Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Năm Tháng

Buổi học đầu

Tia nắng sớm nhẹ nhàng len lỏi qua khung cửa chiếu lên khuôn mặt thiếu niên đang say giấc.

Cậu khẽ nhíu mày, vươn tay che mắt. Tiếng chuông báo thức vừa hay vang, cậu với điện thoạt ấn tắt rồi từ từ ngồi dậy. Mái tóc đen hơi rối, vẫn còn mơ màng nên cậu không quan tâm. Thiếu niên có thói quen tắm sớm, cậu mở tủ lấy ra bộ đồng phục đã chuẩn bị sẵn rồi từng bước đi vào phòng tắm.

Từ dưới nhà vọng lên tiếng gọi của anh trai cậu:

- Tiểu Hạ, em mau dậy đi. Nhóc con, hôm nay là ngày đầu tiên đi học đấy.

Tiếng nước chảy bên tai làm cậu không nghe thấy, không đáp lời.

Qua 20 phút, cậu mặc chỉnh tề bước xuống lầu. Thẩm Vũ còn đang loay hoay trong bếp, nghe tiếng động, anh quay lại cười nói:

- Mau đến ngồi, ăn xong anh đưa nhóc đi học.

- Em đi xe buýt được rồi, trường với công ty anh ngược đường.

Thẩm Tri Hạ vừa nhai bánh mì vừa nói.

Thẩm Vũ cầm cốc sữa ấm đi đến đưa cho cậu. Anh xoa xù mái tóc mà Thẩm Tri Hạ mất công tạo kiểu, miệng chê bai:

- Nhóc con đi học để kiểu tóc quê mùa thế này làm gì. Chẳng bằng để tự nhiên đi, trông dễ thương hơn nhiều.

Thẩm Vũ liếc đồng hồ trên tay nói tiếp:

- Không cách xa lắm, ăn mau anh đưa nhóc đến trường rồi về công ty.

Thẩm Tri Hạ bĩu môi bất mãn, tay cậu khẽ vuốt lại đám tóc xù trên đầu mình. Uống hết cốc sữa, cậu chủ động đem đồ đi rửa.

Xong xuôi mọi thứ, cậu khoác cặp yên vị trên xe anh trai.

Hôm nay là ngày đầu đi học sau khai trường. Để hỏi cảm nghĩ của Thẩm Tri Hạ thế nào thì quả thật cậu không có cảm giác gì cả. Cậu vốn không có bạn bè nên không háo hức đến thế, đến trường học cũng không khác gì so với ở nhà bao nhiêu. Chỉ là đổi chỗ để học thôi.

Bốn năm học cơ sở, ngoài học ra cậu không để mắt đến thứ gì khác, cũng không có sở thích gì cả. Người bắt chuyện với cậu có không ít, nhưng họ không thể chơi với cậu lâu. Vì "Thẩm Tri Hạ rất nhàm chán, cậu ta luôn khiến người khác tàng hình. " - đó là câu trả lời mà cậu thường nhận được.

Rồi dần dần không có ai bắt chuyện với cậu nữa, trừ những lúc họ nhờ cậu chỉ vài bài tập.

Thẩm Tri Hạ ít nói nhưng không phải không để tâm đến mọi người. Cậu dùng hành động nhiều hơn. Chẳng qua bọn họ tìm đến cậu là để trêu chọc.

Lúc học cơ sở, dáng người Thẩm Tri Hạ rất thấp, thậm chí còn thấp hơn nhiều bạn nữ trong lớp. Và vẻ ngoài lại quá nổi bật.

Nam sinh tuổi này chưa trổ mã hết nên đường nét khuôn mặt cậu rất mềm mại, có thể nói xinh đẹp, dễ thương để hình dung. Mặc dù không hợp để miêu tả một thiếu niên nhưng thật sự phải nói như vậy mới được. Thêm chiều cao khiêm tốn lúc đó cậu thường bị giáo viên nhầm thành bạn nữ.

Con người luôn muốn lại gần cái đẹp và với những đứa trẻ đang lớn thì chúng thể hiện vụng về hơn. Trêu đùa, chọc ghẹo, muốn thu hút sự chú ý. Điều đó khiến Thẩm Tri Hạ trở nên sợ hãi, cậu không hiểu vì sao lại thế rồi càng khép bản thân kín đáo hơn.

Cha mẹ cậu thường xuyên công tác, anh trai thì hơn cậu đến mười tuổi. Vốn ít nói từ nhỏ nên dù có sợ cậu cũng không kể cho ai.

Đến tận khi đã lên 10 rồi, Thẩm Tri Hạ chưa có nổi một người bạn nào bên cạnh. Cha mẹ hay anh trai dù cố gắng tạo mối quan hệ cho cậu cũng bị cậu từ chối.

- Tiểu Hạ, thanh xuân rất ngắn, em đừng để bản thân một mình.

Thẩm Vũ nhìn sang cậu em trai, khẽ nhắc nhở nhẹ nhàng. Anh từ đáy lòng đều mong muốn đứa em này có thể vui vẻ kết bạn như những người khác.

- Anh, em biết rồi. Anh đến công ty đi nhé. Nhớ lái xe cẩn thận ạ.

Cậu cười gật đầu đáp lại. Dù bản thân biết những lời đó chỉ nói để khiến anh an tâm một chút.

Xe dừng trước cổng trường phổ thông mà Thẩm Tri Hạ theo học. Vì quá nổi bật khiến học sinh đi qua ai cũng quay đầu lại nhìn.

Có lẽ một phần do ít phụ huynh đưa con đến trường. Và phần lớn do thiếu niên kia bước xuống từ Maybach. Trọng điểm thuộc về chiếc xe bạc tỷ ấy.

Ai cũng ngầm hiểu rằng kiểu con ông cháu cha này phải đến các trường quốc tế chứ mấy ai lại xuất hiện ở trường thường.

Thẩm Tri Hạ tạm biệt anh trai xong, liền quay người bước.

Cậu đỗ đầu thành phố, tất nhiên là vào lớp chọn-A1. Đẩy cửa vào lớp, mọi người chưa đến hết. Vẫn còn khá sớm, 15 phút nữa mới bắt đầu học.

Không khí lớp ồn ào sôi nổi, tuổi trẻ nhiệt huyết rất dễ làm quen nhau. Chỉ vài câu nói là đã kết nối được rồi.

Thẩm Tri Hạ tự chọn cho mình bàn cuối dãy trong cùng cạnh cửa sổ. Cậu không muốn mình bị chú ý quá nhiều, rất phiền phức. Thiếu niên vừa ngồi xuống đã đeo tai nghe, lấy mấy tờ đề cậu mới tìm được trên mạng ra làm nốt.

Nhưng thiếu niên lại quên mất túi da của mình rất sáng, nổi bần bật.

Từ lúc cậu bước vào, thanh âm nhỏ dần, giờ chỉ còn tiếng xì xào và ánh mắt liếc lại chỗ cậu tăng thêm.

Thẩm Tri Hạ cao hơn trước kia rất nhiều, đã 1m78 rồi. Các đường nét trên mặt dần góc cạnh hơn. Nhưng vẫn không thể che đi được vẻ đẹp vốn có, chỉ là bổ sung sự nam tính mà thôi.

- Xin chào, cậu là thủ khoa năm nay đúng không?

Trước mặt có giọng nói của nữ, cậu ngẩng đầu, tháo tai nghe. Nó không chạy bài nhạc nào cả, chỉ có tác dụng chống ồn.

- Ừm, đúng thế. Cậu cần giúp gì à?

- Không có, tớ muốn làm quen một chút. Trước kia cậu học ở đâu?

- Trung học cơ sở số 1.

- Tớ ở Trung học số 2. Tên tớ là Liễu Tô Phi, cậu tên Thẩm Tri Hạ nhỉ?

Thẩm Tri Hạ gật đầu thay lời đáp. Nữ sinh ngồi phía trước có vẻ rất thích náo nhiệt, cô ấy không ngừng bắt chuyện với cậu:

- Nghe nói lớp mình có ba học sinh đến từ Trung học số 1. Cậu có biết là ai nữa không?

- Không biết, chưa từng nghe qua.

- Trung học số 1 phần lớn học sinh chọn trường quốc tế hoặc đi du học. Sao thủ khoa như cậu lại chọn trường thường thế?

Lý do rất đơn giản, vì Thẩm Tri Hạ không muốn lại chạm mặt đám bạn học trước kia, cũng không muốn đi du học sớm. Cậu chỉ muốn học một cách bình thường, thi đại học, rồi đi làm. Cứ bình thường trôi qua, dù sao cuộc sống của cậu trước giờ vẫn vậy.

- Muốn chọn thì chọn thôi.

RẦM! Tiếng động lớn ngoài hành lang thu hút sự chú ý của mọi người, bao gồm cả Thẩm Tri Hạ.

Cậu thấy một thiếu niên cao lớn, rất đẹp trai đang đẩy 1 nam sinh khác va vào cửa. Trên mặt cậu ta không nhìn rõ cảm xúc gì, chỉ nhìn hành động thì cũng đủ biết cậu ta rất khó chịu với nam sinh kia.

- Là Hứa Dật. Không ngờ cậu ta cũng học ở đây.

Liễu Tô Phi lẩm bẩm, vì cách gần nên cậu vẫn nghe thấy.

- Người cậu quen à?

- Ừ, Hứa Dật là cậu bạn đẹp trai kia kìa. Cậu ta cũng học Trung học số 2. Khác lớp tớ, cậu ta lớp 1. Ai cũng đoán cậu ta sẽ đi du học, có ai ngờ tớ lại gặp cậu ta ở đây.

- Cậu ta là nhân vật phong vân trường bọn tớ đấy. Gặp cậu ta ở đây, thanh xuân sắp tới rất thú vị rồi.

Nghe Liễu Tô Phi nói, Thẩm Tri Hạ không đáp, chỉ khẽ liếc một cái nhìn cậu bạn được gọi là "nhân vật phong vân" kia. Lại vô tình chạm mắt Hứa Dật, cậu ta thoáng sững người, mà Thẩm Tri Hạ cũng bất ngờ. Sau đó cậu nhanh chóng rời mắt.

Có hơi xấu hổ, liếc nhìn một cái lại bị đối phương bắt gặp.

Chỉ một ánh nhìn thoáng qua như vậy, Thẩm Tri Hạ đâu biết rằng tương lai thiếu niên kia lại làm đảo lộn cuộc sống bình thường của cậu.

Làm quen

Hôm nay là ngày đầu tiên đi học, tâm trạng Hứa Dật vốn rất tốt. Trước khi đến trường hắn ghé quầy hàng mua bữa sáng còn buôn thêm vài câu với cô bán bánh. Chỉ là tâm trạng vui vẻ đó chẳng được bao lâu khi hắn nhìn thấy đứa em trai cùng cha khác mẹ của mình xuất hiện trong trường. Lại còn đứng ngay cửa lớp hắn.

Người đáng ra phải đi du học, phải sống ở Mĩ lại lọt vào tầm mắt, cơn giận của Hứa Dật đột ngột bùng phát. Hắn sải bước nhanh đẩy nam sinh kia 1 cái. Tuy hắn không dùng nhiều sức nhưng do lực đến bất ngờ, đối phương cũng không phòng bị liền va vào cửa tạo tiếng động lớn đến thế.

- Hứa Vân Trì, sao cậu lại ở đây?

- Chào anh trai, tôi ở đây khiến anh không vui à?

- Đừng làm loạn nữa, mau cút sang Mĩ đi.

- Dựa vào cái gì chỉ mình tôi đi?

Hứa Vân Trì nâng mắt, nhìn chằm chằm hắn.

Hứa Dật không buồn cho cậu ta câu trả lời. Sớm muộn gì cậu ta cũng phải đi, còn chạy đến đây gây chướng mắt hắn.

Hứa Vân Trì dưới hắn ba tháng, là đứa con ngoài giá thú. Lúc Hứa Dật năm tuổi ông ta đã đưa Hứa Vân Trì về nhà, kêu cậu ta gọi hắn là anh. Đứa trẻ ấy ngây thơ chấp nhận, còn vui vẻ kéo Hứa Vân Trì đang rụt rè nấp sau chân cha đi chơi.

Trẻ con vốn hồn nhiên, như bao đứa trẻ khác Hứa Dật lúc này cũng vậy. Hắn đặc biệt cảm thấy bản thân đã là anh trai, phải có trách nhiệm chăm sóc đứa em mình.

Nhưng chuyện gì đến cũng phải đến. Sau biến cố lớn đó, mối quan hệ giữa Hứa Dật và Hứa Vân Trì trở nên căng thẳng. Hắn không muốn nhìn thấy Hứa Vân Trì. Hứa Dật hận cậu ta một phần thì hận chính người cha kia của mình mười phần. Từ lâu ông ta đã không quản được hắn thì hiện tại lại càng không.

Hứa Dật không ra nước ngoài như ông ta sắp đặt, còn hiên ngang đăng kí theo học một trường thường. Dù có tức giận đến mấy, ông ta cũng không thể ép được hắn. Và cuối cùng chỉ có mỗi Hứa Vân Trì phải đi.

Hắn ôm bực trong người, không phí lời đôi co với người trước mặt. Tầm mắt hướng vào lớp, lại vô tình chạm phải một đôi mắt xinh đẹp. Đôi mắt ấy đen láy, sâu thẳm. Chỉ là một cái nhìn bình thường, không mang theo sự hóng hớt hay bất kì điều gì khác. Quan trọng hơn là nhan sắc kia khiến Hứa Dật chấn động. Hắn chưa từng gặp ai vừa đẹp trai vừa xinh xắn như thế. Tuy có nét đẹp nữ tính nhưng khi xuất hiện ở thiếu niên kia lại không khiến người ta thấy kì lạ, nó hòa hợp một cách hoàn hảo.

Ngắn ngủi vài giây là rời đi, như thể chỉ là vô tình lướt qua. Thiếu niên ấy đang giải đề, yên tĩnh một góc, tách biệt với sự ồn ào xung quanh. Cảm giác như cậu không đặc biệt để tâm, thế giới của cậu không dung hợp với thế giới này.

Hứa Dật túm bừa một học sinh đang đứng hóng hớt bên cạnh hỏi:

- Cậu bạn kia là ai vậy?

- Cậu hỏi Thẩm Tri Hạ à, thủ khoa toàn thành phố, học sinh của trung học số 1.

- Nghe nói cậu ta không có bạn bè, chắc do tính cách quái dị, được mỗi vẻ ngoài. Không có việc thì không cần để ý đến cậu ta là được. Dù sao người ta cũng không thèm nói chuyện đâu.

Hứa Dật nhìn người đang chú tâm giải đề. Cậu bạn kia vẫn nói không ngừng bên cạnh.

- Tôi có bạn ở trung học số 1, còn cùng lớp với cậu ta nữa. Nghe bạn tôi nói, cậu ta ngoài học chẳng quan tâm gì cả. Bắt chuyện hay tiếp cận cũng vô ích, nhàm chán lắm.

- Tôi thấy cậu rất nhiều chuyện đấy. Cậu ấy thế nào liên quan gì đến cậu?

Hắn nhíu mày phản bác. Không hiểu sao những lời này hắn nghe không lọt. Thiếu niên kia vô hại như thế, hắn mới không thèm nghe tiếp.

- Cậu hỏi tôi còn gì, tôi chỉ nhắc nhở cậu.

Nam sinh kia tỏ vẻ khó chịu, cậu ta cho rằng bản thân có ý tốt giúp người khác. Hứa Dật lạnh nhạt nhìn cậu ta một cái, hững hờ đáp:

- Vậy cảm ơn cậu đấy.

Đối phương lúng túng vài giây, sau đó tức giận bỏ đi. Ai cũng nghe ra sự khinh thường trong câu nói của hắn.

Sắp đến giờ vào lớp, Hứa Dật bước vào trong. Hứa Vân Trì sau cái đẩy của hắn cũng không biết đã đi đâu. Dù sao hắn cũng chẳng quan tâm, không xuất hiện trước mặt hắn là tốt lắm rồi.

Thẩm Tri Hạ lại đeo tai nghe giải đề, Liễu Tô Phi ngồi bàn trên đang nói chuyện với mấy bạn nữ gần đó. Chỗ bên cạnh bỗng có người ngồi xuống, Thẩm Tri Hạ thoáng ngạc nhiên. Rất lâu rồi bên cạnh cậu mới có người xuất hiện. Cậu quay sang muốn xem là ai.

Nhìn thấy cậu bạn đẹp trai ban nãy, Thẩm Tri Hạ có chút bất ngờ. Cậu hạ tầm mắt, không dám nhìn nhiều thêm. Lúc nãy chạm mắt đủ xấu hổ rồi.

 Tên cậu ta là gì nhỉ? Hứa gì đó...

- Là Hứa Dật.

Đối phương chợt lên tiếng, Thẩm Tri Hạ giật mình ngước nhìn.

 Ban nãy cậu lỡ lời à..?

Không để cậu kịp suy nghĩ tiếp, giọng Hứa Dật vang bên tai.

- Tôi tên Hứa Dật, xin chào thủ khoa thành phố nhé~. Bên cạnh cậu còn chỗ trống, không phiền khi tôi ngồi đây chứ?

- Ư-Ừm, không phiền. Cậu cứ ngồi đi.

- Cậu đẹp thật đấy. Cậu tên Thẩm Tri Hạ à.

- Cậu biết rồi còn hỏi.

- Haha, làm quen nhé, bạn cùng bàn~

Thẩm Tri Hạ khẽ gật đầu. Khi qua đi sự ngạc nhiên, cậu lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có. Người bên cạnh nói còn nhiều hơn cả Liễu Tô Phi.

- Cậu giải đề gì thế? Từ lúc nãy tôi đã thấy cậu làm rồi. Không hổ danh thủ khoa, vừa chăm vừa đẹp.

Cậu liếc Hứa Dật một cái, đẩy tờ đề đang làm dở cho hắn xem.

Vừa chăm vừa đẹp là cái quỷ gì? Chăm thì không nói, còn đẹp có liên quan gì đến việc tôi thủ khoa? Mạch não người này chắc không phải có vấn đề chứ...

Đang miên man suy nghĩ, cậu bỗng thấy một bàn tay đặt trên giấy, ngón tay dài chỉ vào câu Thẩm Tri Hạ đang làm dở.

- Câu này có cách giải ngắn hơn đấy. Cậu không cần giải chi tiết thế này đâu, phí sức.

- Cậu giải thử.

- Đưa tôi.

Hứa Dật nhanh chóng viết một dãy công thức, chưa đến phút thứ 2 đã giải xong. Hắn trả đề cho Thẩm Tri Hạ rồi nói tiếp:

- Bạn cùng bàn của cậu rất giỏi đấy. Mấy thứ này không làm khó được ông đây.

- Nói không biết ngượng mồm luôn. Tri Hạ, cậu ta học siêu lệch, chuyện này ở trường tớ ai cũng biết.

Liễu Tô Phi ngồi trên quay xuống. Cô không chê náo nhiệt, không ngại góp vui.

- Cậu bớt vài lời đi thím à. Ông đây chỉ không thích mấy thứ lằng nhằng kia.

Nói rồi quay sang Thẩm Tri Hạ.

- Tôi học lệch nhưng vẫn ở lớp mũi nhọn đấy. Vẫn rất tự hào nha.

Liễu Tô Phi và Hứa Dật tuy khác lớp nhưng quen biết nhau khi thi đấu giải. Mối quan hệ cũng không tồi.

- Ừm ừm.

Thẩm Tri Hạ phụ họa gật đầu.

Thấy vậy, Hứa Dật càng đắc ý, hất cằm nhìn Liễu Tô Phi. Cô nàng trợn trắng mắt, bất lực với loại tính cách này của hắn.

Tri Hạ người ta rõ ràng mới chỉ ừm hai tiếng, còn không biết là đồng ý câu nào, tên kia có gì mà đắc ý đến vậy. Thật vô tri.

Nhớ đến gì đó, Liễu Tô Phi lại nói:

- Tớ biết hai người còn lại đến từ trung học số 1 là ai rồi. Hoắc Kiều và Tống Phong!

- Thẩm Tri Hạ, cậu biết hai người bọn họ không? top 5 và top 10 thành phố đó.

Thẩm Tri Hạ lắc đầu, cậu không biết thật. Chưa nói đến top 5 với 10, top 2 là ai cậu còn không biết nữa là. Tuy cùng trường hoặc có thể cùng lớp, Thẩm Tri Hạ cũng không biết đến hai người này. Kí ức ở Trung học số 1 đối với cậu là không muốn nhớ đến nhất. Tất nhiên họ là ai cậu không để ý.

Hoắc Kiều - Tống Phong

Trường trung học cơ sở số 1 có tin đồn ngầm rất thú vị về mối quan hệ giữa đại ca trường và học bá. Nghe đâu hai người bọn họ vốn không ưa nhau từ nhỏ, nhưng trùng hợp thế nào lại cạnh nhà nhau. Không chỉ vậy còn cùng lớp mầm cho đến khi vào tận trung học cơ sở.

Một người nóng như lửa, người kia lại lạnh như băng. Hai người bằng một cách thần kì nào đó đã "cố gắng" chung sống cùng nhau dưới một tòa nhà, dưới một lớp học. Nhưng những điều đó là bình thường cho đến khi ở Trung học số 1 bùng lên một tin đồn rằng: "Hoắc Kiều và Tống Phong là một đôi! Lại còn là loại cặp đôi oan gia, đánh trước yêu sau."

Sự việc bắt nguồn từ những fanfic mà ra, ban đầu họ chỉ là đơn thuần ship cái đẹp với nhau. Nhưng dần dần dưới những con mắt mang kính hiển vi, kính lúp hay những bài phân tích lời lẽ hùng hồn khiến người ta không tìm ra lỗi. Có người gật gù đồng ý, cũng có người phản bác mọi chỗ. Nhưng sự thật ra sao thì người ta không còn quan tâm nữa, chỉ hóng chuyện bát quát, ăn dưa vui vui mà thôi.

Thế nên tin đồn cứ thế ngầm lan rộng mà chính chủ hai bên không hề biết. Một người lo học, một người lo gây chuyện, có vẻ như ai cũng "bận" việc riêng.

Hoắc Kiều - một trong những người của tin đồn kia đang đứng ở con ngõ nhỏ gần trường phổ thông. Giờ không còn là đại ca trường nữa, nhưng cũng không vì vậy mà Hoắc Kiều bớt gây chuyện.

Có câu "Họa từ miệng mà ra" quả thật đúng. Tính cách cậu nóng nảy, lại hay nói thẳng không chừa mặt mũi cho ai. Thanh thiếu niên tuổi này cái tôi cao ngất, cho dù có sai thì mấy ai chịu nổi những lời lẽ như tát thẳng mặt mình. Nổi danh độc mồm độc miệng Hoắc Kiều gây họa khắp nơi. Có lẽ người chịu đựng được cậu chỉ có mỗi Tống Phong.

- Hoắc Kiều, bớt lo chuyện bao đồng đi. Mày nghĩ mình là anh hùng à? Bày đặt xen vào chuyện của người khác?

- Tiếc là...tao không thích đấy. Thì sao? Tao cứ lo chuyện thiên hạ đấy? Có gan thì làm một trận nữa. Ban ngày ban mặt còn dở trò lưu manh, gặp được tao chắc do ăn ở tốt.

Hoắc Kiều thẳng chân đạp một phát vào người tên kia, đồng bọn của hắn vốn không phải đối thủ của cậu. Mấy đứa lưu manh đầu đường xó chợ như này, Hoắc Kiều cậu không xử lý được thì thật có lỗi với khoảng thời gian cực khổ học karate.

- Hoắc Kiều, đi thôi, muộn rồi.

Tống Phong từ đầu ngõ đi vào nhắc nhở. Hắn vừa mở điện thoại xem thời gian vừa tính toán khoảng cách. Vốn đang trên đường đến trường bình thường, lại bị ngáng chân bởi chuyện này. Nếu không thấy thì thôi, đã thấy mà bỏ qua thì không phải phong cách của Hoắc Kiều.

- Đến đây~

Cậu vừa đáp vừa đi đến cầm lấy cặp sách ở tay Tống Phong.

- Chuyện hôm nay cậu đừng có mách mẹ tôi. Tôi không hề gây sự.

- Cậu đánh nhau.

- Cậu mù à? Không thấy cô gái kia bị bọn nó giở trò? Tay sắp sờ đến đây rồi có biết không?

Hoắc Kiều dùng tay làm động tác hình vòng cung trước ngực mình. Ánh mắt nhìn Tống Phong như nhìn ma quỷ.

- Lão Tống, tôi nói này, cậu thật không có tình người. Cái này là gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ. Hiểu không? Cậu mà nói với mẹ tôi, tôi với cậu tuyệt giao!

- Câm miệng, tôi trễ giờ cậu chết chắc.

- Ai cần cậu chờ. Đồ điên kia, cậu đúng là khắc tinh của tôi!!! Lão tử có chết cũng không thèm nói chuyện với cậu!!!!

Hoắc Kiều vắt chân đuổi theo Tống Phong. Trường cách con hẻm nhỏ không xa lắm, nhưng chỉ còn vài phút nữa là đổ chuông, Tống Phong tăng tốc từ đầu, để lại Hoắc Kiều phía sau bạt mạng chạy.

Thật may trời còn thương, hai người vừa kịp qua cổng liền nghe thấy chuông vào học.

Cậu thở không ra hơi, liếc nhìn người bên cạnh, cậu ta thậm chí còn không thở dốc!

Lúc cả hai đặt chân vào lớp thì đã đủ người rồi, chỗ còn trống là hàng cuối dãy giữa.

Hoắc Kiều chen lên vào chỗ ngồi trước Tống Phong. Cậu ngồi xuống , lưng tựa ra sau nghỉ ngơi. Khắc tinh của cậu thở dài, bước vào sau ngồi chỗ còn lại.

Bên cạnh Tống Phong là Hứa Dật và Thẩm Tri Hạ. Họ dường như đang giải chung một tờ đề.

Trung học phổ thông số 1 là trường trọng điểm nhưng để so với trường quốc tế thì còn kém xa. Dù sao cũng là trường công lập bình thường, cơ sở không hiện đại như trường quốc tế nhưng điều kiện vẫn là tốt nhất so với các trường trong thành phố.

Nhìn thấy Hứa Dật và Thẩm Tri Hạ, Tống Phong lên tiếng chào hỏi trước.

- Thẩm Tri Hạ, Hứa Dật, lâu rồi không gặp.

- Lão Tống, lâu rồi không gặp. Cậu chọn trường này đúng là kinh hỉ.

Hứa Dật nhướn mày nhìn Tống Phong.

- Phải nói cậu chọn trường này làm tôi bất ngờ.

- Cái đuôi nhỏ của cậu có theo đến đây không?

Tống Phong khẽ nghiêng người qua để Hứa Dật thấy Hoắc Kiều đang nhắm mắt tựa lưng ra phía sau.

Từ lúc đôi oan gia kia bước vào, Hứa Dật và Thẩm Tri Hạ đang chìm trong các công thức toán học, hoàn toàn không để ý cho đến khi Tống Phong lên tiếng.

Giao tình giữa ba người Hứa - Tống - Hoắc gọi là quen biết lúc các trường tổ chức thi đấu với nhau. Cả ba cũng hay chạm mặt trong các kì thi lớn

Thẩm Tri Hạ loáng thoáng nhận ra Tống Phong. Khi còn học cùng, cậu không biết tên người ta, chỉ là thi thoảng trao đổi kiến thức một chút. Cậu gật đầu thay lời chào.

Tống Phong biết tính cách của Thẩm Tri Hạ không nói nhiều liền chấp nhận. Bản thân hắn cũng thuộc dạng trầm lặng.

Giáo viên bước vào lớp, tiếng xì xào nhỏ dần rồi biến mất. Trên bục giảng, cô Trần mỉm cười nói:

- Chào cả lớp, cô là Trần Thanh - giáo viên chủ nhiệm của các bạn suốt ba năm sắp tới. Đều là đến từ các trường Trung học khác nhau, các bạn làm quen chưa?

- Chúng ta chọn cán bộ lớp nhé. Ưu tiên đề cử.

Lớp lại náo nhiệt hẳn lên, những cái tên lần lượt được nói ra. Ồn ào đến đau đầu. Liễu Tô Phi tất nhiên cũng tham gia, cô nàng giơ tay đứng lên nói lớn.

- Lớp trưởng em đề cử Hứa Dật. Cậu ấy có năng lực rất tốt.

Hứa Dật nghe thấy tên mình thì ngẩn người, ngẩng đầu nhìn bà thím không ngại phiền kia.

Ai muốn làm chân chạy vặt?!!! Lớp trưởng nghe thì sang chứ thật ra không phải chân chạy vặt của lớp à? Ai muốn làm thì làm, dù sao cũng không phải hắn! Liễu Tô Phi con nhóc này chuyên hố hắn, không tốt đẹp gì hết.

Cô Trần chú ý đến, đây không phải top 2 thành phố à? Rất được.

- Hứa Dật đâu? Em đảm nhiệm vị trí này nhé?

- Không cô ơi, em năng lực kém cỏi, tự nhận không thể làm tốt nhiệm vụ đâu. Nhưng em đề cử top 10 Hoắc Kiều ạ. Nhân phẩm đoan chính, nhanh nhẹn, thân thiện,tốt bụng lại đặc biệt nhiệt tình, Nhiệt Tình!

Hứa Dật vội vàng bác bỏ, tự đề cử người còn nhấn mạnh hai chữ "nhiệt tình" thể hiện độ chân thực.

Tống Phong nghe một tràng lời giả dối từ miệng Hứa Dật về Hoắc Kiều, không nhịn được khóe miệng co rút. Hắn nhìn người bên cạnh bằng ánh mắt đồng cảm.

- Vậy lớp trưởng là Hoắc Kiều nhé. Em không phản đối là đồng ý đúng không? Tiếp đến lớp phó nào...

Hoắc Kiều đang chợp mắt nghỉ ngơi lại ngủ quên mất, bỏ lỡ cơ hội tốt để từ chối. Cứ như vậy chức lớp trưởng thuộc về Hoắc Kiều đang mơ màng.

Thẩm Tri Hạ không nhịn được, thấp giọng cười khẽ. Cậu không biết Hoắc Kiều nhưng chuyện của cậu ta cậu nghe cũng không ít. Người từng là đại ca trường, chuyên gây sự khắp nơi, khiến thầy bao cô đau đầu mà nay lại được bổ nhiệm chức lớp trưởng. Thẩm Tri Hạ có thể tưởng tượng sau này cô Trần sẽ hối hận thế nào với quyết định ngày hôm nay.

Hứa Dật nghe thấy tiếng cười trầm thấp, quay sang nhìn. Tự nhủ bản thân thật may đã không bỏ lỡ cơ hội quý giá được thấy Thẩm Tri Hạ cười. Đẹp đến mức Hứa Dật muốn cậu cười mãi và cũng nổi lên tâm tư muốn thấy những biểu cảm khác trên khuôn mặt thanh tú kia.

( Khúc này anh Hứa chỉ đơn thuần là muốn thấy thôi, không có bất kì tâm tư nào khác với bé Hạ đâu. Cái đẹp ai cũng muốn thấy mà😉 )

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play