Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Nghịch Mệnh Âm Hồn

Chương I: Kẻ Ngoại Tộc

Trời mưa như trút nước
Một chiếc xe đen bóng dừng lại trước cổng lớn của biệt thự Nguyễn Gia – nơi người ta đồn rằng không ai vào mà giữ nguyên được ánh mắt ngây thơ.
Cánh cửa mở ra. Một chàng thiếu niên bước xuống
Hoàng Đức Duy, mười bảy tuổi, là kiểu người vừa bước vào đã khiến người khác phải liếc nhìn thêm lần nữa. Không phải vì cậu đẹp xuất sắc hay lộng lẫy gì, mà vì sự sống động khó tả: ánh mắt sáng, cử chỉ dứt khoát, miệng lúc nào cũng như đang cãi nhau với ai đó trong đầu. Người ngoài nhìn vào thì nghĩ cậu hoạt bát, vui vẻ, nhưng đằng sau ánh nhìn ấy... Chính là con sói đột lốt cừu
Người ta đồn rằng Duy được nhà Nguyễn — một trong những gia tộc lâu đời và quyền lực nhất khu vực — nhận nuôi vì tội nghiệp. Đồn thì đồn, Duy chẳng buồn phản bác. Cậu còn thấy nên cảm ơn đám người nhiều chuyện đó, nhờ họ mà lý do thật sự chẳng ai hay.
Cậu không đến đây để làm con nuôi
Cậu đến để phá hủy từ bên trong
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cháu tên Hoàng Đức Duy, cảm ơn vì đã đón nhận cháu ạ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
(Cười tươi)
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
(Cúi đầu lễ phép)
Đằng sau cái cúi đầu kia, chính là đôi tay đang nắm chặt
Nguyễn Gia, danh tiếng đầy hào nhoáng trong ngành y. Họ cứu người, chữa bệnh, nhận học bổng quốc tế, được tung hô như thần thánh
Nhưng cậu biết... đằng sau chiếc áo blouse trắng, là m.á.u. M.á.u của những người như mẹ cậu. Như em trai cậu
_____
Tối đó, căn phòng mới ở tầng hai, nơi Duy được sắp xếp, mùi hương gỗ sồi thoảng qua. Tấm rèm trắng lay động nhẹ theo gió
Cậu ngồi xuống giường, mở balo, lấy ra một vật. Là một bức ảnh cũ – có mẹ, có em trai.
Ba năm trước. Mẹ của Duy bổng nhiên mất tích. Người ta đồn đoán rằng bà bỏ hai đứa con lại để bỏ đi theo một người đàn ông giàu có, rằng một phụ nữ nghèo thì làm sao nuôi nổi con giữa cái thời đại này.
Nhưng chỉ cậu biết, bà bị "chọn lựa" bởi một dự án y tế thiện nguyện, rằng sẽ được khám bệnh, cấp phát thuốc, có việc làm sau khó khăn. Bà bỏ Duy ở nhà, để em trai cho cậu trông một đêm. Rồi không bao giờ trở về.
Và em trai Duy... Cố gắng trốn khỏi những bóng người đến tìm, nhưng bị bắt. Cậu đã tìm thấy t.h.i t.h.ể em mình trong một hầm rác phía sau khu nhà. Bệnh án ghi... "nạn nhân bị nhiều người c.ư.ỡ.n.g b.ứ.c, nguyên nhân chính dẫn đến t.ử v.o.n.g do đầu va chạm mạnh." Năm ấy, em trai cậu 12 tuổi
Còn cậu chỉ mới 14 tuổi
Duy không khóc. Cậu chỉ cảm thấy tim mình trở nên trống rỗng. Rồi cái trống rỗng đó được lấp đầy bằng hận thù.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chúng ta sẽ bắt đầu từ đây

Chương 2: Kẻ Đứng Sau Tấm Gương

Biệt phủ Nguyễn gia về đêm không bao giờ thật sự ngủ. Dẫu ánh đèn đã tắt, dẫu bước chân đã im, thì đâu đó vẫn còn những âm thanh rất khẽ — như tiếng móng tay cào nhẹ lên tường đá, tiếng lụa phất qua nền gạch cổ, hay một tiếng thở dài dài dằng dặc vọng ra từ hành lang tối tăm.
Đức Duy không phải đứa dễ sợ. Cậu từng sống giữa đám giang hồ trộm cắp, từng thoát thân khỏi những trận đòn chết hụt… Nhưng có lẽ thứ duy nhất cậu không thể trốn thoát, là đôi mắt mình.
Cậu thấy được những thứ người khác không thấy. Từ nhỏ đã vậy. Mẹ cậu từng gọi đó là “con mắt âm dương” và dặn không bao giờ được để lộ ra. Nhưng giờ mẹ đã không còn, còn cậu thì đang ở giữa hang ổ của quỷ dữ.
Và tối nay… đôi mắt đó lại nhìn thấy
Lúc ấy đã hơn một giờ sáng. Gió từ khu vườn sau biệt phủ thổi qua khe cửa sổ hé mở. Duy không ngủ được. Cậu ra ban công đứng, phóng mắt nhìn xuống hồ sen tàn
Gió thổi làm mái tóc trắng của cậu bay nhẹ. Đột nhiên, mặt nước hồ gợn sóng, không theo hướng gió.
Cậu khựng lại
Mặt hồ lặng dần. Rồi một bóng đen xuất hiện trên mặt nước. Không phải phản chiếu của ai — vì ngoài cậu, không có ai khác ở đây. Nhưng bóng ấy rõ ràng, đứng cách cậu không xa… nhìn cậu
Duy rùng mình, bật ngược người bước vào phòng
Cậu đóng cửa, khóa lại, rồi tựa lưng vào gỗ lạnh. Tim đập thình thịch.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không được hoảng, mày từng thấy ma rồi mà
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
(run nhẹ)
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Trên gương lớn đặt trước bàn học, bỗng xuất hiện một người.
À không...không hẳn là người
Không phản chiếu. Không giống ai cả.
Một người con trai, mái tóc đen rối bời, đôi mắt sâu hoắm như hố mộ chưa lấp. Da trắng đến gần như trong suốt. Khoác lên người là bộ quần áo cũ kỹ, loang lổ như từng bị đốt cháy.
Hắn không nói gì
Chỉ đứng đó, trong gương
Nhìn cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ai...anh là ai?
Người trong gương không trả lời. Chỉ nghiêng đầu một chút, như thể đánh giá cậu từ trên xuống dưới. Rồi môi hắn cong lên, vẽ một nụ cười nửa miệng khó chịu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đáng yêu thật đấy. Nhìn như con mèo cào
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng ánh mắt thì...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Láo lắm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
(Quánh giá)
Juhi
Juhi
Tôi cố ý viết sai chính tả, xin đừng bắt bẻ
Giọng hắn vang lên, lạnh, khô và… có âm vang như từ giếng sâu vọng lại
Duy siết tay thành nắm đấm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày là thứ gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao là thứ em cần
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và ngược lại
Gương nứt một đường nhỏ ngay chính giữa. Cậu lùi lại theo bản năng. Nhưng không có máu. Không có tiếng la. Không có tay chân bò ra từ gương như phim kinh dị
Chỉ có gương mặt hắn… từ từ nghiêng lại gần, như áp sát qua bề mặt kính, giọng nói trầm xuống, như một lời rủ rê đến từ Địa ngục
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đúng chứ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao là Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và có một đề nghị
_____
Juhi
Juhi
Anh ma lên sóng
Juhi
Juhi
Đừng flop mà😭😭

Chương 3: Giao kèo máu

Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày rốt cuộc là gì?
Duy đứng lùi sát vào tường, hai mắt nheo lại, gằn giọng. Tay cậu đã lén mò đến vòng chuỗi mà mẹ cậu để lại ở giấu dưới gối. Từ khi biết cậu có thể nhìn thấy những thứ không sạch sẽ, mẹ cậu đã thỉnh cho cậu vòng chuỗi có thể bảo vệ cậu trước ma quỷ, nhờ vậy cậu mới có thể sống an nhàn đến nay
Nhưng kẻ kia, vẫn trong gương, nhếch môi cười nửa miệng. Đôi mắt đen sâu như vực thẳm cứ khóa lấy cậu, không chớp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hỏi cái câu đó nghe nhàm chán thật đấy. Tao là hồn m.a, là v.o.n.g linh, là kẻ bị phản bội, là cái x.á.c từng bị phanh thây. Em thích gọi sao thì gọi... nhưng với em, tao sẽ là cơ hội sống sót duy nhất.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng có giở giọng phim kinh dị ba xu với tao
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ồ, cáu đấy à... đáng yêu ghê.
Duy siết chặt chuỗi vòng trong tay, đôi mắt long lên. Nhưng Quang Anh chẳng sợ, chỉ bước ra khỏi tấm gương — bước ra thật sự
Cậu đứng ch.ết trân khi thấy cơ thể hắn rút ra từ gương như thể đó là cánh cổng âm giới. Không một âm thanh. Không một tiếng vỡ. Hắn đứng thẳng trước mặt cậu, chân chạm đất, hồn không tan
Cái khí lạnh quanh hắn khiến không khí như đông đặc lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bất ngờ à? Tao chọn xuất hiện vì em
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chọn...kết nối vì em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Muốn gì nói lẹ, trước khi tao cho mày mất kết nối
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hợp tác. Tao cần một kẻ có máu điên và thấy được tao. Tao cần người cùng tao đi sâu vào trong Nguyễn gia
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao cần trả thù
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn em...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
(khẽ chạm vào chuỗi ngọc)
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em cần sự thật, về mẹ, về em trai
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Hắn biết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày nói gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao biết mẹ em bị ai đánh thuốc mê, bị đưa lên bàn mỗ như nào. Tao biết xác em trai em nằm ở đâu. Tao biết từng tên bác sĩ đã động tay vào họ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
... Đừng có bịa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu bé à, ánh mắt em trai em lúc chết vẫn chưa nhắm được. Tao thấy. Tao đứng đó khi nó bị kéo lê xuống tầng hầm Nguyễn gia. Tao đứng đó khi mẹ em vùng vẫy rồi im lặng vĩnh viễn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy tại sao...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao là ma
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì thế, tao cần hợp tác với em
Duy chợt thấy mọi âm thanh biến mất. Tim cậu đập như búa bổ, còn ngực thì thắt lại. Hai tay run rẩy. Chuỗi ngọc rơi xuống sàn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày..nói dối
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao không cần lừa mày. Tao muốn mày hợp tác cơ mà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dễ thương thế này, tao đâu nỡ ép
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày họ Nguyễn?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đúng vậy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Làm sao tao có thể tin tưởng mày?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì tao đã ch.ết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thì chứng minh được cái gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bị chính gia đình mình hại, ch.ết không toàn thây
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Một mình em, không thể diệt được gốc rễ Nguyễn gia
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy nên anh nghĩ, hợp tác với ma sẽ giúp ích cho tôi à
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm hứm
Hắn cúi sát xuống, hơi thở lạnh toát phả vào cổ cậu. Câu tiếp theo hắn nói... như dội thẳng vào xương sống
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn gia là ác quỷ khoác áo thiên thần. Tao và em... hợp sức, đốt trụi địa ngục đó.
Duy ngẩng đầu lên, đôi mắt đã đỏ hoe - không phải vì sợ, mà vì lửa. Cái lửa bùng lên từ nỗi căm phẫn nuốt trọn lòng ngực cậu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao cần bằng chứng. Tao cần sự thật. Tao cần... trả lại tất cả
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
(Mỉm cười hài lòng)
Hắn đưa tay ra, lòng bàn tay có một vết rạch, máu âm chảy ra màu đen lạnh
Giao Kèo Máu
Một linh hồn sống. Một linh hồn chết. Hai kẻ cùng ôm thù, bắt tay trước địa ngục.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...
Duy nhìn chằm chằm vào bàn tay hắn. Rồi, không ngần ngại, cậu tóm lấy con d.a.o trái cây, rạch tay mình. Máu tươi nhỏ xuống, rơi vào tay Quang Anh. Khói trắng bốc lên. Một dấu ấn đen nhánh hiện giữa cổ tay cả hai — không thể xoá, không thể phá.
Từ giờ, sống chết có nhau. Từ giờ, trả thù là định mệnh. Từ giờ... âm và dương, không còn ranh giới.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play