[Zata X Laville] [Liên Quân - AOV] Mặt Trời Của Hoàng Tử
Giới thiệu
Tác giả
Thì tui mới chơi thui
Tác giả
Nên có gì mong mọi người góp ý ạ
Tác giả
Đây là bộ truyện đầu tay của mình
Tác giả
Có thể sẽ không được hay
Tác giả
Mong mọi người không chê
Tác giả
Thì chap này mình chỉ giới thiệu qua
Tác giả
Chưa vô truyện chính
Tác giả
Đây là nhân vật chính nè :3
Tác giả
Dễ thương quá trời
Tác giả
Không biết mọi người có thích bé nó không chứ tui là mê lắm á
Tác giả
Đêm nào cũng chỉ mơ thấy bé
Tác giả
Không lòng vòng nữa
Tác giả
Giới thiệu sơ qua về truyện nè
Tác giả
Truyện sẽ có quá khứ và tương lai
Tác giả
Luôn kề vai em từng khoảng khắc quan trọng
Tác giả
Các OTP trong truyện mình luôn lấy theo anh Gà
Tác giả
Mình ủng hộ các OTP được công nhận
Tác giả
Những nhân vật chưa được anh Gà setlove cho, mình sẽ không ship với ai
Tác giả
Nhân vật trong truyện mình cũng sẽ phải chọn lọc
Tác giả
Mình không thể lôi tất cả các vị tướng trong Liên Quân vào hết trong này được vì như vậy thì quá nhiều
Tác giả
Nếu thế vai của các nhân vật có thể sẽ bị lẫn lộn vào nhau
Tác giả
Làm cho câu truyện dài và rất chán
Tác giả
Giống như một bài văn lan man, liệt kê vậy
Tác giả
Như vậy thì cả người viết và người đọc sẽ thấy rất nản
Tác giả
Quay lại với nhân vật
Tác giả
Nhân vật trong truyện tuy có thể không đúng tuổi nhưng cách đúng tuổi nhau
Tác giả
Tính cách của một số nhân vật có thể được thay đổi, số còn lại thì giữ nguyên
Tác giả
Trong cốt truyện gốc các nhân vật có thể là kẻ thù, nhưng trong truyện của tôi thì các tướng đều chung một phe và đều là người tốt
Tác giả
Diễn cảnh sẽ không giống bản gốc
Tác giả
Tui nghĩ cái cốt truyện từ lâu lắm rồi á :)
Tác giả
Nói chung diễn cảnh sẽ rất đa dạng
Tác giả
Phù hợp để đọc, không gây quá khó hiểu
Tác giả
Thôi thì chúc mấy bồ yêu đọc truyện vui vẻ ha 😘
Chap 1
/Hành động/
*Suy nghĩ*
‘Nói nhỏ’
NÓI TO
📲Gọi điện
💬Nhắn tin
Laville
/Tỉnh giấc/
Ưm…mệt quá…!
Laville
/Nhìn xung quanh/
Mà…mình đang ở đâu vậy?
Laville
/Đứng dậy/
Và…tại sao mình lại xuất hiện ở đây chứ?
Laville
Chẳng phải hôm qua mình vẫn còn ở nhà hay sao?
Laville đi đi đi lại xung quanh nơi này, để tìm kiếm sự giúp đỡ.
Nhưng được một thời gian rồi cũng mệt, em đành ngồi bịch xuống.
Laville
Ngoài mình ra, thì ở đây lại chẳng có ai à?
Laville
Với cả tại sao muôn hướng, phải phía nào cũng chỉ là một màu đen huyền bí?
Laville
/Nhìn xuống dưới/
Đã thế mặt đất còn chẳng có đáy.
Laville
Bộ mình đang ngồi trên hư vô à?
Laville
/Ngước mặt lên/
Mà kia là ai thế?
Trước mặt, một cô gái đang tiến gần về phía em.
Laville mừng rỡ khi nhìn thấy điều này, nhưng sau đó lại có cảm giác bất an.
Laville
*Lúc nãy, nơi này chẳng hề có ai.*
Laville
*Nhưng sao bây giờ lại có một người phụ nữ?*
Laville
*Cô ấy còn biết vị trí của mình nữa.*
Laville
*Không ổn thật rồi.*
Laville ngồi yên, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang tiến gần về phía mình một cách cảnh giác.
Em cố giữ bình tĩnh, cho tới khi ả đang đứng trước mặt mình.
?
/Cúi người xuống/
Ồ, chào nhóc.
?
/Nựng má Laville/
Nhóc bị lạc à?
Laville
Cháu không cần.
/Nhẹ nhàng gỡ bàn tay của ả ra khỏi má mình/
?
Bộ…nhóc định ở lại đây luôn sao?
?
Nhóc định thoát ra khỏi nơi này bằng cách nào?
/Đứng dậy/
?
Ta nói trước là nơi này chỉ có một lối thoát thôi đó.
/Phủi quần áo/
Laville
*Một lối thoát thôi sao?*
/Khó hiểu/
Laville
Phải rồi, cháu sẽ tìm được lối thoát ấy.
?
Sao, nhóc tự đi tìm á?
/Khó hiểu/
?
Lời mời của ta thì không đồng ý, muốn tự mình tìm kiếm luôn sao?
?
Thật là ngu dốt, cánh cổng đang ở ngay trước mặt mà không bước vào.
?
Lại còn thích giết thời gian bằng cách đi quanh quẩn trước nó.
?
Tính ra đằng nào rồi mà chẳng phải thoát.
?
Bộ nhóc không muốn thoát ra khỏi nơi này càng sớm càng tốt ư?
Laville
Vâng, cháu không muốn.
Laville
Nếu cô muốn thì cứ thoát ra, không cần phải quan tâm đến cháu đâu.
Laville
Sau cùng cháu cũng sẽ tìm được đường ra thôi, cho dù có là cả trăm năm đi nữa.
Laville
Cô biết đường thì đi trước đi ha.
Laville
Cháu xin phép.
/Định quay đầu/
Laville
/Khựng lại/
*Cô ta vừa đổi cách xưng hô à?*
Laville
/Nhìn đối phương với ánh mắt có chút căng thẳng/
Cháu biết ngay mà.
Laville
THỂ NÀO CÔ CŨNG LÀ NGƯỜI XẤU, CHẲNG CÓ NGƯỜI TỐT NÀO LẠI Ở CÁI NƠI NHƯ NÀY!
?
Ha…tinh ranh đấy nhóc con.
?
Nhưng mà đã quá muộn rồi.
Laville
/Cảnh giác/
*Ả định làm gì vậy?*
?
Nhóc biết cách thoát ra khỏi nơi này là gì không?
/Tiến sát về phía em/
Laville
L-Là…là gì?
/Chầm chậm lùi về phía sau/
?
ĐÓ CHÍNH LÀ CHẾT!
/Tóm cổ Laville lên/
Laville
/Vùng vẫy/
Ưm…thả cháu ra!
?
/Đáp mạnh em xuống/
Thích thì chiều.
?
Thôi thì giờ này phải giết mày theo cách khác vậy…
/Tiến lại gần/
Laville
*Mình biết ngay mà…!*
?
/Cúi xuống/
Ôi trời, nhìn khuôn mặt này nè.
?
/Nhấc mặt em lên/
Xinh đấy, nhưng tiếc quá!
?
Không biết kiếp sau nhóc còn xinh đẹp được như này không nhỉ?
/Đập mạnh đầu em xuống/
Laville
A…!
/Cố gắng trốn thoát/
?
/Nhấc lên, rồi lại đập xuống/
Đừng giãy giụa nữa, vô ích thôi!
Laville
‘…bộ không còn sự lựa chọn khác nữa hay sao…?’
Ả ta cứ nhấc đầu em rồi đập xuống, mặc kệ những lời cầu xin.
Chẳng mấy chốc, trên đất đã vương vãi rất nhiều máu.
Ả ta thấy vậy không động lòng mà còn phấn khích, càng lúc càng đập mạnh hơn.
Laville lúc này đã kiệt sức, đành để cho đối phương ra tay.
Laville
*Cái thứ ẩm ẩm dưới mình là máu à…?*
/Tê liệt/
Em giờ chẳng còn thấy đau nữa, chỉ cảm thấy mọi thứ càng ngày càng tối mờ.
Ả ta cười điên dại, cho tới tận khi em tắc thở.
?
/Giẫm mạnh lên người Laville/
Mới có vài phút thôi mà, ta còn chưa mỏi tay nữa.
?
/Liếm chỗ máu bị vương ra trên tay/
Chà…ngon thật đấy.
?
Nhưng mà tiếc quá, nhóc chết mất rồi.
/Bật cười/
?
Mà thôi kệ, ta nói luôn nè.
?
Trong cái nơi này chẳng có đường thoát đâu!
?
Ta tới đây chỉ vì muốn trả thù.
?
Ừm…còn trả thù thứ gì sao?
?
Ồ…xin lỗi nhé, ta không nói ra được.
?
Ta đi đây, nơi này dơ bẩn quá.
?
Trước khi đi, ta tặng ngươi luôn “ngôi mộ” này đấy.
?
Lưu ý…ta sẽ không bao giờ quay lại đây để thăm ngươi đâu.
?
Và tất cả mọi người sẽ đều không biết gì về cái chết này cả.
?
Sao nào, cái thứ thấp bé như ngươi thì có quyền gì?
?
Ha…quyền làm giẻ lau chân cho người khác.
?
Mà thôi…cuộc nói chuyện này quá dài cho một cái xác.
?
Tạm biệt, hẹn không bao giờ gặp lại!
/Quay đầu/
Người phụ nữ bước đi, rồi dần dần biến mất trong hư vô.
Laville vẫn nằm một chỗ, dường như trước đó em biết mình sẽ chết theo cách này.
Nhưng em không căn hận, dù cho ả đã lấy đi mạng mình.
Bởi lẽ…em biết phải có lí do nào đó đối phương mới làm vậy.
Chap 2
Chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu, chỉ biết bây giờ Laville đang ở một nơi khác.
Laville
/Lờ mờ tỉnh giấc/
Ưm…đau quá.
Laville
M-Mình…mình chưa chết sao?
Laville
/Nhìn xung quanh/
Mà…nơi này là đâu vậy?
Laville
Xung quanh mình là những chiếc gương.
Laville
/Nghiêng đầu nhìn bản thân trong gương/
Máu chảy nhiều ghê.
Laville
/Xé lấy một mảnh vải của áo rồi băng bó cho bản thân/
Chẳng hiểu cô ta là ai mà lại đánh mình.
Laville
Mình còn chưa gặp cô ta lần nào nữa chứ.
Laville
Vô lý thật, vậy mà vẫn đánh mình.
Laville suy nghĩ một hồi nhưng chẳng giải thích được gì.
Cùng lúc đó, vết thương của em đã được băng bó xong.
Laville
/Đứng dậy/
Mình phải tìm được lối ra cái đã.
Laville
Còn chuyện giải thích…
Laville tiến lên phía trước.
Được một lúc, em lại quay về vị trí cũ.
Laville
/Dừng lại/
Cái này là vết máu của mình mà.
Laville
Nơi đây không ngoài dự đoán, là một chiếc mê cung thật.
Laville thẫn thờ tìm kiếm lối ra.
Chẳng biết đã bao lâu trôi qua, chỉ biết miệng em bây giờ khô khát như sa mạc.
May mắn là vẫn tìm thấy, tiếc cái hiện tại trong em mệt mỏi đến đáng sợ.
Laville
/Lết từng bước một cách cực khổ/
Ha…ha…
Laville
/Gục mặt xuống đất/
Trời ơi, mình mệt quá!
Trong màn đêm u tối, một luồng sáng từ đâu xiên tới đã thu hút Laville.
Laville
/Nhìn theo/
Hả…tia sáng đó từ đâu tới vậy?
Mặc cho đôi chân có rã rời tới mấy, em vẫn bất chấp đứng dậy rồi đi theo thứ luồng sáng đó.
Laville
/Dừng bước/
Hở…kia là…
Trước mặt em là một thứ ánh sáng phát ra từ cuối mê cung.
Không chần trừ, em bước thẳng vào trong.
Bởi lẽ…em muốn chấm dứt quãng thời gian khổ sở này.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play