Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Phía Sau Điểm 9

GROUP CHAT: Gen Z Vượt Khó (4 thành viên)

GROUP CHAT: Gen Z Vượt Khó (4 thành viên)
[15:30]
Đức Minh
Đức Minh
Toang thật rồi chúng mày ơi! Đề Lý chiều nay cháy quá. Tao lê lết mãi mới xong. 😩
Linh Chi
Linh Chi
Trùi ui, đừng nhắc nữa! Tao cảm giác như vừa bị hút cạn linh hồn. Hy vọng không dưới trung bình. 🙏
Mai Anh
Mai Anh
Tớ cũng thấy khó. Câu cuối tớ bỏ luôn.
Đức Minh
Đức Minh
Cậu mà còn bỏ thì bọn tớ sống sao? 🤯 Thôi xong, về mẹ lại ca bài "con nhà người ta" cho xem.
Linh Chi
Linh Chi
Thôi đừng bi quan! Đi trà sữa không? Quán mới mở gần trường á, view xịn sò lắm. Xõa đê!
Mai Anh
Mai Anh
Chắc tớ không đi được rồi. Mẹ tớ dặn về sớm.
Linh Chi
Linh Chi
Lạiiii là mẹ cậu... Thôi không sao, để mai.
Đức Minh
Đức Minh
Mai lại kiểm tra Hóa. Vòng lặp này bao giờ mới kết thúc vậy trời...
Mai Anh rời khỏi group chat
Cô bé quăng điện thoại lên giường, thở dài. Áp lực từ bài vở, từ sự kỳ vọng của bố mẹ như một tảng đá đè nặng lên vai. Đúng lúc đó, màn hình điện thoại lại sáng lên.
TIN NHẮN MỚI TỪ: Hoàng Nam
[15:45]
Hoàng Nam
Hoàng Nam
Thấy cậu có vẻ mệt mỏi.
Mai Anh giật mình. Là Nam, cậu bạn bàn trên ít nói, người luôn đứng top đầu của lớp. Trái tim cô bé bỗng hẫng một nhịp.
Mai Anh
Mai Anh
Ừm, tớ hơi stress chút thôi. Bài Lý khó quá. .
Hoàng Nam
Hoàng Nam
Khó thật. Tớ cũng phải nghĩ mãi mới ra câu cuối.
Mai Anh
Mai Anh
Cậu lúc nào cũng khiêm tốn thế. Ai mà chẳng biết cậu là "thánh Lý".
Hoàng Nam
Hoàng Nam
Không có "thánh" nào đâu. Bố tớ muốn tớ phải vào được Y Đa khoa, nên lúc nào cũng phải cố hết sức. Nhiều lúc cũng mệt lắm.
Mai Anh ngỡ ngàng. Lần đầu tiên cô thấy một Hoàng Nam khác, không phải là hình ảnh hoàn hảo mà mọi người vẫn tung hô.
Mai Anh
Mai Anh
Tớ cũng vậy. Mẹ tớ muốn tớ thi vào Kinh tế Quốc dân. Hôm qua chỉ vì tớ xem phim hơi muộn một chút mà mẹ đã giận. Mẹ bảo cấp ba rồi không được lơ là...
Hoàng Nam
Hoàng Nam
Người lớn luôn có những nỗi lo của riêng họ. Nhưng đôi khi họ quên mất chúng ta cũng cần được thở.
Mai Anh
Mai Anh
... "Cần được thở". Cậu nói đúng quá.
Hoàng Nam
Hoàng Nam
Cậu có muốn đi dạo một lát không? Không cần trà sữa ồn ào. Chỉ đi bộ quanh công viên gần đây thôi. Cho đầu óc thư giãn.
Mai Anh đọc tin nhắn, tim đập thình thịch. Một lời đề nghị bất ngờ. Một sự thấu hiểu không cần nói nhiều lời. Cô nhìn ra cửa sổ, nắng chiều đã bớt gay gắt. Bỗng nhiên, cô muốn làm một điều gì đó cho riêng mình.
Mai Anh
Mai Anh
Được không? Nhưng tớ phải về trước 7 giờ tối.
Hoàng Nam
Hoàng Nam
Chắc chắn rồi. 10 phút nữa tớ qua đầu ngõ nhà cậu nhé? 😊
Mai Anh
Mai Anh
Ừm... Hẹn cậu sau.
Cô không biết nên vui vì sắp có một buổi đi dạo với crush, hay vui vì lần đầu tiên có người thực sự lắng nghe những áp lực của mình. Có lẽ là cả hai. Tuổi học trò không chỉ có những kỳ thi và điểm số. Nó còn là những rung động đầu đời trong veo, là mong muốn được gia đình thấu hiểu, là khao khát có một khoảng trời riêng để thở giữa bộn bề sách vở. Và đôi khi, hạnh phúc chỉ đơn giản là một lời rủ rê đi dạo bất ngờ, từ một người bạn đặc biệt.

Gió Thoảng Lời Chưa Nói

TIN NHẮN MỚI TỪ: Hoàng Nam
Hoàng Nam
Hoàng Nam
Tớ về đến nhà rồi. Cảm ơn cậu vì buổi đi dạo nhé. Tớ thấy thoải mái hơn nhiều. 😊
Mai Anh
Mai Anh
Tớ cũng vậy. Cảm ơn cậu. Lúc đầu tớ còn hơi ngại...
Hoàng Nam
Hoàng Nam
Ngại gì chứ? Chúng ta là bạn cùng lớp mà. Chỉ là trước giờ ít có dịp nói chuyện riêng thôi.
Mai Anh
Mai Anh
Ừm... Tớ chưa bao giờ nghĩ sẽ có một buổi chiều như vậy. Tớ cứ tưởng cậu chỉ biết học thôi.
Hoàng Nam
Hoàng Nam
Ai cũng có những mặt khác mà người ngoài không thấy, đúng không? Giống như cậu, tớ thấy cậu không chỉ là một cô bé ngoan ngoãn nghe lời mẹ.
Mai Anh
Mai Anh
Vậy cậu thấy tớ là người như thế nào?
Tin nhắn của cô gửi đi, mang theo một chút hồi hộp khó tả. Cô chờ đợi phản hồi từ Hoàng Nam, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa tò mò, vừa lo lắng.
Hoàng Nam
Hoàng Nam
Tớ thấy cậu là một người... sâu sắc. Và có lẽ hơi buồn một chút?
Câu trả lời của Hoàng Nam khiến Mai Anh sững lại. “Sâu sắc” và “hơi buồn” – hai từ mà chưa ai từng dùng để miêu tả cô. Bạn bè thường thấy cô im lặng, ngoan hiền. Bố mẹ thì luôn hài lòng vì cô không bao giờ làm trái ý. Nhưng sâu thẳm trong lòng, Mai Anh luôn cảm thấy một khoảng trống khó lấp đầy.
Mai Anh
Mai Anh
... Có lẽ vậy. Đôi khi tớ cảm thấy như mình đang sống theo khuôn mẫu mà người khác vẽ ra.
Hoàng Nam
Hoàng Nam
Tớ hiểu cảm giác đó. Bố tớ cũng vậy. Ông luôn muốn tớ phải thế này, phải thế kia. Đôi khi tớ ước mình có thể tự quyết định con đường của mình.
Sự đồng điệu bất ngờ này khiến khoảng cách giữa hai người dường như thu hẹp lại. Họ nhận ra rằng, dù có vẻ ngoài khác nhau, cả hai đều đang phải đối mặt với những áp lực và mong muốn thầm kín của riêng mình.
Mai Anh
Mai Anh
Vậy cậu... thật sự muốn vào Y Đa khoa sao?
Cô tò mò về ước mơ thật sự của Hoàng Nam, ẩn sau vẻ ngoài luôn cố gắng để làm hài lòng bố.
Hoàng Nam
Hoàng Nam
Tớ thích Sinh học, thích tìm hiểu về cơ thể người. Nhưng đôi khi tớ lại nghĩ... liệu đó có phải là điều tớ thực sự đam mê không, hay chỉ là vì đó là mong muốn của bố?
Hoàng Nam đã không ngần ngại chia sẻ những nghi ngờ sâu thẳm nhất của mình. Sự chân thành này khiến Mai Anh cảm thấy tin tưởng và muốn mở lòng hơn.
Mai Anh
Mai Anh
Còn tớ... tớ thích Văn học. Tớ thích đọc những câu chuyện, thích viết lách. Nhưng mẹ tớ bảo ngành đó không có tương lai ổn định.
Hoàng Nam
Hoàng Nam
Vậy cậu có bao giờ nghĩ đến việc nói chuyện thật lòng với mẹ chưa?
Mai Anh
Mai Anh
Tớ... tớ sợ mẹ buồn. Mẹ luôn muốn những điều tốt nhất cho tớ.
Hoàng Nam
Hoàng Nam
Tớ nghĩ bố mẹ yêu thương chúng ta nên mới lo lắng. Nhưng đôi khi, “tốt nhất” theo cách của họ chưa chắc đã là điều thực sự tốt cho chúng ta. Chúng ta cũng có quyền được lựa chọn con đường của mình, miễn là chúng ta có trách nhiệm với lựa chọn đó.
Những lời nói của Hoàng Nam như một làn gió mới thổi vào tâm hồn đang rối bời của Mai Anh. Cô chưa bao giờ nhìn nhận vấn đề này theo cách như vậy.
Mai Anh
Mai Anh
Cậu nói đúng... Có lẽ tớ nên thử.
Hoàng Nam
Hoàng Nam
Tớ tin cậu sẽ tìm được tiếng nói chung với mẹ. Quan trọng là cả hai đều hiểu và tôn trọng nhau.
Cuộc trò chuyện tiếp tục diễn ra, không còn chỉ là những dòng tin nhắn khô khan mà chứa đựng sự đồng cảm, sẻ chia và cả những rung động nhẹ nhàng. Mai Anh nhận ra rằng, phía sau vẻ ngoài ít nói của Hoàng Nam là một tâm hồn sâu sắc và một trái tim ấm áp. Và có lẽ, buổi đi dạo dưới ánh hoàng hôn kia không chỉ giúp họ giải tỏa căng thẳng sau bài kiểm tra, mà còn mở ra một mối quan hệ đặc biệt hơn, dựa trên sự thấu hiểu và những lời chưa dám nói.
Hoàng Nam
Hoàng Nam
Muộn rồi, cậu ngủ sớm đi nhé. Chúc cậu ngủ ngon. 😊
Mai Anh
Mai Anh
Cậu cũng vậy nha. Cảm ơn cậu rất nhiều. Ngủ ngon. 😊
Mai Anh đặt điện thoại xuống, khẽ mỉm cười. Lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm đến vậy. Bên cạnh những áp lực về học tập và gia đình, tuổi học trò của cô có lẽ sẽ không còn đơn điệu nữa. Bởi vì, đôi khi, những điều bất ngờ lại đến từ những người mà ta ít ngờ tới nhất.

Khi Im Lặng Bỗng Lên Tiếng

GROUP CHAT: Gen Z Vượt Khó (4 thành viên)
[07:10]
Đức Minh
Đức Minh
Hồi hộp quá chúng mày ơi. Nghe bảo cô trả bài Lý hôm nay. Đêm qua tao mơ thấy nguyên một trang giấy đỏ chót. Ám ảnh thật sự. 😱
Linh Chi
Linh Chi
Bình tĩnh bạn ơi! Cứ làm như sắp lên thớt không bằng. Cùng lắm thì về nghe rap diss “con nhà người ta” version 2025 thôi chứ gì.
Đức Minh
Đức Minh
Mày thì lúc nào cũng tưng tửng được. Tao chỉ mong qua 7 điểm để còn được yên thân.
Linh Chi
Linh Chi
@Mai Anh Sao im re thế bà? Cũng đang run à? 😉
Mai Anh đọc tin nhắn của Linh Chi, bất giác liếc mắt về phía bàn trên. Cùng lúc đó, Hoàng Nam cũng vừa quay xuống. Ánh mắt họ chạm nhau chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Không ai nói gì, nhưng Nam khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười gần như không thể nhận ra, một nụ cười chỉ riêng cô hiểu. Mai Anh vội cúi mặt xuống, hai má bất giác ửng hồng, gõ vội dòng trả lời.
Mai Anh
Mai Anh
Đâu có. Tớ đang xem lại bài thôi. Lo thì cũng có lo một chút.
Linh Chi
Linh Chi
Lạ nha... Dạo này bà có gì đó mờ ám lắm. Hôm qua về sớm, hôm nay thì cười tủm tỉm một mình. KHAI MAU! Có biến gì đúng không? 🤔
Mai Anh
Mai Anh
Làm gì có! Cậu toàn nghĩ linh tinh.
Tiếng giày cao gót của cô giáo vang lên ngoài hành lang, cắt đứt mọi cuộc bàn tán. Cả lớp im phăng phắc. Đúng như lời đồn, trên tay cô là một xấp bài kiểm tra. Từng cái tên được gọi lên, kèm theo đó là những tiếng thở phào nhẹ nhõm hoặc những cái chau mày đầy thất vọng.
“Đức Minh, 7 điểm.”
“Linh Chi, 6.5. Cần cố gắng hơn ở phần bài tập nhé.”
“Hoàng Nam, 10 điểm.”
“Mai Anh, 8.5.”
Mai Anh thở phào. Một con điểm khá, đủ để mẹ cô không phiền lòng. Nhưng lạ thay, cô không cảm thấy vui như mọi khi. Ánh mắt cô vô thức nhìn vào điểm 10 tròn trĩnh trên bài của Hoàng Nam, rồi lại nhìn sang gương mặt thất vọng của Đức Minh. Mỗi con số dường như đang định đoạt một cảm xúc, một số phận. Khi cô bước về chỗ, Hoàng Nam, người ngồi ngay bàn trên, khẽ khàng đẩy một mẩu giấy nhỏ sang mép bàn cô. Mai Anh ngạc nhiên nhìn anh, nhưng Nam chỉ nhìn thẳng lên bảng như không có chuyện gì xảy ra. Cô tò mò mở mẩu giấy ra. Nét chữ gọn gàng, dứt khoát.
“Một con điểm không nói lên tất cả, đúng không? Cố lên.”
Không có emoji, không có lời nói hoa mỹ. Chỉ một câu hỏi và một lời động viên ngắn gọn. Nhưng với Mai Anh lúc này, nó còn quý giá hơn cả điểm 10. Nó là sự công nhận cho những suy nghĩ và cảm xúc của cô ngày hôm qua, là lời khẳng định rằng có người thực sự hiểu cô. Cô ngẩng lên nhìn bóng lưng thẳng tắp của người phía trước, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực.
Tối hôm đó, sau khi ăn cơm xong, Mai Anh không ngồi ngay vào bàn học Hóa như thường lệ. Mẹ cô bước vào, tay cầm một đĩa hoa quả.
“Con làm bài đi rồi ăn nhé. Thấy bảo đề Hóa sắp tới khó lắm đấy. Phải giữ phong độ con ạ.”
“Vâng ạ,” Mai Anh đáp lời mẹ, nhưng trong lòng cô không còn cảm thấy áp lực nặng nề như trước.
Khi mẹ đã ra ngoài, cô bật máy tính lên. Thay vì mở file bài tập, cô mở một trang văn bản trắng tinh. Ngón tay cô ngập ngừng trên bàn phím. Cô nghĩ về áp lực của Đức Minh, sự vô tư của Linh Chi, nghĩ về Hoàng Nam và câu hỏi của cậu về đam mê thật sự. Và cô nghĩ về chính mình.
Cô hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu gõ những dòng đầu tiên.
“Có những con số mang theo sức nặng của sự kỳ vọng. Và cũng có những lời im lặng còn ấm áp hơn ngàn lời nói…”
Cô không biết mình sẽ viết gì tiếp theo, một câu chuyện ngắn, một bài tản văn, hay chỉ là những dòng suy nghĩ lộn xộn. Nhưng cô biết chắc một điều, đây là lần đầu tiên cô viết không phải vì điểm số, mà là vì chính bản thân mình. Ngọn đèn bàn chiếu xuống trang giấy, và lần đầu tiên, Mai Anh thấy con đường phía trước không chỉ có một lối đi duy nhất.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play