Tâm Khúc Vô Thanh [Rhycap]
Chương 1: Những Nốt Lặng Đầu Tiên
Hoàng Đức Duy
•🐑🗯: Hoàng Đức Duy-22 tuổi, nghệ sĩ nhiếp ảnh. Cậu nhìn thế giới không bằng ống kính, mà bằng một tâm hồn nhạy cảm.
Hoàng Đức Duy
Đức Duy không cần nói nhiều, cậu chỉ cần lắng nghe và thấu hiểu, biến mọi khoảnh khắc vô hình hoá bức ảnh đầy cảm xúc.
Hoàng Đức Duy
Cậu là người của những khoảng lặng thẳm sâu, nơi bạn tìm thấy sự an yên và đồng điệu.
Nguyễn Quang Anh
•⚡️🗯: Nguyễn Quang Anh-24 tuổi, nhà văn. Anh là người đắm chìm trong thế giới nội tâm đầy phức tạp.
Nguyễn Quang Anh
Anh có ánh mắt sâu thẳm, luôn ẩn chứa điều gì đó khó gọi tên, chính trong vẻ ngoài lạnh lùng ấy lại ẩn chứa một tâm hồn tinh tế và chân thành, chỉ chờ để thấu hiểu.
Lại một đêm. Tiếng gõ phím lách tách như mưa
Nguyễn Quang Anh
/thở dài/
Ánh đèn mờ hắt nhẹ qua từng con chữ ẩn hiện trên máy tính Quang Anh
trên bàn là ly cafe đen quen thuộc mà anh nạp mỗi ngày để giữ tỉnh táo
Nguyễn Quang Anh
Ai cũng bảo..Viết là để giải toả
Nguyễn Quang Anh
Mà mình thấy
Nguyễn Quang Anh
Càng viết càng dấu mình kỹ hơn..
Kiểu như tạo thế giới riêng của mình trong đó
mình muốn làm gì thì làm, chả ai bận tâm
Điện thoại của Quang phát lên một tiếng rung nhỏ
Màn hình sáng lên hiện tin nhắn từ “Mẹ”: Thức khuya vừa thôi con
Nguyễn Quang Anh
/trả lời tin nhắn/ : Vâng, mẹ cũng nghỉ ngơi sớm ạ
Vâng thì là như thế, nhưng sao đầu óc cứ quay cuồng ?
Chắc chỉ ban đêm mới nghe thấy rõ “tâm khúc” của mình. Mấy giai điệu không lời, mỗi mình mình nghe
Nguyễn Quang Anh
/gửi một link nhạc không lời lên nhóm chat “Chỉ riêng tư thôi”/
Nguyễn Quang Anh
Nghe cũng được
Nguyễn Quang Anh
Nãy quên tắt công khai
Nguyễn Quang Anh
Mà chắc cũng chả ai để ý đâu
Hoàng Đức Duy
Đúng là chỉ có ban đêm ảnh mới lên hồn..
Ban ngày chói chang quá, làm gì thấy hết mấy khoảng tối hay khoảng lặng
Đức Duy ngồi trong một góc nhỏ của chiếc studio, vài tấm ảnh đen trắng đang phơi dưới ánh đèn vàng ấm cúng
Hoàng Đức Duy
Sáng nay có khách bảo ảnh mình chụp nhìn buồn..
Hoàng Đức Duy
/cười mỉm/ Buồn đâu phải xấu?
Nhiều khi, buồn lại giúp cậu cảm nhận sâu hơn..
Hoàng Đức Duy
/Lướt mạng xã hội/
Bỗng chốc, Đức Duy dừng lại ở một link nhạc không lời trong nhóm chat công khai
Hoàng Đức Duy
Ơ, bài này…quen quen ta?
Cậu bấm vào nghe thử. Nhắm mắt lại và chậm rãi cảm nhận
Hoàng Đức Duy
Hay ghê! Cứ như có người kể chuyện bằng nhạc vậy
Dù bản nhạc đó chẳng có lời nào
Đêm nay, lại có một bản nhạc hay để cảm nhận
Hoàng Đức Duy
/chợt nhìn lướt qua tên người gửi/
Hoàng Đức Duy
“Nguyễn Quang Anh”?
Tự dưng lại thấy một mảnh ghép nào đó trong mình được chạm tới, chỉ qua một đoạn nhạc không lời
Chắc “anh ấy” cũng là người của những nốt lặng giống Hoàng Đức Duy
Duy lặng một lúc, rồi ngả lưng xuống chiếc đệm nhỏ ở góc khuất của studio và dần chìm vào giấc ngủ..
Chương 2: Vết Chạm của Không Khí
Tiếng chuông điện thoại của Quang Anh chợt kêu lên
Nguyễn Quang Anh
/lờ đờ với chiếc điện thoại ở đầu giường/
Đầu dây bên kia nhẹ nhàng đáp
NPC
:Anh đã làm xong bản thảo cho tác phẩm mới chưa?
Nguyễn Quang Anh
Tôi sắp xong rồi
NPC
:Nhanh lên đấy nhé, deadline của cậu là cuối tuần này
NPC
:Nếu cậu không làm xong thì chúng tôi không thể xuất bản được đâu
Nguyễn Quang Anh
Được rồi được rồi /cúp máy/
Nguyễn Quang Anh
/lật khẽ tờ lịch trên bàn/
Nguyễn Quang Anh
Hôm nay đã là thứ năm rồi cơ à
Nguyễn Quang Anh
/thở dài/
Quang Anh ngồi dậy, vệ sinh cá nhân rồi pha nhanh một cốc cafe đen để tỉnh táo rồi lao đầu vào đống bản thảo chưa hoàn thành
Tiếng máy tính lạch cạch đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh
Nguyễn Quang Anh
/nhấp một ngụm cafe còn sót lại trong cốc/
Nguyễn Quang Anh
Cuối cùng cũng xong một bản
Nguyễn Quang Anh
Còn hai bản thảo nữa thôi là mình có cơ hội được xuất bản cuốn sách của riêng mình rồi
Nguyễn Quang Anh
/nằm trên giường lướt điện thoại nghỉ ngơi/
Quang Anh bỗng dừng lại ở trang cá nhân của một tác giả lớn
Trang cá nhân của họ được chăm chút rất kỹ lưỡng, từ avatar đến cái bìa những cuốn sách của họ đều được thợ ảnh chuyên nghiệp chụp
Nguyễn Quang Anh
/ngắm nhìn bìa của một cuốn sách/
Nguyễn Quang Anh
Đẹp quá..
Chợt Quang Anh nghĩ đến một ý tưởng
Nguyễn Quang Anh
Dù sao mình cũng sắp xuất bản sách mới..
Nguyễn Quang Anh
Cũng nên chăm chút lại trang cá nhân một chút để mọi người biết đến mình chứ nhỉ!
Nguyễn Quang Anh
Mà thôi kệ đi…Để mai tính
Quang Anh nói rồi ngả lưng xuống làm một giấc ngủ ngắn bù cho đêm qua
Hoàng Đức Duy
/dọn dẹp studio/
studio của Duy khá nhỏ nhưng luôn luôn gọn gàng
Nó mang một vibe vừa bình lặng mà vừa huyền bí
Hoàng Đức Duy
/phủi tay/ xong rồi!
Hoàng Đức Duy
Đón khách thôi
Duy cầm chiếc điện thoại check những khách đã book lịch ngày hôm nay
Hoàng Đức Duy
/nhắn tin/ :Dạ hôm nay em thấy mình book concept sinh nhật
Hoàng Đức Duy
: 10p nữa mình đến giúp em để em sắp xếp concept cũng như makeup cho mình nha
Duy vừa nhắn vừa chuẩn bị concept cho khách
Cậu lấy mấy quả bóng bay pastel trong kho đồ kèm theo một chiếc bánh kem giả gắn nơ
Rồi cả đồ bắn pháo lấp lánh
Hoàng Đức Duy
Chắc là ổn rồi nhỉ
Hoàng Đức Duy
Đợi khách đến thôi
Tiếng chuông cửa tiệm vang lên
Hoàng Đức Duy
/ra đón khách/
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Anh là thợ chụp ảnh hôm nay đúng không ạ
Hoàng Đức Duy
Đúng rồi nè, em book lịch sinh nhật đúng không
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Vâng ạ
Hoàng Đức Duy
Mình vào makeup thay đồ và chụp luôn nha
Hoàng Đức Duy
Khoảng 2 tiếng là xong á
Sau khi Makeup và thay đồ xong, Duy bắt đầu thể hiện chụp ảnh cho khách một cách rất chuyên nghiệp
Hoàng Đức Duy
/tay cầm máy ảnh/ rồi em chạm nhẹ vào quả bóng bay nhé, nghiêng đầu nhìn chiếc bánh một chút
Hoàng Đức Duy
Không cần quá tập trung vào camera đâu, ảnh cần sự chân thật
Hoàng Đức Duy
Được rồi, bộ ảnh của em chụp xong rồi đó
Hoàng Đức Duy
Tầm 9h tối mai anh sẽ gửi file ảnh gốc, em chọn 6 tấm rồi gửi để anh chỉnh nha
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Dạ oki
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Em cảm ơn anh nha
Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc
Ảnh chụp đẹp lắm
Hoàng Đức Duy
/cười mỉm/ Cảm ơn em
Duy đón thêm 3 vị khách nữa
Xong việc thì cũng đã đến chiều
Duy cầm chiếc điện thoại quen thuộc lên lướt facebook
Đột nhiên đọc được một trích dẫn rất hay
“Mỗi ngày tốt hơn 1%; Không phải ai đi lang thang cũng lạc, bạn chỉ đang đi tìm chính bản thân mình..”
Hoàng Đức Duy
A trích dẫn này hay quá
Hoàng Đức Duy
Để xem tác giả là ai nào
Duy nhìn xuống tên tác giả
Hoàng Đức Duy
Cái tên này..
Hoàng Đức Duy
Cứ như mình gặp ở đâu rồi…
Chương 3: Khúc Vĩ Cầm Nứt Vỡ
[Sáng sớm tinh mơ ở một con hẻm nhỏ yên lặng]
Hoàng Đức Duy
Lâu chưa chụp ảnh đường phố nhỉ..
Duy cầm chiếc máy ảnh cơ, bước ra ngoài con hẻm tìm kiếm vẻ đẹp
Ánh sáng đầu ngày len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên một vệt sáng huyền ảo trên bức tường đầy rêu phong
Hoàng Đức Duy
Góc này đẹp quá..
Tiếng máy ảnh trập khẽ vang lên, tấm polariod được in ra
Duy phẩy tấm ảnh một chút
Đó là bức ảnh chụp một khung cửa sổ của một căn hộ cũ, với những hoa văn sắt uốn lượn và một cành cây khẳng khiu vươn ra ngoài
Mang vẻ đẹp u buồn, tĩnh lặng nhưng có lẻ ẩn chứa nhiều câu chuyện
Hoàng Đức Duy
Ảnh..ảnh đẹp quá
Duy cảm nhận được sự thôi thúc, muốn chia sẻ bức ảnh đó mà không biết chia sẻ cho ai
Hoàng Đức Duy
/chuẩn bị rời đi/
Đột nhiên có một tiếng bước chân gấp gáp thu hút ánh nhìn của Duy
[Căn hộ trên lầu của toà nhà cổ]
Nguyễn Quang Anh
/Ngồi trước bàn làm việc/
Ánh mắt Quang Anh mệt mỏi nhìn ra khung cửa sổ quen thuộc
Trên bàn có một cuốn sổ tay, một tập bản thảo mà anh sửa đi sửa lại vẫn chưa thấy ưng ý
Nguyễn Quang Anh
/Thở dài/
Chợt một ánh sáng lạ thường hắt vào phòng Quang Anh
Một vệt sáng chói lọi, không giống như ánh nắng bình thường
Từ trên cao, Quang Anh nhìn xuống con hẻm
Một người đang đứng đó, cúi xuống chăm chú ngắm một vật gì đó dưới đất
Nguyễn Quang Anh
/nhìn thấy một tấm ảnh nhỏ được kẹp bởi một viên đá/
Tim Quang Anh đập nhanh hơn
Nguyễn Quang Anh
Bức ảnh đó..
Nguyễn Quang Anh
Trông quen thuộc quá!
Quang Anh vội vã chạy xuống dưới nhà
Nguyễn Quang Anh
/thở dốc/
Quang Anh đứng cách Duy vài bước chân, cúi xuống nhìn tấm ảnh
Đó là bức ảnh chụp khung cửa sổ phòng anh, một buổi chiều mưa, với một cành cây khẳng khiu vươn ra ngoài
Bức ảnh như chạm được vào “nốt lặng” của Quang Anh
Quang Anh cảm nhận được một sự kết nối kỳ lạ, như thể người chụp đã nhìn thấu qua ô cửa kính, nhìn thấy chính tâm trạng của anh
Nguyễn Quang Anh
/Ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào Duy/
Duy đang đứng đó, tay cầm chiếc máy ảnh, ánh mắt thăm dò có chút bất ngờ
Nguyễn Quang Anh
Đây là khung cửa sổ nhà tôi..
Quang Anh nói giọng nhẹ nhàng, sợ làm vỡ đi khoảnh khắc
Hoàng Đức Duy
/Ánh mắt mở to hơn một chút, rồi nở nụ cười nhẹ trên môi/
Duy không nói gì, chỉ đưa tay nhẹ lên bức ảnh, như muốn nói rằng cậu đã nhìn thấu câu chuyện của Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/Nhìn vào mắt Duy/
Quang Anh cảm nhận được một sự đồng điệu. Không cần lời nói hoa mỹ, một “khúc vĩ cầm” đã bắt đầu ngân lên trong tâm hồn anh, nứt vỡ đi sự trống rỗng bấy lâu
Hoàng Đức Duy
/bước lại gần hơn, ánh mắt lấp lánh/
Hoàng Đức Duy
Có những câu chuyện, chỉ cần được nhìn thấy bằng ánh sáng. Và có những cảm xúc, chỉ cần được..ghi lại
Nguyễn Quang Anh
/gật đầu, mắt không tách rời bức ảnh/
Nguyễn Quang Anh
Em là thợ chụp ảnh?
Hoàng Đức Duy
/khẽ gật đầu/
Quang Anh ngước nhìn Duy, nở một nụ cười hiếm hoi trên môi
Ánh mắt anh không còn là sự mệt mỏi, thay vào đó là một sự tò mò
Nguyễn Quang Anh
Em tên là..?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Em có nhận chụp bìa sách không?
Nguyễn Quang Anh
Anh sắp ra một cuốn sách mới nên muốn tút tát lại trang cá nhân một chút..
Hoàng Đức Duy
Anh rảnh không
Hoàng Đức Duy
Giờ anh qua stu của em chụp luôn
Hoàng Đức Duy
Nó nằm ở ngay đối diện con hẻm này thôi ạ..
Nguyễn Quang Anh
Bây giờ mình qua đó nhé
Download MangaToon APP on App Store and Google Play