Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Nhật Kí Làm Hệ Thống Của Vân Yên

Khởi đầu.

Từ thuở sơ khai, khi vũ trụ chỉ là một mảng tịch mịch không có sự sống.
Một ngày nọ, giữa mảng đen tịch mịch ấy, một mầm sáng xuất hiện. Nó nhỏ như hạt bắp rồi lớn dần lên và trở thành một quả cầu.
Thời điểm ấy người ta gọi là Điểm Khởi Nguyên.
Quả cầu ấy tạo ra sự sống, hình thành nên mọi sinh linh, trong đó có con người.
Con người sống trong quả cầu ấy từ khi sinh ra đã có trí tuệ vượt trội hơn các loại khác, và thế hệ sau thừa hưởng tri thức của người đi trước ngay lúc mới sinh.
Họ gọi quả cầu ấy là Tinh Cầu Lam.
Sau này, từ Tinh Cầu Lam, các đốm sáng nhỏ hơn bắt đầu hình thành.
Những đốm sáng ấy cũng hóa thành những quả cầu nhỏ và tồn tại sinh vật sống.
Cư dân Tinh Cầu Lam gọi nó là các tiểu tinh cầu.
Các tiểu tinh cầu là nguồn dinh dưỡng duy trì Tinh Cầu Lam và ngược lại, Tinh Cầu Lam cũng là nguồn cung cấp năng lượng cho các tiểu tinh cầu vận hành.
Sau dần, người ta không gọi là tiểu tinh cầu nữa mà chuyển sang gọi là tiểu thế giới.
Tinh Cầu Lam cũng có tên gọi khác là Đại thế giới, hay thế giới gốc.
Các tiểu thế giới có rất nhiều loại nhưng được chia làm hai loại chính: thế giới trong truyện và thế giới tự nhiên được hình thành.
Các tiểu thế giới được hình thành từ truyện sau khi đi đến kết thúc sẽ biến mất và tạo ra một tiểu thế giới mới dựa trên thế giới cũ nhưng không bị cốt truyện chi phối.
Đó chính là một trong những quy luật để tạo ra một tiểu thế giới mới.
Hiện nay, thế giới gốc xuất hiện sự thoái hóa do các tiểu thế giới xảy ra vấn đề. Cư dân ở thế giới gốc vì để lấy lại dinh dưỡng cho thế giới gốc đã đưa người đến các tiểu thế giới tiến hành sửa chữa.
Tuy nhiên, vì sự tồn tại của người ở thế giới gốc mạnh mẽ hơn người ở tiểu thế giới, nên họ bị ý chí của tiểu thế giới bài trừ.
Một cư dân của thế giới gốc tương đương với một ý chí của tiểu thế giới.
Vì vậy, khi một sự tồn tại ngang với nó xuất hiện, ý chí thế giới sẽ ngay lập tức tìm cách loại bỏ. Điều này dẫn đến tình trạng khó có thể tiến hành sửa chữa.
Cư dân thế giới gốc vì vấn đề này mà đau đầu không thôi.
Có người đã đề xuất phân tách ý thức của bản thân để tiến vào tiểu thế giới và nhập vào một người nào đó đã chết như một cách có thể tồn tại trong tiểu thế giới mà không bị bài trừ.
Tuy nhiên, cách này quá mạo hiểm và cần người có tinh thần lực cực cao mới có thể tiến hành phân tách, chưa kể rủi ro khi phân tách là rất lớn.
Nếu không khéo, khi phân tách có thể bị mất trí nhớ, hoặc khi đưa các ý thức phân tách trở về bản thể cũng có thể xảy ra trường hợp bài xích vì quá lâu không trở lại, hay xung đột giữa các ý thức phân tách. Do vậy, ý tưởng này ngay lập tức bị loại bỏ.
Sau đó có người đã tìm ra một phương án mới. Đó là tập hợp ý thức của những con người đã chết ở các tiểu thế giới lại thành một nhóm và đưa họ đến các tiểu thế giới làm nhiệm vụ sửa chữa. Sau khi hoàn thành đến một mức nhất định sẽ có thể nhận được một điều ước.
Lí do được đưa ra thuyết phục gần như toàn bộ mọi người.
Đầu tiên, ý thức con người trong các tiểu thế giới luôn có sự tương đồng. Khi đưa những ý thức của người đã chết ở tiểu thế giới này sang tiểu thế giới khác sẽ không làm ý chí của tiểu thế giới đó sinh nghi và bài trừ.
Thứ hai, nếu cho ý thức của người đã chết đó nhập vào cơ thể một con người chết đột ngột khi vẫn còn thời gian sống và làm những hành vi nhất định phù hợp với thiết lập của người đó thì hoàn toàn có thể tự do tồn tại trong tiểu thế giới đó.
Cuối cùng, chính là dễ dàng khống chế.
Các ý thức con người ở tiểu thế giới thường yếu hơn ý thức của cư dân thế giới gốc rất nhiều, vậy nên rất dễ để áp chế. Tuy sẽ có chút vấn đề xảy ra nhưng nó hoàn toàn có khả năng giải quyết được.
Về vấn đề thực hiện ước nguyện. Trải qua nhiều cuộc họp, những cao tầng của thế giới gốc quyết định sẽ hoàn thành vô điều kiện bất kể có là yêu cầu gì. Chỉ cần không phải những yêu cầu mang tính bạo lực như phá huỷ thế giới thì mọi yêu cầu đều được chấp thuận.
Họ cho rằng, muốn thu mua được lòng người cần phải tạo dựng được uy tín. Chỉ khi có người thành công có được điều họ muốn thì mới có càng nhiều người tin tưởng.
Có càng nhiều người tin tưởng làm việc cho họ thì xác suất cứu được thế giới gốc càng cao.
Chuyện liên quan đến vận mệnh cả thế giới, cư dân thế giới gốc gần như đã bỏ cả vốn gốc, không tiếc bất cứ giá nào.
Cho nên, phương án này nhận được rất nhiều sự đồng thuận. Vì vậy, họ đã thành lập một dự án mang tên 'Bảo vệ Tinh Cầu Xanh'.
Họ hợp lực tạo ra một tổ chức gọi là [Lam Cầu] .
[Lam Cầu] là một tổ chức sử dụng những công nghệ tân tiến bậc nhất tạo ra một chiều không gian độc lập tồn tại như một tiểu thế giới, gọi là ‘Không Gian Kép’.
Tổ chức dùng phương pháp đặc biệt đưa ý thức của những người đã đi đến hồi kết tại các tiểu thế giới đến Không Gian Kép và tiến hành một cuộc giao dịch với họ.
Nếu không đồng ý sẽ được trực tiếp đưa về thế giới cũ, và điều này đồng nghĩa với việc tan biến mãi mãi.
Ngược lại, nếu đồng ý giao dịch, họ sẽ có hai lựa chọn, sau khi chọn sẽ không có quyền thay đổi, và khi hoàn thành tất cả các nhiệm vụ được giao sẽ đổi được một ước nguyện.
Để quản lí Không Gian Kép và những ý thức đó, cư dân thế giới gốc đã cử đi 4 người xuất sắc nhất trong số những người xuất sắc để thực hiện nhiệm vụ này.
Họ được gọi là Hệ thống chủ.
Và những ý thức đã giao dịch với Hệ thống chủ, tuỳ theo lựa chọn của họ sẽ xưng hô là Hệ thống hoặc Xuyên không giả.

Sinh mệnh chấm dứt.

“Vân yên quá nhãn giai vi mộng, Phù sinh nhược mộng vi hoan kỷ hà?”
"Vân Yên."
Đó là cái tên tôi tự đặt cho mình.
Có phải rất hay không?
Tôi từng nghĩ, cái tên này sẽ gắn với chính con người tôi.
Tiêu dao, thanh thoát, như mây và khói trôi giữa đời.
Đáng tiếc, tôi chẳng thể như cái tên của mình.
Tôi luyến tiếc bụi trần.
...
Tôi tên Dương Vân Yên.
Là một đứa trẻ mồ côi sống trong cô nhi viện.
Các cô ở cô nhi viện gọi tôi là Cái Tí.
Vì tôi nhỏ tí teo, gầy nhom.
Còn các bạn thì gọi tôi là đồ tự kỉ.
Vì tôi nhút nhát, không hoà đồng chơi cùng các bạn.
Những người đến cô nhi viện để nhận nuôi một đứa trẻ chưa bao giờ nhìn đến tôi.
Vì tôi vừa bẩn vừa yếu ớt.
Người ta chỉ muốn nhận nuôi những đứa trẻ sáng sủa, hoạt bát thôi.
Tôi có gì đâu mà người ta muốn nhận chứ.
Tủi thật.
...
Tôi đi học rồi.
Vẫn bị các bạn xa lánh.
Họ ác lắm.
Cứ mãi trêu tôi thôi.
Có lúc nhổ kẹo cao su lên ghế tôi, có lúc lại ném sách vở của tôi vào bồn cầu.
Cũng có khi sẽ đánh tôi vì tôi nhìn họ.
Họ luôn nói là do tôi chọc họ, là do tôi sai.
Giáo viên cũng nói như vậy.
Tôi không hiểu, là do tôi sai thật sao?
Tôi xin lỗi...
...
Các cô trong cô nhi viện nói tôi lớn rồi phải tự kiếm tiền trang trải học phí.
Các cô bảo tôi học giỏi như vậy thì cố mà kiếm lấy cái học bổng để trả học phí và mua đồ dùng học tập, các cô còn phải lo cho các em.
Nhưng sao các bạn khác vẫn được cho tiền nộp học phí mà tôi thì không?
Thật bất công.
Thế là phải nhặt ve chai ngoài giờ học để kiếm thêm tiền.
...
Tôi ra trường rồi.
Với cái bằng xuất sắc trong tay, có phải mọi thứ sẽ khác khi đi làm không?
Có phải tôi sẽ được coi trọng hơn không?
...
"Yến ơi, làm giúp chị phần này nhé. Chị cảm ơn nha."
"Chị ơi, em tên Yên."
"À, thế hả, chị xin lỗi, mày cứ làm quá lên! Thế nhớ làm đấy nhé!"
"Vâng..."
"Ô, em ở đây à? Đi ra mua nước cho mọi người hộ anh nha. Lát anh chuyển tiền cho."
"Vâng."
"Anh ơi, tiền..."
"Ơ hay cái con bé này! Đãi mọi người một bữa nước mà mày còn không làm được à? Còn đi đòi tiền anh mày, mày làm thế không được đâu."
"Mà thôi, để anh mày chuyển, gớm, có tí tiền cũng đòi."
"Ơ, thôi, cứ, cứ để em bao..."
"Đấy! Ngay từ đầu như vậy có phải tốt không? À, mày ra photo cho anh bản hợp đồng này với làm luôn báo cáo này giúp anh."
"Vâng..."
...
"Bản báo cáo này làm rất tốt, ai là người làm?"
"Dạ là em thưa sếp!"
"Cô Huyền hả? Cô làm tốt lắm, tháng này tăng lương cho cô. Tiếp tục giữ phong độ."
"Dạ vâng thưa sếp!"
"Chị Huyền, bản báo cáo này..."
"Mày giúp chị một chút không được à? Chị còn phải nuôi con nữa, mày nỡ lòng nào nói ra hả? Mày tàn nhẫn với chị như vậy à?"
"... Thôi, em sẽ không nói với sếp đâu."
"Ừ, chị cảm ơn. Mày thống kê số liệu tháng này giúp chị nhé. Làm xong thì gửi chị, lát chị phải đi đón con rồi."
"... Vâng."
...
"Lần này công ty cho chọn địa điểm du lịch đấy. Tao chọn đi ra đảo. Chúng mày chọn gì?"
"Đảo. Tụi tao chọn ra đảo. Trời nóng nực thế này ra đảo cho mát."
"Cái Yên chọn gì?"
"Em ạ? Em nghĩ đi biển hợp hơn, vừa mát vừa hợp túi tiền."
"Cái gì? Mày chọn đi biển á? Bộ không chán hả? Lần trước đi biển rồi mà?"
"Ơ ơ, em, em chỉ nói vậy thôi. Em chưa chọn."
"Thế mày chọn đi đâu? Đám đàn ông trong phòng mình chọn đi đảo hết rồi đấy."
"Vậy, em... theo mọi người ạ."
...
"A, nhiều việc quá. Chả biết bao giờ mới xong."
"Hay... chị để đấy em làm cho."
"Thật hả? Cảm ơn em nha Yên! Thôi chị về trước. Làm xong gửi chị nha! Nhớ làm cẩn thận đấy!"
"Vâng."
...
"Hình như dạo này chị hơi xuống sắc thì phải? Mày thấy đúng không, Yên?"
"Đâu có, chị vẫn xinh đẹp như vậy mà. Em nhìn chị mà chỉ ước được một góc của chị thôi ấy."
"Thế hả? Thế thì tốt. Đúng rồi, tí chị có hẹn đi chơi phải về sớm mà việc chưa xong. Mày làm giúp chị. Chị quý nên chị mới chọn mày đấy. Làm cẩn thận nha."
"Vâng ạ."
...
Tôi làm nhiều như vậy, có phải mọi người sẽ yêu thương tôi hơn không?
Có phải tôi sẽ được quan tâm hơn không?
...
"Con bé Yên phòng kinh doanh á? Chậc, nó nổi tiếng dễ bắt nạt mà."
"Nhờ gì cũng làm, bị cướp công cũng im thin thít."
"Mày hơi bị khinh thường nó đấy. Nhìn vậy thôi chứ nó giỏi nịnh nhất cái công ty này đấy!"
"Mới đây, có sếp tổng mới đến, bà chị đấy thích nó nhất vì nó hay nịnh bả đấy. Bị chửi còn cười tươi nịnh nọt cơ mà."
"Khéo đà này nó thăng chức nhanh nhất trong cả đám tụi mình ấy chứ nhỉ?"
"Ha ha, làm gì có. Cái loại nó chỉ có kiếp nhân viên quèn suốt thôi."
"Giỏi mà không dám đứng lên chỉ biết nhịn nhục ôm việc của người ta vào làm rồi để người ta chiếm công thì đời nào lên được?"
"Ha ha, công nhận."
"..."
...
Đúng là hèn thật.
...
Bao giờ mới khá được đây?
Chắc cả đời cũng không tốt hơn nổi.
Trách ai bây giờ, trách mình cả thôi.
...
Thật sự là đến chết cũng không đổi được mà...
_______
Tít --- tít ---- títtttt--------
"Bệnh nhân đã không qua khỏi cơn nguy kịch. Xin hỏi có ai là người nhà bệnh nhân không?"
"Xin lỗi, tôi chỉ là đồng nghiệp thôi."
"Vậy anh có số của người nhà bệnh nhân không?"
"Không. Tôi không biết."
"Tôi hiểu rồi."
...
"Nghe nói con Yên chết rồi, bị sao vậy?"
"Chết do đột quỵ."
"Ra vậy."
"Tiếc ha. Hết người làm việc hộ rồi."
"Tiếc thật."

Giao dịch.

Dương Vân Yên
Dương Vân Yên
Tôi, tôi đang ở đâu đây?
Dương Vân Yên
Dương Vân Yên
Cô là ai vậy? Tại sao tôi lại ở đây?
Dương Vân Yên sợ hãi trước không gian xa lạ và rộng lớn mà nàng không biết vì sao bản thân lại có mặt ở đây. Nàng liên tục lùi lại, mắt đảo quanh hòng tìm lối thoát.
Một không gian trắng xoá, phía trước mặt nàng đặt một chiếc bàn và hai cái ghế. Người phụ nữ ngồi trên ghế mang khí chất mạnh mẽ, lôi cuốn khiến người ta không thể rời mắt.
Cô thong thả nhâm nhi tách trà trên tay. Gương mặt xinh đẹp nổi bật, mái tóc nâu xoăn nhẹ, và đôi mắt cùng màu đầy sắc bén lặng lẽ quan sát Dương Vân Yên đang chật vật tìm lối thoát.
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
Vô ích thôi.
Doãn Minh Châu mở lời, dù biết chắc người kia chẳng hiểu cô đang nói gì nhưng vẫn phải nói bởi không nói thì người kia sẽ tiếp tục làm loạn. Cô không rảnh để chờ đợi lâu đến vậy.
Dương Vân Yên giật thót khi nghe có tiếng nói, rồi lại khó hiểu nhìn người vừa mở miệng.
Nàng thật sự không hiểu ngôn ngữ người phụ nữ kia dùng là gì. Cô ta đang nói cái gì?
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
"Quả nhiên."
Doãn Minh Châu không nói gì thêm, cô biết có nói người kia cũng chẳng hiểu.
Lông mày khẽ nhướn lên, cô chỉ vào chiếc ghế đối diện mình và nhìn Dương Vân Yên.
Dương Vân Yên
Dương Vân Yên
"Cô ta muốn mình ngồi sao?"
Dương Vân Yên mím môi, dè chừng không dám tiến lại gần.
Nếu ngồi rồi xảy ra chuyện thì sao?
Nàng phân vân chẳng biết nên hành xử thế nào.
Dương Vân Yên nhớ rõ trước đó nàng đang ở văn phòng làm việc, sau đó, sau đó...
Nàng chết rồi mà...?
Dương Vân Yên
Dương Vân Yên
"Vậy nơi này là đâu?"
Dương Vân Yên hoảng loạn, nàng liên tục chà xát hai tay vào nhau, môi mím chặt, mắt ửng đỏ trực chờ rơi nước mắt.
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
Ha...
Doãn Minh Châu nhíu mày, phiền chán gõ nhẹ lên mặt bàn.
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
"Bởi vậy mình mới nói mình ghét việc này mà."
Dương Vân Yên bị tiếng gõ thu hút, nàng ngước mắt nhìn Doãn Minh Châu.
Chỉ thấy cô không kiên nhẫn trỏ vào chiếc ghế, ánh mắt như thể muốn nói nếu nàng còn không mau ngồi thì sẽ không yên với cô đâu.
Sợ quá, Dương Vân Yên tái mét mặt ngoan ngoãn đi đến ngồi xuống ghế.
Cả người nàng căng thẳng không thôi, hai tay nắm chặt váy, đầu cúi thấp gần như sắp đụng phải bàn.
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
"Yếu đuối vậy sao?"
Doãn Minh Châu vừa âm thầm cảm thán vừa đẩy thứ nước sóng sánh màu vàng được đựng trong tách trà đến gần Dương Vân Yên hơn, tay gõ lên bàn vài cái ra hiệu cho nàng ngẩng đầu.
Dương Vân Yên ngơ ngác, cô đang kêu nàng uống thứ này sao?
Như hiểu được suy nghĩ của Dương Vân Yên, Doãn Minh Châu gật đầu.
Dương Vân Yên hơi do dự.
Nhưng nghĩ lại, nếu người phụ nữ này muốn hại nàng thì đã ra tay từ sớm chứ chẳng đợi tới tận bây giờ.
Hơn nữa, nàng đã chết rồi, có chăng cũng chỉ là trải nghiệm cảm giác chết thêm lần nữa thôi.
Đằng nào cũng ở đây, cứ nghe theo người phụ nữ này có lẽ nàng còn có cơ hội rời đi.
Nghĩ vậy nên Dương Vân Yên không còn do dự, lập tức uống.
Một vị ngọt nhẹ quẩn quanh nơi đầu lưỡi, rất ngon. Thứ nước uống này rất ngon khiến nàng nhịn không được uống cạn nó.
Dương Vân Yên
Dương Vân Yên
"Hết rồi."
Dương Vân Yên luyến tiếc nhìn tách trà trong tay, uống chậm hơn chút có phải cảm nhận lâu hơn rồi không.
Thấy Dương Vân Yên đã uống hết, bấy giờ, Doãn Minh Châu mới nói vào vấn đề chính.
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
Được rồi, cô nghe hiểu tôi nói nhỉ?
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
Tôi là Hệ thống chủ thuộc tổ chức [Lam Cầu].
Dương Vân Yên
Dương Vân Yên
!!
Dương Vân Yên
Dương Vân Yên
"Nghe hiểu này!"
Dương Vân Yên thoáng kinh ngạc nhìn xuống tách trà trên tay, hoá ra thứ nước nàng uống có công dụng như vậy.
Kinh ngạc qua đi, Dương Vân Yên bắt đầu đánh bạo hỏi.
Dương Vân Yên
Dương Vân Yên
Vậy, cô cần tôi làm gì sao?
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
Ừ, nói đúng hơn thì tôi muốn giao dịch với cô.
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
Tôi sẽ không giải thích quá nhiều, đây là bản giao dịch giữa chúng ta. Cô có thể chọn không hoặc có. Nếu cô không muốn tôi sẽ đưa cô về thế giới cũ.
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
Nếu cô đồng ý, mời điểm chỉ vào bản hợp đồng này.
Ngón tay Doãn Minh Châu khẽ lướt qua chiếc vòng ngọc đeo bên tay trái, một luồng sáng loé lên rồi dần hiện ra một bản hợp đồng với đầy đủ các điều khoản.
Dương Vân Yên nghiêm túc xem xét kĩ bản hợp đồng.
Nội dung trong bản hợp đồng khá đơn giản. Nó giới thiệu khái quát công việc cần làm, quy định bắt buộc khi làm việc, lợi ích đôi bên, những điều khoản khi vi phạm hợp đồng và bồi thường nhận được cũng như hình phạt vi phạm.
Phía dưới hợp đồng đề tên hai bên giao dịch, bên phải ghi Doãn Minh Châu kèm dấu vân tay và bên trái để trống.
Dương Vân Yên
Dương Vân Yên
"Doãn Minh Châu. Là tên cô ta sao?"
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
Cô thấy thế nào?
Dương Vân Yên cân nhắc trong lòng.
Người phụ nữ tên Doãn Minh Châu này từng nói, nếu không đồng ý cô ta sẽ trả nàng về thế giới cũ.
Nhưng nàng vốn đã chết ở thế giới cũ nên việc đưa trở về có lẽ nàng sẽ không còn tồn tại nữa.
Hoặc dẫu có sống lại thì cuộc sống của nàng cũng chẳng khá hơn.
Nàng... Không muốn quay lại cuộc sống như nàng đã từng sống.
Nàng muốn sống một cuộc đời mới chứ không phải sống vật vờ cố lấy lòng người khác như trước kia.
Giao dịch này có thể thực hiện được ước muốn đó của nàng.
Tuy nhiên, trước đó, nàng cần một câu trả lời chắc chắn chứ không phải một câu 'có thể', 'có lẽ'.
Dương Vân Yên
Dương Vân Yên
Tôi muốn hỏi.
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
Xin mời.
Dương Vân Yên
Dương Vân Yên
Trong đây ghi, sau khi hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ được giao tôi sẽ nhận được một ước nguyện. Vậy ước nguyện này có giới hạn không?
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
Không có. Bên chúng tôi chắc chắn sẽ dốc sức hoàn thành ước nguyện của cô nên cô yên tâm. Trong hợp đồng cũng đã ghi rõ điều này.
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
Tôi xin cam đoan bản giao dịch này là giao dịch cộng sinh. Nếu cô xảy ra chuyện, chúng tôi cũng không khá hơn.
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
Hơn nữa, sau khi kí kết, bản hợp đồng này sẽ phân làm hai giao cho hai bên. Cho nên, nếu cô bắt gặp bên tôi vi phạm hợp đồng, cô hoàn toàn có thể bắt chúng tôi bồi thường.
Nhận được câu trả lời từ Doãn Minh Châu, Dương Vân Yên mỉm cười hài lòng.
Dương Vân Yên
Dương Vân Yên
Tôi chấp nhận giao dịch.
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
Vậy mời cô điểm chỉ lên đây.
Dương Vân Yên
Dương Vân Yên
Không cần mực sao?
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
Không cần, cô cứ trực tiếp điểm chỉ là được.
Dương Vân Yên gật đầu làm theo lời Doãn Minh Châu nói.
Nơi ngón cái ấn lên thật sự xuất hiện dấu vân tay của nàng, không chỉ vậy, bên dưới còn có cả tên của nàng.
Dương Vân Yên không quá ngạc nhiên. Rốt cuộc, chuyện hoang đường như việc nàng có mặt ở đây cũng xảy ra rồi, còn gì bất ngờ hơn nữa được chứ.
Giao dịch kết thành.
Bản hợp đồng sáng lên sau đó tách ra làm hai, và hoá thành hai đốm sáng xanh. Một đốm bay vào chiếc vòng trên tay Doãn Minh Châu. Một đốm còn lại nhập vào giữa hai mày Dương Vân Yên.
Doãn Minh Châu đứng dậy, vươn tay về phía Dương Vân Yên.
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
Chúc mừng giao dịch giữa chúng ta đã thành công.
Doãn Minh Châu
Doãn Minh Châu
Từ giờ cô là một thành viên của tổ chức.
Dương Vân Yên cười, nàng cũng đứng dậy bắt tay với Doãn Minh Châu thể hiện thiện chí.
Dương Vân Yên
Dương Vân Yên
Mong được giúp đỡ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play