[RhyCap] Liệu Có Phải Con Tôi?!
1
Tiếng nhạc điện tử dội vào từng mạch máu, ánh đèn neon xanh đỏ quét qua những gương mặt mờ ảo trong làn khói thuốc. Phòng bar sang trọng nằm giữa trung tâm thành phố, nơi tụ họp của những kẻ giàu có và những linh hồn đang tìm cách quên đi bản thân. Nguyễn Quang Anh đại thiếu gia nhà Nguyễn, chiếc áo sơ mi mở vài khuy, ly rượu sóng sánh trong tay. Anh ngồi dựa lưng vào ghế da, ánh mắt nửa say nửa tỉnh, nhìn dòng người nhấp nhô giữa biển nhạc xập xình.
Mọi thứ quanh anh dần trở nên mờ nhòe. Hơi rượu không còn đủ để lý giải cảm giác nóng rát lan trong từng thớ da. Bàn tay anh siết lấy ly thủy tinh, hơi thở dồn dập, con tim đập hỗn loạn. Quang Anh thoáng hiểu ra cos gì đó không ổn. Thứ rượu anh vừa uống… bị động tay.
Đầu óc quay cuồng, ánh đèn chớp tắt như muốn nuốt chửng cả không gian. Trong cơn hoảng loạn, anh bước ra khỏi quán bar, hòa vào dòng xe cộ tấp nập ngoài phố đêm. Mọi thứ trở nên mờ đi, cho đến khi anh vô thức nhìn thấy một người đứng dưới ánh đèn đường chàng trai trẻ với gương mặt lạ, áo khoác đơn giản, đang cầm túi đồ nhỏ trên tay.
Không kịp nghĩ ngợi, Quang Anh tiến lại, hơi men cùng thuốc khiến lý trí tê liệt. Anh kéo người kia theo, tiếng nói khàn đi giữa hơi gió:
Nguyễn Quang Anh
Giúp… anh một chút thôi…
Duy chưa kịp phản ứng, đã bị kéo đi trong cơn hỗn loạn mơ hồ. Cánh cửa khách sạn khép lại phía sau, ánh đèn vàng ấm rọi xuống hai bóng người lảo đảo một người lạ mặt bối rối, và một kẻ vừa kiêu ngạo vừa yếu đuối đang vật lộn giữa tỉnh và mê.
Bên ngoài, tiếng xe và nhạc bar vẫn vang vọng, như thể thành phố chẳng hề quan tâm đến hai số phận vừa vô tình va vào nhau.
[Buổi sáng hôm sau – góc nhìn Quang Anh]
Ánh nắng sớm len qua rèm cửa, lấp lánh trên làn da trắng mịn của Nguyễn Quang Anh. Căn phòng khách sạn yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng tim anh đang đập chậm, nhưng nặng nề.
Anh mở mắt, trán vẫn còn hơi nhức.
Thứ mùi hương lạ hòa lẫn giữa rượu và da người khiến Quang Anh khẽ cau mày. Ga giường nhăn nhúm, còn bên cạnh anh, hơi ấm của ai đó vẫn chưa kịp tan đi.
Quang Anh chống tay ngồi dậy, tấm chăn tuột xuống, để lộ thân thể lấm tấm mồ hôi sau một đêm hỗn loạn. Hình ảnh đêm qua ùa về trong thoáng chốc ánh đèn bar xoáy loạn, tiếng nhạc đập vào tai, hơi thở gấp gáp của chính mình và bàn tay anh nắm chặt lấy một người xa lạ giữa phố.
Một chàng trai trẻ, gương mặt hơi hoảng, đôi mắt đen ánh lên chút sợ hãi lẫn ngây dại.
Anh khẽ cười, nụ cười nhạt không phân rõ tự giễu hay chán chường.
Nguyễn Quang Anh
“Rốt cuộc là mình đã làm gì thế này?"
Anh lẩm bẩm.
Đại thiếu gia Nguyễn Quang Anh, kẻ từng coi mọi cuộc vui là trò tiêu khiển, bỗng thấy tim mình trĩu xuống.
Trên bàn cạnh giường, có một ly nước, một mẩu giấy nhỏ và… một danh thiếp của chính anh được đặt gọn gàng bên cạnh. Nét chữ viết trên giấy mềm mại, đơn giản, nhưng khiến anh khựng lại:
✉️Anh tỉnh rồi thì nhớ ăn gì đó đi. Em về trước. Cảm ơn anh… Dù em không biết nên đối diện chuyện này thế nào.”
Anh cầm danh thiếp lên, lật qua lật lại. Người kia – Duy – rõ ràng không hề cố trốn, chỉ là lặng lẽ rời đi. Một cách lễ độ, có phần dè dặt, và… khiến lòng anh nặng trĩu.
Lần đầu tiên, Quang Anh thấy mình không ở vị thế điều khiển. Một đêm, một người lạ, một mảnh ký ức mờ – nhưng lại khiến anh thấy mình nhỏ bé hơn bao giờ hết.
Bên ngoài, ánh nắng hắt qua rèm, rọi lên gương mặt anh – kẻ tưởng chừng vô tâm, giờ lại đang ngồi lặng, mắt nhìn xuống mẩu giấy nhỏ như đang đọc lại cả một sai lầm vừa bắt đầu.
[Cùng thời điểm – góc nhìn Duy]
Hoàng Đức Duy ngồi ở ghế đá ven đường, hai bàn tay đan vào nhau, mắt nhìn mông lung về phía dòng xe trôi không dứt. Cà phê trên bàn đã nguội lạnh. Cậu vẫn chưa hoàn hồn sau đêm đó – mọi thứ như một giấc mơ chẳng thật.
Cậu nhớ rõ mình chỉ đang mua ít đồ, thì bị kéo mạnh khỏi con phố sáng đèn. Người đàn ông ấy ánhh mắt đỏ hoe, hơi thở nồng mùi rượu, bàn tay siết chặt đến đau. Cậu không dám phản kháng, chỉ biết để mặc dòng xoáy ấy cuốn đi.
Giờ đây, mỗi khi nhắm mắt lại, cậu vẫn thấy hình ảnh người đó cúi đầu, đôi hàng mi run nhẹ dưới ánh đèn mờ. Duy không giận, chỉ thấy… lạ lùng.
Lạ vì người đàn ông ấy rõ ràng có thể áp đảo, nhưng trong khoảnh khắc đó, Duy lại thấy ở anh ta một chút mong manh, như kẻ vừa đánh mất chính mình.
Cậu chạm tay vào túi áo, lấy ra tấm danh thiếp trắng bạc mà sáng nay cậu nhặt lại trên bàn. Trên đó in rõ dòng chữ:
Nguyễn Quang Anh – Nguyễn Group.
Duy nhìn thật lâu, khẽ cười nhẹ, giọng pha chút tự giễu:
Hoàng Đức Duy
Anh là người có mọi thứ, còn em chỉ là người bị kéo vào rồi bị bỏ lại thôi.
Nhưng khi định ném tấm danh thiếp vào thùng rác, tay cậu lại chần chừ. Một giây thôi – rồi cậu cất lại vào túi áo. Không biết vì sao, chỉ cảm thấy… chưa thể dứt.
Ánh nắng ban trưa chiếu xuống con đường đông đúc, phản chiếu lên ánh mắt Duy – sâu và đầy mâu thuẫn. Cậu biết, có lẽ đó chưa phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu cho một chuỗi rối ren mà cả hai đều không ngờ tới.
mèo mã địa 😞
Mỏi tay nha 😺😺
2
Thời gian trôi nhanh như một cơn gió, vậy mà trong lòng Duy vẫn chưa thật sự bình ổn sau đêm hôm ấy. Hai tháng qua, cuộc sống của cậu trở lại nhịp bình thường — làm việc, đi học, về nhà — chỉ có điều, cơ thể bắt đầu xuất hiện những thay đổi lạ lùng.
Ban đầu chỉ là cảm giác choáng nhẹ, buồn nôn buổi sáng, rồi dần dần cơn mệt mỏi kéo dài khiến Duy không thể tập trung nổi. Nhiều hôm đang đi giữa phố, cậu phải dừng lại, tay ôm bụng, thở dài trong cơn choáng váng.
Hoàng Đức Duy
Chắc do thức khuya nhiều quá thôi…
Duy tự trấn an, nhưng lòng lại dấy lên nỗi bất an khó tả.
Trong thế giới này, mọi người đều biết có một nhóm nhỏ nam giới mang gen đặc biệt được gọi là cảm thể thứ hai, có khả năng tiếp nhận và sinh sản, hiếm gặp và thường không được tiết lộ. Duy vốn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó… cho đến khi những dấu hiệu trong cơ thể ngày một rõ rệt.
Cậu nhìn chằm chằm vào vỉ thuốc trên tay, lòng rối bời. Cơn buồn nôn trở lại dữ dội, khiến Duy phải vịn vào tường, hơi thở gấp gáp.
Hoàng Đức Duy
không thể nào… chuyện đó...
giọng cậu run run, vừa sợ hãi, vừa bối rối.
Trong đầu cậu, hình ảnh người đàn ông đêm đó hiện lên rõ mồn một ánh mắt sâu thẳm, bàn tay mạnh mẽ, giọng nói khàn đặc gọi tên “em” trong khoảnh khắc rối loạn.
Tên anh vẫn in đậm trong trí nhớ: Nguyễn Quang Anh.
Duy cắn môi, gập người lại trong cơn đau thoáng qua, một giọt nước mắt trượt xuống má. Cậu không biết nên ghét hay nên nhớ người đó nữa.
Bên ngoài, gió chiều thổi qua con phố cũ, mang theo mùi mưa và khói xe. Duy ngồi lặng, tay siết chặt tấm danh thiếp đã nhăn nheo. Hai tháng qua, cậu chưa từng gọi số ấy chỉ giữ nó như một lời nhắc nhở giữa mộng và thật.
Nhưng giờ đây, nỗi sợ đang lớn dần, và chỉ còn một người có thể cho cậu câu trả lời.
Ánh mắt Duy khẽ ngước lên, trong đó ánh lên một tia kiên định mong manh:
Hoàng Đức Duy
Có lẽ… em phải tìm gặp anh thôi
Cơn mưa chiều rơi nặng hạt, âm thanh dội lên tấm kính của tòa nhà Nguyễn Group nghe buốt lạnh.
Nguyễn Quang Anh ngồi tựa lưng vào ghế, tay lơ đãng xoay ly rượu sóng sánh ánh hổ phách. Hai tháng qua, anh sống giữa chuỗi ngày hỗn độn những buổi tiệc nối tiếp nhau, những nụ cười gượng gạo, và một khoảng trống anh không dám gọi tên.
Cho đến khi tiếng gõ cửa vang lên.
Nguyễn Quang Anh
Mời vào..
Cánh cửa mở, và một bóng người bước vào. Dưới ánh đèn trắng, Duy xuất hiện với chiếc áo sơ mi đã ướt mưa, gương mặt xanh xao nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh. Trong tay cậu là một tấm danh thiếp cũ dòng chữ Nguyễn Quang Anh hơi nhòe vì nước.
Hoàng Đức Duy
Anh… còn nhớ em không?
Giọng nói ấy khiến Quang Anh khựng lại. Hình ảnh đêm hôm ấy ùa về, những ký ức mơ hồ khiến lòng anh thoáng lạnh.
Anh đứng dậy, chậm rãi:
Cậu gật đầu, mắt khẽ cụp xuống.
Hoàng Đức Duy
Em xin lỗi vì đến mà không báo trước. Nhưng… em cần nói chuyện với anh.
Ánh mắt Quang Anh lạnh hơn hẳn. Anh khoanh tay, dựa vào mép bàn:
Nguyễn Quang Anh
Anh không nghĩ chúng ta còn chuyện gì để nói.
Không gian lặng đi. Duy siết chặt tay, giọng run khẽ:
Hoàng Đức Duy
Em… dạo gần đây hay mệt, buồn nôn… Em đi khám rồi. Họ nói em có thể… có khả năng mang gen cảm thể thứ hai.
Quang Anh cau mày, nụ cười nhạt hiện trên môi nhưng không hề ấm áp:
Nguyễn Quang Anh
Em nói vậy để làm gì?
Duy hít sâu, cố giữ giọng bình tĩnh:
Hoàng Đức Duy
Em có thể mang thai..
Ly rượu trên tay Quang Anh khựng lại, ánh mắt anh tối sầm. Một thoáng ngỡ ngàng, rồi mọi cảm xúc bị anh chôn vùi dưới vẻ lạnh nhạt. Anh quay đi, giọng trầm xuống:
Nguyễn Quang Anh
Em đang nói cái gì vậy? Hai tháng rồi, tự nhiên tới đây nói mấy chuyện hoang đường?
Hoàng Đức Duy
Em không đùa. Em có giấy xét nghiệm.
Duy bước tới, rút trong túi ra tờ giấy đã gấp nhiều lần, đưa ra trước mặt anh.
Quang Anh nhìn tờ giấy, nhưng không cầm. Anh cười khẽ, giọng đầy châm chọc:
Nguyễn Quang Anh
Nếu là thật… thì chắc gì đã là của anh?
Khoảnh khắc ấy, Duy sững người.
Nụ cười mệt mỏi trên môi vụt tắt, đôi mắt cậu mở to, không tin vào tai mình.
Cậu tưởng rằng Quang Anh sẽ tức giận, hoặc hoang mang —chứ không phải nói ra câu ấy bằng giọng lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực, tim như bị ai đó bóp chặt.
Cậu nhìn anh, ánh mắt run rẩy, ngấn nước, giọng khẽ khàng:
Hoàng Đức Duy
A..anh… vừa nói gì cơ?
Nhưng Quang Anh không trả lời. Anh chỉ quay lưng đi, im lặng.
Duy mím môi, cúi đầu thật thấp. Bàn tay đang nắm tờ giấy run lên, tờ giấy nhàu nát trong tích tắc.
Một giọt nước mắt rơi xuống sàn, tan vào vệt mưa anh mang theo.
Cậu không nói thêm gì, chỉ đặt tờ giấy lên bàn, khẽ chào rồi quay lưng đi thật chậm.
Cánh cửa khép lại, để lại trong căn phòng mùi rượu và hơi lạnh từ máy điều hòa.
Quang Anh đứng im, mắt vẫn dán vào tờ giấy trên bàn, nơi dòng chữ “kết quả xét nghiệm” nhòe đi vì giọt nước vừa rơi xuống.
Anh nhắm mắt, nhưng hình ảnh đôi mắt đầy tuyệt vọng của Duy vẫn in sâu trong đầu không cách nào xóa nổi
điều kiện!
Hai ngày trôi qua kể từ buổi gặp ấy. Duy gần như không ngủ nổi. Cậu vẫn chưa thể quên được ánh mắt lạnh băng của Quang Anh, câu nói như lưỡi dao cứa sâu vào tim: “Nếu là thật… thì chắc gì đã là của anh?”
Buổi sáng hôm ấy, trời âm u. Duy vừa từ phòng khám trở về thì bất ngờ thấy một chiếc xe đen dừng trước ngõ. Cửa xe mở, một người đàn ông bước xuống với dáng vẻ chỉn chu, lạnh lùng.
Là Quang Anh.
Cậu đứng chết lặng nơi bậc cửa. Không ai nói lời nào trong vài giây dài đến ngộp thở.
Rồi anh chậm rãi cất tiếng, giọng trầm thấp nhưng dứt khoát:
Nguyễn Quang Anh
Anh cần nói chuyện với em.
Không đợi Duy trả lời, Quang Anh bước thẳng vào trong, ánh mắt lướt quanh căn phòng nhỏ, đơn sơ, chật chội. Anh đứng giữa phòng, xoay người lại, hai tay đút túi quần, giọng khàn đi vì thiếu ngủ:
Nguyễn Quang Anh
Anh đã xác nhận rồi. Kết quả xét nghiệm không sai được.
Duy lặng người, tay khẽ siết mép bàn.
Anh nhìn thẳng cậu, ánh mắt không rõ cảm xúc:
Anh sẽ chịu trách nhiệm. Nhưng trước hết, có vài điều kiện em phải tuân theo.
Cậu khẽ ngẩng lên, ánh nhìn đầy cảnh giác.
Quang Anh chậm rãi nói, từng chữ rõ ràng:
Nguyễn Quang Anh
Thứ nhất, em không được xen vào chuyện tình cảm của anh.
Thứ hai, không được nảy sinh bất kỳ tình cảm nào với đối phương.
Thứ ba, không được tự ý đụng vào đồ cá nhân của anh.
Giọng anh đều đều, lạnh lẽo đến mức không phân biệt nổi là đang ra lệnh hay đang cố giữ khoảng cách.
Duy nhìn anh, đôi môi khẽ run:
Hoàng Đức Duy
Nếu… em không đồng ý thì sao?
Quang Anh im lặng một lúc rồi đáp, ánh mắt sâu như vực
Nguyễn Quang Anh
Thì coi như anh chưa từng xuất hiện. Nhưng nếu đứa bé là con anh thật, anh sẽ cưới em sau khi em sinh. Còn nếu không phải…
Anh dừng lại, nhìn thẳng vào cậu,
Nguyễn Quang Anh
Thì Em nên rời khỏi đây. Bằng không… sẽ có họa.
Căn phòng im bặt. Chỉ còn tiếng kim đồng hồ trôi chậm rãi, và hơi thở nghẹn của Duy.
Cậu không rõ mình nên khóc hay cười. Một phần trong tim muốn tin vào chút nhân tâm còn sót lại nơi người đàn ông ấy, phần khác lại biết rõ — đây chỉ là một bản thỏa thuận lạnh lùng, không hơn.
Quang Anh quay đi, để lại câu nói cuối cùng trước khi bước ra khỏi cửa:
Nguyễn Quang Anh
Anh sẽ cho người chuẩn bị nơi ở khác. Ở đây… không an toàn cho em.
Cánh cửa khép lại, Duy vẫn đứng yên.
Trong căn phòng nhỏ, mùi nước mưa còn vương, và trên bàn là tờ giấy Quang Anh để lại — ba điều kiện gọn ghẽ được gạch thành từng dòng.
Cậu nhìn nó thật lâu, rồi khẽ thở ra, nụ cười yếu ớt hiện lên:
Hoàng Đức Duy
Không biết là vì anh thương hại em… hay chỉ đang chịu trách nhiệm một cách thờ ơ nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play