Bản Tình Ca Không Trọn Vẹn [ Oc × Char]
Chương 1 : Căn phòng chỉ còn tiếng piano của một người
Căn hộ tầng 6, phòng 602.
Nơi có chiếc đàn piano sát cửa sổ — ngày xưa từng có hai người cùng ngồi.
Giờ chỉ còn một người.
---
Kiriwo vẫn sống ở đó.
Một năm rồi kể từ ngày Yuita mất.
Chẳng ai hiểu vì sao anh vẫn ở lại, vẫn pha hai ly cà phê, vẫn dọn một chỗ ngồi trống mỗi sáng Chủ Nhật.
....
Anh ta bị ám à// thì thầm //
....
Hay anh ta không chấp nhận được sự thật ?
Không ai dám hỏi thẳng.
Và nếu có, anh cũng chỉ im lặng, mỉm cười, rồi lặng lẽ quay về căn hộ tầng 6.
Em mất sau một vụ tai nạn.
Ngắn. Đột ngột. Không lời trăn trối.
Không ai kịp giữ em lại, kể cả anh.
Và điều tàn nhẫn nhất là… em không để lại gì cả.
Không tin nhắn.
Không lời từ biệt.
Chỉ có một đoạn nhạc em đang viết dở, chưa có phần kết.
Đó là một bản ballad nhẹ, mang tên “Bản tình ca của đôi ta”.
Anh tìm thấy bản nhạc gốc trong laptop của em — chỉ 2 phút 12 giây, rồi… kết thúc hẫng như tim rơi vào khoảng trống.
Kiriwo bật lại nó mỗi tối.
Lần nào cũng dừng ở 2:12.
Và lần nào cũng tự hỏi:
Kiriwo amy
Nếu em còn sống...liệu em sẽ viết nó đến phút thứ ba...
Kiriwo amy
Hay nó đã đủ trọn vẹn với em rồi ....
Tối nay, như thường lệ, anh lại ngồi xuống đàn.
Trước mặt là bản nhạc in từ file của em.
Chữ viết tay của em vẫn còn đó
Kiriwo amy
Chỗ này đừng chơi nhanh quá // lẩm bẩm//
Kiriwo amy
Nếu không tim sẽ không thở nổi
Kiriwo nhấn phím đầu tiên.
Nốt C vang lên, nhẹ, ấm, rồi trượt dài như giọng em cười khẽ sau lưng anh ngày nào.
Gió ngoài khung cửa thổi nhẹ.
Không có tiếng trả lời.
Không có bóng em đâu cả.
Chỉ là… căn phòng vẫn cảm thấy có ai đó đang lắng nghe.
Kiriwo amy
Anh sẽ chơi bản nhạc này
Kiriwo amy
Dù em không viết thêm phần cuối....
Kiriwo amy
Thì anh sẽ đàn đến khi tay mình không còn nhớ nổi phím nào nữa
Một bản tình ca không trọn vẹn.
Nhưng tình yêu — vẫn ở đây.
Giữa mỗi phím đàn.
Trong mỗi khoảng lặng.
Và trong mỗi lần anh ngẩng lên… đợi một người không bao giờ quay về.
Chương 2: Giai điệu cũ – và lời nhắn em chưa kịp viết hết.
Cơn mưa buổi chiều rơi lặng lẽ trên mái hiên.
Kiriwo đang lau chiếc đàn piano cũ — phím số 37 đã hơi sượng, nhưng anh chưa sửa.
Vì đó là phím em hay chạm nhẹ, lúc ngồi nghịch ngón tay trong lúc anh tập.
Kiriwo amy
Nốt này nghe lạ ghê
Kiriwo amy
Chắc tại em lén nhấn lúc anh đang tập nghiêm túc ....
Tối hôm đó, có tiếng chuông cửa.
Kiriwo mở ra — một cô gái khoảng hai mươi, mặc áo sơ mi nhăn và khoác balo vải, đứng lặng.
Ai đó
Anh là Kiriwo-san đúng không?
Ai đó
Em là học trò cũ của yuita
Ai đó
Em học nhạc riêng với chị ấy 3 tháng...
Ai đó
Trước khi chị ấy....// nghẹn lại //
Kiriwo lặng người.
Tên em, trong miệng người khác, vẫn khiến tim anh thắt lại như cũ.
Cô gái mở balo, rút ra một mảnh giấy cũ kỹ — giấy loại xé từ sổ tay, đã ngả màu.
Ai đó
Em tìm thấy tờ này trong tập giáo trình chị ấy đưa lúc dọn dẹp đàn
Ai đó
không chắc là viết cho ai
Ai đó
nhưng em nghĩ người nên đọc nó nhất là anh
Kiriwo nhận lấy.
Chữ viết tay quen thuộc, hơi nghiêng và gấp gáp.
Trong tờ giấy :
"Nếu một ngày em không còn bên cạnh anh nữa...
Thì có thể là do em yếu lòng.
Hoặc là vì em đã biết: không ai giữ được người mình yêu mãi mãi.
Nhưng nếu anh đọc được tờ này —
Thì em muốn anh biết:
em không sợ chết.
Em chỉ sợ rời đi mà không kịp nói rằng:
em yêu anh.
Và em vẫn muốn anh sống tiếp.
Thật đẹp. Thật nhẹ nhàng.
Giống như bản nhạc mà em từng mơ sẽ viết cho anh."
— Yuita.
Kiriwo gấp mảnh giấy lại, đặt lên đàn.
Mắt đỏ hoe.
Kiriwo amy
Em đã viết sẵn một lời chia tay...
Kiriwo amy
Trong khi anh… thậm chí chưa từng chuẩn bị cho một ngày không có em
Cô gái cúi đầu chào, rời đi.
Không mang theo gì ngoài nỗi lặng của một ai đó từng đứng gần một tâm hồn đẹp.
Tối hôm đó, Kiriwo viết thêm một đoạn vào cuối bản nhạc dở của em.
Anh không dám gọi nó là phần kết.
Chỉ gọi là: "Câu trả lời của người ở lại."
Giai điệu chậm. Nhẹ. Buồn.
Nhưng khẽ ngân như thể em đang nghe.
Kiriwo gửi bản nhạc đã hoàn chỉnh đến một cuộc thi nhỏ — nơi ngày xưa em từng ao ước gửi thử
Anh không đặt kỳ vọng, nhưng bỗng nhiên bản nhạc được lan truyền, và cái tên "Yuita" bắt đầu được biết đến như một bóng dáng đẹp đẽ
Nhưng phía sau ánh sáng đó… vẫn chỉ là một người lặng lẽ gảy đàn mỗi đêm, nhớ về một người không bao giờ quay về.
Chương 3: Tên em vang lên – ở một nơi em không thể nghe.
Một tuần sau khi nhận được mẩu giấy, Kiriwo ngồi trước đàn suốt buổi tối.
Bản nhạc mà em viết dở, anh đã hoàn thành — không chỉnh sửa nhiều, chỉ thêm vài nốt lặng, vài nốt ngân dài.
Anh đặt tên mới cho nó:
“Gửi một người không còn ở lại.”
Anh gửi bản nhạc ấy đến một cuộc thi nhỏ dành cho những tác phẩm piano nguyên bản.
Không phải để chiến thắng.
Chỉ là… đó từng là nơi em ao ước gửi thử, rồi lại thôi vì:
Emyri Yuita
Thôi… em sợ người ta không hiểu thứ em viết
Một tháng sau, cuộc thi công bố kết quả.
Không giải. Không huy chương.
Nhưng có một email riêng gửi đến Kiriwo, với một đoạn trích
.....
“Chúng tôi không biết ai là Yuita — nhưng giai điệu đó có điều gì rất buồn, rất tha thiết… như thể ai đó đang nói lời tạm biệt thật khẽ.”
Không lâu sau, bản nhạc ấy được chia sẻ trên một diễn đàn piano.
Một người rồi hai người, rồi hàng trăm người — nghe, và… lặng đi.
....
“Lần đầu tiên tôi bật khóc vì một bản nhạc không lời.”
....
“Tôi không biết Yuita là ai, nhưng xin ai đó hãy kể cho tôi nghe về cô ấy.”
Kiriwo không trả lời.
Chỉ lặng lẽ nhìn cái tên “Yuita” bắt đầu được gọi lên dưới mỗi clip đàn lại bản nhạc.
Người ta nhớ em.
Dù không ai từng gặp em.
Cũng như giai điệu đó — đẹp vì dở dang.
Kiriwo amy
// im lặng//....
Tối hôm đó, anh về lại căn phòng tầng 6.
Trên bàn, vẫn là hai ly cà phê.
Một đậm. Một ngọt.
Anh bật bản nhạc đó lên — lần đầu tiên không chơi bằng tay, mà chỉ nghe bằng tim.
Khi bản nhạc dừng ở giây cuối cùng, anh khẽ nói:
Kiriwo amy
Họ không biết em là ....
Kiriwo amy
Nhưng anh thì biết.
Kiriwo amy
Em là lời ca mà cả đời anh không viết được thành chữ.
Kiriwo amy
Chỉ biết lặng lẽ mà thương....// thì thầm//
Kiriwo nhận được một lời mời biểu diễn bản nhạc ấy — trên một sân khấu nhỏ
Anh ngần ngại, vì chưa từng chơi nó trước khán giả
Nhưng rồi anh nhận ra:
Kiriwo amy
Nếu em đã từng viết nó cho anh… thì giờ là lúc anh viết nó ra thế giới — thay em.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play