Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ DuongKieu] Khi Hai Bóng Tối Gặp Nhau

1/ vô tình gặp gỡ

‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵
tại một quán nước ở một con ngỏ nhỏ. Nơi anh là nơi anh làm việc- phục vụ anh nhìn qua khung cửa kính với góc nhìn quen thuộc
Một người không nói lại chẳng ít cười. Ánh mắt luôn như nhìn xuyên qua mọi thứ
hôm nay cũng như ngày thường anh đang lau bàn cho quán. Một người bước vào quán, chiếc túi vẽ cũ sờn, tóc rối, ánh mắt như vừa khóc cả đêm
Họ nhìn nhau. Không chào. Không nói gì. Chỉ là... trong sự tàn úa của cả hai có một sự đồng điệu lặng lẽ mà không thể nào diễn tả nổi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
em uống gì?
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
.... Gì cũng được
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
em có muốn uống cafe hay chút trà cho buổi sáng không?
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
vậy lấy cái đắng nhất quán này
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
được
Lần đầu họ nói chuyện. Không hỏi tên chỉ đơn thuần là gọi nước đến lúc ra về chỉ vội chạy lại em mà hỏi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mai em tới nữa không? Nếu không thì..... không sao
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
Nguyễn Thanh Pháp ( Pháp Kiều)
.... Mai em tới
Đôi mắt của em liếc nhẹ nhìn em rồi lại nhìn sang chỗ khác. Anh nhìn vào đôi mắt đỏ hồng như vừa khóc đêm khuya kia mà trong lòng lại có một cảm giác. Một cảm giác mà chẳng ai có thể tả nổi
em rời đi bóng lưng của em bị tia nắng chen nhau rọi vào rồi lại tan biến dưới cái này đầu hạ
anh chỉ ngâm ngùi tiếc nuối mà vào làm việc
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mong mai em lại đến....
•❅─✧❅✦❅─❅•
Anh là một chàng trai hiền lành yêu đời cứ ngỡ cuộc đời này tử tế lắm nhưng có ai ngờ đám bạn mà anh tin tưởng lại đập đổ chén cơm của anh. Anh không tin vào những con người đó nữa càng chán ghét cái thế giới mà hồi trước cứ ngỡ nó là một màu hồng sáng lóa- anh bị ám ảnh tâm lí Chuyện phải kể về những năm trc:

2/ Quá khứ của anh (1)

‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵
2/ quá khứ của anh - vực sâu không đáy
Anh từng là người có tiếng nói. Là một người sáng tạo, dẫn đầu một dự án lớn mà biết bao nhiêu người mê với điều đó. Dự án của anh đươc thực hiện cùng một đám bạn
Cho đến khi chúng nó bán lấy dự án của anh để nhận phần thưởng. Anh bị ép nhận sai khi lộ thông tin ra ngoài, bị đá ra khỏi công ty, bị người đời gắn cho anh cái mác " phản bội", "đạo nhái"
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
thật chất tôi không làm, tôi không bán dự án ra ngoài
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
nếu có cứ cắt chức tôi, tôi không làm
sếp lớn
sếp lớn
ai biết đươc cậu, cậu nên nhớ cậu là đội trưởng cậu không bán không lẽ đồng nghiệp cậu bán?
đồng nghiệp 1
đồng nghiệp 1
Đúng đó Đăng Dương chúng mình làm cùng một đội cậu là đội trưởng cậu không bán dự án, không lẽ bọn tôi
đồng nghiệp 2
đồng nghiệp 2
cậu đang ăn không nói có hả, cậu sai sao cậu không nhận
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
tôi hứa là tôi không làm, sao mọi người không tin tôi
anh đập bàn đứng dậy, sự phẫn nỗ đã lên tới đỉnh điểm
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Mọi người phải tin tôi sao không ai đi chứng minh dự án này lớn thế này sao tôi có thể làm điều chấn động vậy hả?
đồng nghiệp 1
đồng nghiệp 1
lỡ bên kia nhiều tiền hơn nên cậu bán ai mà biết đươc
đồng nghiệp 2
đồng nghiệp 2
bản hợp đồng giá trị như này chỉ có cậu giữ không lẽ cậu lại giao cho bọn tôi, nhưng nhân viên què à
sếp lớn
sếp lớn
cậu Dương, cậu còn gì để nói không
3 đấu 1 không chọt cũng què, anh bị chèn ép không ai tin anh, anh cảm giác như những con quỷ đang bao vây chiếm lấy cơ thể anh tâm lí đè lên tâm lí
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
TÔI KHÔNG CÓ LÀM, PHẢI TIN TÔI
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
TÔI KHÔNG BÁN DỰ ÁN RA BÊN NGOÀI
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
PHẢI TIN TÔI, SẾP!
sếp lớn
sếp lớn
yêu cầu cậu trật tự đừng làm loạn ở công ty của tôi
đồng nghiệp 1
đồng nghiệp 1
đã sai sao lại không nhận hả Dương
đồng nghiệp 2
đồng nghiệp 2
mày tệ thật
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
tôi không có
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
tôi không có làm mà, mọi người phải tin tôi chứ
sếp lớn
sếp lớn
cậu làm tôi thất vọng quá, cậu chính thức bị sa thải và bồi thường hợp đồng lên đến vài tỉ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Sếp, ông không tin tôi
sếp lớn
sếp lớn
cậu không có bằng chứng sao tôi tin cậu
đồng nghiệp 1
đồng nghiệp 1
sếp tôi thấy cậu Dương nên bồi thưởng cậu ấy dù gì cũng có tiếng nói cũng từng là gà đẻ trứng vàng cho công ty, sao lại đuổi dễ dàng như vậy
đồng nghiệp 1
đồng nghiệp 1
thôi thì ta châm chước cho cậu ấy ở lại làm việc tiếp đi
đồng nghiệp 2
đồng nghiệp 2
theo tôi thấy thế cũng đúng đó sếp
sếp lớn
sếp lớn
bạn cậu đã nói thế, nhìn nhận cậu cũng là người có công cho công ty từ trước đến giờ coi như tôi không sa thải nhưng tiền đền bù và bồi thường hợp đồng cậu vẫn phải lo. Còn cái chức đội trưởng tôi sẽ giao cho người khác cậu xuống làm nhân viên thường đi
ông sếp rời đi, vẻ mặt của hai người đồng nghiệp như đang khinh bỉ anh một người không tiền lạo mang trong mình gánh vác tiền bạc lên đến vài tỉ đồng. Giờ anh chả còn tiếng nói chỉ là " nhân viên què" bị người đời sai vặt
hai người họ nhìn anh cười khẩy một cái rồi rời đi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
sao không ai tin tôi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
tại sao
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
TẠI SAO HẢ!
anh vò đầu anh chóng xuống bàn mọi thứ anh đã cố gắng xây dựng lên như bị đổ tan thành mây bụi chỉ còn lại là đóng đổ nát dưới vực thẩm
⊶⊷⊶⊷⊶⊷⋆⊶⊷⊶⊷⊶
anh ngẩng mặt như không chịu chấp nhận kết cục như vậy liền rời khỏi phòng hợp lớn mà quyết định đi vô phòng riêng để nói chuyện rõ ràng cho sếp về vụ việc đang diễn ra
trước của anh nhìn nhận 2 người đồng nghiệp của mình và ông sếp đang nói chuyện với nhau
sếp lớn
sếp lớn
ha~ thằng nhóc đó khờ thật bị 2 người đồng nghiệp mình chơi mà chỉ biết rào thét trong vô vọng
đồng nghiệp 1
đồng nghiệp 1
Nói chi không biết, ấy ấy lại nói đúng ý tui
đồng nghiệp 2
đồng nghiệp 2
tiền chúng tôi chuyển khoản cho ông nhá, Sếp Lớn
sếp lớn
sếp lớn
dù gì thằng nhóc đó cũng là gà đẻ trứng vàng giữ nó lại có khi công ty lại kiếm bội tiền lúc đó đá đít nó cũng không tệ
đồng nghiệp 2
đồng nghiệp 2
chỉ là cách sáng tạo tốt thằng đó vô đươc công ty chỉ là do may coi như công ty cứu một kẻ vô dụng nhưng đầy ý tưởng
đồng nghiệp 1
đồng nghiệp 1
đúng, cái gì cũng phải kể công sếp, sếp là người nhận nó vô nó từ bàn tay trắng hóa tiền cũng là sếp
miệng lời nịnh nọt vang lên rồi lại có tiếng cười tiếng châm biếm anh, họ xem anh là một trò đùa để lôi ra cười cợt anh bên ngoài nghe xong lòng tức lắm nhưng cũng chả làm đươc gì tay nắm thành nắm đấm, lòng như muốn nổ tung ra bên ngoài
nhưng anh vẫn chịu, anh chấp nhận, chấp nhận đi làm để kiếm tiền trả lại cho công ty của mình
cuộc đời đâu chỉ thế... vận xui vẫn chỉ là vận xui... cuộc đời anh không chỉ như thế
không biết ai đã ác mồm ác miệng tung tin và anh đã bị
........
*. : 。✿ * ゚ * .: 。 ✿ * ゚ * . : 。 ✿ *

3/ Quá khứ của anh (2)

‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵
Tin đồn truyền tay nhau, hai người đồng nghiệp ấy lan tin cho cả công ty biết anh bán dự án cho đối thủ để mua chuộc gom tiền cho bản thân rồi giả đò là vô tội. Anh bị gắn mác " phản bội" "đạo nhái" ai cũng tẩy chai xa lánh anh xem anh là một kẻ thất bại là kẻ bán đứng chả ai tin vào anh nữa
Anh cố thanh minh cho chính bản thân mình, tự mình ôm lấy bản thân để bảo vệ. Nhưng... chẳng ai nghe chỉ có những lời lẻ chăm biếm chế nhạo là chính và rồi anh cũng không nói nữa. Từ đó, anh sống như một cái bóng, một cái bóng không ai để ý
đồng nghiệp 2
đồng nghiệp 2
ấy chà chà, cậu Dương chăm chỉ nhưng lại là một nhân viên què chúng mày ạ
đồng nghiệp 1
đồng nghiệp 1
ê nói thế tôi cười đó, sẽ cười to bạn kia sẽ nhục đó đúng không kẻ phản bội
anh không còn bận tâm đến những lờ lẻ ấy chỉ là đi làm tạm chỉ là đi làm để trả nợ
đồng nghiệp 1
đồng nghiệp 1
ê thằng câm điếc nói mà trơ trơ cái mặt, mày nên nhớ có công của bọn tao nên mày mới ngồi đấy thay vì bãi rác thối tha kia
đồng nghiệp 2
đồng nghiệp 2
mắt không thấy tay không đau hả, THẰNG NGU
họ cười cợt anh rồi châm biến dùng những từ ngữ để chế nhạo bản thân anh, anh tức lắm đi làm phải chịu cảnh bạo lực tiền là gánh nặng của anh, anh không thể nào xoay sở kịp rồi cũng đến lúc anh phải buông bỏ công ty rác rưởi ấy đi tìm một công việc mới mà trả nợ
đời đâu như là mơ biến cố một lần nữa lại bắt đầu hiện lên người nhà anh không may bị bệnh đưa vào bệnh viện để chữa. Nhưng cái bệnh viện ấy là một địa ngục như những con quỷ đội lớp nguời họ tàn ác chỉ có tiền họ mới trở nên dịu dàng
anh đưa người nhà của mình vào mong rằng họ sẽ chữa bệnh... tiền không có họ khinh họ đánh đập bạo lực bệnh nhân bỏ đói như một con quỷ thật thụ mà người đời vẫn bàn tán
có lần khi đến bất chợt anh thấy người thân mình bị cô y tá đó tán vào mặt nhiều cái mạnh đến hai má đỏ ửng vì không ăn cơm
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
nè cô làm gì vậy hả
y tá
y tá
làm gì là làm gì không thấy tôi đang cho bệnh nhân ăn cơm hả
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
bệnh nhân ăn cơm? ăn cơm là tán vào mặt cả chục cái hả
y tá
y tá
nè, nói giọng điệu đó với ai vậy? anh nghèo không có tiền mà đòi chúng tôi đối xử tốt với người nhà ngủ mơ à
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
cô!
y tá
y tá
cô cô em em cái gì? nói sai hả giờ nổ tiền khám bệnh chăm lo đi rồi tôi chăm như thượng đế đã nghèo khiếp xác mà đòi tôi chăm lo tử tế? đời nào
y tá
y tá
nào có tiền rồi hẳn kêu người ta đối xử tử tế với mình, nhá!
cô y tá vẻ mặt khinh bủy rời đi để anh ở lại cùng người nhà đang trong cơn tuyệt vọng, không tiền người nhà anh mất
Sau những con chuỗi kinh hoàng đươc nối lại với nhau anh không còn niềm tin nào với cái thế giới này đặc biệt là con người... Họ vì tiền mà mất đi nhân tính họ không còn quan tâm đến với cuộc sống này khi nó không có lợi cho bản thân họ. Anh từng nghĩ cuộc đời sẽ là những sắc màu may mắn nhưng giờ nghĩ lại anh đã sai nó là một màu đen nuốt chửng cả thế giới là hố đen nhấn chìm những người không tiền không bạc mà tôn vinh những kẻ có quyền có tiền lên những bậc cao quý

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play