy.
Nguyễn Quang Anh
Em thật sự nghĩ mình chỉ là một bác sĩ pháp y sao?
Hoàng Đức Duy
Tôi là gì...?
Nguyễn Quang Anh
Câu đó, chỉ em mới trả lời được.
– Hắn siết nhẹ cổ tay Duy, ấm đến lạ.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng nếu em nhớ ra... có thể em sẽ không còn muốn ở bên tôi.
---
ở một nơi tối tăm, có một người đàn ông khác đang nhìn hai người qua màn hình theo dõi.
Hắn cười, giọng khàn đặc như gió qua miệng giếng cạn.
– “Tốt lắm, em trai à.
– Cứ để anh xem, em chọn tình yêu...
– Hay sự thật.”
Màn hình lộ tên:
> [Quang Minh – Hắc Diệt Leader]
---
3
Chap 3: “Sự Thật Là Lời Nói Dối Được Lặp Lại”
---
Hoàng Đức Duy ngồi trong căn hộ của chính mình, nhưng cảm giác như đang ngồi giữa một gian phòng thí nghiệm vô hình..
Tất cả ký ức trước năm 20 tuổi của anh… trống rỗng.
Trước đây, anh từng cho đó là hậu chấn tâm lý sau tai nạn, nhưng giờ… anh bắt đầu nghi ngờ chính mình.
Tấm hình xăm trên tay.
Thi thể của Nguyễn Lâm.
Những lời ám chỉ từ Quang Anh.
Và ánh mắt buồn rũ, ẩn chứa thứ gì đó như là… cầu xin tha thứ.
> “Tôi từng là người xoá ký ức đó giúp em.”
“Nếu em nhớ lại… có thể em sẽ không còn muốn ở bên tôi.”
Anh không thể quên được câu nói đó.
---
Khu điều dưỡng bỏ hoang – ngoại ô thành phố.
Duy bẻ khóa căn phòng số 12, một địa chỉ được giấu trong hồ sơ y tế bị mã hóa mà anh mới bẻ được vào rạng sáng.
Bên trong phủ đầy bụi. Nhưng trên tường, vẫn còn một thứ được khắc bằng dao:
> "HD.1106 – Lặp lại lần thứ ba. Nếu thất bại, xoá toàn bộ."
Duy run tay, bước lùi lại, đầu nhức nhối như có ai đập vào bằng búa tạ.
Trong đầu anh, chớp lên một hình ảnh mơ hồ:
Anh… nằm trên bàn sắt, có người đứng nhìn từ trên cao. Mắt người đó lạnh buốt. Tay đeo găng đen.
Và phía sau người đó… là một bóng khác, tay cầm dao mổ, do dự.
Bóng đó có đôi mắt rất quen.
Duy ngã quỵ xuống.
"Tôi đã bảo em đừng đến đây."
Tiếng giày bước trên nền xi măng vang lên phía sau.
Hoàng Đức Duy
Tại sao trong ký ức tôi, có cả anh và… anh trai anh?
Duy quay lại, mắt đỏ ngầu.
Hoàng Đức Duy
Tôi là gì? Một con tốt? Một vật thí nghiệm? Hay là…
Nguyễn Quang Anh
Em là… điều tôi không thể rời mắt khỏi.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tôi đã sai khi nghĩ em có thể sống bình thường.
Hoàng Đức Duy
Anh cũng là người của Hắc Diệt.
Nguyễn Quang Anh
Tôi từng là.
– Hắn rút súng, đưa nó… về phía mình
Nguyễn Quang Anh
Tôi đã rời bỏ nó vì em. Vì tôi biết, nếu em còn nhớ… em sẽ không tin tôi nữa.
Duy trừng mắt nhìn khẩu súng.
Hoàng Đức Duy
Anh định làm gì?
Nguyễn Quang Anh
Để em tin rằng tôi không nói dối.
Hắn giơ súng lên thái dương.
Nguyễn Quang Anh
Nếu em không muốn tôi tồn tại, chỉ cần kéo cò.
Duy bước tới, giật khẩu súng ra.
Hoàng Đức Duy
Anh điên rồi à?
Nguyễn Quang Anh
Ừ. Điên vì em.
Cả hai im lặng. Duy chưa bao giờ thấy hắn yếu đuối như thế.
Hoàng Đức Duy
Vậy… tôi đã từng là ai?
Quang Anh nhìn anh thật lâu, rồi nói:
Nguyễn Quang Anh
Em… từng là đứa con thứ ba của một nhánh Hắc Diệt, dự án máu đen. Nhưng em không giống chúng. Em có trái tim.
Nguyễn Quang Anh
Là người được cử giám sát em.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tôi đã phản bội nhiệm vụ đó. Tôi không xóa trí nhớ em vì lệnh... mà vì tôi muốn em có cơ hội sống.
Hoàng Đức Duy
Còn Quang Minh?
Nguyễn Quang Anh
Hắn là... anh tôi.
Nguyễn Quang Anh
Là lý do tôi rời bỏ tổ chức. Và là người... đang muốn biến em trở lại là thứ vũ khí lạnh lùng không cảm xúc.
Một viên đạn găm thẳng vào tường gần họ.
Một nhóm người bịt mặt đã bao vây khu điều dưỡng.
Trên loa phát thanh, vang lên giọng cười của Quang Minh:
Quang Minh
Duy… em sẽ quay về thôi. Anh chỉ đang lấy lại thứ từng thuộc về tổ chức.
Hoàng Đức Duy
Tôi là người, không phải tài sản.
Quang Minh
Không đâu. Em là mã nguồn của kẻ hoàn hảo. Anh tạo ra em… và giờ, anh chỉ đang gọi em trở lại.
Quang Anh kéo tay Duy, thì thầm:
Nguyễn Quang Anh
Tin tôi, Duy… chạy theo tôi, lần này thôi.
Hoàng Đức Duy
Nếu tôi chạy… anh có chắc tôi vẫn là tôi không?
Nguyễn Quang Anh
Không chắc. Nhưng tôi biết… nếu em ở lại, em sẽ biến mất mãi mãi.
Và cả hai chạy.
Giữa những viên đạn, giữa tiếng còi hú, giữa một quá khứ đang gào thét phía sau.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play