[DuongHung]Em Trai Nuôi~
Giới Thiệu
t/g bị mê dương hùng
xin chào mn
t/g bị mê dương hùng
mình là t/g mến yêu đây
t/g bị mê dương hùng
nếu ai không đọc đc chuyện đừng báo cáo chuyện của shop nhé
t/g bị mê dương hùng
cảm ơn mn rất nhiều
t/g bị mê dương hùng
vào thôi
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
Trần Đăng Dương là một người thừa kế công ty DH cậu rất có năng lực làm việc . Năm này cậu tròn 20 tuổi có một con điếm người yêu tên là thư dẹo như con quỷ cậu là một người rất lạnh lùng chả quan tâm đến ai trừ bố mẹ cậu là con của tú và luân
Lê Quang Hùng
quang hùng là người đã mất ba mẹ từ lúc cậu 5 tuổi cậu phải tự gánh sinh . Năm nay cậu tròn 19 tuổi tính cách cậu hiền lành tốt bụng
Đặng Thành An
an là con nhà giáo dục đàng hoàng cậu tròn 19 tuổi tính tình y chang hùng
t/g bị mê dương hùng
ko biết đã đủ chữ chưa
t/g bị mê dương hùng
thích quá
t/g bị mê dương hùng
bai mn nhé

t/g bị mê dương hùng
yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap yêu duonghung và rhycap
nhận nuôi hùng
trời sáng lên tới núi rồi
quên nói với mn rằng hiếu là anh của dương
tú ( bố nhỏ dương)
dương ơi mày dậy chưa đấy hả// mở cửa bước vào//
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
con dậy rồi // ngáp //
Đặng Thành An
cái gì v mẹ// đi ngang qua
tú ( bố nhỏ dương)
sao con ko ngủ đi
tú ( bố nhỏ dương)
mẹ nói với mấy đứa này hôm nay mẹ đi cô nhi viện nhận nuôi một đứa để vui cửa vui nhà
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
con ko chấp nhận// tức giận//
Đặng Thành An
mày ko có quyền// đánh dương//
tú ( bố nhỏ dương)
thôi mẹ đi đây
Nguyễn Thái Sơn
mấy đứa kia có dậy ko thì bảo
Trần Phong Hào
cái gì mà om sòm v
Nguyễn Thái Sơn
ko có gì vợ ngủ đi// rén ngang //
Quang Anh
gì vậy trời ơi đang ngủ mà đánh thức vãi chưởng
Nguyễn Thái Sơn
vậy chúng bây ngủ hết đi
Nguyễn Thái Sơn
mẹ có vậy là nhanh
Hồng Anh
chào hai anh đến đây nhận nuôi ai ạ
tú ( bố nhỏ dương)
cái thằng nhóc đang chơi ý em
Hồng Anh
hùng ơi// vẫy tay nói hùng lại//
Lê Quang Hùng
có chuyện gì ạ
Hồng Anh
có một người nhận nuôi con
Lê Quang Hùng
vậy là con có ngừoi nhận nuôi rồi ạ
tú ( bố nhỏ dương)
đúng rồi
tú ( bố nhỏ dương)
về đây với ta
tú ( bố nhỏ dương)
vào nhà đi con
cảnh tượng dương đang nằm xem đt còn an đang nấu ăn hiếu thì đang đứng cạnh vợ
tú ( bố nhỏ dương)
mấy đứa mẹ về rồi nè
tú ( bố nhỏ dương)
em trai của mấy đứa đó
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
con đã bảo con ko chấp nh-
Lê Quang Hùng
em chào các anh
Lê Quang Hùng
anh này đẹp trai quá// chạy đến an
Trần Minh Hiếu
bỏ tay ra em ê vợ anh // gạt tay hùng//
Lê Quang Hùng
//bỏ tay ra//
Đặng Thành An
thôi vào ăn cơm
cả nhà vào ngồi ăn nói chuyện rôm rả
tú ( bố nhỏ dương)
hầu đâu dọn đi
tú ( bố nhỏ dương)
nhi đâu ngày mai dọn một phòng cho tôi nghe chưa
tú ( bố nhỏ dương)
hùng tý nữa ngủ cùng anh dương nghe chx
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
// tức giận//
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
// đi lên phòng//
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
có đi lên ko // hét xuống //
Lê Quang Hùng
// bước vào phòng//
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
sao ko gõ cửa
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
📱em trai anh ý mà
nguyễn thư
tại sao lại vào phòng anh
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
phòng nó chưa dọn xong
Lê Quang Hùng
// leo lên giường//
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
“mùi gì thơm giữ vậy ”
nguyễn thư
cái gì mà anh nằm gần giữ vậy
Lê Quang Hùng
anh dương anh có thể nói nhỏ một chút đc ko
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
không giờ này chx đến giờ ngủ
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
nói chống ko với ai đấy
Lê Quang Hùng
chỉ có những người bị nhột sẽ tưởng rằng người khác nói mình
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
mày chết với tao// dương lao lên người hùng rồi cờ léch hùng//
Lê Quang Hùng
aaaa cứu tui với // giãy //
trong phòng dương tiếng cười rất rôm rả
lúc con điếm thư quay mặt vào màn hình thì nhìn thấy một cảnh tượng dương đang đè trên người hùng nhưng điện thoại bị che khuôn mặt của dương và hùng đó là góc khuất
nguyễn thư
anh dương// hét to //
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
ha// dương liền quay mặt vào điện thoại//
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
// leo xuống người hùng//
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
anh xin lỗi bé
nguyễn thư
vừa nãy anh hôn nó đúng ko// tức giận //
Lê Quang Hùng
vừa nãy em cũng nghe tiếng chụt rất nhiều
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
chắc là// nghĩ về hiếuan//
t/g bị mê dương hùng
dừng tại đây
t/g bị mê dương hùng
yêu duonghung nhất
t/g bị mê dương hùng
hôm qua hint dương hùng chất quá đi
t/g bị mê dương hùng
hint mới trong bạn này nhé
h+++ ( hieuan )
Đặng Thành An
um // đập vai hiếu//
Trần Minh Hiếu
//luyến tiếc nhả //
Đặng Thành An
mấy cái đứa này ko cho ai ngủ cả// đi xuống giường//
Trần Minh Hiếu
vợ đi đâu vậy
Đặng Thành An
sang phòng thằng dương
Lê Quang Hùng
ai vậy “ hay là ma ”//run//
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
ra mở cửa hộ anh tý
Lê Quang Hùng
biet rồi// mở cửa//
Lê Quang Hùng
ủa anh an sao sang đây
Đặng Thành An
chúng mày nói to như vậy ai ngủ đc
Lê Quang Hùng
em biết rồi tý em nói với anh dương
Đặng Thành An
//định đi về phòng //
t/g bị mê dương hùng
tý nữa sẽ đến hieuan h++*+++
Lê Quang Hùng
vừa nãy em nghe tiếng hai anh hôn nhau đúng ko
Đặng Thành An
nè lấy đi // đưa 500k //
Lê Quang Hùng
em xin// cầm lấy//
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
em nữa mà
Đặng Thành An
nè lấy đi // đưa 500k //
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
em xin// cầm lấy//
Đặng Thành An
đi ngủ đi // về phòng//
Lê Quang Hùng
cuối cùng cũng có tiền
Lê Quang Hùng
ăn gì không ông anh
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
có ăn đùi gà
Lê Quang Hùng
rồi đó tý nữa sẽ đến
Lê Quang Hùng
nè có đồ ăn rồi nè// đưa cho dương//
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
cảm ơn// cầm lấy//
trong lúc ăn thì hùng bảo
Lê Quang Hùng
tý ăn xong trả tiền nha
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
tưởng cho ăn fee
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
//đi lại chỗ hùng//
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
//cho ghế bật ngửa//
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
//thả ra//
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
//nói chuyện với con điếm thư//
Lê Quang Hùng
hai anh chuẩn bị rên với nhau rồi
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
//dương liền nhìn thư//
nguyễn thư
tối ngày mai anh có qua nhà em chơi ko
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
chắc ko dược đâu
TRẦN ĐĂNG DƯƠNG
ba mẹ anh ko cho về khuya
Trần Minh Hiếu
vợ oi anh muốn
Đặng Thành An
ko đi ngủ// leo lên giường//
Trần Minh Hiếu
đi // gương mặt nũng nịu//
Đặng Thành An
rồi rồi nhưng nhẹ thôi nha
Trần Minh Hiếu
//hôn an //
t/g bị mê dương hùng
cùng đếm số nhé
Đặng Thành An
//đập vai hiếu//
Trần Minh Hiếu
//luyến tiếc nhả ra //
Trần Minh Hiếu
vào vấn đề chính nhé
Đặng Thành An
làm nhanh để em ngủ
Trần Minh Hiếu
//thoát y cho cả hai //
Đặng Thành An
//che lại //
Trần Minh Hiếu
anh nhìn thấy hết rồi đừng che nữa// gỡ tay ra //
Trần Minh Hiếu
// liếm ti mút ti //
Đặng Thành An
um~~~ đ~ ừng m~~út nữa nhột
Trần Minh Hiếu
// 1 ngón//
Đặng Thành An
um đau~~ dừng ~~lại
Trần Minh Hiếu
tý nữa em sẽ thấy sướng
Trần Minh Hiếu
2+1 bao nhiêu
Trần Minh Hiếu
giỏi thưởng 3 ngón
Đặng Thành An
um ~~ đau chết mất ~~
Trần Minh Hiếu
//đưa cậu bé của mình vào//
Trần Minh Hiếu
//ra vào liên tục//
Đặng Thành An
//đập lưng //
Trần Minh Hiếu
//nhả ra //
Đặng Thành An
nhẹ ~~~ thôi
Trần Minh Hiếu
//giả điếc //
Trần Minh Hiếu
//thus mạnh //
Đặng Thành An
hi…~ếu …. nhanh lên…
Trần Minh Hiếu
// thus nhanh //
Đặng Thành An
um…~~a… sướng…~
cả buổi tối hôm ấy hiếu hành hạ an cả tối cho đến 4h sáng
Đặng Thành An
đau chết mất đi được// xoa eo //
Trần Minh Hiếu
ai bảo sướng í nhở // cười//
Đặng Thành An
em đói bụng quá à //xoa bụng//
Trần Minh Hiếu
để anh gọi hùng
t/g bị mê dương hùng
kết thúc đoạn này
t/g bị mê dương hùng
mong mn ủng hộ mình nhiều hơn
t/g bị mê dương hùng
mình đang tính làm chuyện khác nữa
t/g bị mê dương hùng
luỵ hai anh quá à
Download MangaToon APP on App Store and Google Play