Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ThủyTuyền]Thí Nghiệm 009

Chap 1:Bạo lực

1 ngày 1 đêm đã trôi qua từ khi Dương Băng Di phát hiện Dương Nghệ Tuyền lén trốn khỏi nhà.
Dương Băng Di bước ra khỏi tầng hầm,tay kéo mạnh Dương Nghệ Tuyền đi sau.Từng ánh nắng len lói qua các ô cửa kính.Băng Di bước tới cửa sổ,kéo rèm xuống.Đi tới bàn bếp,cô ném mạnh túi bánh mì lát mua từ tuần trước cho Dương Nghệ Tuyền.
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Chị hai....chẳng phải nó....hết hạn...rồi sao//khóc + nấc//
Đôi mắt cô đẫm lệ nhưng có vẻ vẫn không khiến Dương Băng Di cảm thấy thương sót mà lại khó chịu.
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Hết hạn?//cau mày//
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Mày biết cái gì mà hết hạn,chê à?Mày vẫn muốn tao đánh mày à?//đứng lên + ném hộp giấy vô Dương Nghệ Tuyền//
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Ăn cái...này đau...bụng mất.Em...không ăn...đâu//khóc + nắm chặt tay//
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Mày cầm gì kia?//đi tới//
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Không...không có...gì//khóc + lùi ra sau//
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
//Giật lấy//
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
//Đá mạnh//
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Tao dặn mày không được nói chuyện với người lạ rồi mà//cau mày//
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Không...không em...em xin lỗi....//khóc//
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Hửm?
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Danh thiếp cảnh sát à?Mày định để bọn phế vật này bắt tạo à?Nực cười thật đấy//nắm đầu Dương Nghệ Truyền//
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Hic...hic...em...em xin lỗi...em không dám....nữa đâu//khóc//
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
//Cười//
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Tao nói xong chưa?//giật mạnh//
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Không có ai giám bắt tao đâu, đừng mơ tưởng nữa.Đây là lần đầu cũng như là lần cuối.Nghe chưa?//Trừng mắt//
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Vâng...vâng!!//nức nở//
Nói rồi YBY cầm lấy túi bánh mì aqn ngấu nghiếm mà không để lại chút nào.Chẳng mấy chốc căn phòng đầy tiếng khóc của YYX giờ chỉ còn lại tiếng đồng hồ tích tắc.
Cảm giác cô đơn luôn khiến YYX muốn tìm hiểu thế giới bên ngoài nhưng cơ thể nàng dường như chẳng thể nhúc nhích
Rồi cơn đau lại bắt đầu ập đến,những vết bầm trên tay đỏ lên,chân in lại vết hần của sợi xích,máu cứ rơi lách tách từ trên đầu xuống trông nàng thảm hại như một con thú hoang.
Cơ thể cô ngã quỵ xuống mặt sàn lạnh giá.Trong đầu nàng một câu hỏi chợt suất hiện.
"Liệu mình có thể sống đến ngày mai được không?..."
-End-

Chap 2:Chị...giết người rồi

.
.
.
Mọi thứ xung quanh bắt đầu tối đi theo đôi mắt của YYX.Sự đau đớn không còn,thế giới bây giờ tối đen,rất mơ hồ.
Bỗng tiếng cửa kẽo kẹt cùng tiếng kêu chói tai vang lên phá hỏng giấc mơ của đứa trẻ YYX đang nằm lăn lóc trên sàn nhà lạnh lẽo.Một lực mạnh bỗng nhấc bổng cô lên.
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Có vẻ như mày không ra ngoài nhỉ?
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Chắc có lẽ mày đã biết sợ rồi//cười//
YYX cố nén sự sợ hãi trong mình mà giả vờ ngủ như mọi câu nói của YBY đều chưa từng được thốt ra.
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Đừng giả vờ ngủ nữa
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Tao mệt lắm rồi
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Đừng trách tao phải dùng biện pháp mạnh
Trong khoảnh khắc đó,YYX như muốn siêu thoát,cảm giác bất an,lỡ sợ trong lòng dâng lên.Đôi mắt cô mở to,phút chốc mồ hôi đổ xuống bởi ánh mắt sắc lẹn của YBY.Nàng một nhấc bổng cô,một tay đang lăm le thứ gì đó ở sau lưng.
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Biết ngay mà
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Đúng là mấy đứa nít ranh//nhếch môi//
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
//Bỏ tay//
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Hả,hả!?//ngã xuống//
Cứ rơi đó khiến YYX nhận ra YBY cao như thế nào.Đôi chân lại bắt đầu run rẩy không ngừng,co rúm ở trong góc như một chú cún nhỏ.Bỗng đôi mắt cô dán chặt vào cái túi đen,dài ở ngay cửa kia.Nhịp tim cô loạn cả lên,mồ hôi lạnh liên tục chảy xuống.Môi cô không kìm được mà mấp máy.
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Chị...chị...giết người...rồi//chỉ tay//
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Giết người?
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Mày còn chẳng biết trong đó là gì mà dám bảo tao giết người sao?
Nói rồi YBY kéo cái túi đen,dài ấy ra sau nhà bỏ lại YYX vẫn đang sợ hãi trong nhà.Chẳng mấy chốc YYX đã cảm nhận được cơn đói cồn cào trong bụng mình,đã 2 ngày rồi cô chưa có gì bỏ bụng,tay chân giờ đau rát hoàn toàn không thể đứng lên buộc cô phải lết cái thân thể mềm nhũn tới gần bếp.
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Ais,va vào chân bàn rồi
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Cố lên nào...mày làm được mà cơ thể của tao//gượng dậy//
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Đau quá//xoa chân//
-End-

Chap 3:"Đau...đau quá"

.
.
.
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
//Lết//
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Đói quá...//lết//
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Ah!!//hét lên//
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Cái tủ này...sao lại rơi đúng lúc này cơ chứ//nằm im//
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
//Bước vào//
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Mày đang làm cái gì vậy?
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Haiz,cái tủ tao mới mua
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Mày động đến làm gì giờ hỏng luôn rồi
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Chị hai...cứu cứu...em//với tay//
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Im lặng một chút đi
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Tao phải xong việc mới giúp được mày
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
//Bước ra//
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Đau...đau quá...//ngất//
YYX ngỡ như mình đã ch.ết nhưng khi mở mắt cô lại thấy bản thân mình đang nằm trên giường.Vết thương đã được băng bó lại nhưng rất sơ sài.Trên bàn là một cốc nước và một túi bánh mì lát mới mua.Cô liền cầm lấy,ngó nghiêng xung quanh nhưng YBY đã đi mất tăm
Sau khi ăn một chút ,YYX để túi bánh mình tại đó rồi chật vật đứng lên.Đến gần cửa sổ cô dừng bước,vén bức rèm lên.Trời giờ đã tối,tiếng cửa mở rầm một tiếng.YYX giật thót tim liền quay lại.YBY xuất hiện ngay trước mặt cô
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Mày đang làm gì vậy?
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Có phải là đang nghĩ đến việc trốn đi không?
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Em...em không có//xua tay//
YBY xách YYX lên rồi cười điên lên.Cô dãy dụa nhưng nhớ đến cảnh rơi một cú đau điếng liền ngừng lại,cô ngước lên nhìn nàng.Bốn mắt chạm nhau khiến YBY cảm thấy khó chịu lập tức thả cô xuống.YYX bị thả xuống liền giật mình xoa xoa chỗ đau,Ánh mắt nhìn như muốn chửi thề.YBY không quan tâm rồi từ từ bước vào phòng tắm
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Đi...đi rồi
YYX ngồi trên giường hờ hững nhìn đồng hồ .Tích tắc tích tắc một hồi rồi tiếng YBY mở cửa vang lên.Nàng bước đến chiếc ghế ở phòng khách rồi ngồi xuống lướt điện thoại với vẻ thích thú.Như chợt nhớ ra gì đó,cô bước tới bồn rửa,bắc một chiếc ghế nhỏ lên.Tay cô cặm cụi kị cọ.Khoảng một lúc sau,YBY bắt đầu mở lời
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Nay mày rửa bát muộn hơn 8'p đấy
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Em...xin lỗi
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Tao còn chưa động vào mày mà đã sợ vậy rồi.Nhát cáy thật đấy
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Dương Băng Di/YangBingYi(nàng)
Mau đi giặt đồ cho tao đi
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Dương Nghệ Tuyền/YangYiXuan(cô)
Vâng...vâng chị hai

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play