〔12 Chòm Sao〕Trấn Linh Môn
Intro
“Thời đại của con người từng ngỡ đã bước ra khỏi bóng tối. Nhưng bóng tối, thật ra chưa bao giờ rời đi.”
Có những vết nứt mà mắt thường không thấy được. Không trên bầu trời, không dưới mặt đất – mà là giữa hai thế giới: Âm và Dương, Người và Yêu, Thực và Mộng
Thế giới này không vận hành bằng niềm tin. Nó vận hành bằng thứ cân bằng mong manh giữa những điều được biết và những điều bị che giấu.
Một số người sinh ra đã có thể nhìn thấy cái bị giấu đi.
Một số người được dạy để nhìn.
Số còn lại – là những kẻ lựa chọn nhìn, dù phải đánh đổi cả phần người trong chính mình.
Họ không được ghi tên trong sách sử.
Không ai ca ngợi họ.
Nhưng họ tồn tại – như những cột trụ vô hình giữ lấy nền móng nhân gian.
Người ta gọi họ bằng nhiều cái tên khác nhau.
Còn trong những hồ sơ bị phong ấn của Trấn Linh Môn, họ được đánh dấu bằng dòng đơn giản:
Tổ Đội Diệt Linh gồm 5 người chính:
-> Truyền nhân Trấn Linh Môn
Năng lực: “Ngự Hồn Ấn” – có thể điều khiển linh hồn bị trấn giữ, tạm thời sử dụng năng lực của chúng.
Vũ khí: Bùa ấn kết hợp quạt trấn hồn.
Tính cách: Lạnh lùng, có trách nhiệm, nhìn xa trông rộng.
-> Con gái nhà pháp khí thất truyền
Năng lực: “Khí Linh Thuật” – truyền linh hồn vào pháp khí khiến chúng sống dậy (gương, kiếm, chuông…)
Vũ khí: Một chiếc gương cổ tên “Tinh Hà”.
Tính cách: Sắc sảo, mạnh mẽ, có trực giác cực nhạy với yêu khí.
-> Người mang dòng máu yêu nhân
Năng lực: “Dung Hợp Hình Dạng” – tạm thời sử dụng năng lực yêu quái bị bắt giữ.
Vũ khí: Cặp trảo* kim loại khắc trận chú.
Tính cách: Lười biếng, bất cần, nhưng khi chiến đấu thì cực kỳ điên cuồng.
-> Thuật sư chuyên về trận pháp
Năng lực: “Thiên Cơ Trận Đồ” – vẽ trận pháp trong không trung và kích hoạt ngay lập tức.
Vũ khí: Cuộn vải trận đồ mang theo sau lưng.
Tính cách: Trầm lặng, thích suy luận và rất giỏi chiến lược.
-> Người duy nhất không có năng lực bẩm sinh
Năng lực: Dựa vào kiến thức phong thủy và cảm quỷ học. Có một loại “mắt âm dương” bị khóa phong ấn.
Vũ khí: Chuỗi tràng hạt và một chiếc la bàn cổ gia truyền.
Tính cách: Lạc quan, hay cười, kết nối mọi người trong nhóm.
-> Người bảo hộ được truyền thừa từ đời tổ tiên
Vai trò: Hộ vệ riêng của dòng chính Trấn Linh Môn, thuộc một gia đình “vĩnh thệ trung thành”.
Vũ khí: Song đao rồng khắc chữ “Trấn – Linh”.
Năng lực: Huyết Giáp Kết Giới – sử dụng máu của mình để tạo kết giới bảo hộ, càng thương tích thì càng mạnh.
Tính cách: Lầm lì, sống chết trung thành, từng cứu Khinh Vũ khỏi một lần ám sát hồi nhỏ.
-> Cung nữ thế hệ mới – Hậu nhân dòng phụ
Vai trò: Quản lý kho pháp khí – tài liệu cổ của Trấn Linh Môn.
Vũ khí: Không chiến đấu, nhưng sở hữu kiến thức cực kỳ uyên thâm, trí nhớ siêu phàm.
Năng lực: Hồi Ức Linh Đồng – chạm vào pháp khí hay vật cổ sẽ nhìn thấy ký ức người từng sử dụng.
Tính cách: Nhẹ nhàng, sâu sắc, từng có tình cảm đơn phương với tộc trưởng đời trước.
-> Phụ tá nghi lễ, hậu duệ duy nhất biết "Tế Hồn Văn"
Vai trò: Là người thực hiện các nghi thức phong ấn – khai linh – tế tổ.
Vũ khí: Bảng ngọc tổ khắc tên các trưởng tộc đời trước.
Năng lực: Thức Tế Chi Văn – mỗi lần tụng niệm có thể triệu hồi tạm thời linh lực tổ tiên.
Tính cách: Bình thản, thông thái, thường là người nhắc nhở nhóm chính về hậu quả của các quyết định sai.
Nhóm Độc Lập – Đồng minh không thuộc Trấn Linh Môn
-> Hậu duệ của một gia tộc diệt ma bị tiêu diệt, lưu lạc từ nhỏ
Vai trò: Thợ săn độc lập, từng định giết Khinh Vũ vì tưởng là con cháu kẻ thù.
Vũ khí: Cung cổ “Huyết Ảnh”, không dùng tên, bắn bằng năng lượng máu.
Năng lực: Ảnh Hóa – có thể hóa thành bóng đen lặng lẽ, tránh né đòn tấn công.
Tính cách: Hung dữ ngoài mặt, bên trong có vết thương cũ không lành. Về sau trở thành chiến hữu thân thiết của nhóm chính.
-> Kẻ lang thang bí ẩn, biết nhiều bí mật cổ
Vai trò: Tự xưng là “người cuối cùng từng thấy mặt Thiên Ma”
Vũ khí: Gậy trúc già, đôi mắt mù nhưng nhìn thấy linh lực.
Năng lực: Thiên Nhãn Vô Mộng – không nhìn thấy thế giới thực, chỉ nhìn thấy “nguyên khí”, giúp phát hiện lời nói dối, vật ẩn.
Tính cách: Điên khùng – tỉnh táo đan xen, như biết quá nhiều điều cấm kỵ.
Nhóm kế thừa Trấn Linh Môn ở các phân nhánh xa
-> Những người này không thuộc dòng chính nhưng mang dòng máu Trấn Linh Môn, được gửi đi các nơi từ nhỏ.
-> Đệ tử chi nhánh Nam Vực
Năng lực: Khí Âm Phá Diện – phát hiện điểm yếu của yêu quái và pháp trận.
Vũ khí: Một cặp kính thủy tinh luyện từ sương đêm núi Thương Vân.
Tính cách: Hay đùa giỡn, có tính cách tưng tửng nhưng cực kỳ nhanh trí.
-> Đệ tử chi nhánh Bắc Địa
Năng lực: Tuyết Hàn Linh Thể – đóng băng oán khí để khống chế yêu vật trong thời gian ngắn.
Vũ khí: Một cây sáo băng, vừa tấn công vừa phong ấn.
Tính cách: Điềm tĩnh, ít nói, sống theo quy tắc cổ xưa, luôn mâu thuẫn giữa trung thành và tự do.
Diệp Nhược Thần và Lâm Khinh Vũ có mối liên hệ như “anh em chiến hữu – chủ tớ đời trước”.
Mạc Kỳ Văn biết một bí mật đen tối của đời trước khiến cả gia tộc có thể sụp đổ nếu bị lộ.
Tống Nhã Lam là người duy nhất đọc được cấm thư trong thư viện gia tộc.
Sầm Nhiễm từng chứng kiến cái chết của một trưởng tộc Trấn Linh Môn, mang theo thù hận.
Vệ Huyễn Sinh có thể là “người sống sót cuối cùng của thế giới cũ” – trung gian giữa Thiên Ma và nhân loại.
Bạch Mao và Trì Uyên từng có một lần bị kẹt chung trong Mê Linh Đàm, suýt mất mạng.
-> Kể từ đó, hai người không nói ra nhưng luôn “cảm” được cảm xúc của đối phương khi giao chiến.
Phương Lộ Tịch từng được Mạc Kỳ Văn dạy trận pháp cổ đời trước, nhưng sau đó hai người chia rẽ vì bất đồng về “ý nghĩa của hy sinh”.
-> Cô âm thầm muốn chứng minh trận pháp không chỉ để giam cầm – mà còn để bảo vệ tự do.
Hứa Dật Nghiên là cháu đời sau của một người từng phản bội Trấn Linh Môn.
-> Tuy không ai nhắc đến, nhưng Mạc Kỳ Văn luôn để ý cậu – nửa muốn cảnh giác, nửa muốn bảo vệ.
Tống Nhã Lam từng gặp Vệ Huyễn Sinh trong một lần thu thập thư tịch thất lạc, nhưng không thể nhớ rõ – vì lúc đó đã bị “phong ấn ký ức”.
-> Về sau, cô mới nhận ra anh là người khiến mình từng có “giấc mộng vô thức” về quá khứ bị che giấu.
Phù Mạn Yên từng là người bạn duy nhất của Trác Tử Hàn thời thơ ấu, nhưng một biến cố khiến họ bị tách khỏi nhau.
-> Cô luôn tỏ ra vô tư, nhưng thực chất là người duy nhất biết Trác Tử Hàn từng bị yêu vật nhập hồn và đang sống trong nguy cơ bùng phát.
Sầm Nhiễm từng là mục tiêu ám sát của Diệp Nhược Thần, khi gia tộc cô bị hiểu nhầm là phản tộc.
-> Sau khi biết sự thật, Diệp Nhược Thần từng quỳ gối xin tha mạng cho cô trước tộc trưởng đời trước – việc này không ai trong nhóm chính biết.
Lâm Khinh Vũ và Trác Tử Hàn từng so kiếm trong một nghi lễ truyền thống, và Khinh Vũ đã “thua” theo cách cố ý – để bảo vệ một bí mật đang bị theo dõi.
-> Từ đó, Trác Tử Hàn luôn mang cảm giác vừa kính nể vừa nghi ngờ Khinh Vũ.
Bạch Mao và Sầm Nhiễm từng truy lùng cùng một yêu vật – nhưng lại khác quan điểm, Bạch Mao muốn phong ấn, Sầm Nhiễm muốn diệt tận gốc.
-> Cả hai từng đánh nhau suýt chết, nhưng sau đó bị yêu vật tấn công khiến phải hợp sức. Kể từ đó trở thành… “bạn kèn cựa”.
Trì Uyên từng được Vệ Huyễn Sinh cảnh báo: “Thứ đang sống trong ngươi không hoàn toàn thuộc về ngươi.”
-> Từ đó, cô luôn nghi ngờ năng lực “Dung hợp” của mình có thể là con dao hai lưỡi.
Hứa Dật Nghiên từng cùng Phù Mạn Yên bị kẹt trong Cấm Cốc, nơi cảm quỷ thuật của cậu là thứ duy nhất giúp họ sống sót.
Phương Lộ Tịch từng nhìn thấy một hình ảnh mơ hồ trong “Thiên Cơ Trận Đồ” – một tương lai nơi cô và Khinh Vũ đối đầu nhau. Và cô chưa bao giờ nói điều này với ai.
tg
Truyện mới ra lò đăng luôn cho nóng.
tg
Ý tưởng truyện là từ mấy bộ review phim mình hay xem, như Mắt Âm Dương, bắt ma, sứ giả địa ngục, năng lực siêu nhiên,.vv..
tg
Và cộng thêm là gần đây vừa đọc được 1 bộ truyện Trang Viên.... của tác giả Maris Kim nên ra truyện luôn.
tg
Về phần cp thì.... lúc đầu là chốt chốt rồi, nhưng sau đó lại bị phân vân nên thôi chưa chốt hết.
tg
Trong quá trình đọc truyện thì mn vote giúp mình với nha hoặc về sau thì dựa trên cốt truyện mình ghép cp luôn nè.
〔C1〕Trấn Linh Môn
“Khi màn đêm buông xuống, thế giới chúng ta nhìn thấy chỉ còn là một nửa. Nửa còn lại… thuộc về thứ không nên tồn tại.”
Người ta vẫn kể lại rằng, ở nơi tận cùng của dãy Thương Vân, có một gia tộc không ghi tên trên bản đồ, không xuất hiện trong bất kỳ hồ sơ nào, cũng chưa từng được chính quyền nhắc đến. Nhưng nếu có ai vô tình bước vào khu rừng phong đỏ dẫn lên núi vào đúng đêm trăng mờ, sẽ thấy một cánh cổng đá cổ khắc bốn chữ “Trấn Linh Chi Môn”.
Tương truyền, Trấn Linh Môn được lập từ thời Bắc Chu, khi yêu ma còn tung hoành khắp nhân gian. Người lập môn là một đạo sĩ vô danh, tên tuổi không rõ, chỉ để lại lời thề đá bên cổng:
“Nếu nhân gian còn quỷ, Trấn Linh không diệt.”
Trải qua gần một nghìn năm, gia tộc này lặng lẽ canh giữ những phong ấn cổ xưa, săn lùng yêu vật ẩn mình giữa lòng thành phố, và tiêu diệt những thứ mà người thường chẳng bao giờ biết đến.
Trấn Linh Môn không thờ thần.
Gia tộc này chia thành năm đường:
Trận Đường – Chuyên sắp xếp, vận dụng các loại trận pháp phong ấn.
Pháp Khí Đường – Chế tạo và bảo trì pháp khí truyền thừa.
Ấn Chú Đường – Dùng ấn lệnh và chú ngữ để chế ngự yêu linh.
Phong Thủy Đường – Dò tìm luồng linh khí, phát hiện oán sát.
Cảm Linh Đường – Sinh ra đã có khả năng nhìn thấy và giao tiếp với linh thể.
Tất cả đệ tử trong môn đều mang trên người một Ấn Trấn Linh, khắc sâu vào xương vai, như một khế ước máu không thể phản bội.
Gia nhập Trấn Linh Môn không chỉ là chịu khắc ấn trên vai, mà còn là cam kết sống theo những luật lệ cổ xưa — đặc biệt là luật giờ giấc, thứ đã cứu mạng bao thế hệ đệ tử khỏi móng vuốt yêu tà.
🕰️ LUẬT GIỜ GIẤC – CẤM KỴ TRONG TRẤN LINH MÔN
Khung giờ chia theo “Ngũ Thời Âm Dương”
Trấn Linh Môn không sử dụng cách tính giờ thông thường của người hiện đại. Họ chia ngày đêm theo hệ thống gọi là “Ngũ Thời Âm Dương”, phản ánh sự biến đổi của linh lực và yêu khí trong suốt 24 giờ.
Dương Hạ (6:00 – 11:00): Thời điểm linh khí trong sạch nhất, còn được gọi là Giờ Sáng Tịnh. Đây là khoảng thời gian an toàn tuyệt đối, thích hợp để hành lễ, tu luyện căn bản hoặc thanh tẩy pháp khí.
Trung Dương (11:00 – 15:00): Giai đoạn linh lực ngưng tụ, còn gọi là Giờ Ngưng Linh. Thời khắc này rất tốt để luyện khí, khắc ấn, hoặc củng cố kết giới – yêu khí trong thời gian này suy yếu gần như tuyệt đối.
Hoàng Hôn (15:00 – 18:00): Thời điểm được gọi là Giờ Huyết Mộng. Đây là lúc oán khí trong không khí bắt đầu trỗi dậy. Một số linh thể yếu sẽ bị hấp dẫn mà lộ diện. Không được để máu chảy hoặc đốt hương sai lệch trong thời điểm này.
Tử Vân (18:00 – 23:00): Còn gọi là Giờ U Ám. Đây là thời điểm yêu khí lan rộng, một số yêu vật cấp trung bắt đầu hoạt động. Trấn Linh Môn sẽ phát cảnh báo cấp 1 trong khung giờ này. Việc ra ngoài khuôn viên môn hộ là hành vi nguy hiểm.
Tam Canh (23:00 – 3:00): Đây là thời khắc tối tăm nhất, được gọi bằng tên cấm kỵ Giờ Linh Hồn. Mọi yêu vật cấp cao đều hoạt động mạnh nhất trong khung giờ này. Dù là đệ tử cấp cao cũng bị cấm tuyệt đối rời khỏi kết giới phòng hộ. Một khi linh thể bị yêu khí đánh dấu trong giờ này, khả năng bị nhập xác gần như chắc chắn.
Phục Minh (3:00 – 6:00): Còn gọi là Giờ Hồi Hồn. Đây là lúc những linh thể còn sót lại bắt đầu quay trở lại phong ấn. Tuy mức độ nguy hiểm giảm đi, nhưng đây lại là lúc dễ nhiễm âm khí nhất. Nếu không có pháp khí bảo hộ, người thường rất dễ mất hồn, kiệt vía.
🚫 Luật Giờ Giấc Nội Môn (Quy tắc tuyệt đối)
1. Không được rời khỏi khu vực phong ấn sau giờ Tử Vân (tức sau 18h), trừ khi có lệnh từ Trấn Hồn Nhân.
2. Giờ Tam Canh (23h – 3h) là “Giờ Chết” – ai ra ngoài mà không mang theo Ấn Trấn Linh sẽ bị coi là phản đồ hoặc đã bị yêu vật xâm chiếm linh hồn.
3. Luyện tập phép thuật cấm kỵ vào Giờ Linh Hồn bị nghiêm cấm tuyệt đối.
4. Không nhìn vào gương trong Giờ Linh Hồn.
5. Không được để bất kỳ giọt máu nào rơi xuống đất trong Giờ Huyết Mộng hoặc Tam Canh – máu trong thời điểm này có thể bị yêu quái đánh dấu.
6. Cửa thư viện cổ tự đóng vào giờ Tử Vân. Ai bị kẹt trong đó phải chờ đến Phục Minh.
Các tín hiệu cảnh báo giờ nguy hiểm
Khi đến giờ Tử Vân, tất cả các pháp khí treo trong Trấn Linh Môn sẽ phát ánh sáng lam và rung nhẹ trong 13 lần.
Khi bước sang Giờ Linh Hồn, chuông đá tổ tiên sẽ tự động ngân vang ba tiếng trầm, dù không ai chạm vào.
Nếu gương đồng trên Bệ Thờ Tổ xuất hiện bóng người thứ hai, toàn môn phải tạm ngưng mọi hoạt động trong một canh giờ – điều này báo hiệu yêu thần cấp cao đang tiến gần.
Hình phạt vi phạm giờ cấm
Lần đầu: giam linh thể – phong ấn năng lực trong 3 ngày.
Lần hai: xóa tên khỏi Sổ Tổ – mất quyền thừa kế, luyện khí, sử dụng pháp khí.
Lần ba: Trục xuất khỏi Trấn Linh Môn – không được nhắc đến tên, bị “bỏ mặc” ngoài kết giới bảo vệ.
Người đứng đầu Trấn Linh Môn được gọi là Tông Chủ, nhưng quyền lực tối thượng thực sự thuộc về Trấn Hồn Nhân – người giữ “Hồn Ấn” của tổ tiên, có thể triệu hồi sức mạnh của các đời trưởng tộc đã khuất.
Tính từ khi tổ sư lập môn vào cuối thời Bắc Chu, Trấn Linh Môn đã trải qua ba lần đại biến – mỗi lần đều chỉ còn lại một người sống sót. Dù là truyền huyết hay truyền tâm pháp, thì suốt một thiên niên kỷ, chỉ có 37 người đủ tư cách bước lên vị trí Trấn Hồn Nhân.
Mỗi người đứng đầu trung bình hơn hai mươi năm, có kẻ tại vị đến tận lúc tóc bạc răng long, cũng có người chỉ tồn tại trong lịch sử vỏn vẹn mười tháng – rồi chết trong bóng tối, không kèn không trống.
Nhưng dù dài hay ngắn, mỗi đời đều để lại một mảnh hồn khắc trong bia đá tổ, để con cháu sau này nhìn vào mà nhớ:
“Người giữ Hồn Ấn – không được phép chết vô danh.”
Với người ngoài, họ chỉ là truyền thuyết.
Với yêu ma, họ là ác mộng.
Còn với chính họ — những người sinh ra trong gia tộc, được nuôi lớn bằng quy củ và máu — đây là số phận.
Thời đại đã đổi thay. Những tòa nhà cao tầng mọc lên, xe cộ và công nghệ phủ kín thế giới. Nhưng ngay giữa lòng thủ đô nhộn nhịp, vẫn có những con hẻm không bao giờ có ánh mặt trời chiếu tới, những tấm gương không phản chiếu hình ảnh thật, và những bóng người chỉ xuất hiện khi đồng hồ điểm đúng 3 giờ sáng.
Và vào một đêm cuối thu, người thừa kế đời thứ 37 của Trấn Linh Môn – Lâm Khinh Vũ – tự mình bước vào một nhiệm vụ mang dấu ấn định mệnh.
Một nhiệm vụ tưởng chừng quen thuộc, nhưng lại là khởi đầu cho sự trỗi dậy của bóng tối đã bị phong ấn suốt một nghìn năm…
〔C2〕Tiếng chuông
Tiếng chuông đá vang lên tiếng đầu tiên khi kim đồng hồ vừa chạm đúng 18 giờ.
Âm thanh trầm đục vọng khắp Trấn Linh Môn, len qua những hành lang gỗ cũ kỹ, xuyên qua lớp sương mỏng đang phủ kín đỉnh Thương Vân.
Tiếng thứ hai vang lên. Trên mái hiên đại điện, những chiếc chuông đồng treo dọc theo hành lang bắt đầu rung nhẹ. Ánh lam mờ nhạt từ các pháp khí treo tường lần lượt sáng lên trong bóng tối đang kéo tới.
Tiếng thứ ba. Giờ Tử Vân đã bắt đầu.
Bên trong nội điện Trấn Linh Môn, hơn mười đệ tử trẻ đồng loạt dừng động tác, cúi đầu hành lễ theo phản xạ gần như ăn sâu vào xương tủy.
Không ai nói chuyện. Không ai được phép chạy loạn sau khi chuông báo giờ vang lên.
Một luồng gió lạnh thổi qua hành lang dài, làm ngọn đèn linh hỏa treo trên tường lay động nhè nhẹ.
Mùi tro hương thoang thoảng lan trong không khí.
Ở cuối đại điện, một người đàn ông đang đứng trước bàn gỗ dài phủ đầy hồ sơ nhiệm vụ.
Ánh đèn vàng nhạt phản chiếu lên gương mặt lạnh lẽo của anh. Những ngón tay thon dài lật qua từng tờ giấy cũ, ánh mắt dừng lại ở dòng chữ đỏ cuối cùng.
♑︎ | Lâm Khinh Vũ
Khu Đông Thành, phố Thanh Vũ. Ba người mất tích trong bảy ngày.
Bên cạnh dòng chữ đó là một ký hiệu quỷ văn đã bị mực đỏ khoanh tròn.
Ấn cảnh báo cấp nguy hiểm.
Phía sau anh, tiếng bước chân vang lên.
♓︎ | Bạch Mao
Anh lại nhận nhiệm vụ giờ này à?
Bạch Mao khoanh tay dựa vào khung cửa, mái tóc dài còn vương hơi nước. Chiếc gương cổ “Tinh Hà” đeo bên hông phản chiếu ánh sáng xanh nhàn nhạt.
♑︎ | Lâm Khinh Vũ
/không ngẩng đầu/ Tin tức gửi tới lúc chiều.
♓︎ | Bạch Mao
Giờ Tử Vân rồi.
♓︎ | Bạch Mao
Theo quy tắc nội môn, nhiệm vụ điều tra phải dời sang sáng mai.
♑︎ | Lâm Khinh Vũ
Chỉ khi chưa có người chết.
♑︎ | Lâm Khinh Vũ
Chưa xác định.
♑︎ | Lâm Khinh Vũ
Có khả năng từ cấp Hung trở lên.
Không khí trong đại điện lập tức nặng xuống.
Trong giới trừ tà, yêu ma được chia thành nhiều cấp bậc khác nhau.
Những linh thể yếu nhất được gọi là Du Hồn — phần lớn chỉ là oán niệm còn sót lại, không đủ sức hại người.
Trên đó là Hung Linh — bắt đầu có ý thức săn mồi, biết tạo ảo giác và hấp thụ oán khí.
Cao hơn nữa là Ác Quỷ, thứ từng khiến nhiều phân nhánh của Trấn Linh Môn phải trả giá bằng máu.
Còn những thứ tồn tại vượt trên Ác Quỷ... Suốt gần trăm năm qua, chưa ai muốn nhắc lại.
♓︎ | Bạch Mao
Nếu thật sự là Hung Linh cấp cao, ít nhất phải điều một đội năm người
♑︎ | Lâm Khinh Vũ
Tôi biết.
♓︎ | Bạch Mao
Vậy mà anh định đi một mình?
♑︎ | Lâm Khinh Vũ
/đóng hồ sơ lại/ Không.
Anh vừa dứt lời, một giọng nói lười nhác đã vang lên từ mái nhà phía trên.
♈︎ | Trì Uyên
Nghe nói có việc vui mà không gọi tôi?
Một bóng người nhảy từ xà ngang xuống giữa đại điện.
Trì Uyên chống tay đứng dậy, mái tóc đen hơi rối, cặp trảo kim loại bên hông va vào nhau phát ra âm thanh lạnh lẽo.
♈︎ | Trì Uyên
/ngáp/ Vừa ngủ được hai tiếng đã bị gọi dậy. Nếu không phải đi giết quỷ thì tôi quay về ngủ tiếp đấy.
Ngay sau đó, từ phía hành lang khác, tiếng la bàn xoay lạch cạch vang lên. Dật Nghiên xuất hiện với vẻ mặt tươi tỉnh quá mức cần thiết.
♊︎ | Hứa Dật Nghiên
Cuối cùng cũng có nhiệm vụ ban đêm rồi à?
♓︎ | Bạch Mao
Cậu vui cái gì? /liếc/
♊︎ | Hứa Dật Nghiên
Vì lần trước tôi suýt mốc meo trong thư viện đó
♓︎ | Bạch Mao
Cậu bị nhốt vì ngủ quên sau giờ Tử Vân
♊︎ | Hứa Dật Nghiên
Thì… chuyện qua rồi ấy mà.
Tiếng chuông đá thứ tư bất ngờ vang lên. Lần này, âm thanh dài hơn bình thường. Toàn bộ pháp khí trong đại điện đồng loạt rung mạnh.
Sương mù dưới chân núi… đang dâng lên.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play