Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Dương Hùng] Cậu Bé Bị Bán?

Tôi bán nó, miễn là trả hết nợ

Mẹ Hùng
Mẹ Hùng
Bán nó cho ông cũng được, miễn tôi trả hết nợ là được rồi
Câu nói đó vang lên trước mắt Hùng, như một bản án. Anh bị lôi ra khỏi nhà, bị trói tay, quăng lên một chiếc xe đen.
Đêm đó, anh gặp Dương.
Người đàn ông không nói gì. Chỉ nhìn Hùng từ đầu đến chân như đang kiểm tra một món hàng.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Yếu đuối thế này, đem ra bán cũng chẳng ai thèm
//Rít một hơi thuốc//Dương quay đi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Được rồi. Từ nay mày là người của tao
Trên xe...
Chiếc SUV đen bóng lao vào màn đêm. Bên trong, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Hùng ngồi im ở ghế sau, ánh mắt len lén liếc nhìn người đàn ông bên cạnh tài xế. Dương không nhìn cậu. Gã đang đọc tin trên điện thoại, ngón tay khẽ gõ lên màn hình, như thể không hề quan tâm đến “món hàng sống” vừa mang về.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tại sao… ông mua tôi? //Cậu bất giác hỏi, giọng khẽ như gió thoảng//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mày là món nợ sống. Đủ để mấy thằng khác nhìn vào mà nhớ: Trần Đăng Dương lấy nợ không bỏ sót đồng nào
Hùng cúi đầu. Câu trả lời như nhấn chìm hy vọng cuối cùng. Không phải là giúp đỡ. Không phải cứu rỗi. Chỉ là một phần của cuộc chơi quyền lực, nơi cậu chỉ là vật thế thân không hơn không kém.
“Nếu tôi bỏ trốn thì sao?” – Hùng hỏi, mắt không rời cửa kính. “Mày sẽ không thoát.” – Dương đáp, mắt vẫn không nhìn cậu. “Sao ông chắc?” “Vì mày… còn muốn sống.”
Tại căn nhà Dương
Xe dừng lại trước một biệt thự nằm khuất trong khu phố yên tĩnh. Không có hàng rào sắt nhọn, không chó dữ, không camera công khai chỉ có hai gã vệ sĩ đứng thẳng như tượng đá, ánh mắt sắc lẹm. Dương dẫn Hùng vào. Căn nhà không quá rộng, nhưng nội thất đơn giản và lạnh lẽo như chủ nhân của nó. Tường xám, sàn gỗ, không tranh, không ảnh. Chỉ có mùi bạc hà nhè nhẹ//mùi thuốc lá của Dương//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đây là phòng mày.//Dương đẩy cửa căn phòng cuối hành lang//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Nghe lời tao thì sống, đi tắm đi Mày hôi như chó hoang //Dương nói//

Người của tao!

Hùng mở mắt. Trước mặt là một người đàn ông trẻ, tóc undercut, áo đen, gương mặt lạnh như sương mai.
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tên tao là Hiếu. Đàn em anh Dương. Mày làm theo tao là được. Cấm cãi, cấm hỏi nhiều.//nói với Hùng//
Hùng chớp mắt, vẫn còn mơ hồ. Trời vừa hửng sáng, ánh nắng nhạt len qua rèm cửa mỏng, chiếu lên một căn phòng yên tĩnh đến kỳ lạ. Cậu mơ hồ nhớ lại chuyện tối qua
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đi theo tao xuống ăn sáng //Hiếu nói, không để Hùng nghĩ thêm//
Tại bếp ăn
Không khí trong căn biệt thự sáng ra cũng không khá hơn ban đêm là bao. Mọi thứ vẫn im ắng, sạch sẽ, và… vô cảm.Trên bàn đã dọn sẵn một phần súp nóng, một ly sữa. Đơn giản, nhưng nhìn qua là biết: người đặt làm không phải dân bình thường.
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Ngồi ăn đi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Cảm ơn
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Không cần cảm ơn. Tao không làm cho mày. Tao làm vì lệnh anh Dương
Hùng cúi đầu, cầm muỗng lên. Súp thơm, nóng, nhưng cậu không thấy ngon. Bao năm sống bằng cơm nguội, mì gói, sao giờ cậu lại ngồi trong một biệt thự, ăn như một cậu chủ
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nè//Hiếu đột ngột lên tiếng//
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tao không biết mày là gì với anh Dương, tao cũng không cần biết. Nhưng mày đang sống ở đây, thì phải nhớ “đừng phá luật.”Dương đại ca không phải người dễ dãi đâu
Tại phòng khách
Hùng theo Hiếu xuống tầng trệt thì thấy Dương đang ngồi trên ghế sofa, chân vắt chéo, tay cầm cốc cà phê và điện thoại. Ánh sáng rọi qua kính làm mái tóc nâu sẫm của gã càng thêm sắc lạnh.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ăn xong chưa?//Dương hỏi mà mắt không rời màn hình//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Rồi ạ//cậu cư xử rất lễ phép vì ko muốn bị đập//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
“Tốt”Từ hôm nay, mày sẽ học mấy thứ cơ bản: đi đứng, nói chuyện, tự vệ. Không phải để đẹp mắt. “Là để tao không thấy ngứa mắt
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Hùng siết chặt tay//
Cậu không hiểu nổi người này. Gã cọc cằn, lạnh lùng, thỉnh thoảng nói như đang đùa… nhưng trong lời nói không hề có chỗ cho phản kháng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Hiếu.//Dương gọi//
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Dạ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Dẫn nó đến gặp An, nó sẽ dạy
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//“An…?” Hùng ngẩng lên//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Huấn luyện viên. Mà cũng là… cậu ta thích đánh người đẹp//Dương nhếch môi//
Đêm đó
Hùng nằm dài trên giường, khắp người ê ẩm. Không ai đánh cậu, nhưng mệt vì căng. Từng lời nói, từng ánh mắt trong căn nhà này như có thể giết người bằng suy nghĩ. Cậu nhìn lên trần nhà, nghĩ về Dương. Người đàn ông đó lạnh như băng, nhưng lại nuôi cậu ăn ở, thuê người lo, ra lệnh không ai được đụng vào cậu.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
“Tại sao ông lại giữ tôi ở đây…” //Hùng lẩm bẩm//
Cậu không hề biết, bên ngoài phòng, một cái bóng đã đứng yên hồi lâu. Dương tựa lưng vào tường, điếu thuốc trên tay cháy dở
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//Khẽ khịt mũi//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Người của tao thì phải sống… cho ra người, mày còn yếu đuối như vậy... thì tao làm sao giết được mày đây?

Đừng đụng vào cậu ấy

Buổi trưa. Ánh nắng xiên qua tán cây, đổ bóng lấp lóa xuống hành lang tầng hai. Hùng đứng nép bên lan can, tay cầm ly nước, mắt nhìn xuống sân sau nơi vài đàn em của Dương đang tập bắn
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đứng đây làm gì?Giọng Hiếu vang lên phía sau, lạnh như thường lệ//
Hùng giật mình, quay lại. Cậu vẫn chưa quen với việc bị người khác nhìn thấy… như một người có mặt trong không gian này
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tôi… không làm gì hết. Chỉ… đứng thôi
Hiếu không nói gì thêm. Hắn nhìn Hùng một lúc lâu, rồi quay đi. Ánh mắt không có ác ý, nhưng cũng chẳng có gì giống cảm thông
Buổi chiều hôm đó
Hùng được giao lau phòng khách. Không ai nói, nhưng việc đó giống như bài kiểm tra đầu tiên — có phục tùng, có chấp nhận ở lại không. Đang cúi người lau cạnh bàn kính, bỗng một người lạ từ ngoài đi vào tóc nhuộm bạc, cười cợt nhả. Hắn không mặc đồng phục, không mang vẻ kính nể như những người khác.
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Ủa? Đại ca nuôi thú cưng mới hả?//Gã lạ ngồi xuống sofa, vắt chân, đưa mắt liếc Hùng như món đồ chơi//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Hùng khựng lại, tay siết chặt//
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Cho hỏi tên gì, cưng?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Câm à?
Bàn tay gã đưa ra, định chạm vào cổ Hùng. Cậu lùi lại bản năng, va vào mép bàn, suýt ngã
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Đừng đụng vào tôi//Hùng nói nhỏ, nhưng cứng rắn//
Đa nhân vật
Đa nhân vật
Ghê ha, biết nói rồi kìa…
Cửa mở cái rầm
Dương bước vào. Không nhanh, nhưng khí thế như gió lùa. Chỉ cần ánh mắt liếc qua, cả căn phòng hạ nhiệt vài độ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tao nói mày không được đụng vào người của tao
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đừng để tao nhắc lại lần thứ hai.//Dương nhả từng chữ//
Không cần la mắng, không cần đấm đá. Sự hiện diện của Dương đã đủ để khiến bất kỳ ai biết điều phải làm gì
Đa nhân vật
Đa nhân vật
//Gã lạ lầm lũi đứng dậy, vội vã rút lui khỏi phòng, không nói thêm một chữ//
Ngay sau đó
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//Dương đứng trước mặt Hùng. Không chạm vào cậu. Cũng không hỏi han//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Lần sau, thấy ai lạ thì tránh ra. Đừng làm tao phải ra mặt
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tại sao lại giúp tôi?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tao không giúp//Dương nhíu mày//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tao giữ đồ của tao thôi
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Hùng im lặng. Trong lòng bỗng thấy lạ lắm. Không ấm ức, cũng chẳng vui. Chỉ thấy… không còn lạnh đến tê người như mọi hôm//

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play