Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[CapRhy]Chỉ Là Yêu

#1.Nắng sau mưa

Trường Trung học Trần Phú mỗi buổi sáng đều đông đúc, náo nhiệt. Trong cái xô bồ của học sinh cấp ba, có một góc lớp nhỏ nơi bàn cuối, Đức Duy – một cậu bạn ít nói, trầm tính – luôn chọn để ngồi. Duy không quá nổi bật, chẳng giỏi thể thao, cũng không nằm trong top học giỏi nhất khối, nhưng ở cậu có một điều gì đó khiến người khác cảm thấy an toàn.
Và người đầu tiên nhận ra điều ấy chính là Quang Anh.
Quang Anh là một học sinh năng động, học giỏi, lại hay tham gia các hoạt động Đoàn trường. Khác với Duy, cậu luôn vui vẻ, nói chuyện với mọi người và được bạn bè yêu quý. Nhưng ít ai biết, có những lúc Quang Anh thấy lòng mình trống trải kỳ lạ, nhất là sau những lần đi ngang qua góc bàn nơi Duy vẫn ngồi, lặng lẽ nhìn ra cửa sổ.
Một lần, khi Quang Anh quên mang máy tính bỏ túi vào tiết Toán, Duy đã đưa cậu mượn mà chẳng nói gì thêm, chỉ gật nhẹ đầu. Quang Anh ngạc nhiên trước sự lặng lẽ ấy, nhưng điều khiến cậu nhớ mãi chính là ánh mắt hiền và nụ cười rất khẽ – gần như chỉ đủ để người đối diện cảm nhận được sự ấm áp.
Từ hôm đó, Quang Anh bắt đầu quan sát Duy nhiều hơn. Cậu nhận ra Đức Duy luôn có thói quen mang theo sách Toán nâng cao, hay giúp đỡ bạn bè làm bài nhưng chẳng bao giờ thích thể hiện. Duy cũng thường vẽ nguệch ngoạc vào cuối vở – toàn những hình ảnh của cây cối, bầu trời và những người bạn không rõ mặt.
Một lần Quang Anh đánh bạo hỏi:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao cậu không thử vẽ tranh cho CLB Mỹ thuật của trường?
Duy lắc đầu:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tớ vẽ cho vui thôi. Tớ không hợp với đám đông.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng cậu vẽ rất đẹp. Mình nghĩ… cậu nên thử. Nếu cậu vẽ bầu trời, thì biết đâu người khác cũng sẽ thấy nắng nhờ cậu?
Duy đỏ mặt. Lần đầu tiên Quang Anh thấy cậu bạn ấy ngượng ngùng như thế.
Từ đó, hai người thân nhau hơn. Quang Anh hay kéo Duy đi ăn bánh tráng trộn sau giờ học, cùng làm bài tập nhóm, đôi khi chỉ ngồi cạnh nhau im lặng mà chẳng cần nói gì. Sự trầm lặng của Duy dần hòa vào sự sôi nổi của Quang Anh, như hai mảnh ghép lặng lẽ vừa khít với nhau.
Có những ngày trời mưa, Quang Anh quên áo mưa, Duy luôn là người đưa cho cậu chiếc áo khoác mỏng. Có những hôm Quang Anh buồn vì điểm số, Duy sẽ gửi một mẩu giấy nhỏ ghi: "Không phải lúc nào trời cũng có nắng, nhưng nắng sẽ lại đến. Tin tớ."
Rồi năm lớp 12 đến, cùng với kỳ thi quan trọng và những lựa chọn tương lai. Họ vẫn học cùng lớp, vẫn bên nhau như hai người bạn thân thiết – dù trong lòng, cả hai đều hiểu cảm xúc đã không chỉ dừng lại ở tình bạn.
Một chiều tan học, dưới sân trường rợp nắng, Quang Anh quay sang nhìn Duy, ánh mắt long lanh:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Này, nếu mình học xa nhau thì sao nhỉ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tớ nghĩ… khoảng cách không quan trọng bằng việc mình có nhớ đến nhau không
Quang Anh cười khẽ:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy… cậu sẽ nhớ mình chứ?
Duy nhìn cậu, nhẹ nhàng gật đầu:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tớ vẫn đang vẽ bầu trời có cậu ở trong đó mà.
Và thế là, mùa chia tay đến, nhưng chẳng có điều gì phải buồn. Vì họ biết, dù sau này học khác trường, sống ở nơi khác, thì những tháng ngày cùng nhau trưởng thành sẽ mãi là một phần thanh xuân không thể quên.

#2.Gió qua mùa cũ

Thành phố Hồ Chí Minh những ngày đầu tháng chín đầy nắng và lạ lẫm. Đức Duy đỗ vào một trường đại học chuyên về thiết kế, đúng với ước mơ thầm lặng mà cậu từng ấp ủ. Còn Quang Anh theo học ngành Y ở một trường cách đó không xa, bận rộn với lịch học dày đặc, những buổi thực hành, báo cáo và cả trực ca đêm.
Mỗi người một thế giới mới, bạn bè mới, lịch học khác nhau. Họ không còn gặp nhau mỗi ngày như hồi cấp ba, nhưng vẫn giữ liên lạc – không ồn ào, không quá nhiều lời, chỉ là những tin nhắn đơn giản:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
“Hôm nay đi học mệt không?”
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
“Trưa nhớ ăn cơm nhé.”
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
“Ở Sài Gòn mưa rồi. Đừng quên mang áo mưa.”
Một ngày nọ, sau giờ học, Quang Anh bất ngờ đến trước cổng ký túc xá của Duy, tay cầm một ly sữa đậu nành còn ấm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gì đây?
Duy cười, ngạc nhiên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tặng người hay thức khuya làm đồ án. Mình đoán hôm nay cậu chưa ăn gì.
Duy đón ly sữa, ánh mắt dịu lại. Cậu nói khẽ:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu vẫn luôn đoán đúng như thế. Lạ thật.
Họ cùng nhau ngồi trên bậc thềm trước ký túc, nhìn dòng người tấp nập trôi qua. Duy kể về môn học mới, về thầy cô nghiêm khắc nhưng giỏi chuyên môn. Quang Anh kể về những lần làm trực gác đêm ở bệnh viện thực hành, về cảm giác vừa sợ vừa thương khi lần đầu chứng kiến một ca cấp cứu.
Không ai nói về tình cảm, nhưng từng ánh mắt, từng nụ cười chậm rãi đã đủ để cả hai hiểu: Dù thời gian trôi, khoảng cách có thật, nhưng cảm xúc ấy vẫn luôn âm ỉ cháy như ngọn lửa nhỏ, đủ sưởi ấm nhau trong lòng thành phố lớn
Một hôm trời mưa rất to. Duy đang ngồi trong phòng thì nhận được tin nhắn từ Quang Anh:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Tớ đang dưới sảnh. Cậu xuống được không?”
Duy vội mặc áo khoác, chạy xuống. Quang Anh đứng dưới mái hiên, áo ướt một mảng, tay ôm một chiếc hộp nhỏ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gì vậy?
Duy hỏi.
Quang Anh đưa hộp cho cậu, nói khẽ:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Là tập tranh của cậu in thành sách mini. Tớ nhờ một người bạn làm in giúp. Tớ muốn cậu tin vào khả năng của chính mình.
Duy ngỡ ngàng mở ra, thấy những bức vẽ quen thuộc của mình: một góc lớp cũ, một chiếc ghế đá dưới hàng phượng, và cả bức tranh cậu từng vẽ Quang Anh – dáng người đứng giữa nắng, tay che trán, cười rạng rỡ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu lưu lại hết ư?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ. Vì nó là thanh xuân của tụi mình.
Đức Duy nhìn Quang Anh rất lâu. Không khí mưa ẩm và lạnh, nhưng nơi lồng ngực lại ấm lạ thường.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh... nếu một ngày tớ nói tớ thích cậu, thì mọi thứ có thay đổi không?
Quang Anh cười nhẹ, đưa tay gạt một giọt nước mưa trên tóc Duy:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ớ sẽ nói… tớ đã đợi cậu nói điều đó từ rất lâu rồi.
Cơn mưa vẫn rơi. Nhưng chẳng còn ai thấy lạnh.

#3.Khi người lớn biết yêu

Cuộc sống sau đại học không màu hồng như những gì họ từng tưởng tượng. Quang Anh vừa ra trường đã được nhận vào làm bác sĩ nội trú tại một bệnh viện lớn – công việc nặng nề, áp lực và đầy thử thách. Lịch làm việc xoay ca, không ngày nghỉ cố định, đôi khi là những đêm trắng không ngủ.
Còn Đức Duy, sau thời gian làm freelancer, cuối cùng cũng mở được một studio thiết kế nhỏ. Cuộc sống dần ổn định, nhưng đầy những lo toan. Họ không còn thời gian rảnh rỗi như xưa. Những lần gặp nhau thưa dần – có khi là vài tuần, có khi cả tháng trời chỉ nói chuyện qua tin nhắn ngắn ngủi:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Em trực ca đêm, anh ngủ sớm nhé.”
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
“Anh deadline gấp, mai mới gọi lại được.”
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Hôm nay có bệnh nhi dễ thương lắm. Em kể anh nghe sau.”
Có lúc Duy ngồi một mình trong studio, nhìn những bản vẽ dang dở, lòng bỗng trống rỗng. Cậu từng nghĩ chỉ cần có tình cảm chân thành thì mọi thứ sẽ ổn. Nhưng trưởng thành rồi mới hiểu: yêu một người không chỉ là nhớ nhung, mà còn là học cách chờ đợi, tin tưởng, và kiên nhẫn.
Một tối mưa, Duy bất ngờ nhận được điện thoại từ Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em nghỉ phép được ba ngày. Mình đi đâu đó nhé?
Chuyến đi vội vã ấy đưa họ đến Đà Lạt – nơi chưa từng hẹn, nhưng lại như được định sẵn từ lâu. Không ồn ào, không chen chúc, chỉ có hai người và sương mù tháng mười một bao phủ khắp những con dốc.
Trong một buổi chiều se lạnh, ngồi bên lò sưởi trong một quán cà phê nhỏ, Duy cầm tay Quang Anh, lần đầu nói ra những điều giấu kín:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đã từng nghĩ... có lẽ em cần một người khác. Một người có thể ở bên em mỗi ngày, không bận rộn, không mơ mộng viển vông như anh.
Quang Anh nhìn Duy, ánh mắt không giận, chỉ có nỗi xót xa dịu dàng:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh biết không? Trong những đêm em trực cấp cứu, khi mệt lả, chỉ cần nghĩ đến ánh mắt anh – em lại thấy có sức mạnh để tiếp tục. Em không cần ai khác, chỉ cần anh đừng rời xa.
Duy siết tay cậu chặt hơn. Ngoài cửa sổ, sương phủ trắng đồi, nhưng trong lòng họ, thứ sưởi ấm không phải lò than – mà là tình cảm chân thành, âm ỉ, chưa bao giờ tắt.
Chuyến đi ngắn ngủi nhưng đủ để họ hiểu rằng: yêu không cần phải kề cận mỗi ngày, nhưng cần một niềm tin tuyệt đối vào người kia. Họ quay về thành phố, tiếp tục công việc, tiếp tục cuộc sống – nhưng khác trước, lần này là với một trái tim vững vàng hơn.
Mỗi cuối tuần, dù bận rộn thế nào, Duy vẫn dành một buổi ghé bệnh viện – không phải để gặp Quang Anh, mà để ngồi ở quán cà phê nhỏ gần đó, chờ. Dù chỉ để nhìn thấy người kia thoáng qua, dù chỉ để đưa một hộp cơm, một nụ cười mệt mỏi.
Và Quang Anh, sau mỗi ca trực dài, vẫn giữ một thói quen: mở điện thoại, đọc lại những tin nhắn cũ, những lời nhắn nhủ giản dị từ Duy, để tự nhắc mình – tình yêu không cần ồn ào, chỉ cần không rời bỏ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play