Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

|DooGem| Mây Và Nước

Chương 1: Khế Ước Vô Hình

Tiếng chuông đồng hồ điểm sáu giờ tối, thanh âm trầm bổng vang vọng khắp sảnh chính của căn biệt thự Đỗ gia. Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ đổ xuống sàn đá cẩm thạch bóng loáng, phản chiếu sự xa hoa, tráng lệ đến ngộp thở. Nhưng với Huỳnh Hoàng Hùng, tất cả chỉ như một nhà kính khổng lồ, nơi em là một loài hoa quý bị đặt vào, phô bày vẻ đẹp bên ngoài mà ẩn giấu đi những tàn úa sâu bên trong.Hùng khẽ khàng đặt tách trà xuống bàn, đôi tay thon dài, trắng nõn khẽ run rẩy. Em cố gắng giữ một nụ cười thật tự nhiên trên môi, lắng nghe những lời dặn dò cuối cùng của dì quản gia trước khi bà quay về bếp.
Quản Gia
Quản Gia
Thiếu phu nhân cứ nghỉ ngơi đi ạ, bữa tối sẽ được chuẩn bị ngay.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Vâng, dì cứ tự nhiên ạ,
Giọng nói ngọt ngào, dịu dàng đúng chuẩn mực của một thiếu gia được giáo dưỡng cẩn thận. Dì quản gia mỉm cười hài lòng, rồi quay lưng đi. Khi bóng người phụ nữ lớn tuổi khuất dần sau cánh cửa, nụ cười trên môi Hùng từ từ tắt hẳn. Đôi mắt em trở nên trống rỗng, vô định nhìn ra ngoài ô cửa sổ lớn, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang dần tắt.
Đây là ngày thứ ba Hùng chuyển về biệt thự của nhà họ Đỗ, sau "lễ cưới" được tổ chức vỏn vẹn trong nội bộ hai gia đình. Một đám cưới không có tình yêu, không có hoa mỹ, chỉ là một bản hợp đồng.
"Hợp đồng hôn nhân." Hai từ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Hùng như một ám ảnh. Em đã chuẩn bị tâm lý rất kỹ lưỡng, đã tự nhủ rằng đây chỉ là một giao dịch. Đỗ Hải Đăng, người chồng trên danh nghĩa của em, là người thừa kế của tập đoàn Đỗ Thị, quyền lực đến mức có thể chi phối cả nền kinh tế. Anh lạnh lùng, trầm ổn, và dường như chỉ quan tâm đến công việc. Em, Huỳnh Hoàng Hùng, thiếu gia nhà họ Huỳnh, cũng chỉ là một quân cờ trong ván cờ lớn của giới tài phiệt. Em phải xinh đẹp, phải học giỏi, phải tài năng, phải dịu dàng, phải làm mọi thứ thật hoàn hảo để xứng đáng với danh vị "Thiếu phu nhân Đỗ gia".
Càng nghĩ, lồng ngực Hùng càng thắt lại. Chứng trầm cảm ấy lại bắt đầu hành hạ em. Liệu Đăng có thấy phiền nếu em ngồi ở đây? Liệu dì quản gia có nghĩ em lười biếng không giúp đỡ việc nhà? Liệu em có làm gì sai không? Hàng ngàn câu hỏi không lời đáp cứ quay cuồng trong tâm trí Hùng, tạo thành một cơn lốc xoáy vô hình kéo em xuống tận cùng của sự lo lắng.
Hùng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Bàn tay em vô thức đưa lên vuốt ve một vết sẹo mờ dưới ống tay áo sơ mi. Vết sẹo cũ, từ những ngày còn ở nhà mình. Những ngày em cố gắng gồng mình sống theo kỳ vọng của mọi người, cố gắng che giấu những cảm xúc hỗn độn bên trong. Những vết cứa, dù đau đớn, lại mang đến một sự giải thoát kỳ lạ, một cách để em "thở" được khi nỗi sợ hãi và áp lực vây kín. Nhưng ở đây, trong căn nhà xa lạ này, nỗi sợ hãi đó càng lớn hơn gấp bội. Em sợ Đăng sẽ phát hiện, sợ những người hầu sẽ nhìn em bằng ánh mắt thương hại, sợ họ sẽ thấy em yếu đuối và vô dụng.
Hùng thở một hơi thật sâu, nén chặt tất cả cảm xúc xuống đáy lòng. Em phải ổn. Em luôn phải ổn. Một nụ cười gượng gạo lại nở trên môi em, như một lớp mặt nạ hoàn hảo.
Tiếng động cơ xe sang vọng lại từ phía cổng.
Đăng đã về.
Lòng Hùng chợt thắt lại. Em không có tình cảm với Đăng, và anh cũng vậy. Cuộc sống của họ chỉ đơn thuần là sự tồn tại song song dưới một mái nhà. Em tự nhủ mình không nên mong chờ bất kỳ sự quan tâm nào từ anh, không nên làm phiền đến cuộc sống của anh. Nhưng đồng thời, sâu thẳm trong tim, vẫn có một nỗi cô đơn quặn thắt, một khao khát được nhìn thấy, được thấu hiểu.
Đăng bước vào sảnh, bộ vest lịch lãm tôn lên dáng vẻ cao lớn, uy nghiêm. Anh chỉ khẽ gật đầu chào Hùng, đôi mắt anh lướt qua em mà không dừng lại quá một giây, như thể em chỉ là một vật trang trí trong căn phòng này.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Đã chuẩn bị bữa tối chưa?
Anh hỏi dì quản gia, giọng nói trầm thấp, không chút cảm xúc.
Quản Gia
Quản Gia
Vâng, thưa thiếu gia, sắp xong rồi ạ,
Đăng quay người, bước thẳng lên cầu thang, bỏ lại Hùng một mình giữa sảnh chính lộng lẫy và cô độc. Em đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, rồi khẽ rũ mắt xuống.
Bữa tối diễn ra trong bầu không khí im lặng đến ngột ngạt. Đăng và Hùng ngồi đối diện nhau ở chiếc bàn ăn dài. Anh ăn một cách dứt khoát, nhanh gọn, đôi mắt vẫn dán vào chiếc máy tính bảng. Hùng thì cố gắng ăn thật chậm, thật từ tốn, từng cử chỉ đều cẩn trọng, sợ làm ra tiếng động lớn. Em không dám nhìn thẳng vào Đăng, chỉ lén lút quan sát anh qua khóe mắt. Anh dường như không nhận ra sự tồn tại của em, hoặc nếu có, cũng chỉ là một sự hiện diện mặc định.
Khi Đăng đặt đũa xuống và đứng dậy, Hùng giật mình.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Tôi xong rồi
Hùng nhìn phần cơm vẫn còn khá nhiều trên bát mình. Em không còn thấy đói, chỉ thấy lồng ngực nặng trĩu. Cảm giác vô hình này, sự sợ hãi này, nó đang bóp nghẹt em từng chút một. Em muốn chạy trốn, nhưng không có nơi nào để đi.
Đêm đó, trong căn phòng ngủ rộng lớn, Hùng lại một mình đối diện với bóng tối. Em trằn trọc, những suy nghĩ tiêu cực quay cuồng không ngừng. Áp lực, nỗi sợ hãi, sự cô đơn... tất cả hòa quyện lại, tạo thành một cơn đau nhức nhối trong tâm trí em.
Em vùng dậy khỏi giường, bước vào phòng tắm. Dòng nước lạnh xối thẳng vào mặt em, nhưng không làm dịu được ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong. Đôi mắt Hùng nhìn chằm chằm vào chiếc dao cạo đặt trên bồn rửa mặt, ánh mắt dần trở nên vô hồn.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Chỉ một chút thôi
Em thì thầm, giọng nói run rẩy.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Chỉ một chút nữa thôi, mình sẽ ổn...

Chap 2: Mặt Nạ Vô Hình

Ánh nắng chói chang của buổi trưa Đà Lạt len lỏi qua tán cây, nhảy nhót trên mặt hồ Xuan Huong lấp lánh. Không khí trong lành pha lẫn chút se lạnh quen thuộc khiến tâm trạng Hùng dịu đi đôi chút. Hôm nay là ngày em được phép ra ngoài, gặp gỡ nhóm bạn thân thiết đã lâu không gặp.
Ngồi trong quán cà phê quen thuộc với tầm nhìn hướng hồ, Hùng nhìn những người bạn đang cười nói rộn rã mà lòng chợt dâng lên một cảm xúc khó tả. Trước mặt em là Đức Duy và Quang Anh, cặp đôi luôn dính nhau như sam,Pháp Kiều rạng rỡ bên Đăng Dương trầm tính nhưng ánh mắt tràn đầy yêu thương,Thành An đang tủm tỉm trêu chọc Quang Hùng,và Phong Hào, người luôn giữ vẻ ngoài bất cần nhưng lại dịu dàng một cách bất ngờ với Thái Sơn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trời ơi, Hùng của tụi tao dạo này sống sao mà bí ẩn quá vậy? Kết hôn xong là biến mất luôn!
Hùng cười xòa, nụ cười rạng rỡ đến mức không ai có thể nhận ra sự gượng ép ẩn sau đó.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đâu có, chỉ là bận rộn một chút thôi. Mọi người vẫn khỏe chứ?
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Bận rộn là phải rồi!
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Kết hôn với người thừa kế tập đoàn Đỗ Thị cơ mà, có khác!
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Thế nào rồi?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Sống ở nhà giàu có khác gì hoàng tử không?
Hùng nhấp một ngụm trà đào, vị ngọt thanh mát lướt qua cổ họng.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Cũng bình thường thôi.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Anh Đăng bận rộn lắm, nên tụi em cũng ít khi ở cùng nhau.
Em cố tình lảng tránh câu hỏi sâu hơn, rồi nhanh chóng nói thêm
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Anh ấy tốt lắm, quan tâm em nhiều lắm.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thật sao?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
// nghiêng đầu, ánh mắt hoài nghi// Anh Đăng nổi tiếng lạnh lùng mà.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hồi trước tao còn nghe đồn anh ấy khó tính lắm.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đúng vậy, anh ấy đúng là hơi trầm tính
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Nhưng thật ra anh ấy rất chu đáo.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Chẳng hạn như, anh ấy luôn đảm bảo em có đủ đồ dùng cần thiết, hay nhắc nhở dì quản gia chuẩn bị đồ ăn em thích...
Em kể những chi tiết rất chung chung, những điều mà bất kỳ người chồng nào cũng có thể làm, để cố gắng chứng minh cuộc hôn nhân của mình không tệ.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Anh ấy là người rất có trách nhiệm.
Phong Hào vẫn im lặng nãy giờ, bỗng lên tiếng
Trần Phong Hào
Trần Phong Hào
Trách nhiệm khác với tình yêu đấy, Hùng à.
Lời nói của Phong Hào như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Hùng, khiến em khẽ giật mình. Đôi mắt Hùng thoáng dao động, nhưng chỉ trong tích tắc, nụ cười đã trở lại. Chỉ có Phong Hào mới đủ nhạy bén để nhận ra sự khác biệt đó. Hào là người hiểu em nhất trong đám bạn này, bởi từ lâu cậu đã nhận ra những bất ổn trong Hùng, thậm chí còn âm thầm theo dõi và điều tra để biết được bệnh tình thật sự của em. Cậu là người duy nhất trong số họ biết về nỗi đau Hùng đang mang.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Thôi đi ông nội!
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Mới sáng sớm mà triết lý gì vậy?
Hùng đánh yêu vào vai Phong Hào, cố gắng chuyển chủ đề.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Mà thôi, kể tao nghe chuyện của tụi mày đi!
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Gần đây có gì hot không?
Thái Sơn mỉm cười nhẹ nhàng, nhìn Phong Hào đầy yêu chiều.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Thì vẫn vậy thôi.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Tụi tao vẫn cãi nhau như chó với mèo rồi lại làm hòa.
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Đời sống hôn nhân mà, đâu phải lúc nào cũng màu hồng.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Nhưng tụi mày yêu nhau thật mà
Hùng buột miệng nói, rồi nhanh chóng hối hận. Lời nói đó sao mà chua chát đến vậy.
Quang Hùng đưa tay xoa đầu Thành An, ánh mắt tràn đầy sự bao dung.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Yêu nhau thật thì mới cãi nhau chứ.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Quan trọng là sau đó có còn muốn ở bên nhau không.
Nhìn những cử chỉ ân cần, những ánh mắt trao nhau đầy tình ý của các cặp đôi, lòng Hùng chợt trỗi lên một nỗi tủi thân nghẹn ngào. Họ cãi vã, họ giận hờn, nhưng sau cùng họ vẫn có một tình yêu thật sự, một người để dựa vào, một bàn tay để nắm chặt. Còn em? Em có gì ngoài một bản hợp đồng, một căn nhà rộng lớn nhưng cô độc, và những nỗi lo sợ, đau đớn mà không ai có thể biết?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nắm tay Quang Anh, siết nhẹ// Mày nói sao chứ, mày với anh Đăng cũng hợp nhau mà. Hai người đều tài giỏi, lại đều xuất thân danh giá,kiểu môn đăng hộ đối đó.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đúng vậy, môn đăng hộ đối
Hùng lặp lại, giọng nhỏ dần. Cái "môn đăng hộ đối" đó chính là lý do em ở đây, không phải tình yêu.
Pháp Kiều tinh ý nhận ra sự trầm lặng bất thường của Hùng.
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Mà Hùng nè, dạo này mày có vẻ gầy đi đó.
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Nguyễn Thanh Pháp- Pháp Kiều
Có phải anh Đăng bóc lột mày không?
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đâu có đâu!
Hùng vội vã lắc đầu, nụ cười càng thêm rạng rỡ để che giấu.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Chắc tại dạo này em bận rộn thôi.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Em vẫn ăn uống đầy đủ mà.
Em lại vô thức đưa tay lên vén tay áo, nhưng nhanh chóng dừng lại, sợ những vết sẹo cũ sẽ lộ ra dưới ánh nắng.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nhưng trông mày có vẻ hơi xanh xao đó
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Có chuyện gì thì phải nói với tụi này đó.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tụi này luôn ở đây vì mày.
Nhìn ánh mắt lo lắng của bạn bè, một khoảnh khắc Hùng muốn bật khóc, muốn kể hết mọi thứ: về những đêm mất ngủ, về những cơn đau hành hạ, về những vết sẹo không ngừng in hằn trên da thịt, về nỗi sợ hãi tột cùng khi em tự làm mình bị thương để tìm thấy một chút bình yên. Nhưng rồi, em lại kìm nén. Lớp mặt nạ đã quá dày, quá quen thuộc. Em không thể để họ thấy em yếu đuối đến vậy.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Không sao đâu mà
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tụi mày lo xa quá rồi.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Chắc tại tao chưa quen thôi.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Sống chung với người nổi tiếng có khác!
Cả nhóm bật cười. Họ tin Hùng. Hoặc họ muốn tin Hùng đang ổn. Và Hùng, em lại tiếp tục diễn vai diễn của mình, vai diễn "thiếu phu nhân hoàn hảo" với cuộc hôn nhân như mơ, trong khi lòng em chỉ có nỗi đau và sự cô độc.
Buổi đi chơi kết thúc, Hùng vẫy tay chào tạm biệt bạn bè. Bước lên chiếc xe sang trọng của nhà Đỗ, em nhìn qua cửa kính, dõi theo bóng dáng những người bạn đang nắm tay nhau bước đi. Họ có tình yêu. Họ có sự quan tâm chân thật.
Nụ cười trên môi Hùng vụt tắt. Bàn tay em siết chặt lại, những móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Đôi mắt em lại trở nên trống rỗng, vô hồn, như mặt hồ Xuan Huong khi không còn ánh nắng. Cái em có, chỉ là nỗi đau và nỗi lo sợ mà thôi.

Chap 3: Gia Đình "Hoàn Hảo"

Chiếc xe dừng lại trước cánh cổng lớn được chạm khắc tinh xảo của Đỗ gia, nhưng không phải căn biệt thự quen thuộc của Đăng và Hùng. Đây là tư gia của Đỗ lão gia và phu nhân – ba mẹ của Đăng. Từ khi kết hôn, đây là lần đầu tiên Hùng được đưa về đây dùng bữa.
Vừa bước xuống xe, Hùng đã cảm nhận được một sự ấm áp khác lạ so với không khí lạnh lẽo ở biệt thự riêng của hai vợ chồng. Phu nhân Đỗ gia, bà Phương Loan, đã đứng sẵn ở cửa, nở một nụ cười hiền hậu. Bà là người phụ nữ quý phái, ánh mắt tràn đầy sự nhân hậu.
Phương Loan
Phương Loan
Ôi, Hùng của mẹ! Con đến rồi!
Bà dang tay ôm chầm lấy Hùng, một cái ôm ấm áp và chân thành. Hùng hơi bất ngờ, nhưng cũng nhanh chóng đáp lại, nụ cười trên môi em vẫn rạng rỡ và tự nhiên nhất có thể.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Dạ, con chào mẹ ạ
Đỗ lão gia, ông Đỗ Minh Hoàng, dáng người tuy nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại rất hiền từ, cũng bước đến.
Đỗ Minh Hoàng
Đỗ Minh Hoàng
Chào con, Hùng.
Đỗ Minh Hoàng
Đỗ Minh Hoàng
Đường đi có mệt không?
Đỗ Minh Hoàng
Đỗ Minh Hoàng
Thằng Đăng này, về nhà chơi mà cũng không chịu báo trước một tiếng
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
// nhún vai// Con muốn tạo bất ngờ cho ba mẹ đấy chứ.
Anh nói, rồi đưa tay đặt hờ lên eo Hùng, một cử chỉ thân mật mà Hùng biết chỉ là "diễn". Em khẽ rùng mình trước cái chạm bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng dựa vào anh một chút, phối hợp ăn ý.
Bữa ăn diễn ra trong không khí vô cùng ấm cúng. Trái ngược với sự im lặng ở nhà riêng, ba mẹ Đăng liên tục trò chuyện, hỏi han Hùng đủ điều. Bà Phương Loan đặc biệt yêu chiều Hùng, hỏi về sở thích ăn uống, về việc em có quen với cuộc sống mới không, có cảm thấy cô đơn không.
Phương Loan
Phương Loan
Hùng của mẹ trông gầy đi nhiều đó nha.
Phương Loan
Phương Loan
Đăng con có chăm sóc vợ con tử tế không vậy?
Bà Phương Loan liếc nhìn Đăng, vẻ mặt trách móc nhưng đầy yêu thương.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
// nhướng mày//Con có chăm sóc mà mẹ.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Hùng bận rộn với mấy dự án cá nhân nên mới gầy đi thôi.
Anh đưa tay gắp một miếng thịt bò áp chảo vào bát Hùng, một hành động nhỏ nhưng đủ để chứng minh họ là một cặp vợ chồng hạnh phúc, quan tâm lẫn nhau.
Hùng mỉm cười, cảm kích nhìn Đăng. Em biết ơn anh đã phối hợp diễn xuất, giúp em che giấu đi sự thật.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Dạ đúng rồi ạ.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Con hơi bận rộn một chút, nhưng anh Đăng rất chu đáo ạ.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Anh ấy luôn nhắc con ăn uống đầy đủ.
Đỗ Minh Hoàng
Đỗ Minh Hoàng
// gật gù hài lòng// Thằng Đăng nhà ta vốn khô khan, nhưng được cái rất có trách nhiệm.
Đỗ Minh Hoàng
Đỗ Minh Hoàng
Thôi được rồi, hai đứa cứ sống vui vẻ là ba mẹ mừng rồi.
Nhìn ánh mắt tràn đầy tình yêu thương và sự chấp thuận của ba mẹ Đăng, lòng Hùng dâng lên một cảm giác phức tạp. Em hạnh phúc vì được họ chấp nhận, được họ yêu quý. Nhưng chính vì thế, nỗi sợ hãi làm họ thất vọng lại càng lớn hơn. Hùng biết mình không được phép làm hỏng hình ảnh hoàn hảo này. Em phải luôn cười, phải luôn tỏ ra hạnh phúc, phải luôn là một người con dâu không tì vết. Áp lực vô hình đè nặng lên vai Hùng, khiến em cảm thấy khó thở.
Những lời khen ngợi, những cử chỉ quan tâm của ba mẹ Đăng như một sợi dây vô hình thắt chặt tâm trí Hùng. Em sợ hãi việc sẽ có lúc em không thể kiểm soát được bản thân, để lộ ra những suy nghĩ tiêu cực, những vết sẹo đáng sợ, và khiến niềm tin yêu của họ vụt mất. Nỗi lo âu cứ dâng lên từng chút một, khiến Hùng cảm thấy choáng váng.
Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên lòng bàn tay. Lồng ngực Hùng như bị bóp nghẹt, embiết mình đang mất kiểm soát.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Dạ thưa ba mẹ, con xin phép vào nhà vệ sinh một lát được không ạ
Hùng cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng bàn tay em đã siết chặt dưới gầm bàn.
Phương Loan
Phương Loan
//lo lắng nhìn Hùng// Con không khỏe sao? Hay là ăn không hợp khẩu vị?
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Dạ không ạ, con chỉ hơi... hơi mệt chút thôi ạ,
Hùng lắp bắp, cố gắng mỉm cười trấn an.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Con sẽ quay lại ngay ạ.
Đăng cũng thoáng nhíu mày nhìn Hùng, nhưng không nói gì. Anh dường như cảm nhận được điều gì đó bất thường từ em, nhưng vẫn giữ im lặng.
Hùng gần như chạy vào phòng vệ sinh. Cánh cửa vừa khép lại, em liền dựa lưng vào đó, thở dốc. Căn phòng sang trọng với gương lớn và gạch đá bóng loáng phản chiếu hình ảnh một Hùng đang run rẩy, đôi mắt đầy vẻ hoảng loạn.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Không được... không được phép mất kiểm soát...
Em thì thầm, giọng nói méo mó. Nỗi lo âu như một con quái vật vô hình đang cắn xé em từ bên trong. Trầm cảm khiến em nghĩ đến hàng trăm viễn cảnh tồi tệ nếu em không thể duy trì sự bình tĩnh của mình: Ba mẹ Đăng sẽ thất vọng, Đăng sẽ ghét bỏ em, cuộc hôn nhân này sẽ tan vỡ, và em sẽ trở thành gánh nặng cho gia đình mình.
Hùng vội vã lục tìm trong túi áo, lôi ra một vỉ thuốc nhỏ. Những viên thuốc an thần màu trắng quen thuộc. Em run rẩy bóc lấy một viên, rồi không cần nước, nhanh chóng nuốt chửng. Vị đắng chát tan ra trong miệng, nhưng Hùng không quan tâm. Em chỉ cần nó phát huy tác dụng, giúp em bình tĩnh lại, giúp em lại có thể nở nụ cười hoàn hảo, lại có thể làm tròn vai diễn của mình.
Em tựa đầu vào bức tường lạnh lẽo, nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cố gắng chờ đợi tác dụng của thuốc. Mồ hôi vẫn đổ ra, nhưng cảm giác hoảng loạn dần dần dịu xuống. Khi đôi tay không còn run rẩy nữa, và nhịp tim đã trở lại bình thường, Hùng mới từ từ mở mắt. Em nhìn vào gương, thấy một Huỳnh Hoàng Hùng với nụ cười gượng ép nhưng gần như hoàn hảo. Vết cứa mới trên cổ tay em đã được che kín bằng một chiếc vòng tay nhỏ, may mắn là không ai để ý.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Mày ổn mà, Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Mày luôn ổn.
Hùng hít một hơi cuối cùng, rồi mở cửa bước ra, trở lại với bàn ăn ấm cúng, trở lại với vai diễn của một nàng dâu hạnh phúc, một người vợ hoàn hảo trong mắt gia đình Đỗ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play