[DuongHung] Dưới Trăng Khuyết Là Máu
Giới thiệu
• [DuongHung] Dưới Trăng Khuyết Là Máu
- Lê Quang Hùng, một kẻ dịu dàng, ngoan ngoãn, nhưng không ai biết một người tưởng chừng như bình thường, lại vô tình chạm vào vòng xoáy lời nguyền suốt trăm năm
- Trần Đăng Dương, một kẻ là con trai út bị che giấu trong bóng tối của nhà họ Trần, nhưng ánh mắt vẫn luôn theo dõi cậu, trong mơ - trong thực - trong từng hơi thở
- Một tiếng gọi tên vô tình, một vòng luân âm khởi động, một định mệnh không ai ngờ đến
- Và.. tình yêu ấy, rốt cuộc là cứu rỗi, hay trói buộc vĩnh viễn?
•┈┈┈••✦••┈┈┈•
- " Khi trăng khuyết rơi xuống, máu sẽ lên tiếng "
- " Hùng ơi.. gọi tên anh đi.. "
- " Em không chọn anh, nhưng định mệnh đã chọn em.. cho anh "
Khi lời nguyền trăm năm tỉnh giấc..
Khi cái tên được cất lên ba lần..
Là lúc sợi dây số mệnh bắt đầu siết chặt
Lê Quang Hùng, vị hôn thê của Trần Quân Hạo
Cả hai vốn tưởng cả đời này mình chỉ cần sống êm đềm trong nhung lụa
Cho đến ngày cậu bắt gặp ánh mắt đó.. ánh mắt nơi góc tối của ngôi nhà Trần gia
Ánh mắt của kẻ bị giấu kín suốt nhiều năm
Anh là kẻ mang trên mình lời nguyền tuyệt nguyệt
Khiến gia tộc nhà Trần hưng thịnh qua hàng trăm năm, nhưng lại nhấn chìm đứa con út trong cô độc và bóng tối
Khi cái tên " Trần Đăng Dương " được thốt ra trên môi cậu
Khi đêm trăng khuyết bắt đầu ló dạng
Số mệnh của cả ba đều bị xoáy vào một trò chơi nghiệt ngã
Nơi tình yêu, chiếm hữu, thù hận hòa quyện thành một nghi thức đẫm máu
" Em chọn hắn, hắn cũng chọn em.. nhưng lời nguyền chọn cả hai ta "
Người con trai bước ra từ giấc mơ
Lê Quang Hùng không phải kiểu người tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên
Cậu nghĩ tình yêu cần thời gian, cần sự thấu hiểu, cần những va chạm đời thường để nuôi dưỡng cảm xúc
Cậu đã từng nói với đám bạn rằng
" Chỉ có trong tiểu thuyết thôi "
Nhưng rồi, một ngày mưa tháng năm, niềm tin ấy sụp đổ chỉ trong một ánh nhìn
Hôm đó, cậu vội đến trường để nộp luận văn tốt nghiệp
Trễ hẹn với giáo viên, người thì còn ướt mèm vì cơn mưa bất ngờ
Tóc bết dính vào trán, áo sơ mi dính sát vào người khiến ai nhìn vào cũng thấy cậu giống một chú mèo lạc hơn là sinh viên chuẩn bị ra trường
Không, phải nói là đâm sầm vào mới đúng
Tay cậu lộn xộn mấy xấp tài liệu, chân thì trơn trượt, suýt ngã thì một bàn tay mạnh mẽ đỡ lấy cánh tay cậu
Cậu ngẩng lên, và lần đầu tiên, ánh mắt cậu chạm phải ánh mắt hắn
Ngay khoảnh khắc đó, thế giới bỗng chậm lại
Người con trai ấy mặc sơ mi trắng, cổ tay áo gấp gọn gàng để lộ đường gân mảnh, dáng người cao ráo, sống mũi thẳng và ánh mắt sắc lạnh như gương
Mọi thứ ở hắn dường như đều tinh tế, cao quý, như bước ra từ một thế giới khác, không thuộc về những ngày thường xám xịt của cậu
Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng buông tay cậu khi thấy cậu đã đứng vững
Nhưng chính khoảnh khắc đó, cậu có thể thề rằng
Tim cậu đã đập lệch một nhịp
Trần Quân Hạo
Cậu nên cẩn thận hơn
Giọng hắn trầm và chậm rãi, không lạnh lùng, nhưng đủ để khiến cậu nuốt lời cảm ơn vừa định thốt ra
Trước khi cậu kịp hỏi tên hay nói gì, hắn đã bước đi
Áo sơ mi trắng dần khuất trong lòng người, chỉ còn mùi nước hoa bạc hà phảng phất lẫn trong mùi mưa, đọng lại mãi nơi ký ức
Cậu tình cờ thấy hắn trong buổi hội thảo về phát triển doanh nghiệp trẻ
Hắn đứng phát biểu ở hàng ghế đầu, ánh đèn rọi lên gương mặt sắc nét đến gần như là lạnh lùng
Cái cách hắn nói, cách hắn phân tích vấn đề, từng cử chỉ, từng cái nhíu mày,...
Tất cả đều khiến cậu không thể rời mắt
Lúc hội thảo kết thúc, cậu tưởng mình sẽ lại bỏ lỡ cơ hội như lần trước
Nhưng lần này, hắn bước đến
Trần Quân Hạo
Chúng ta từng gặp nhau.. dưới mưa
Giọng nói ấy, vẫn trầm và rõ ràng như ngày nào
Trần Quân Hạo
Tôi là Trần Quân Hạo
Cậu cứng họng mất vài giây rồi mới phản ứng lại, vội đưa tay ra bắt lấy tay hắn
Lê Quang Hùng
Lê.. Lê Quang Hùng
Trần Quân Hạo
Tên cậu rất.. dễ nhớ
Và thế là, tình yêu sét đánh xảy ra
Không phải là tưởng tượng
Kể từ hôm đó, hắn xuất hiện ngày một nhiều hơn trong cuộc sống của cậu
Hắn đến quán cà phê nơi cậu làm thêm, đưa cậu đi dạo những chiều tan học, gửi cậu những cuốn sách hiếm đúng chuyên ngành
Thậm chí.. học nấu ăn chỉ để nấu cho cậu một bữa ăn ngon vào ngày cậu bị sốt
Mọi người đều nói, cậu thật may mắn
Cậu chưa từng nghĩ mình sẽ yêu ai nhanh đến thế
Càng không ngờ được lại là người như hắn
Đẹp trai, giỏi giang, gia thế tốt, và chỉ dịu dàng với riêng mình cậu
Cho đến khi.. hắn ngỏ lời cầu hôn
Trần Quân Hạo
Lê Quang Hùng.. anh muốn em làm vợ anh
Ngón tay hắn mang theo chiếc nhẫn nhỏ gọn, ánh bạc lấp lánh trong đêm
Cậu ngơ ngác nhìn hắn, nhịp tim đập rối loạn
Lê Quang Hùng
Em.. thật sự có thể sao?
Hắn không nói gì, chỉ đưa tay ra kéo cậu vào vòng ôm, thì thầm
Trần Quân Hạo
Gia đình anh sẽ yêu em như cách anh đã yêu em
Ẩn sau nụ cười dịu dàng đó, là một căn nhà có thứ gì đó đang lặng lẽ chờ mình bước vào
Và một cánh cửa chưa từng hé
Cánh cửa ngôi nhà quyền thế
Biệt thự nhà họ Trần tọa lạc ở vùng ven ngoại ô phía Đông thành phố
Nơi mà bản đồ trên điện thoại vẫn luôn hiển thị tín hiệu sóng yếu
Và xe taxi phải dừng lại nơi cách cánh cổng chính hơn mười mét vì hệ thống kiểm soát an ninh phức tạp
Cậu ngẩng đầu nhìn tòa nhà trước mắt
Một căn biệt thự mang phong cách châu Âu cổ điển, mái vòm cong, tường trắng ngà, điểm xuyết vài ô cửa kính, bao quanh là rừng cây cao rậm rạp
Ngay cả cánh cổng đen bằng sắt cũng được chạm trổ hoa văn tỉ mỉ như cung điện thời xưa
Cậu chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ bước vào một nơi như thế này
Không phải trong vai trò là khách vãng lai, mà là.. vợ sắp cưới của con trai trưởng
Hắn nắm tay cậu khi hai người bước qua cổng, đôi tay hắn lúc nào cũng lạnh nhưng lại khiến người ta yên tâm một cách kỳ lạ
Trần Quân Hạo
Em đừng lo gì cả
Trần Quân Hạo
Cha mẹ anh rất mong được gặp em
Lê Quang Hùng
Em.. chỉ sợ mình vụng về quá
Trần Quân Hạo
Chỉ cần là em, thế nào cũng được
Câu nói ấy, một lần nữa khiến cậu cảm thấy nhẹ nhõm
Cậu mỉm cười, dù trong lòng vẫn có gì đó bất an mơ hồ.. như thể một phần linh cảm đang cố thì thầm với cậu
Bước vào nhà, thứ đầu tiên đập vào mắt cậu không phải là những thứ đồ đạc đắt tiền
Mà là sự yên lặng tuyệt đối
Quá.. hoàn hảo đến lạnh người
Mọi thứ sạch sẽ đến mức không có lấy một hạt bụi
Tường được sơn màu be nhạt, đèn pha lê lấp lánh trên trần cao, hành lang dài trải thảm đỏ
Trên tường treo chân dung tổ tiên nhà họ Trần
Ai nấy đều mặc trường bào cổ xưa, gương mặt nghiêm nghị, đôi mắt như nhìn xuyên qua thời gian
Thùy Linh Chi
Chào mừng cậu đến nhà họ Trần
Một giọng nữ vang lên từ trên bậc thang
Cậu ngẩng đầu, là một người phụ nữ tầm bốn mươi tuổi, mặc sườn xám màu xám tro, tóc búi gọn, khí chất tao nhã nhưng sắc bén, đang bước xuống
Đi sau là một người đàn ông cao lớn, áo vest đen, vẻ mặt uy nghiêm
Trần Quân Hạo
Họ là cha mẹ anh..
Bà Thùy Linh Chi, và ông Trần Tuấn Khải
Họ không giống những bậc phụ huynh bình thường
Họ giống như những người đứng sau ánh đèn sân khấu quyền lực
Trần Quân Hạo
Con chào cha, mẹ
Trần Quân Hạo
Đây là Quang Hùng, người con đã nhắc đến lần trước
Lê Quang Hùng
Chào hai bác ạ
Thùy Linh Chi
Thằng bé này nhìn ngoan ngoãn thật
Thùy Linh Chi
Không như mấy tiểu thư ồn ào mà ta từng gặp
Cha hắn thì chỉ gật đầu nhẹ
Không cười, không lạnh, không thân thiện, cũng chẳng xa cách
Giống như một tượng đá lâu năm
Sau bữa ăn, khi hắn đưa cậu đi tham quan biệt thự, họ đi ngang qua một hành lang dài
Một đôi mắt đen nhánh, lạnh buốt, ánh lên sau cánh cửa mở hé, từ căn phòng cuối hành lang
Không phải cha hắn, càng không thể là mẹ hắn
Dáng người mảnh khảnh, chỉ đứng lặng, như thể không tồn tại
Mắt không chớp, chỉ nhìn chằm chằm cậu
Tay hắn vẫn nắm lấy cậu, kéo đi
Trần Quân Hạo
Đi thôi, căn phòng đó bỏ trống rồi
Trần Quân Hạo
Không có gì để xem cả
Lê Quang Hùng
Nhưng em thấy có người..
Trần Quân Hạo
Em nhìn nhầm rồi
Hắn không quay lại, nhưng tay hắn lại siết chặt hơn, mạnh bất thường
Cậu cảm nhận rõ, hắn đang.. căng thẳng
Nhưng cậu không hỏi thêm nữa
Cậu biết rõ, có những thứ, nếu chưa được phép, thì tốt nhất đừng cố mở ra
Tối hôm đó, khi đang nằm trên chiếc giường sang trọng trong căn phòng dành riêng cho cậu và hắn
Cậu chẳng tài nào ngủ được
Dù căn phòng kín như bưng, có rèm dày che kín cửa sổ
Nhưng cậu vẫn cảm thấy có thứ gì đó.. đang nhìn mình
Không phải từ phía ngoài cửa
Từ dưới chiếc tủ gỗ cổ ở góc phòng
Từ nơi mà ánh đèn ngủ không thể chiếu tới
Và trước khi nhắm mắt lại, cậu nghe thấy một tiếng thì thầm, cực khẽ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play