Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Countryhuman - AmeRus/RusAme] Mùi Tro Lạnh Trong Cốc Cà Phê Ngọt

Story #1

Hắn đến muộn.
Không phải ta mong đợi gì, nhưng... trời đã đổ tuyết ba lượt kể từ lúc ta pha tách cà phê thứ hai.
Cũng chẳng ấm lên được bao nhiêu. Nhưng ngươi biết ta rồi đấy—ta chẳng bao giờ đợi ai nếu không đủ quan trọng.
Tiếng chuông kêu lẹt xẹt. Cửa mở. Một luồng gió lạnh lùa vào theo cái dáng người chẳng bao giờ phù hợp với mùa đông.
America
America
Yo~
Hắn (Ame) nhoẻn cười, vẫy tay, hơi thở còn đọng khói, chẳng chút vội vã như kẻ vừa làm người khác đợi nửa thế kỷ.
Russia
Russia
/Ta nhếch môi. Không cười/ – Đã hai tuần.
America
America
Tính cả thứ bảy?
Russia
Russia
Tính cả chiến tranh lạnh.
Hắn bật cười. Cái kiểu cười của kẻ luôn nghĩ rằng trêu chọc ta là một thú vui có thật.
Như thể lịch sử là một trò cờ hài hước, mà hắn luôn giữ quân trắng, còn ta chỉ còn lại những ô đen đặc máu.
Hắn ngồi xuống, không đợi mời. Lưng ghế kêu răng rắc, trong khi cái áo bomber dày cộp của hắn vắt tạm lên thành ghế đối diện.
Một cốc cappuccino đặt xuống trước mặt.
America
America
/Hắn liếc nhìn rồi nhíu mày/ – Không có đá?
Russia
Russia
Ta không phục vụ hạ nhiệt những thứ đã đóng băng.
America
America
/Cái nhíu mày chuyển thành cười khẩy/ – Ngươi lại bắt đầu triết lý rồi, Russia.
Russia
Russia
Vì triết lý còn sống, còn ngươi thì chỉ biết chạy bằng dollar.
Một lúc, không ai nói gì. Bên ngoài tuyết vẫn rơi, trắng như lòng tin đã mất.
Trong căn phòng gỗ cũ, chiếc radio cổ phát ra bản nhạc jazz đứt đoạn, hệt như mối quan hệ giữa ta và ngươi: từng có giai điệu, nhưng giờ chỉ còn vang vọng lạc lõng.
America
America
Ngươi gọi ta đến đây làm gì? — /Hắn hỏi, nửa giễu cợt, nửa nghiêm túc/
Russia
Russia
Chẳng phải ngươi cũng tự kéo đến?
America
America
Thế mà ta tưởng ngươi cần người nói chuyện.
Ta siết nhẹ tay quanh ly cà phê, lặng thinh. Cà phê đã nguội. Như lòng ta.
Ngày ấy, ngươi từng nói: "Ta chẳng tin ai mặc áo lông giữa mùa xuân, cũng như không tin ngươi không có mưu đồ gì sau mỗi lời mời uống rượu."
Ta (Russia) cười. Khi ấy, thật sự đã cười. Nhưng giờ... giữa tháng Sáu băng giá này, ta chỉ ngồi đây, lặng thinh, nhìn ngươi như thể đang cố đọc lại một bản hiệp ước cũ, đã bị gạch xoá, chỉnh sửa, rồi rút lại.
Ngươi chớp mắt, như bắt được gì đó trong ta.
America
America
/Hắn ngả người, nói/ – Ngươi thay đổi rồi. Không còn... sấm sét như trước.
Russia
Russia
Bão thì cũng có mùa nghỉ.
America
America
Nhưng ngươi không phải mùa.
America
America
Ngươi là hậu quả.
Ngươi nói vậy, khiến tim ta lỡ một nhịp. Nhưng ta vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Đã quá nhiều năm rồi, còn gì chưa nghe?
Russia
Russia
Ta không mời ngươi đến để đấu khẩu
America
America
Vậy là để làm gì?
Russia
Russia
Để... xem liệu chúng ta còn biết nói chuyện hay không
Lần này, hắn không cười. Ánh mắt nghiêm lại, bất ngờ có phần... buồn.
Một nỗi buồn như đến từ thời điểm ngươi thấy rằng cái gọi là “đồng minh” đôi khi cũng chỉ là cách nói cho đẹp, chứ thực chất là kẻ gác súng đằng sau lưng nhau.
America
America
Ngươi hối hận à? — /Hắn hỏi, nhỏ hơn mọi lần/
Russia
Russia
Không.
America
America
Dối
Russia
Russia
Ta không dối. Ta chỉ không nói điều vô nghĩa.
Im lặng nữa. Gió bên ngoài thổi qua khung cửa, mang theo mùi khét của quá khứ.
Mùi tro. Mùi thuốc súng. Mùi của những gì từng là chung tay, nay đã phân ly.
Rồi hắn mỉm cười, dịu đi, bất ngờ như một trạm radar bị bỏ hoang bỗng sáng đèn
America
America
Ta vẫn giữ hộp thư của ngươi.
Russia
Russia
Làm gì?
America
America
Vì trong đó có ảnh.
Russia
Russia
Xoá đi.
America
America
Không.
Dứt khoát. Một từ, nhưng nặng tựa quả bom hạt nhân rơi giữa cuộc hội đàm hòa bình. Ta nhìn hắn, trong mắt không còn lạnh. Chỉ còn... bất lực.
America
America
Ngươi biết ta không thể...
Russia
Russia
Không thể xoá, hay không thể quên?
Tim ta run. Hắn biết đánh vào đâu. Bao giờ cũng vậy.
Từ xa, bản nhạc jazz chuyển sang bản mới. Tiếng kèn trầm u uẩn như tiếng thở dài của châu Âu từng bị xé đôi.
America
America
Còn nhớ Berlin không? — /Hắn hỏi/
Russia
Russia
Không quên.
America
America
Ta đã nói đừng đẩy mọi thứ đi xa quá.
Russia
Russia
Còn ngươi thì cứ nghĩ tự do có thể nhân bản bằng bom.
Một tia lửa vụt qua. Lịch sử lại châm thuốc.
Nhưng thay vì nổ, ta và ngươi chỉ ngồi đó, như hai người lính già đã quá mệt mỏi để giơ súng.
America
America
Thế lần này, ngươi gọi ta đến... chỉ để nhắc lại?
Russia
Russia
Không. Để bắt đầu lại.
Một khoảnh khắc dài như chiến tuyến Đông Âu. Hắn nhìn ta. Ta không né tránh.
Hắn gật đầu. Nhẹ. Nhưng đủ để lịch sử lật trang.
Tách cà phê nguội được hắn đẩy về phía ta
America
America
Lần sau, nhớ pha có đá.
Russia
Russia
/Ta cười, lần đầu tiên trong suốt hai tuần/ – Ngươi lại muốn đóng băng ta?
America
America
Không. Ta chỉ muốn uống cái gì đó... giống ngươi
___
Thanks đã đọc
Dù tôi lười:)
Ko hiểu sao tôi vẫn muốn làm truyện 👽🫶🫶🫶
Hắn (Ame) Ta (Russia)

Story #2

Sáng hôm sau, ta nhận được bưu kiện từ ngươi. Không tem. Không người gửi.
Nhưng ta biết. Mùi của nước hoa rẻ tiền và sự tự tin Mỹ bản địa không lẫn đi đâu được.
Hộp giấy đơn sơ, trong đó là... một cái bật lửa.
Loại ngươi từng dùng, ngón cái trượt thành thạo như một gã cao bồi Texas vừa rút súng.
Trên vỏ khắc hai chữ: "Still burning?"
Ta suýt bật cười. Không vì sự châm chọc, mà vì nó quá giống ngươi: vừa vô tư vừa cay nghiệt.
Và như thường lệ, làm tim ta khó chịu một cách rất riêng.
Ta đặt nó bên cạnh cái gạt tàn đã nguội tro từ ba tuần trước.
Tại Oslo. Một hội nghị.
Ngươi ngồi phía đối diện. Khoảng cách giữa ta và ngươi không dài hơn bàn đàm phán, nhưng ánh mắt thì dài hơn cả biên giới Đông - Tây từng chia cắt.
Ta không chào. Ngươi cũng không gọi.
Chỉ nhướng mày khi thấy ta không mặc áo khoác.
America
America
Ngươi định đóng băng không khí lần nữa à?
Russia
Russia
Chỉ nhiệt độ ngươi thấy lạnh, ta thấy nhẹ nhõm.
Ngươi bật cười. Mấy quốc gia nhỏ lẻ xung quanh không hiểu nổi chúng ta đang nói về thứ gì—hay đúng hơn, họ không dám hiểu.
Tại đây, ta và ngươi không phải tình nhân. Cũng không phải đồng minh.
Chúng ta chỉ là hai cột cờ đứng gió, rách đôi nhưng không chịu ngã.
Giờ nghỉ.
Ngươi lén trốn khỏi hội trường. Ta biết, vì ta cũng đi sau không lâu. Ngươi luôn để lại dấu vết. Tinh dầu bạc hà.
Tiếng guốc cao su nhẹ nhàng trên hành lang gỗ. Mùi thuốc lá bị cấm.
Ta tìm thấy ngươi đứng ở ban công. Cầm lon nước có gas như một thứ vũ khí hòa bình vô hại nhất thế giới.
America
America
Ta biết ngươi sẽ đến.
Russia
Russia
Vì ta biết ngươi sẽ trốn.
Ngươi quay lại, không cười, lần này hiếm lắm.
America
America
Ta mệt rồi, Russia.
Russia
Russia
Mệt vì nghe phát biểu, hay vì nghe chính mình phát biểu?
Ngươi khựng lại. Im một chút. Như đang tự hỏi bản thân mình lần đầu tiên trong tháng.
America
America
Có bao giờ ngươi thấy... chúng ta già đi không?
Russia
Russia
Ta thì không. Nhưng ngươi thì rõ ràng.
Ngươi phì cười. Như thể trong lời châm chọc đó có chút dịu dàng, như vodka pha nước lọc.
Vô vị, nhưng an toàn.
America
America
Này, nhớ khi chúng ta còn đua nhau gửi vệ tinh lên không?
Russia
Russia
Ừ. Ngươi gửi đồ chơi. Ta gửi đạn dược.
America
America
Giờ thì cả hai gửi lời xin lỗi rồi, ha.
Ta nhìn xa xăm. Mặt trời Bắc Âu rọi sáng vầng trán của ngươi. Lần đầu tiên ta nghĩ... ngươi không tệ khi đứng trong ánh sáng.
Russia
Russia
Ngươi đến thật sao? — /Ta hỏi/
America
America
Đến đâu?
Russia
Russia
Đến cái ngày mà ngươi thôi diễn kịch.
America
America
Ta vẫn diễn chứ. Nhưng vai của ta giờ là... kẻ từng yêu ngươi.
Một nhịp tim rơi khỏi ngực. Nhưng ta không nhặt lại.
Tối đó. Tại khách sạn.
Ta nhận được mảnh giấy gấp tư dưới khe cửa. "If we were allies again, would you sleep on my side of the bed?"
Không ký tên. Nhưng ngươi không cần ký tên. Vì ngoài ngươi, chẳng ai dám đùa giỡn giữa chiến tranh và tình cảm như thế.
Ta đọc lại ba lần. Không vì nhớ. Mà vì không dám tin ngươi viết ra câu đó.
Rồi ta cất nó vào ví, bên cạnh tấm ảnh chụp ở Yalta.
Bức ảnh duy nhất ta không dám đốt.
Sáng hôm sau.
Ngươi biến mất trước khi hội nghị kết thúc. Lịch trình nói ngươi bay sớm. Không ai biết vì sao.
Nhưng ta thì biết. Ngươi chưa bao giờ thích kết thúc những thứ có thể để lửng.
Cũng như cách ta và ngươi... chưa từng chia tay. Chỉ tạm ngưng.
Ngày thứ ba sau đó. Moscow.
Trên bàn làm việc của ta xuất hiện một hộp nhỏ. Lần này có tem. Từ Texas.
Bên trong là... một cái cốc. Trên cốc in chữ: "Red is just burnt white, babe."
Và bên trong cốc, một tờ giấy: "Still burning. Don’t forget it." Ngươi ký tên. Lần này có thật. America.
Chữ viết của ngươi vẫn nguệch ngoạc, nhưng không thể lẫn.
Ta rút bật lửa từ ngăn bàn. Nhìn ngọn lửa nhỏ cháy lên, ta chợt nghĩ: Ngươi hỏi ta còn cháy không. Không. Ta chưa từng tắt.
Chỉ là... ta chọn thiêu những thứ ngươi không thấy được.
___
Thanks đã đọc

Story #3

Sân bay lạnh hơn dự đoán. Ta quấn khăn kín cổ, bước vào sảnh VIP của trạm kiểm soát Ottawa, mắt lướt qua đoàn phái viên các nước đang ríu rít như lũ chim non mùa xuân... dù tháng này Canada đã vào giữa đông.
Không thấy ngươi.
Thật lạ. Ngươi thường đến trễ, nhưng không vắng.
Russia
Russia
Chắc chắn hắn đến? — /Ta hỏi người thư ký phía sau/
Anonymous.
Anonymous.
Vâng, bản tin sáng có ghi tên United States trong đoàn văn hóa. Nhưng không rõ lịch họp nội bộ.
"Đoàn văn hóa", cái tên nghe thật nực cười khi ngươi vẫn luôn đổ dầu vào lửa trong mọi cuộc tranh luận chính trị.
Văn hóa gì ngoài văn hóa... thuyết phục người khác nhìn thế giới theo hướng ngươi muốn?
Ta ngồi xuống ghế đệm. Tay lôi chiếc bật lửa hôm nọ ra, bật một tiếng “tách” khẽ.
Lửa hắt lên mắt, soi thấy trong đáy đồng tử là hình dáng một nụ cười lạc quan chết tiệt của ngươi.
Cái cốc ta không đem theo. Nhưng ta nhớ từng chữ.
"Red is just burnt white."
Vậy thì… còn ta?
Ngươi từng bảo: “Ngươi không cần cháy, Russia. Ngươi là tro."
Tro cũng biết bay nếu gió đủ mạnh, America. Ngươi quên điều đó rồi sao?
Chiều. Hội thảo tại trung tâm nghệ thuật quốc tế.
Ngươi xuất hiện đúng vào giờ khai mạc. Với bộ vest kẻ sọc, cài cờ nhỏ trên cổ áo. Không một ai trong căn phòng ấy không liếc nhìn khi ngươi bước qua.
Ngươi luôn biết cách bước vào như thể mình là trung tâm vũ trụ—và thường thì, ngươi đúng.
Nhưng mắt ngươi tìm ta. Như một cái máy dò phản ứng phóng xạ từng được lén lắp tại biên giới.
Ngươi không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Ta cũng không chào. Nhưng mắt vẫn nhìn ngươi, từ sau vành ly nước lọc.
Như thể chúng ta đang đối thoại bằng ánh nhìn trong khi thế giới vờ như không biết có điều gì giữa hai ta.
_
Diễn giả đầu tiên là Đức.
Bài phát biểu về nghệ thuật hòa giải. Nghe như một bản nhạc cổ điển được tân trang để dạy trẻ con cách yêu hòa bình.
Ta chán. Ngươi ngủ gật. Thật đấy, ta thấy mí mắt ngươi cụp xuống.
Russia
Russia
Vẫn như xưa — /ta lẩm bẩm, đủ nhỏ để ngươi không nghe/
Còn nhớ hồi hội nghị Kyoto năm nào? Ngươi ngủ quên giữa lúc ta phát biểu.
Tỉnh dậy, liền nói "Sorry, the vodka in your words knocked me out cold."
Cái lưỡi đó, lúc thì sắc hơn dao, lúc lại mềm như kem lạnh.
_
Giờ nghỉ trà.
Ngươi đến gần. Cách khoảng ba bước chân, không quá thân mật, cũng chẳng xa cách. Ta đang rót trà đen, ngươi chọn cacao nóng.
America
America
Ngươi vẫn uống thứ đắng vậy à? — /Hắn hỏi/
Russia
Russia
Còn ngươi vẫn chọn thứ ngọt ngào đến phát mệt.
America
America
Có thể. Nhưng ít ra, nó không để lại hậu vị như... phản quốc.
Ta sững. Một câu chọc mạnh. Nhưng ánh mắt ngươi không có ý đâm thật. Chỉ là cách ngươi kéo ta trở lại.
Russia
Russia
Ta không phản quốc — /Ta đáp/
America
America
Không, ngươi chỉ phản cảm.
Ta quay đi. Ngươi đứng yên. Đặt ly cacao xuống cạnh ly trà ta đang uống dở.
America
America
Ta đến Canada không phải vì văn hóa.
Russia
Russia
Ta biết.
America
America
Vì... ngươi gửi lại bật lửa.
Russia
Russia
Ta không gửi lại gì cả.
America
America
Vậy ai?
Russia
Russia
Ngươi nghĩ ngoài ta, ai còn giữ những thứ đó?
Im lặng. Những người xung quanh không nhận ra cuộc chiến nhỏ giữa hai kẻ từng đóng quân đối diện nhau suốt nửa thế kỷ đang bùng lên sau lớp lịch sự.
_
Tối hôm đó, tại bữa tiệc văn hóa.
Ngươi đến trễ. Một lần nữa. Nhưng lần này, ngươi không mặc vest. Ngươi mặc hoodie, có logo cũ của NASA. Ngươi đứng ở cuối phòng, tay đút túi, nhìn ta từ xa.
Ta đang nói chuyện với Anh và Canada. Bàn về tầm ảnh hưởng văn hóa. Về sự xâm thực mềm mại qua phim ảnh, mạng xã hội, khẩu hiệu tự do.
Ta quay nhìn ngươi, như vô tình. Ngươi giơ cốc lên, ra hiệu "cheers" từ phía xa.
Ta không giơ lại. Nhưng mắt giữ nơi đó lâu hơn mức cần thiết.
_
Khuya. Trở về khách sạn.
Có phong thư dưới cửa phòng. Lại là ngươi. Lần này không viết tay, mà là mảnh giấy in.
“Tomorrow, 3PM. Rooftop. No audience. Just us.”
Không tên. Không hứa hẹn. Chỉ là một “ngươi” luôn tự cho mình cái quyền bước vào mọi không gian riêng tư mà không xin phép.
Và ta vẫn sẽ đến.
Vì dù tro có nguội, cũng không quên nguồn nhiệt đã đốt mình.
[To be continued...]

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play