Bầu Trời Của Cậu, Ánh Mắt Của Tớ
Chương 1
Mùa hè năm ấy, tiếng ve sầu vang vọng khắp sân trường như muốn níu giữ từng khoảnh khắc của tuổi học trò. Nắng xuyên qua những tán lá bàng, in xuống sân những đốm sáng lấp lánh như kỷ niệm đang ngủ quên đâu đó trong trái tim ai. Tôi gặp cậu – giữa một buổi chiều ồn ào tiếng trống tan học, giữa vô vàn gương mặt học sinh vội vã, chỉ có nụ cười của cậu là khiến tôi phải ngoảnh lại. Và cũng từ ngày hôm đó, năm tháng học trò của tôi không còn là những ngày đơn sắc.
Hôm đó là một buổi sáng đầu tuần, tôi vội vã chạy vào lớp sau khi suýt trễ giờ vì mưa bất chợt. Tay cầm ổ bánh mì chưa kịp ăn xong, chân lại trượt phải vũng nước ngay ngưỡng cửa lớp.
Cả tôi và cậu, người vừa bước ra từ hàng ghế cạnh cửa sổ, cùng ngã nhào. Bánh mì rơi trúng tập vở của cậu, áo đồng phục trắng dính lem nhem những mẩu vụn và nước. Không ai nói gì trong vài giây đầu tiên, chỉ có tiếng thở dốc xen giữa sự bối rối ngượng ngùng.
Watanabe Hitoshi
Xin lỗi… cậu có sao không?
Meguru Bachira
Không sao, nhưng lần sau nhớ nhìn đường nhaa.
Không lạnh lùng, cũng chẳng thân thiện. Chỉ là… đủ khiến tôi chú ý.
Sau hôm đó, chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn, ban đầu là những câu rất vụng về hỏi mượn bút, hỏi đề bài, hỏi giờ ra chơi. Cậu là kiểu người ít nói, nhưng lại luôn có mặt đúng lúc tôi cần như thể vô tình, nhưng hóa ra lại rất để tâm.
Tôi cũng không rõ từ khi nào chúng tôi trở nên thân hơn. Có lẽ là từ những lần cùng trực nhật, từ những hôm ngồi lại học nhóm sau giờ tan trường, hoặc là từ cái hôm tôi ngồi một mình buồn bã sau điểm kiểm tra không tốt, cậu đặt chai sữa đậu trên bàn và không nói gì, chỉ ngồi im cạnh tôi. Mỗi ngày trôi qua, sự hiện diện của cậu trong thế giới tôi cứ thế mà trở thành một điều rất đỗi quen thuộc.
Chúng tôi trở thành một cặp bạn thân đúng nghĩa. Không cần nói nhiều, vẫn hiểu nhau đang nghĩ gì. Có thể cãi nhau chí chóe về một bài toán khó, rồi lại cùng cười nghiêng ngả vì một trò đùa ngốc xít. Có những ngày im lặng không nói một câu, nhưng chỉ cần đi bên nhau là đủ.
Chương 2
bidor
Let Go - Beau Young Prince
Buổi sáng kế tiếp, lớp học ồn ào hơn bình thường. Tôi vừa ngáp vừa lục cặp tìm bút thì nghe giọng nói quen thuộc vang lên ngay sau lưng:
Meguru Bachira
Tìm cái này à?
Cậu chìa ra cây bút màu hồng thỏ con, đúng cây hôm trước cậu từng trêu tôi.
Watanabe Hitoshi
/nhăn mặt/ Không. Cho tôi xin một cây bình thường được không?
Meguru Bachira
Không. Bạn thân với tớ thì phải xài đồ độc quyền của tớ.
Watanabe Hitoshi
Haha cái gì chứ ai thèm bạn thân với mấy người •︡ᯅ•︠
Cậu nói tỉnh rụi, mắt còn nháy một cái rõ trêu ngươi.
Tôi chỉ biết trợn mắt, giật lấy cây bút rồi quay lên bàn. Sau lưng còn nghe tiếng cậu cười khúc khích như trẻ con.
Giờ ra chơi, cậu kéo ghế ngồi sát tôi, huých vai
Meguru Bachira
Ê, hôm qua cậu đăng story khen hot boy lớp bên đúng không?
Watanabe Hitoshi
Cậu… cậu xem story của tôi làm gì?
Meguru Bachira
Thì thấy tên cậu nên tò mò. Không ngờ gu cũng tệ ghê.
Meguru Bachira
Cậu không biết tớ đẹp trai có phong cách riêng à? /vuốt tóc/
Watanabe Hitoshi
Ừ, phong cách lố bịch chọc người khác tức điên thì có.
Meguru Bachira
Cậu dễ thương nhất là lúc đang bực đó. Tớ trêu thêm chút nữa được không?
Watanabe Hitoshi
Tên thối tha nhà mi
Tôi liếc sang. Cậu đang cười thật. Không phải kiểu nụ cười xã giao, mà là nụ cười rất thật, rất "cậu". Chẳng hiểu sao, mỗi lần nhìn thấy nó, lòng tôi lại nhẹ tênh.
Chiều hôm đó, trời bất chợt đổ mưa to. Cả trường ào ra cổng, chỉ có tôi đứng nép dưới mái hiên, nhìn mưa như trút nước mà chẳng biết làm gì.
Một chiếc ô bất ngờ che ngang đầu tôi. Là cậu.
Meguru Bachira
Lại không mang dù hả, đồ con nhím đãng trí này.
Cậu lắc đầu, khẽ cười rồi đưa tay đẩy tôi ra phía ngoài
Meguru Bachira
Đi thôi. Tớ đưa về tận nhà.
Watanabe Hitoshi
Ướt đấy. Cậu không sợ ướt sao?
Meguru Bachira
Chả sợ chả sợ
Meguru Bachira
Lêu lêu lêu lêu
Watanabe Hitoshi
Cái tên này, cậu thôi ngay chưa /đá đá/
Tôi đấm nhẹ vào tay cậu, nhưng nụ cười vẫn cứ hiện rõ trên mặt. Giữa con đường đầy nước, cậu và tôi đi bên nhau, che chung một chiếc ô nhỏ.
Chương 3
bidor
Ariana Grande - Potisions
Thời gian cứ thế trôi. Từ những lần đi học chung, trực nhật cùng, học nhóm đến cả việc chia nhau cây kẹo, chúng tôi quen với sự có mặt của nhau như thể điều đó vốn dĩ phải vậy.
Nhưng cảm xúc, luôn đến vào lúc bất ngờ nhất.
Hôm ấy là một chiều thứ Sáu. Tôi bị cảm, mặt đỏ bừng và hơi choáng. Vừa tan học đã lén trốn ra sau trường định tìm chỗ nghỉ một chút thì bắt gặp cậu đang đá bóng cùng tụi bạn. Cậu cười rất rạng rỡ, mồ hôi đọng trên trán, áo thấm ướt nhưng ánh mắt thì tràn đầy năng lượng.
đứng nhìn một lúc thì định quay đi.
Meguru Bachira
Ê, đứng đó nhìn tớ mê mẩn chi vậy?
Cậu gọi với, tay còn vẫy vẫy.
Tôi bị bắt gặp, ngại đến mức muốn độn thổ.
Watanabe Hitoshi
Tớ đâu có nhìn! Chỉ đang... hóng gió thôi.
Cậu chạy tới, vẫn thở hổn hển, đưa tay lên trán tôi.
Meguru Bachira
Trán nóng ran. Sao không về nghỉ? Bệnh mà còn đi hóng gió cái gì?
Tôi im lặng. Bàn tay cậu mát lạnh, áp nhẹ lên da khiến tim tôi đập mạnh đến mức tôi nghe rõ cả trong tai
Watanabe Hitoshi
Tớ không sao đâu mà..
Meguru Bachira
Không sao mà đứng thừ lừ ra như mất hồn?
Cậu nhăn mặt, rồi không hỏi thêm gì nữa, chỉ đặt chai nước mát vào tay tôi.
Meguru Bachira
Uống hết đi, rồi tớ đưa về.
Watanabe Hitoshi
Ưm /lắc đầu dữ dội/
Watanabe Hitoshi
Vâng vâng /uống sung ba trợn/
Meguru Bachira
Đừng để anh lói nhiều /mewing/
Watanabe Hitoshi
•̩̩̩̩ᯅ•̩̩̩
Trên đường về, cả hai im lặng. Mưa bụi nhẹ rơi, không đủ ướt nhưng đủ khiến không khí mát lạnh và lặng lẽ.
Meguru Bachira
Hồi nãy… tớ nhìn thấy cậu cười
Meguru Bachira
Lúc tớ đang đá bóng ấy. Cậu cười. Cười đẹp thật.
Tôi không đáp. Cũng không quay sang nhìn cậu. Nhưng mặt thì nóng hơn cả lúc sốt.
Trong lòng tôi, có một điều gì đó khẽ lay động. Không còn là những trêu chọc bình thường, không còn là tiếng cười vô tư hằng ngày nữa… Mà là một cảm giác lạ lùng, mới mẻ.
Tôi không biết bắt đầu từ khi nào, nhưng… hình như tôi đang thích cậu mất rồi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play