#AllCaptain-𖦹˙– .Addiction.
XUYÊN KHÔNG? ĐÙA À, TÔI CÒN CHƯA KỊP LẤY LƯƠNG
bỉm
t đã nhận rất nhiều lời góp ý từ nhiều người
bỉm
và hôm nay t sẽ sửa lại toàn bộ truyện
bỉm
kh chắc chắn là nó sẽ hay... nhưng t nghĩ là nó sẽ ổn
Hoàng Đức Duy cảm thấy đầu mình như vừa bị một chiếc xe tải mười mấy tấn cán qua.
Cơn đau nhức nhối từ thái dương lan xuống gáy khiến cậu không nhịn được mà chửi thề một tiếng:
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Đm... cái thằng tài xế nào đi đứng kiểu đấy...
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Bố mày còn chưa kịp nhận lương tháng này mà!
Duy cố gắng nheo mắt, ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà khiến cậu chói mắt đến mức muốn mù lòa.
Khoan đã, đèn chùm pha lê?
Nhà thuê của cậu chỉ có cái bóng đèn tuýp mười mấy nghìn đồng thỉnh thoảng còn nhấp nháy như phim kinh dị cơ mà?
Cậu bật dậy, nhìn quanh. Đây là một căn phòng rộng đến mức vô lý.
Giường trải ga lụa cao cấp, mùi tinh dầu đàn hương thoang thoảng, và trước mặt cậu là một chiếc gương lớn.
Duy bò xuống giường, nhìn vào gương rồi đứng hình mất năm giây.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Cái mặt này... nhìn quen thế nhỉ?
Trong gương là một chàng trai có làn da trắng sứ, đôi mắt to tròn long lanh nhưng lại mang vẻ hơi ngốc nghếch.
Đây chẳng phải là nhân vật "nam phụ pháo hôi" trùng tên với cậu trong bộ tiểu thuyết NP cẩu huyết mà cậu vừa thức đêm để viết kịch bản sao?
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Vãi cả chưởng! Xuyên không thật đấy à?
Duy vỗ bốp một phát vào mặt mình.
Đau... Vậy là không phải mơ.
Theo đúng cốt truyện, Hoàng Đức Duy này là một thiếu gia bù nhìn, vì mê đắm dàn nam thần trong thành phố mà làm đủ trò hèn hạ, cuối cùng bị cả đám ghét bỏ, đẩy vào con đường nợ nần rồi chết bờ chết bụi.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Dẹp! Dẹp ngay!
[ Lầm bầm ]
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Bố mày có tay có chân, có cái miệng dẻo như kẹo kéo thế này, mắc gì phải đi làm lốp dự phòng chứ?
Đang mải suy nghĩ, cánh cửa phòng đột ngột bị đạp mạnh một cái.
Một chàng trai cao ráo, diện bộ vest đen chỉnh tề bước vào. Gương mặt người nọ đẹp đến mức khiến Duy phải nín thở, nhưng sát khí tỏa ra thì lại khiến cậu muốn ná thở.
???
Hoàng Đức Duy, cậu diễn đủ chưa?
Duy chớp mắt, bộ não thiên tài biên kịch bắt đầu nhảy số.
Đây là Nguyễn Quang Anh – đại thiếu gia nhà họ Nguyễn, cũng là người mà "nguyên chủ" đã dùng thuốc để bẫy lên giường tối qua nhưng không thành.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Ơ... anh là ai? Tui là ai? Đây là đâu?
Duy giả bộ ngây ngô, tay ôm lấy đầu.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Trời ơi, tôi bị mất trí nhớ rồi! Tôi không nhớ gì hết!
Quang Anh nhếch mép, nụ cười đầy vẻ khinh bỉ.
Hắn tiến lại gần, bóp chặt lấy cằm Duy, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt hắn:
#𝐪𝐮𝐚𝐧𝐠𝐚𝐧𝐡.
Chiêu trò này cũ quá rồi Duy ạ.
#𝐪𝐮𝐚𝐧𝐠𝐚𝐧𝐡.
Cậu hạ thuốc tôi, rồi lại tự đập đầu vào cạnh bàn làm mình làm mẩy.
#𝐪𝐮𝐚𝐧𝐠𝐚𝐧𝐡.
Tưởng tôi sẽ thương hại cậu sao?
Duy cảm thấy cằm mình như muốn gãy đến nơi.
Cậu cáu thật sự. Bình thường Duy là đứa rất hiền, nhưng cứ động đến nỗi đau thể xác là cái mỏ của cậu lại hoạt động hết công suất.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Này anh bạn trẻ, bỏ cái tay ra nhé!
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Đau chết bà nội tôi rồi!
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Hạ thuốc cái gì? Tôi mà thèm hạ thuốc anh á?
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Nhìn anh cũng đẹp trai đấy nhưng cái nết như cái bánh tráng trộn thế này thì cho tôi tôi còn đánh thêm cho ấy chứ!
Quang Anh sững người. Hắn chưa bao giờ thấy Hoàng Đức Duy dám bật lại mình, lại còn bằng cái giọng điệu chợ búa như thế này.
#𝐪𝐮𝐚𝐧𝐠𝐚𝐧𝐡.
Cậu nói cái gì?
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Tôi nói là tôi không nhớ anh là ai, cũng chẳng quan tâm cái vụ hạ thuốc gì đó.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Giờ thì mời anh đi ra ngoài cho tôi nhờ.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Tôi cần đi vệ sinh, anh muốn đứng đây xem tôi giải quyết nỗi buồn hay gì?
Quang Anh nghiến răng, gương mặt lạnh lùng thường ngày có chút rạn nứt:
#𝐪𝐮𝐚𝐧𝐠𝐚𝐧𝐡.
Tốt. Coi như cậu giỏi.
#𝐪𝐮𝐚𝐧𝐠𝐚𝐧𝐡.
Đừng để tôi thấy mặt cậu ở công ty nữa.
#𝐪𝐮𝐚𝐧𝐠𝐚𝐧𝐡.
Hợp đồng đại diện của cậu... hủy bỏ!
Hắn quay lưng bước đi, tiếng giày da gõ xuống sàn nghe chát chúa. Duy ở phía sau lầm bầm:
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Hủy thì hủy, làm như quý báu lắm.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Tầm này bố mày đi làm Content Creator cũng đủ sống nhé!
Duy thở phào một cái, định đi tìm cái gì đó bỏ bụng thì điện thoại trên bàn rung lên liên hồi.
Một nhóm chat hiện lên với cái tên:
Cậu suýt chút nữa thì nôn ra tại chỗ.
Trong nhóm chat, hàng loạt tin nhắn hiện lên.
#𝐭𝐡𝐚𝐧𝐡𝐚𝐧.
Này, nghe bảo hôm qua mày bị Quang Anh đuổi thẳng cổ à?
#𝐝𝐚𝐧𝐠𝐝𝐮𝐨𝐧𝐠.
Đã bảo đừng có động vào anh ấy mà không nghe.
#𝐝𝐚𝐧𝐠𝐝𝐮𝐨𝐧𝐠.
Tự làm tự chịu nhé.
#𝐪𝐮𝐚𝐧𝐠𝐡𝐮𝐧𝐠.
Thôi, tối nay ra quán bar the blue đi, coi như giải sầu.
Duy nhìn dòng tin nhắn của Lê Quang Hùng, mắt sáng rực lên.
Bar? Rượu? Ăn uống? Cái này thì cậu rành.
Ở thế giới cũ, Duy vốn là vua lỳ đòn trên bàn nhậu, chưa bao giờ biết sợ thằng nào.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Để xem cái dàn công trong truyền thuyết này lợi hại thế nào.
Cậu thay bộ quần áo khác. Trong tủ toàn đồ hiệu nhưng style của nguyên chủ thật sự là một thảm họa.
Lấp lánh như một con tắc kè hoa bị trúng gió.
Duy chọn đại một chiếc áo thun trắng đơn giản, khoác bên ngoài chiếc sơ mi caro và mặc quần jeans đen.
Nhìn vào gương, cậu tặc lưỡi:
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Đấy, đơn giản thế này có phải là trông giống người lương thiện hơn không?
Duy bắt xe đến quán Bar. Vừa bước vào, không khí xập xình và mùi rượu vang đắt tiền đã xộc vào mũi.
Ở một góc VIP, cậu thấy một đám người đang ngồi. Ai nấy đều toát ra vẻ giàu sang và khí chất ngút trời.
Người đầu tiên vẫy tay gọi cậu là Đặng Thành An. Anh chàng này đeo một chiếc kính râm dù là ở trong bar, tay thì lấp lánh mấy cái nhẫn kim cương.
#𝐭𝐡𝐚𝐧𝐡𝐚𝐧.
Ơ kìa, "ông hoàng hạ thuốc
" tới rồi à?
An cười khanh khách, giọng đầy vẻ trêu chọc.
Duy đi tới, thản nhiên ngồi xuống ghế, cầm lấy một ly rượu trên bàn và nốc cạn trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Chào các anh em nhé.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Hôm qua đầu óc có chút vấn đề nên làm loạn, mong mọi người bỏ qua cho.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Từ nay tôi là Hoàng Đức Duy phiên bản 2.0, không lụy tình, chỉ lụy tiền.
Trần Đăng Dương. Người nãy giờ vẫn im lặng đọc sách (vâng, đi bar mà đọc sách!) ngước mắt lên nhìn Duy qua gọng kính cận:
#𝐝𝐚𝐧𝐠𝐝𝐮𝐨𝐧𝐠.
Cậu đập đầu vào đâu thật à?
#𝐝𝐚𝐧𝐠𝐝𝐮𝐨𝐧𝐠.
Hay là thuốc của tối qua vẫn chưa hết tác dụng?
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Tác dụng cái con khỉ!
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
[ Vẫy tay gọi nhân viên ]
Em ơi, cho anh đĩa mồi nào ngon ngon tí.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Rượu không đau dạ dày chết!
Lê Quang Hùng ngồi phía đối diện, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại nhìn Duy.
Anh ta là một ngôi sao nổi tiếng, bình thường chỉ cần một cái nhìn của Duy là đủ để cậu đỏ mặt tía tai.
Nhưng hôm nay, Duy nhìn anh ta cứ như nhìn một cái cột điện đẹp mã ấy?
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Hùng, anh nhìn tôi làm gì?
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Mặt tôi có dính tiền à?
Duy vừa nhồm xoàm nhai hạt điều vừa hỏi.
Quang Hùng bật cười, một nụ cười đầy hứng thú:
#𝐪𝐮𝐚𝐧𝐠𝐡𝐮𝐧𝐠.
Hình như cậu thật sự khác trước rồi.
Đúng lúc đó, một nhóm người khác bước vào. Dẫn đầu là một người đàn ông có vẻ ngoài cực kỳ quyền lực, chính là Trần Minh Hiếu ( Hiếu Thứ Hai) . Theo sau là Đỗ Hải Đăng và một vài người nữa.
Không khí trong phòng Vip bỗng chốc đông cứng lại. Hiếu nhìn Duy, rồi nhìn sang Quang Anh (vừa mới đến sau).
#𝐦𝐢𝐧𝐡𝐡𝐢𝐞𝐮.
Nghe nói hôm qua có kịch hay, tôi về muộn nên bỏ lỡ à?
Hiếu thong thả ngồi xuống, nhìn Duy bằng ánh mắt dò xét.
Duy nuốt ực một cái. Đây rồi, "trùm cuối" của dàn công đây rồi.
Trong truyện, Hiếu Thứ Hai là người thâm sâu nhất, cũng là người khiến nguyên chủ đau khổ nhất.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Chẳng có kịch gì đâu anh Hiếu ạ.
[ Cười giả lả ]
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Chỉ là một chút hiểu lầm nhỏ giữa tôi và anh Quang Anh thôi.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Giờ hóa giải rồi. Chúng ta vẫn là bạn tốt, nhỉ Quang Anh?
Quang Anh hừ lạnh một tiếng, không thèm trả lời.
Bữa tiệc bắt đầu trở nên náo nhiệt hơn khi rượu vào lời ra.
Duy không hề tỏ ra khép nép như trước, cậu bắt đầu tấu hài, kể những câu chuyện tiếu lâm từ thế giới hiện đại khiến cả đám từ ngỡ ngàng đến bật cười ha hả.
Ngay cả một người khó tính như Trần Đăng Dương cũng phải tủm tỉm cười.
Nhưng drama không để Duy yên ổn quá lâu.
Một cô gái với bộ váy đỏ rực rỡ, trang điểm đậm bước vào phòng VIP.
Đó là Lâm Mỹ Linh – nữ phản diện trong truyện, người luôn tìm cách hãm hại Duy để chiếm lấy tình cảm của dàn nam thần.
#𝐦𝐲𝐥𝐢𝐧𝐡.
Ô kìa, Duy Duy cũng ở đây à?
#𝐦𝐲𝐥𝐢𝐧𝐡.
Nghe nói hôm qua em làm chuyện xấu hổ lắm, sao hôm nay vẫn còn vác mặt đến đây được vậy?
Ả ta mỉa mai, giọng lanh lảnh.
Duy đặt ly rượu xuống, nhìn Mỹ Linh từ đầu đến chân rồi thản nhiên nói:
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Chị Linh à, son chị dính vào răng kìa.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Với cả, nếu chị muốn dạy bảo tôi thì ít nhất cũng nên đi thay cái bộ váy nhìn như con cá chọi này đi.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Nhìn đau mắt quá!
Cả phòng VIP im phăng phắc. Mỹ Linh đỏ mặt tía tai, không tin nổi vào tai mình.
#𝐦𝐲𝐥𝐢𝐧𝐡.
Mày... mày dám...
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Mọi người thấy tôi nói đúng không?
[ Quay sang bọn họ ]
Đặng Thành An không nhịn được mà phun cả ngụm rượu ra ngoài, cười sặc sụa:
#𝐭𝐡𝐚𝐧𝐡𝐚𝐧.
Đm đúng thật, nhìn giống cá chọi vãi!
KHI CÔNG VIỆC LÀ MỘT CÚ LỪA
Hoàng Đức Duy tỉnh dậy sau một đêm quẩy banh nóc với cơn đau đầu như búa bổ.
Cậu nhìn sang bên cạnh, may quá, giường vẫn trống không, không có cảnh tượng sáng thức giấc thấy mình trên giường một người lạnhư trong mấy bộ truyện cẩu huyết.
Cậu vơ lấy cái điện thoại, đập vào mắt là 20 cuộc gọi lỡ từ một cái tên: Trần Phong Hào.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
À, quản lý của nguyên chủ!
Duy sực nhớ ra. Trong truyện, Trần Phong Hào là một quản lý cực kỳ gắt gao nhưng lại rất trung thành.
Duy vừa nhấn nút nghe, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng thét như sấm đánh bên tai.
#𝐩𝐡𝐨𝐧𝐠𝐡𝐚𝐨.
- HOÀNG ĐỨC DUY! Cậu có còn muốn làm người nữa không?
#𝐩𝐡𝐨𝐧𝐠𝐡𝐚𝐨.
- Buổi casting phim của đạo diễn Trần Minh Hiếu bắt đầu từ 30 phút trước rồi!
#𝐩𝐡𝐨𝐧𝐠𝐡𝐚𝐨.
- Cậu đang ở cái xó xỉnh nào đấy hả?
Duy giật nảy mình, suýt nữa đánh rơi điện thoại.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
- Dạ dạ, em... em đang trên đường ạ!
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Tắc đường quá anh ơi, ở đây kẹt cứng luôn này!
#𝐩𝐡𝐨𝐧𝐠𝐡𝐚𝐨.
- Tắc cái con khỉ mốc nhà cậu.
#𝐩𝐡𝐨𝐧𝐠𝐡𝐚𝐨.
- Tôi đang đứng trước cửa nhà cậu đây, nhìn xuống đường xem có cái xe nào không?
#𝐩𝐡𝐨𝐧𝐠𝐡𝐚𝐨.
- Xuống đây ngay trong vòng 5 phút, nếu không tôi sẽ băm cậu ra làm mồi cho cá ăn đấy.
Duy cuống cuồng vớ đại bộ quần áo, đánh răng rửa mặt với tốc độ ánh sáng rồi phi xuống lầu.
Vừa bước ra cổng, cậu đã thấy một chiếc xe đen bóng loáng và một người đàn ông mặt đằng đằng sát khí đang đứng tựa vào xe.
Trần Phong Hào nhìn Duy, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ:
#𝐩𝐡𝐨𝐧𝐠𝐡𝐚𝐨.
Hôm nay ăn mặc kiểu gì thế này?
#𝐩𝐡𝐨𝐧𝐠𝐡𝐚𝐨.
Đống đồ hiệu lấp lánh đâu rồi?
#𝐩𝐡𝐨𝐧𝐠𝐡𝐚𝐨.
Sao lại mặc áo thun quần jeans như sinh viên lần đầu đi thực tập thế kia?
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Thay đổi phong cách cho nó gần gũi với quần chúng anh ạ.
Duy cười giả lả, leo tót lên xe.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Đi thôi đại ca, không đạo diễn Hiếu lại tế em lên phường mất.
Tại phim trường, không khí căng thẳng bao trùm.
Hôm nay là buổi tuyển chọn nam phụ cho dự án điện ảnh bom tấn "Hào Quang".
Và thật không may cho Duy, ngồi ở ghế giám khảo không chỉ có đạo diễn Trần Minh Hiếu (Hiếu Thứ Hai), mà còn có cả Nguyễn Quang Anh (Rhyder) – nhà đầu tư chính.
Bùi Anh Tú ngồi trên ghế sofa, chân vắt vẻo, tay cầm kịch bản nhưng mắt lại đang mải soi gương chải chuốt lại mái tóc.
Anh ta là một diễn viên hạng A, nổi tiếng với sự tự tin (có phần tự luyến) và vẻ ngoài không một góc chết.
#𝐚𝐧𝐡𝐭𝐮.
Đạo diễn Hiếu này, tôi thấy cái vai này cứ để tôi diễn luôn cho rồi.
#𝐚𝐧𝐡𝐭𝐮.
Cần gì phải tìm thêm nam phụ chi cho mắc công vậy?
#𝐦𝐢𝐧𝐡𝐡𝐢𝐞𝐮.
Cậu diễn chính rồi, định ôm luôn cả phim à?
#𝐦𝐢𝐧𝐡𝐡𝐢𝐞𝐮.
Bớt tự luyến đi.
Đúng lúc đó, Duy bước vào. Cậu cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình hết mức có thể, nhưng cái tên "Hoàng Đức Duy" vừa được xướng lên, cả ba cặp mắt trên bàn giám khảo đều đổ dồn về phía cậu.
#𝐪𝐮𝐚𝐧𝐠𝐚𝐧𝐡.
[ Nhíu mày ]
Cậu lại đến đây làm gì?
#𝐪𝐮𝐚𝐧𝐠𝐚𝐧𝐡.
Tôi tưởng tối qua đã nói rõ rồi?
Duy hít một hơi thật sâu, nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp nhất:
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Chào nhà đầu tư Nguyễn, chào đạo diễn Trần.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Tôi đến đây để thực hiện nghĩa vụ của một diễn viên theo đúng hợp đồng.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Công là công, tư là tư, mong anh Quang Anh đừng để chuyện cá nhân ảnh hưởng đến sự nghiệp của tôi.
#𝐚𝐧𝐡𝐭𝐮.
Ơ, cậu em này hôm nay trông khác thế nhỉ?
#𝐚𝐧𝐡𝐭𝐮.
Nhìn thuận mắt hơn hẳn cái đống kim sa hột lựu hôm nọ đấy.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Cảm ơn anh Tú đã quá khen.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Vẻ đẹp của anh là tượng đài rồi, em chỉ là hạt cát ven đường thôi.
Duy nịnh hót một câu khiến Anh Tú sướng rơn, cười híp cả mắt.
#𝐦𝐢𝐧𝐡𝐡𝐢𝐞𝐮.
Đoạn kịch bản số 5: Nam phụ phát hiện ra người mình yêu phản bội và phải thể hiện sự đau khổ nhưng vẫn giữ được sự kiêu hãnh.
Duy cầm tờ kịch bản. Trong lòng cậu cười thầm:
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
“Cái này thì đúng bài rồi.”
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
“Mình viết kịch bản mười mấy năm, mấy cái trò tâm lý này còn lạ gì nữa chứ.”
Duy đứng giữa sân khấu. Không gian bỗng chốc yên tĩnh.
Cậu nhắm mắt lại, khi mở mắt ra, ánh mắt si tình hèn mọn thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng đến lạnh người.
Cậu không khóc, cũng không gào thét. Duy chỉ đứng đó, nhìn vào một khoảng không vô định, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười tự giễu.
Cậu tháo chiếc nhẫn giả trên ngón tay ra, nhìn nó một hồi rồi thản nhiên ném vào thùng rác cạnh đó.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Hóa ra... cũng chỉ đến thế thôi sao?
Giọng nói của cậu trầm thấp, chứa đựng một sự mệt mỏi cùng cực nhưng lại mang một khí chất thanh cao khó tả.
Cả căn phòng lặng đi. Hiếu Thứ Hai nhìn Duy với ánh mắt hoàn toàn khác. Quang Anh thì sững sờ, dường như hắn không thể tin được đây là kẻ đã từng bám đuôi mình một cách rẻ rúng.
#𝐚𝐧𝐡𝐭𝐮.
Hay! Diễn xuất thế này suýt nữa thì bằng một nửa của tôi rồi đấy.
Sau buổi casting, Duy đang đứng ở hành lang đợi Phong Hào thì một bóng người cao lớn áp sát.
#𝐡𝐚𝐢𝐝𝐚𝐧𝐠.
Duy Duy, hôm nay cậu diễn hay thật đấy.
#𝐡𝐚𝐢𝐝𝐚𝐧𝐠.
Tôi đứng xem mà cũng thấy buồn lây nè.
Hải Đăng vừa nói vừa tự nhiên choàng tay qua vai Duy.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
[ Giữ khoảng cách ]
Cảm ơn anh Đăng. Tôi chỉ là nhất thời lên đồng thôi.
#𝐡𝐚𝐢𝐝𝐚𝐧𝐠.
Haha.. Lên đồng gì chứ... tối nay có tiệc mừng đoàn phim ở Bar The King, cậu đi chứ?
#𝐡𝐚𝐢𝐝𝐚𝐧𝐠.
Có cả Hoàng Kim Long và Phạm Lưu Tuấn Tài nữa đấy.
#𝐡𝐚𝐢𝐝𝐚𝐧𝐠.
Nghe bảo anh Isaac mới từ nước ngoài về, muốn gặp cậu.
Duy hơi khựng lại. Isaac? Trong truyện, Isaac là anh cả của giới hào môn, cực kỳ nghiêm túc và đáng sợ.
Tại sao anh ta lại muốn gặp một đứa pháo hôi như cậu?
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Đi chứ, có ăn có uống là tôi có mặt.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
“Thêm một người thì thêm một drama, sợ gì.”
Tối đó, tại Bar The King – nơi sang chảnh bậc nhất thành phố.
Duy bước vào phòng bao VIP và ngay lập tức cảm nhận được một luồng áp lực khủng khiếp.
Ngồi ở vị trí trung tâm là một người đàn ông diện vest xám tro, phong thái lịch lãm nhưng đôi mắt sắc lẹm như có thể thấu thị tâm can người đối diện.
Đó chính là Phạm Lưu Tuấn Tài (Isaac).
Cạnh anh ta là Hoàng Kim Long (Lou Hoàng), đang mải mê chơi đùa với những đồng xu trong tay, phong thái phóng khoáng, đậm chất nghệ sĩ đường phố.
#𝐭𝐡𝐚𝐢𝐬𝐨𝐧.
Nghe danh Hoàng thiếu gia đã lâu, hôm nay mới thấy... quả nhiên là người thú vị.
[ Bước ra từ góc khuất ]
Duy cảm thấy mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng rồi...
Mấy người này... sao hôm nay hội tụ đông đủ thế này?
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
“Biên kịch nào viết cái kịch bản này thế?”
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
“Cho mười mấy ông công xuất hiện cùng lúc định cho tôi nát cúc hay gì đây?”
#𝐭𝐡𝐚𝐧𝐡𝐚𝐧.
Này, nghe bảo hôm nay mày vả Mỹ Linh sưng mặt à?
#𝐭𝐡𝐚𝐧𝐡𝐚𝐧.
Kể nghe coi, sướng không?
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Chị ta cứ tưởng mình là trung tâm vũ trụ, tôi chỉ giúp chị ta trở về mặt đất thôi.
Isaac nhìn Duy, khóe môi khẽ cong lên một biên độ rất nhỏ:
#𝐭𝐮𝐚𝐧𝐭𝐚𝐢.
Duy, lại đây ngồi cạnh tôi.
Cả căn phòng lập tức rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Mọi người đều biết Isaac là người sạch sẽ và ghét người lạ đụng chạm đến mức nào.
Vậy mà anh ta lại chủ động mời Duy ngồi cạnh?
Duy nuốt nước bọt, bước chân run rẩy đi tới. Vừa ngồi xuống, cậu đã cảm nhận được hơi ấm và mùi nước hoa gỗ đàn hương nam tính từ người Isaac tỏa ra.
#𝐭𝐮𝐚𝐧𝐭𝐚𝐢.
Uống được rượu không?
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Dạ... một chút ạ.
#𝐭𝐮𝐚𝐧𝐭𝐚𝐢.
Vậy uống với tôi một ly.
Duy cầm ly rượu, nhưng vì quá run nên tay cậu hơi trượt, rượu vang đỏ đổ thẳng lên chiếc quần tây đắt tiền của Isaac.
Duy hốt hoảng, vơ lấy xấp khăn giấy trên bàn, cuống cuồng lau chùi trên đùi Isaac.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Em xin lỗi, em xin lỗi!
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Để em lau cho, em không cố ý đâu anh ơi!
Duy mải miết lau mà không nhận ra rằng vị trí cậu đang lau... có chút nhạy cảm. (∩´﹏`∩)
Cả căn phòng một lần nữa đứng hình.
Isaac nắm chặt lấy cổ tay Duy, hơi thở dồn dập, giọng nói khàn đặc:
#𝐭𝐮𝐚𝐧𝐭𝐚𝐢.
Cậu... có biết mình đang làm gì không?
Duy ngước lên, mặt đối mặt với Isaac ở khoảng cách chỉ vài centimet. Cậu chớp chớp mắt, ngây thơ hỏi:
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Dạ... em đang lau quần cho anh mà?
Isaac nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Duy, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác chiếm hữu kỳ lạ mà anh chưa từng có trước đây.
#𝐭𝐮𝐚𝐧𝐭𝐚𝐢.
Được rồi... để tôi tự làm.
Anh ta buông tay Duy ra, nhưng ánh mắt thì vẫn không rời khỏi cậu.
Cuộc vui bắt đầu trở nên nóng hơn khi có sự xuất hiện của các nhân vật phụ và những màn đấu rượu gay cấn.
Duy dần dần hòa nhập, dùng sự hài hước và những câu nói của mình để khuấy động bầu không khí.
bỉm
sao nhiều fic quá v tr??
CÁI BẪY TRONG ĐÊM
Duy vừa rụt tay lại từ đùi của Isaac, không khí trong phòng VIP dường như đặc quánh lại.
Cậu cảm nhận được ít nhất năm ánh mắt đang bắn tia laser về phía mình.
Để phá vỡ sự ngượng ngùng, Duy cầm ngay chai rượu ngoại trên bàn, rót đầy một ly rồi đứng phắt dậy.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Thôi nào mọi người, làm gì mà nhìn em như nhìn sinh vật lạ thế?
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Lỗi tại cái tay em nó nhanh hơn cái não thôi.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Anh Tài, em kính anh một ly tạ lỗi, anh không uống là em đứng đây nhảy múa cho anh xem đấy.
Tuấn Tài nhìn cái dáng vẻ vừa ăn cướp vừa la làng của Duy, đôi lông mày đang nhíu chặt bỗng giãn ra.
Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng cầm ly rượu lên, chạm nhẹ vào ly của Duy. Một tiếng "coong" thanh mảnh vang lên, kéo theo đó là sự thở phào nhẹ nhõm của cả phòng.
#𝐭𝐮𝐚𝐧𝐭𝐚𝐢.
Uống ít thôi, lát còn về.
#𝐚𝐧𝐡𝐭𝐮.
Ơ kìa anh cả, mới bắt đầu mà đã đòi đưa người ta về rồi à?
Anh Tú chen vào, tay vẫn không rời cái gương nhỏ.
#𝐚𝐧𝐡𝐭𝐮.
Duy nó đang vui, để nó chơi với bọn em tí.
#𝐚𝐧𝐡𝐭𝐮.
Nào Duy, lại đây anh bảo, cái chiêu lau quần lúc nãy là học ở đâu đấy?
#𝐚𝐧𝐡𝐭𝐮.
Nhìn chuyên nghiệp phết!
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Học từ sự chân thành đấy anh Tú ạ
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Mà anh bớt soi gương đi, đẹp trai thế rồi soi nữa là gương nó vỡ vì ghen tị đấy.
#𝐭𝐡𝐚𝐧𝐡𝐚𝐧.
Mỏ hỗn, tao thích mày đấy.
#𝐭𝐡𝐚𝐧𝐡𝐚𝐧.
Này Duy, uống với tao.
#𝐭𝐡𝐚𝐧𝐡𝐚𝐧.
Không say không về, đứa nào về trước là làm con chó!
Cứ thế, Duy bị cuốn vào vòng xoáy của những cuộc vui.
Cậu hết cụng ly với Đỗ Hải Đăng lại quay sang đấu khẩu với Nguyễn Quang Anh.
Điều lạ là, hôm nay Quang Anh không còn trưng ra bộ mặt khinh bỉ như mọi khi. Hắn lẳng lặng quan sát Duy, thi thoảng lại đẩy đĩa trái cây về phía cậu khi thấy cậu bắt đầu ngà ngà say.
Cuộc vui kéo dài đến gần nửa đêm. Duy cảm thấy bụng dạ cồn cào, phần vì uống hơi nhiều, phần vì mồi nhắm trên bàn toàn đồ đắt tiền nhưng chẳng bõ dính răng.
Cậu đứng dậy, bước chân hơi loạng choạng.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Các đại ca chơi tiếp nhé, em đi "xả" tí nước cứu hỏa, đầu óc quay cuồng quá rồi.
#𝐝𝐚𝐧𝐠𝐝𝐮𝐨𝐧𝐠.
Có cần anh đi cùng không?
[ Đẩy gọng kính, lo lắng hỏi ]
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Thôi ông nội, tôi đi vệ sinh chứ có đi đánh trận đâu mà cần hộ tống.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Ngồi đấy mà nghiên cứu kịch bản tiếp đi.
Duy phẩy tay, cười hề hề rồi mở cửa bước ra ngoài.
Hành lang quán bar khá tối, ánh đèn neon xanh đỏ lập lòe khiến Duy càng thêm chóng mặt.
Cậu lần mò đi về phía nhà vệ sinh, nhưng vừa đi được vài bước thì một bàn tay từ trong bóng tối bất ngờ vươn ra, bịt chặt lấy miệng cậu.
Duy hoảng hốt, định dùng sức vùng vẫy nhưng đối phương dường như đã chuẩn bị từ trước.
Một mùi hương hóa chất nồng nặc xộc vào mũi, khiến đầu óc cậu tê liệt ngay lập tức.
Trước khi lịm đi, cậu kịp nhìn thấy bóng dáng một người phụ nữ trong bộ váy đỏ rực và một gã đàn ông lực lưỡng đang kéo mình vào lối thoát hiểm.
#𝐦𝐲𝐥𝐢𝐧𝐡.
Mày xong rồi Duy ạ.
Tiếng của Mỹ Linh vang lên, lạnh đến thấu xương.
Bên trong phòng VIP, không khí bỗng dưng trầm xuống. 15 phút trôi qua, vẫn chưa thấy Duy quay lại.
#𝐪𝐮𝐚𝐧𝐠𝐡𝐮𝐧𝐠.
Thằng bé đi hơi lâu rồi đấy.
#𝐪𝐮𝐚𝐧𝐠𝐡𝐮𝐧𝐠.
Để tôi ra xem thế nào.
#𝐦𝐢𝐧𝐡𝐡𝐢𝐞𝐮.
Tôi đi với cậu.
Vừa ra đến hành lang, cả hai khựng lại. Trên sàn nhà, chiếc điện thoại của Duy nằm lăn lóc cạnh một cái khăn giấy bốc mùi lạ.
Sắc mặt Hiếu Thứ Hai lập tức biến đổi, anh nhặt chiếc điện thoại lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn nó.
#𝐦𝐢𝐧𝐡𝐡𝐢𝐞𝐮.
Có chuyện rồi...
Chỉ trong vòng 2 phút, cả dàn nam thần đã tập trung đầy đủ ngoài hành lang.
Không còn vẻ đùa cợt, lúc này ai nấy đều tỏa ra một luồng khí thế đáng sợ.
#𝐪𝐮𝐚𝐧𝐠𝐚𝐧𝐡.
Check camera ngay lập tức!
Quang Anh gầm lên với quản lý quán bar đang run cầm cập.
#𝐪𝐮𝐚𝐧𝐠𝐚𝐧𝐡.
Nếu cậu ấy có mệnh hệ gì, tôi sẽ san phẳng cái chỗ này.
#𝐤𝐢𝐦𝐥𝐨𝐧𝐠.
Tôi vừa hỏi bảo vệ, có một chiếc xe tải nhỏ vừa rời khỏi lối sau.
#𝐤𝐢𝐦𝐥𝐨𝐧𝐠.
Đi hướng về phía ngoại ô, khu nhà kho bỏ hoang.
Tuấn Tài đứng lặng một góc, đôi tay nắm chặt đến mức nổi gân xanh. Anh rút điện thoại ra, nhấn một dãy số
#𝐭𝐮𝐚𝐧𝐭𝐚𝐢.
Nguyễn Trường Sinh, chuẩn bị sẵn dụng cụ y tế và thuốc giải độc.
#𝐭𝐮𝐚𝐧𝐭𝐚𝐢.
Đến ngay tọa độ tôi gửi. Nhanh!
Tại khu nhà kho cũ nát phía ngoại ô thành phố.
Duy bị hắt một gáo nước lạnh buốt vào mặt, tỉnh dậy trong tình trạng tay chân bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ.
Cậu nhìn quanh, ánh đèn vàng vọt soi rõ gương mặt vặn vẹo vì ghen tuông của Mỹ Linh.
#𝐦𝐲𝐥𝐢𝐧𝐡.
Diễn viên xuất sắc của chúng ta tỉnh rồi sao?
Mỹ Linh cười nhạt, tay cầm một con dao nhỏ vuốt ve trên má Duy.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Chị Linh... chị làm trò này không thấy lỗi thời à?
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Bắt cóc tống tiền hay là muốn rạch mặt tôi?
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Chị mà làm thế là đi tù đấy, lúc ấy không có ai bán kem trộn cho chị đâu.
Mỹ Linh quát lớn, tát một cú trời giáng vào mặt Duy.
#𝐦𝐲𝐥𝐢𝐧𝐡.
Tại mày! Tại sao mày lại thay đổi?
#𝐦𝐲𝐥𝐢𝐧𝐡.
Tại sao đám người kia bỗng nhiên lại quan tâm đến mày?
#𝐦𝐲𝐥𝐢𝐧𝐡.
Mày chỉ là một thằng hề, một đứa bám đuôi rẻ tiền thôi!
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Thì tôi cũng có muốn thế đâu, tại tôi đẹp trai quá nên người ta mới chú ý chứ bộ...
[ Lầm bầm, mắt láo liên tìm đường thoát ]
#𝐦𝐲𝐥𝐢𝐧𝐡.
Được, để xem lát nữa khi đám đàn ông đó thấy mày trong bộ dạng nhục nhã nhất, họ có còn nhìn mày bằng con mắt đó không.
#𝐦𝐲𝐥𝐢𝐧𝐡.
[ Quay sang gã đàn ông lực lưỡng ]
Làm đi.
Gã đàn ông tiến lại gần, cầm lấy một ống tiêm chứa chất lỏng màu hồng nhạt.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Này đại ca, có gì từ từ nói, tiêm chọc đau lắm, em sợ kim tiêm lắm!
Đúng lúc gã định đâm kim vào cánh tay Duy thì một tiếng nổ lớn vang lên. Cánh cửa sắt của nhà kho bị húc tung bởi một chiếc xe SUV màu đen.
Khói bụi mịt mù, và từ trong ánh đèn pha chói lòa, những bóng người cao lớn bước ra như những vị thần từ cõi chết trở về.
Dẫn đầu là Trần Minh Hiếu, tay cầm một khẩu súng (chưa biết là thật hay giả nhưng nhìn rất oách nhé). Theo sau là Quang Anh, Anh Tú, và Isaac.
Giọng nói của Isaac vang lên, không quá lớn nhưng khiến gã đàn ông kia run rẩy đánh rơi cả ống tiêm.
#𝐦𝐲𝐥𝐢𝐧𝐡.
Các... các anh... sao các anh tìm được đến đây?
Mỹ Linh lắp bắp, lùi lại phía sau.
#𝐭𝐡𝐚𝐧𝐡𝐚𝐧.
Mày nghĩ mày trốn được bọn tao sao?
Thành An bước ra từ phía sau, tay cầm một xấp tiền ném thẳng vào mặt Mỹ Linh.
#𝐭𝐡𝐚𝐧𝐡𝐚𝐧.
Tiền này đủ để mày mua một suất cơm trong tù đến hết đời đấy, con khốn!
Trong lúc hỗn loạn, Duy khẽ cựa quậy, sợi dây thừng lỏng ra một chút.
Cậu thấy gã đàn ông định rút súng ra, liền không chút do dự mà dùng đầu húc mạnh một phát vào "chỗ hiểm" của gã.
Gã đàn ông ôm hạ bộ đổ ụp xuống như cây chuối đổ.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Chừa nhé con trai!
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Bố mày tập Yoga mười năm rồi đấy!
Trần Đăng Dương nhanh chóng lao đến cởi trói cho Duy. Ngay khi sợi dây vừa tuột ra, Duy bỗng cảm thấy một cơn choáng váng ập đến.
Có lẽ do tác dụng phụ của thuốc mê lúc nãy bắt đầu phát huy. Cậu ngã nhào về phía trước.
Một vòng tay rộng lớn, ấm áp đã kịp thời đón lấy cậu. Duy ngước mắt lên, thấy gương mặt lo lắng đến cực độ của Isaac.
#𝐭𝐮𝐚𝐧𝐭𝐚𝐢.
Ổn rồi. Tôi ở đây.
Bên ngoài, tiếng còi xe cảnh sát và xe cấp cứu vang rền.
Nguyễn Trường Sinh – vị bác sĩ trẻ tuổi với gương mặt hiền lành nhưng đôi mắt sắc sảo bước xuống xe, nhanh chóng tiến về phía Duy.
#𝐭𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠𝐬𝐢𝐧𝐡.
Để tôi kiểm tra cho cậu ấy. Mọi người tránh ra một chút đi, đông quá không có oxy đâu!
Trường Sinh đẩy mấy anh chàng đang vây quanh ra.
Duy nhìn quanh một lượt. Quang Anh đang đứng đấm vào tường vì giận dữ, Anh Tú thì đang mắng nhiếc Mỹ Linh thậm tệ, còn Hải Đăng thì cứ nắm chặt lấy tay cậu không buông.
Cậu khẽ mỉm cười, cảm giác này... hình như cũng không tệ lắm.
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Này bác sĩ Sinh...
[ Thều thào ]
#𝐭𝐫𝐮𝐨𝐧𝐠𝐬𝐢𝐧𝐡.
Tôi đây, cậu thấy trong người thế nào?
#𝐝𝐮𝐜𝐝𝐮𝐲.
Lần sau... có đi cứu giá... bảo mấy ông kia mang cho tôi hộp cơm sườn nhé... bị đói á...
Cả đám nam thần vừa nghe xong, mặt ai nấy đều đen lại.
Trong cái hoàn cảnh sinh tử này, cái thằng này vẫn chỉ nghĩ đến chuyện ăn!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play