Sau Khi Sống Lại, Thiếu Gia Thật Chỉ Muốn An Nhàn
chương1
là tôi đây♡
xin chào các độc giả thân mến!
là tôi đây♡
mong mn đọc truyện với một tâm trạng vui vẻ
-nếu mn khó chịu với tôi!!/đét mông/😌
là tôi đây♡
các nàng đừng chửi thô tục quá nhé🌩️, chửi theo phong cách quý phái một chút🌞
là tôi đây♡
Truyện không loanluan🫶
Top họ "Tần" nhớ😭
ảnh xuất hiện hơi trễ xíu à, mấy boà đừng đồn ẻm loanluan nữa ùi ui 🥺
là tôi đây♡
mn đọc truyện vuive
Lưu Ninh bị cơn đau từ dạ dày đánh thức.
Lưu Ninh(thieugiathat)
um....
Lưu Ninh(thieugiathat)
"mình...?"
Lưu Ninh(thieugiathat)
"mình không phải đã ch*t rồi hay sao?"
Lưu Ninh(thieugiathat)
k..không lẽ là mơ?*mơ hồ*
Lưu Ninh(thieugiathat)
um... đau quá
Cơn đau dần khiến Lưu Ninh tỉnh táo hơn, cũng ý thức được bản thân không phải đang mơ.
Cậu chống tay lên giường ngồi dậy
Lưu Ninh(thieugiathat)
"mình sống lại rồi sao?"
Lưu Ninh(thieugiathat)
/trầm mặt/
Lưu Ninh(thieugiathat)
"hừ.. để làm gì chứ?"
Lưu Ninh(thieugiathat)
/đưa tay lên đầu giường lấy điện thoại/
Lưu Ninh(thieugiathat)
"là 5 năm trước sao?" thật buồn cười mà! là cảm thấy mình chưa đủ đau khổ.. Nên để mình sống lại chịu đựng tiếp sao!?..
Lưu Ninh đưa tay che mặt, tuy đang cười nhưng sắc mặt lại vô cùng khó coi.
Cậu nằm trở lại giường, nhớ lại từng chuyện đã trải qua
Kiếp trước sau khi trở về Tạ Gia, mọi chuyện không như những gì cậu mong chờ.
Được cha mẹ yêu thương hay được các anh trai cưng chiều. Cũng chỉ là ảo tưởng của cậu
Họ chỉ quay quanh đứa con được ôm nhầm kia, e dè, phòng bị cậu, sợ cậu cướp đi mọi thứ thuộc về cậu ta.
Lưu Ninh(thieugiathat)
"nhưng đó rõ ràng là của mình?. tình thương của ba mẹ, sự cưng chiều của các anh trai mọi thứ đáng lẽ là của mình mà!"
Lưu Ninh(thieugiathat)
không phải sao? *trầm ngâm..*
Lưu Ninh(thieugiathat)
"Mong chờ một chút tình thương của họ, là mình sai sao?"
cơn đau quặn thắt ở dạ dày dần kéo cậu về thực tại.
Lưu Ninh(thieugiathat)
/Tay siết chặt đè trì lên vùng bụng dưới/
Lưu Ninh(thieugiathat)
/gượng sức kéo ngăn tủ nhỏ trên đầu giường/
bên trong là hàng loạt chai lọ, cùng những vĩ thuốc hỗn tạp.
Cậu mò mẫm về phía góc tủ, lấy ra lọ thuốc giảm đau quen thuộc.
Lưu Ninh(thieugiathat)
/đổ bừa thuốc ra tay/
cậu đau đến mức mồ hôi chảy ròng ròng.
Không rõ là bao nhiêu viên, cũng không biết thuốc vẫn còn hay đã hết hạn.
Cậu trực tiếp cho vào miệng, khô khốc nuốt xuống.
vị đắng ngắt quanh quẩn không tan. Cậu cũng chẳng để ý mà nằm xuống.
Lưu Ninh(thieugiathat)
"mệt thật.."
Thuốc đã uống, nhưng cơn đau dai dẳng mãi không đi.
đứa nhỏ trong chăn dần Kiệt sức rơi vào bóng tối. Từng tiếng thút thít ấm ức khe khẽ vang lên trong vô thức.
chương2
Trần Gia Kỳ(Tạ phu nhân)
Tiểu Ninh sao vẫn chưa xuống ăn sáng? /ngẩng đầu nhìn lên phía cửa phòng trên tầng hai/
Tạ Thiên Phàm(Tạ tổng)
....
Tạ Phú Quý(anh2)
con không biết
Tạ Thiên Khánh(anh4)
làm sao con biết
Tạ Khiếu Hàn(anh5)
chắc lười biếng nên ngủ nướng thôi, mẹ để ý cậu ta làm gì
Trần Gia Kỳ(Tạ phu nhân)
Mấy đứa có thôi đi không. Thằng bé cũng là em trai các con.
Giọng bà tuy răn dạy, nhưng vẫn mang máng sự diệu dàng.
Không hề có sự khó chịu nào.
Tạ Vũ Nam(thieugiagia)
/chạy lại ôm tay bà/ mẹ à đừng nổi giận, không tốt cho sức khỏe đâu
Trần Gia Kỳ(Tạ phu nhân)
/sờ đầu Tạ Vũ Nam, vui vẻ/ Chỉ có con là hiểu chuyện
Trần Gia Kỳ(Tạ phu nhân)
/quay qua nhìn Tạ Vũ Tường/ con lên lầu gọi em nó xuống ăn sáng đi
Tạ Vũ Tường(anh3)
sao lại là con?.
Trần Gia Kỳ(Tạ phu nhân)
Bảo con thì con đi đi.
Tạ Vũ Tường nghe vậy liền 'xì..' một tiếng bực dọc.
Tạ Vũ Tường(anh3)
/khó chịu đứng lên/
Cậu đã tỉnh từ lâu, nhưng vì dạ dày đau điếng nên chẳng thể dậy nổi.
Lưu Ninh(thieugiathat)
um... "chóng mặt quá, đau quá.."
Lưu Ninh(thieugiathat)
Rõ ràng hôm qua đã uống thuốc rồi mà.. *lẩm bẩm*
ý thức cậu ngày càng mơ hồ. dạ dày đau, đầu cũng muốn nổ tung.
Mồ hôi trải dài trên gương mặt trắng nõn.
khó chịu đến mức tay đã vô thức cào cấu vào vùng da bụng mỏng manh.
Lúc cậu sắp ngất đi, cánh của phòng từ từ mở ra...
Cậu mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc từ bên ngoài bước vào.
Lưu Ninh(thieugiathat)
anh.../gọi trong vô thức/
Tạ Vũ Tường(anh3)
/bước tới cửa phòng/
Tạ Vũ Tường(anh3)
/gõ cửa/
Tạ Vũ Tường(anh3)
Nè mau dậy đi.
Tạ Vũ Tường(anh3)
Mẹ gọi mày xuống ăn cơm.
Gọi mãi vẫn không nghe cậu đáp lại
Tạ Vũ Tường thấy cửa không khóa, nên liền tự tiện đẩy cửa bước vào.
Tạ Vũ Tường(anh3)
/liếc mắt qua giường cậu/
Trên giường, cậu và chăn vùi vào một cục. chỉ chừa lại chiếc đầu xù xù bên ngoài
Tạ Vũ Tường(anh3)
/đi lại gần/
Lưu Ninh(thieugiathat)
anh... *gọi trong vô thức*
Tạ Vũ Tường(anh3)
Anh gì mà anh!.
Tạ Vũ Tường(anh3)
/mạnh tay kéo chăn cậu ra, nói to/ mau dậy đi! giờ nào rồi chứ!.
cậu bị hành đông mạnh bạo của anh làm cho đầu óc quay cuồng
Lưu Ninh(thieugiathat)
*đau đớn co rúm người*
Lưu Ninh(thieugiathat)
Em.. Em đau *rên rỉ*
chương3
Tạ Vũ Tường sau khi kéo chăn cậu ra, liền hoảng.
Tạ Vũ Tường(anh3)
nè mày làm sao vậy!
Tạ Vũ Tường(anh3)
đừng giả vờ nữa, mau ngồi dậy!.
Lưu Ninh(thieugiathat)
....
Tạ Vũ Tường(anh3)
!!?.. nè/xóc cả người cậu dậy/
Tạ Vũ Tường(anh3)
"nó sao vậy chứ!.."
Tạ Vũ Tường(anh3)
đau ở đâu.
Tạ Vũ Tường(anh3)
Nè mau tỉnh dậy đi/vỗ vỗ mặt cậu/
Gọi mãi hắn chỉ thấy người trong lòng cứ run cầm cập từng cơn.
Lưu Ninh(thieugiathat)
*môi mấp máy không ra tiếng*
Tạ Vũ Tường(anh3)
/ghé sát lại để nghe/
Lưu Ninh(thieugiathat)
Dạ dày.. Đ...Đau/ nghẹn ngào/
lòng anh nhói lên một cái...
Giờ hắn mới để ý, cậu dù chẳng còn bao nhiêu sức lực nhưng tay vẫn luôn bấu chặt lấy bụng
Tạ Vũ Tường(anh3)
M..Mày.. đừng để tao biết mày đang giả vờ.. /bế thốc cậu lên/
Tạ Vũ Tường(anh3)
Nếu không tao sẽ đánh mày một trận!.
Miệng thì nói vậy, nhưng hắn đã không chần chừ bế thốc cậu lên.
Giọng Tạ Vũ Tường lạc đi vì sợ hãi.
Tiếng động rầm rầm từ cầu thang, làm những người đang thông thả ăn sáng đều quay đầu nhìn lên.
Trần Gia Kỳ(Tạ phu nhân)
Vũ Tường.. con! /đồng tử co lại/
Trần Gia Kỳ(Tạ phu nhân)
E..Em con nó bị làm sao /đứng phắt dậy/
Tạ Phú Quý(anh2)
Cậu ta bị gì thế?/ nhíu mày/
Tạ Khiếu Hàn(anh5)
Lại giả vờ.. không thấy nhàm chán à*thờ ơ*
Tạ Thiên Khánh(anh4)
.. hừ!...
quản gia
Cậu chủ nhỏ sao thế ạ?*quan tâm*
quản gia
/chạy theo, gấp gáp hỏi/
Tạ Thiên Phàm(Tạ tổng)
lại sao thế.
Tạ Vũ Nam(thieugiagia)
anh Lưu Ninh sao thế ạ? "nó lại dở trò gì vậy chứ"
Tạ Vũ Kiệt(anh cả)
/đi theo sau/...
Tạ Vũ Tường(anh3)
con không biết! n.. nó bảo dạ dày nó đau *hoảng loạn*
Tạ Thiên Phàm(Tạ tổng)
*cau mày*
Tạ Thiên Phàm(Tạ tổng)
đau dạ dày thôi thì con gấp cái gì!?.
Tạ Vũ Tường(anh3)
N.. Nhưng mà nó../liếc nhìn cậu/
Không nhìn còn tốt. vừa nhìn, tim Tạ Vũ Tường liền muốn rơi xuống đất.
Môi cậu vẫn luôn vì đau mà trắng bệch.
Nhưng hiện tại lại bị lại có một dòng chất lỏng màu đỏ đang chảy ra.
Lưu Ninh(thieugiathat)
Khụ..khụ../cong người ho sặc sụa/
Máu ngày càng chảy ra nhiều, bọn họ cuối cùng cũng không bình tĩnh được nữa.
Trần Gia Kỳ(Tạ phu nhân)
Tiểu Ninh!!..
Tạ Thiên Phàm(Tạ tổng)
!!!...
Tạ Vũ Kiệt(anh cả)
*sững người!*
Tạ Khiếu Hàn(anh5)
!!? đệch!..
Tạ Thiên Phàm(Tạ tổng)
M..Mau.. quản gia! mau gọi báo trước cho bệnh viện.
Tạ Thiên Phàm(Tạ tổng)
Bảo bọn họ đợi! Nhanh lên.
quản gia
V..Vâng vâng /vội vã chạy đi/
Tạ Vũ Tường cùng anh cả và ông bà tống đưa cậu vào bệnh viện.
Tạ Vũ Nam(thieugiagia)
Ba..mẹ!..
Tạ Vũ Nam gọi với theo, nhưng hiện tại chẳng ai có tâm sức để ý đến cậu ta.
Mặt cậu ta ngay tức khắc tối sầm lại.
Tạ Vũ Nam(thieugiagia)
"đáng ghét!!".
Tạ Thiên Phàm(Tạ tổng)
.....
Trần Gia Kỳ(Tạ phu nhân)
*lo lắng..*
Trần Gia Kỳ(Tạ phu nhân)
/đi qua đi lại/
Tạ Vũ Tường(anh3)
/lòng vẫn còn hoảng/
bác sĩ từ trong phòng bệnh bước ra
bác sĩ(nvp)
/cầm xấp giấy trên tay/
bác sĩ(nvp)
Viên dạ dày mãn tính dẫn đến xuất huyết.
đọc tờ bệnh án, ngay cả bác sĩ cũng không khỏi nhíu mày.
bác sĩ(nvp)
Mời người nhà ký tên để tiến hành phẫu thuật./giọng lạnh lẽo/
Tạ Thiên Phàm(Tạ tổng)
/cầm lấy bút, ký tên/
Tạ Vũ Kiệt(anh cả)
"Viêm dạ dày?"
Trần Gia Kỳ(Tạ phu nhân)
V..Viêm dạ dày mãn tính!?..
Trần Gia Kỳ(Tạ phu nhân)
S..Sao có thể?!! *không dám tin*
bác sĩ(nvp)
/liếc mắt nhìn họ, quay người đi vào phòng cấp cứu/
Tạ Vũ Tường(anh3)
"thái độ gì vậy chứ?"
Một lát sau Lưu Ninh được đẩy ra, đưa đến phòng phẫu thuật. gương mặt trắng nõn của cậu trắng bệch. mày cũng nhíu chặt
tóc dán sát vào trán trông vô cùng đáng thương
Bộ đồ bệnh nhân trên người cậu, dù là size nhỏ nhất vẫn là rộng thùng thình.
Tạ Thiên Phàm(Tạ tổng)
....
Tạ Vũ Tường(anh3)
"Nó... Có phải hơi gầy rồi không."
Trần Gia Kỳ(Tạ phu nhân)
Tiểu Ninh, con đừng xảy ra chuyện.../vô thức bước tới/
những lời quan tâm nhất thời này, hiện tại cậu cũng không thể nghe thấy..
trong lòng bọn họ lúc này, đều ngổn ngang những nghĩ..
Đứa nhỏ bám đuôi tươi cười, nghịch ngợm lúc trước... Có gầy gò, yếu ớt đến vậy sao?.
bác sĩ(nvp)
người nhà vui lòng đợi bên ngoài*lạnh nhạt*
Cánh cửa phòng phẫu thuật đống lại.
Từng giây từng phút trôi qua, cũng là từng chút.. từng chút giày vò.
Khiến những con người vô tâm, bên ngoài cửa kính không thở nổi.
cuộc phẫu thuật kéo dài hơn 2 giờ
bác sĩ(nvp)
Phẫu thuật thành công.
bác sĩ(nvp)
Bệnh nhân đã rời khỏi cơn nguy kịch
bác sĩ(nvp)
trễ nhất là chiều mai bệnh nhân sẽ thể tỉnh lại.
Giọng bác sĩ đều đều không một chút cảm xúc.
Tạ Thiên Phàm(Tạ tổng)
làm phiền bác sĩ rồi
bác sĩ(nvp)
không có việc gì, đây là công việc của tôi.
Trần Gia Kỳ(Tạ phu nhân)
khi nào thì có thể vào trong vậy bác sĩ
bác sĩ(nvp)
Bệnh nhân cần theo dõi thêm.
bác sĩ(nvp)
Khi nào có thể vào, bệnh viện sẽ thông báo cho người nhà.
Tạ Vũ Kiệt(anh cả)
Được, cảm ơn anh.
bác sĩ(nvp)
Nếu không còn gì nữa, thì tôi đi đây./quay người/
Download MangaToon APP on App Store and Google Play