[CapRhy] Piano
chap1: tiếng đàn
chiều thứ năm , mưa lất phất rơi. Những giọt mưa mong tang bám vào ô cửa kính lớp học, vẽ nên những đường viền mỏng manh như kí ức. Trường CR bắt đầu chìm vào sự im ắng của một buổi chiều vắng học sinh , chỉ còn vài tiềng xào xạc của lá cây và tiếng lạch cạch trên hành lang đá.
Quang Anh thu dọn sách vở sau giờ tự học buổi chiều . Cậu không vội về , như mọi tuần cậu lại tìm cho mình một góc nhỏ trong thư viện, đọc nốt vài trang sách hoặc đơn giản chỉ ngồi đó thả tâm trí trôi theo tiếng mưa, nhưng hôm nay khi bước qua hành lang dẫn ra phía sau trường-nơi có dãy học cũ và tầng hầm bỏ hoang- Quang Anh chợt dừng lại
một tiếng đàn piano nổi lên
ban đầu chỉ là vài nốt trầm nhẹ , rời rạc như ai đó vô tính nhấn thử - nhưng rồi giai điệu dần hình thành , mềm mại dịu dàng như mưa xuân , nó không giống bất kì âm thanh nào từng xuất hiện trong khung cảnh xám xịt lạnh lẽo này . Tiếng đàn lạc lõng nhưng không cô đơn nó giống như một linh hồn đang thở, đang tìm kiếm ng đồng điệu.
Quang Anh ngẩn người - tiếng đàn phát ra từ căn hầm mà cánh cửa đã rỉ sét nơi mà mọi người trong trường đồn là có ma
cậu không phải đứa tò mò , cũng chẳng thích mạo hiểm . Nhưng không hiểu sao, hôm ấy , đôi chân cậu tự bước vào , nhẹ như thôi miên
Tầng hầm cũ vẫn vậy: mùi gỗ mục, tường loang lổ rêu phong, bóng đèn mờ vàng. Nhưng giữa không gian phủ bụi ấy, cậu nhìn thấy một người – dáng cao gầy, ngồi trước cây đàn piano cũ kỹ. Lưng áo đồng phục trắng, hơi cong về phía trước như đang che chở cho từng nốt nhạc.
Cậu ấy không quay lại khi Quang Anh bước vào. Chỉ tiếp tục chơi, từng phím đàn như chạm vào không khí, làm nó rung lên những hồi ức mà chính Quang Anh cũng chẳng hiểu vì sao thấy quen.
Quang Anh ngồi xuống, tựa lưng vào bức tường lạnh. Lặng lẽ nghe hết bản nhạc.
Phải đến khi giai điệu dừng hẳn, người kia mới lên tiếng – giọng trầm, ấm và có chút gì đó cũ kỹ, như thể cậu đã tồn tại ở đây từ rất lâu rồi
Quang Anh hơi giật mình, nhưng không thấy sợ. Ngược lại, có điều gì đó trong giọng nói kia khiến cậu thấy yên tâm.
quang anh
Không phải… /Quang Anh đáp nhỏ /Tớ chỉ… đi ngang qua và… nghe thấy tiếng đàn
Người kia quay lại. Ánh đèn mờ khiến khuôn mặt anh nhòe đi, nhưng Quang Anh vẫn nhận ra đôi mắt ấy – sáng, sâu, và có chút gì đó mệt mỏi. Ánh mắt của một người mang quá nhiều suy nghĩ.
đức duyy
Ừm. Nghe cũng không sao. Ở đây vốn chẳng có ai.
Quang Anhgật đầu. Cậu muốn hỏi nhiều thứ – tại sao cậu ấy lại ở đây, là ai, và vì sao tiếng đàn buồn đến thế. Nhưng tất cả chỉ nằm yên trong lồng ngực.
quang anh
Tớ tên là Quang Anh
Duy chỉ mỉm cười đáp , nụ cười rất nhẹ và mờ
Quang Anh lặng lẽ lặp lại trong lòng :" Duy"
Cái tên ấy, tiếng đàn ấy – bắt đầu khắc một vết nhỏ vào ký ức của Quang Anh , ngay trong buổi chiều mưa đầu tiên ấy.
Chương 2 - một nốt nhạc, hai nhịp tim
Từ buổi sáng mưa hôm đó, phòng nhạc đã trở thành điểm đến quen thuộc của Quang Anh.Cậu không nói ra, nhưng chính bản thân cũng ngạc nhiên về sự thay đổi trong thói quen của mình. Trước đây, Quanh Anh luôn chọn sự im lặng, sống kín đáo giữa những trang sách. Còn bây giờ, cậu bị thu hút bởi âm nhạc – thứ ngôn ngữ mà Duy dùng để chạm vào thế giới bên ngoài.
Mỗi sáng sớm hoặc giờ ra chơi, Quang Anh đều len lén đến phòng nhạc, không phải lúc nào cũng để đàn. Nhiều khi, cậu chỉ lặng lẽ ngồi ở góc phòng, nghe Duy chơi piano. Tiếng đàn của anh ấy không chỉ đẹp — nó biết kể chuyện. Có lúc vui tươi như ánh nắng mùa thu, lúc lại dịu buồn như cơn mưa đầu mùa, và cũng có những lúc mãnh liệt, dữ dội như một cơn giông không báo trước. Mỗi nốt nhạc của Duy đều khiến Quang Anh thấy mình nhỏ bé nhưng lại được nhìn thấu một cách kỳ lạ.
đức duyy
Cậu lại đến nữa à -/ Duy khẽ cười , quay sang nhìn Quang Anh/
quang anh
tớ không phiền chứ/ Quang Anh cúi đầu nói khẽ như sợ phá vỡ không gian tràn đầy âm nhạc/
Câu nói ấy làm tai Quang Anh nóng bừng. Cậu xoay người, giả vờ ngắm khung cửa sổ bên ngoài. Mưa đã tạnh từ lâu, nhưng trong lòng Quang Anh lại lấm tấm những giọt gì đó ấm ấm, nhẹ tênh.
Một buổi chiều, Duy đẩy chiếc ghế cạnh đàn về phía Quang Anh
đức duyy
Lại đây. Tớ dạy cậu đoạn nhạc này.
quang anh
/ Quang Anh lắc đầu/
quang anh
Tớ vụng lắm, đàn một phím còn sai…
đức duyy
Không sao. Cứ thử. Tớ sẽ chỉnh từng ngón cho cậu.
Quanh Anh ngập ngừng tiến lại gần. Tay cậu đặt lên phím đàn, run nhẹ. Và rồi Duy vòng ra phía sau, tay anh đặt lên mu bàn tay Quang Anh,nhẹ nhàng điều chỉnh vị trí ngón. Cảm giác ấy... gần đến mức khiến tim Quang Anh đập sai nhịp.
đức duyy
Ngón giữa lùi lại chút… đúng rồi. Như vậy…/Duy nói rất khẽ, hơi thở phả nhẹ vào tóc Quang Anh./
Thời gian như ngừng lại trong khoảnh khắc đó.
Quang Anh không nhớ mình đã đàn sai bao nhiêu lần, cũng không rõ Duy chỉnh tay bao lâu. Cậu chỉ biết, tim mình đập mạnh như sắp vỡ lồng ngực.
Khi bản nhạc kết thúc – dù đầy lỗi – Duy không vội rút tay về. Anh hỏi:
đức duyy
Quang Anh này… cậu có từng viết nhạc chưa?
quang anh
Tớ á?/Quang Anh ngạc nhiên /
quang anh
Chưa bao giờ nghĩ tới.
đức duyy
Tớ đang viết một bản nhạc. Nhưng tớ nghĩ… tớ không thể hoàn thành một mình. Có cậu thì hay hơn.
Quang Anh nhìn vào đôi mắt đang chờ đợi ấy. Sâu thẳm, ấm áp, và thành thật.
quang anh
Tại sao lại là tớ?
đức duyy
“Vì… tiếng đàn của cậu khiến tớ cảm thấy thật.” /duy cười /
đức duyy
Cậu không biết đâu, có lúc cậu chỉ chơi mấy phím đơn giản, nhưng tớ lại thấy xúc động lạ lùng.
Tim Quang Anh nhói lên – một cảm giác vừa hạnh phúc vừa sợ hãi. Thứ tình cảm mà cậu cố giấu đi đang dần bị lộ ra dưới ánh mắt người đối diện.
quang anh
“Tớ không chắc mình đủ tốt…” – Quang Anh lí nhí.
đức duyy
chỉ cần cậu -là đủ r
Tối hôm đó, về đến nhà, Quang Anh mở laptop và gõ từng nốt nhạc đầu tiên trong đời. Không phải cho điểm số, không phải cho ai khác… mà là cho Duy.
một giai điệu nhẹ nhàng , bắt đầu từ một ngày mưa...
chương 3
Mùa đông năm ấy lạnh hơn mọi năm. Cái lạnh không chỉ len vào da thịt mà dường như còn trượt cả vào trong từng nhịp tim Quang Anh.Nhưng lạ thay, cậu không thấy buốt giá — vì mỗi ngày đến trường, cậu lại được cùng Duy tạo nên từng nốt nhạc nhỏ, góp vào bản nhạc họ đang cùng viết tên là "Im lặng của chúng ta"
Cả hai ngồi bên nhau hàng giờ trong căn phòng nhạc cũ kỹ, nơi chỉ có tiếng đàn, những bản thảo vương vãi, và hai tâm hồn đang dần tiến gần nhau. Không ai nói ra, nhưng cả hai đều biết: họ đang sống trong một đoạn ký ức đẹp nhất của tuổi học trò.
Quang Anh cảm thấy một niềm vui nhẹ nhàng. Đây là lần đầu tiên cậu có thể tham gia vào một quá trình sáng tác bài hát, mặc dù không chơi được nhạc cụ. Nhưng cảm giác sáng tạo qua lời bài hát là một điều mới mẻ và thú vị đối với cậu.
quang anh
Ừ, vậy thì bài này sẽ là một câu chuyện về hai người bạn, có thể là về sự gắn kết, tình bạn mà có thể đôi khi không cần phải nói ra//Quang Anh nói, ánh mắt nhìn về phía Duy đầy hào //
quang anh
"Chúng ta sẽ nói về những cảm xúc không thể diễn đạt bằng lời, mà chỉ có thể hiểu qua âm nhạc thôi."
Duy mỉm cười, rồi bắt đầu gảy một giai điệu nhẹ nhàng, vừa đủ để Quang Anh có thể theo kịp. Bàn tay của Duy di chuyển trên những phím đàn như thể cậu đang truyền tải một thông điệp riêng biệt qua từng nốt nhạc.
đức duyy
Thế này được không?//Duy hỏi, đôi mắt sáng lên khi nhìn Quang Anh.//
quang anh
//Quang Anh chăm chú lắng nghe, rồi gật đầu. //Được đấy, tớ sẽ viết lời ngay bây giờ.
Cả hai bắt đầu làm việc cùng nhau. Quang Anh viết lời bài hát, từng câu từng chữ đều xuất phát từ cảm xúc thật trong lòng cậu. Duy thì chơi đàn, thỉnh thoảng ngừng lại để điều chỉnh giai điệu sao cho hợp với cảm xúc của lời bài hát
Cứ thế, mỗi ngày trôi qua, họ lại cùng nhau trao đổi ý tưởng, tinh chỉnh giai điệu và lời ca. Quang Anh có thể không biết chơi piano, nhưng mỗi khi nghe Duy chơi, cậu lại thấy những từ ngữ trong đầu mình tự động hình thành, cứ như thể chúng là một phần của giai điệu vậy. Mỗi lần ngồi bên Duy, cậu lại cảm thấy âm nhạc như một thứ ngôn ngữ riêng của họ, dù chỉ qua những nốt nhạc đơn giản.
Một buổi chiều nọ, sau một tuần làm việc cùng nhau, bài hát cuối cùng cũng hoàn thành. Duy ngồi xuống chiếc ghế, đôi tay vẫn lướt nhẹ trên phím đàn, và Quang Anh đứng bên cạnh, miệng mỉm cười.
quang anh
Vậy là xong rồi//Quang Anh nói, ánh mắt ánh lên niềm tự hào.//
đức duyy
//Duy ngừng chơi đàn, nhìn Quang Anh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.//
đức duyy
Bài hát này hay đấy chứ, không ngờ cậu lại có thể viết lời hay như vậy. Cảm giác như nó thực sự có ý nghĩa.
quang anh
//Quang Anh cười, một nụ cười ấm áp. //Thật ra thì, cậu chơi piano rất tuyệt, giúp tớ hình dung ra lời bài hát dễ dàng hơn. Nếu không có cậu, tớ cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
đức duyy
//Duy cười nhẹ, lắc đầu.//Cả hai chúng ta đều làm nên bài hát này.
đức duyy
chúng ta là bạn mà
quang anh
" trời đang nghĩ gì vậy th bỏ qua đi"
Quang Anh cảm thấy rất vui khi có thể làm việc cùng Duy. Dù cậu không chơi được đàn, nhưng qua những lời ca, cậu vẫn có thể truyền tải những cảm xúc của mình. Và quan trọng hơn cả, cậu nhận ra rằng sự kết nối giữa hai người bạn không chỉ nằm ở âm nhạc, mà còn ở sự hiểu nhau và chia sẻ những khoảnh khắc quý giá như thế này.
quang anh
Đúng vậy//Quang Anh mỉm cười//
quang anh
Chúng ta sẽ còn sáng tác nhiều bài hát nữa, phải không?
đức duyy
//Duy nhìn Quang Anh, ánh mắt chứa đầy sự tin tưởng. //Ừ, chúng ta sẽ viết nên những giai điệu tuyệt vời hơn nữa.
tgia
sao nó cứ sao ấy ....
tgia
mn đọc xog feedback để t cải thiện nha 😔💔💔💔
tgia
ko có feedback t drop 💕😘
Download MangaToon APP on App Store and Google Play