Ngày Mai Có Nắng.
Chương 1 : Vết máu trên tuyết trắng.
Đêm buông xuống giữa cánh rừng ngoại ô Quebec, tuyết rơi dày đặc che khuất mọi dấu vết. Tiếng súng nổ vang lên rồi tắt ngấm như chưa từng tồn tại.
Hắn lê bước trên nền tuyết loang máu, cơn đau từ vết đạn xuyên qua vai trái khiến hơi thở dốc nghẹn. Trên nền trắng xoá, vết máu đỏ đậm trải dài như một dấu hiệu tử thần.
Trời rất lạnh. Lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy sợ cái lạnh nhiều hơn cả cái chết.
Bắc Kinh đang là mùa đông nhưng hôm nay có chút nắng khiến không khí tươi tỉnh hẳn. Hạ Tuấn Lâm liếc nhìn đồng hồ, còn sớm quá. Cậu nhẹ nhàng đi xuống bếp thong thả nấu bữa sáng.
Cậu là bác sĩ giỏi có tiếng ở Bắc Kinh, nhưng vì một phần khiêm tốn nên cậu chỉ mở một phòng khám tư không đi làm ở bệnh viện lớn. Nhưng không vì thế mà phòng khám của cậu ít bệnh nhân.
Hạ Tuấn Lâm tranh thủ ăn bữa sáng để đến phòng khám. Hôm nay lại là một ngày bận rộn đối với cậu.
Phòng khám chưa có ai, cậu nhẹ nhàng bước vào, bật máy sưởi.
Bỗng nhiên điện thoại cậu đổ chuông.
Phúc Thịnh
“Xin chào, cậu có phải bác sĩ Hạ Tuấn Lâm không?”
Hạ Tuấn Lâm
“Đúng, là tôi đây. Anh có việc gì sao?”
Phúc Thịnh
“Có một bệnh nhân cực kì quan trọng đang cần được chữa trị ngay lập tức, chúng tôi rất cần cậu.”
Hạ Tuấn Lâm
“Bệnh nhân đang ở đâu, các anh có đến được chỗ tôi không?”
Phúc Thịnh
“Chút nữa sẽ có người đến đón cậu, cậu chỉ cần đi cùng là được.”
Hạ Tuấn Lâm đơ người một lúc, “Không phải là lừa đảo đấy chứ?”
Cậu còn chưa kịp phản ứng lại, vài tiếng sau, một đám người mặc đồ đen huyền bí đã đứng ngoài cửa phòng khám của cậu. Họ mời cậu lên xe rồi đi thẳng tới sân bay.
Hạ Tuấn Lâm định nói chuyện nhưng bị chặn lại.
Hạ Tuấn Lâm
Này, các anh đưa tôi đi đâu vậy?
Phúc Thịnh
Cậu đừng lo, chúng tôi sẽ bảo đảm an toàn cho cậu, cậu chỉ cần chữa trị thành công là được.
Hạ Tuấn Lâm
Nhưng tôi cũng cần biết bệnh nhân của tôi bị gì chứ? Và ai sẽ đứng ra bảo đảm an toàn cho tôi? Các anh là đang bắt cóc người ta đấy.
Phúc Thịnh
Xin cậu đừng lo.
Người đó chỉ nói vậy rồi im lặng, mặc cho Hạ Tuấn Lâm có hỏi gì đi chăng nữa. Cậu không rõ vì sao mình lại đồng ý đi với họ. Có thể là vì y đức. Có thể là vì tò mò. Hoặc... vì một linh cảm mơ hồ lần này sẽ không giống bất cứ lần chữa trị nào trước đó.
Khi máy bay đáp xuống Canada, tuyết đàn rơi. Cả bầu trời xám xịt nặng nề, giống như điềm báo trước điều gì sắp xảy đến.
Người mặc vest đen lặng lẽ nói.
Phúc Thịnh
Cậu nên bắt đầu rồi.
Chương 2 : Cuộc gặp gỡ không báo trước.
Hạ Tuấn Lâm được đưa vào một toà nhà cao tầng, đi thẳng lên tầng cao nhất. Họ dẫn cậu tới một căn phòng rộng lớn. Cánh cửa thép nặng nề mở ra với âm thanh ken két chói tai. Cậu bước vào, lập tức bị ánh sáng mờ nhạt và mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi làm nghẹt thở.
Căn phòng rộng nhưng lạnh lẽo như hầm đá, có đầy đủ dụng cụ y tế để chữa trị, xem ra người này không hề tầm thường, có cho mình một căn phòng đầy đủ thiết bị cứu trợ như thế này, chắc hẳn rất quan trọng.
Ở chính giữa là một chiếc giường bệnh lớn, nơi có người đàn ông nằm im bất động. Làn da trắng tái nhợt, đôi môi mỏng nhàn nhạt mím chặt, ngũ quan hài hoà, có thể nói là rất đẹp trai. Lông mày hắn nhíu lại, ánh mắt hờ hững lướt qua cậu như đang đánh giá một món đồ mới. Hạ Tuấn Lâm quan sát hồi lâu, hắn ta cao lớn, phần thân trần quấn băng sơ sài, máu vẫn rỉ qua lớp gạc trắng.
Nghiêm Hạo Tường
Cậu là bác sĩ?
Hắn hỏi, giọng trầm khàn nhưng vẫn toát lên uy lực.
Hạ Tuấn Lâm
Đúng. Nếu anh không muốn chết trong vòng 12 tiếng nữa thì ngậm miệng vào để tôi làm việc.
Sự thẳng thắn khiến căn phòng như đóng băng thêm lần nữa. Mấy người vệ sĩ đứng bên cạnh sững sờ, nhưng hắn lại nhếch môi nở một nụ cười lạnh lẽo.
Nghiêm Hạo Tường
To gan đấy.
Hạ Tuấn Lâm
Tôi đến để cứu mạng, không phải cúi đầu.
Hạ Tuấn Lâm không nói thêm lời nào, anh đeo găng, kiểm tra nhanh.
Hạ Tuấn Lâm
Một viên đạn xuyên gần đến cuống tim, tôi khâm phục anh vì sự chịu đựng này đấy. Thật sự rất nguy hiểm, chút nữa là anh đã chết rồi. Rồi, lấy thuốc gây mê đến đây để tôi tiêm. Giờ sẽ phẫu thuật lấy viên đạn ra.
Nghiêm Hạo Tường
Không được tiêm thuốc gây mê. Anh mổ luôn cũng được.
Hạ Tuấn Lâm
Anh có bị điên không, không gây mê là anh sẽ chết đấy.
Hạ Tuấn Lâm gần như quát lên.
Người đàn ông mím môi chịu đựng, hắn đã rất đau rồi, đành buông tay cho Hạ Tuấn Lâm chữa trị.
Sau 12 tiếng đồng hồ phẫu thuật thì viên đạn cũng được lấy ra, tình hình hiện tại có thể nói là khá tốt. Hạ Tuấn Lâm bắt tay vào thay đồ cho người đàn ông nọ.
Phúc Thịnh
Việc đó để chúng tôi làm. Bác sĩ, cậu nghỉ ngơi đi, chúng tôi sẽ dẫn cậu đến phòng nghỉ.
Hạ Tuấn Lâm
Được, nhưng phải cẩn thận, cậu ta vẫn chưa hoàn toàn hồi phục đâu.
Phúc Thịnh
Vâng, thật sự cảm ơn cậu, bác sĩ Hạ.
Hạ Tuấn Lâm
À, giờ tôi hỏi được chứ?
Phúc Thịnh
Vâng cậu cứ hỏi.
Hạ Tuấn Lâm
Hắn ta là ai vậy?
Phúc Thịnh
Người mà không ai dám gọi tên.
Hạ Tuấn Lâm
Tôi không chữa trị cho bóng ma, tôi cần biết thân thế bệnh nhân của mình.
Phúc Thịnh
Cậu không cần biết nhiều thế đâu, cậu chỉ cần giữ anh ấy sống là được rồi.
Hạ Tuấn Lâm
Là lão đại của các anh hả?
Hạ Tuấn Lâm vẫn dai dẳng.
Phúc Thịnh
Đúng, anh ấy là sếp của chúng tôi.
Hạ Tuấn Lâm
Các anh làm nghề gì?
Phúc Thịnh
Anh không cầm biết đâu.
Hạ Tuấn Lâm
Hừm, các anh thật bí ẩn.
Hạ Tuấn Lâm được đưa tới một căn phòng rất sạch sẽ và rất đẹp nữa. Trong đầu thật nhiều câu hỏi, lòng ngập tràn lo âu. Nằm vật xuống giường, cậu thiếp đi trong những băn khoăn dang dở.
Bên ngoài, tuyết vẫn rơi dày.
Chương 3 : Gặp gỡ.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Hạ Tuấn Lâm đang lơ ngơ nghĩ xem mình đang ở đâu, chợt nhận ra là đang ở nơi đất khách quê người, đi chữa trị cho một người bí ẩn.
Nhìn sang bàn cạnh giường là một bữa sáng rất hấp dẫn và một bộ quần áo ấm rất hợp với cậu. Cậu thầm nghĩ “Cũng không tồi tệ đến thế.”
Phúc Thịnh
Bác sĩ Hạ, tôi vào được không?
Hạ Tuấn Lâm
Được, anh vào đi.
Vệ sĩ bước vào phòng, Hạ Tuấn Lâm kéo chăn lên trước người.
Hạ Tuấn Lâm
Anh có dặn dò gì sao?
Phúc Thịnh
Chào bác sĩ, anh ngủ ngon chứ? Chúng tôi không làm phiền anh đúng không?
Hạ Tuấn Lâm
À không, tôi ngủ rất ngon.
Phúc Thịnh
Anh ăn sáng xong thì xuống lầu 2 gặp mặt sếp của chúng tôi nhé. Anh ấy có điều muốn nói.
Hạ Tuấn Lâm sắp được đi gặp bệnh nhân kì bí của cậu đấy ư? Tuyết vẫn rơi, hơi lạnh len lỏi trong căn phòng. Hạ Tuấn Lâm kéo cổ áo lông to đi xuống lầu.
Cậu nhìn thấy người đàn ông hôm trước nằm liệt trên giường bệnh, nay đã ngồi bình tĩnh trên chiếc ghế bành to tướng, tay cầm một điếu xì gà. Ánh sáng ban mai hắt nghiêng khuôn mặt điển trai của hắn. Lông mi dài cong vút, đôi môi mỏng hơi có chút sắc hồng cùng cặp mắt tinh anh có phần tàn nhẫn.
Hắn liếc mắt sang tiếng bước chân của Hạ Tuấn Lâm.
Nghiêm Hạo Tường
Chào anh, bác sĩ Hạ. Tôi muốn cảm ơn anh vì đã cứu sống tôi trong giờ khắc sinh tử. Ân huệ này cả đời trả cũng không hết. Hôm nay mời anh xuống đây nói chuyện một lát.
Hạ Tuấn Lâm
À không có gì đâu. Bác sĩ mà, cứu người là trên hết.
Hắn ra hiệu cho cậu ngồi xuống ghế sofa to lớn, ngón tay thon dài đeo nhẫn bạc càng tôn thêm vẻ cao quý của một ông trùm giới xã hội đen.
Hạ Tuấn Lâm quan sát kĩ người này, mỉm cười hỏi.
Hạ Tuấn Lâm
Vậy tôi nên xưng hô với anh như thế nào đây, tôi còn chưa biết tên anh?
Nghiêm Hạo Tường
À, quên mất chưa giới thiệu tôi là Nghiêm Hạo Tường, anh gọi tôi như thế nhé.
Người vệ sĩ đứng cạnh đó sửng sốt vì từ trước tới nay lão đại của họ chưa bao giờ nói tên thật cho người lạ cả.
Nghiêm Hạo Tường nheo mắt cười ngắm nhìn Hạ Tuấn Lâm, hắn có vẻ đang suy tính chuyện gì đó, nhưng bày ra ngoài lại là một khuôn mặt khả ái và vô cùng đẹp trai, vừa huyền bí vừa dịu dàng, đáng yêu nhưng kiêu ngạo như một chú mèo.
Hạ Tuấn Lâm bất giác đỏ mặt vì ánh nhìn của hắn, ánh mắt như có thể xuyên thấu tâm can cậu, biết hết mọi thứ mà người ta hòng giấu giếm, trước ánh mắt của Nghiêm Hạo Tường đều phải phơi bày ra hết.
Hạ Tuấn Lâm
Ừm, tôi nghĩ anh nên đi dạo nhiều hơn và ăn uống đầy đủ để nhanh chóng hồi phục. Vết thương của anh khá nghiêm trọng nên cần chú ý một chút.
Nghiêm Hạo Tường
Vâng, tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ Hạ.
Cuộc gặp mắt chớp nhoáng giữa cậu và một người sau này sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời cậu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play